Rực rỡ thanh xuân
Chương 162

Lời Nói Ngọt Ngào và Áp Lực Vô Hình

3627 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự khó xử và áp lực của Ngọc Linh khi đối mặt với những lời nói ngọt ngào và sự quan tâm quá mức, tinh vi hơn từ Tùng.,Cho thấy sự chuyển đổi trong chiến thuật của Tùng, từ đối đầu trực diện sang tiếp cận mềm mỏng, tạo ra áp lực tâm lý lên Ngọc Linh.,Tiếp tục phát triển xung đột bên ngoài (Tùng) và nội tâm (Linh) của Arc 3, đồng thời làm nổi bật sự lan truyền của tin đồn.,Giữ Long ở vai trò quan sát, phân tích những động thái mới của Tùng, củng cố sự quyết đoán đã được gieo ở chương trước mà không cần hành động trực tiếp, bộc lộ rõ rệt.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ bạn bè của Ngọc Linh với Mai và Lan, nơi cô có thể chia sẻ những khó khăn.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, emotional, pressured, observant, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Long nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng. "Về thôi." Cảm giác bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, khẽ siết lấy những ngón tay thon dài của cô bé, như một lời hứa, một sự bảo vệ vô hình. Trong ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm tím cả một góc trời Hạ Long, khoảnh khắc ấy bỗng trở nên thiêng liêng, xua đi bao mệt mỏi và lo lắng. Linh khẽ gật đầu, trái tim bé nhỏ vẫn còn đập loạn nhịp vì những gì vừa xảy ra trên sân bóng, và cả vì cái chạm tay bất ngờ, đầy dịu dàng của Long. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đi bên cạnh cậu, cảm nhận làn gió biển mặn mòi vuốt ve mái tóc, như muốn xoa dịu những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy trong lòng.

Đêm đó, Linh trằn trọc mãi không ngủ. Ánh mắt kiên định của Long trên sân bóng, cái vỗ vai đầy thách thức của Tùng, và cả nụ cười ấm áp, cái xoa đầu nhẹ nhàng cùng cái nắm tay cuối cùng của Long cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô bé. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo cả sự dịu dàng lẫn những xao động khó gọi tên. Cô bé biết, trận đấu hôm qua chỉ là khởi đầu, như Tùng đã nói. Nhưng cô không ngờ, "khởi đầu" ấy lại đến nhanh và theo một cách hoàn toàn khác.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn tràn đầy năng lượng như thường lệ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp, rồi lại tiếng chuông giải lao, tiếng giảng bài từ các lớp học hòa lẫn với tiếng bút viết trên giấy, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi, tất cả tạo nên một bản hòa ca quen thuộc của tuổi học trò. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớp học, tạo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng. Mùi phấn bảng, giấy sách mới, và cà phê từ căng tin lẩn quất trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ sân trường.

Ngọc Linh cố gắng hòa mình vào không khí ấy, tập trung vào bài vở, nhưng tâm trí cô bé vẫn vương vấn những suy nghĩ của ngày hôm qua. Cô bé vẫn còn cảm nhận được ánh mắt thách thức của Tùng và sự lo lắng của chính mình khi Long đối đầu với cậu ta. Đôi mắt to tròn long lanh của Linh thỉnh thoảng lại lướt qua cánh cửa lớp, như chờ đợi điều gì đó. Cô bé không muốn chuyện hôm qua tiếp diễn, nhưng sâu thẳm trong lòng lại có một dự cảm không lành.

Đúng như linh tính của Linh, khi tiết học đầu tiên kết thúc, cánh cửa lớp học khẽ mở, và Tùng xuất hiện. Cậu ta không còn vẻ kiêu ngạo, thách thức như trên sân bóng, mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ, đầy vẻ quan tâm. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, mái tóc tạo kiểu sành điệu, Tùng bước vào lớp với phong thái lịch thiệp thường thấy, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua một lượt rồi dừng lại ở chỗ Linh.

"Chào buổi sáng, Linh," Tùng cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để vài người bạn xung quanh nghe thấy. "Trận đấu hôm qua căng thẳng thật, nhưng cậu lo lắng cho Long quá nhỉ? Trông cậu xanh xao cả đi." Cậu ta nói với một giọng điệu nhẹ nhàng, như đang thực sự quan tâm, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa một sự soi mói tinh vi.

Ngọc Linh giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi má cô bé khẽ ửng hồng. "Không có gì, Tùng. Chỉ là... mọi người cổ vũ hăng quá thôi." Cô bé cười gượng, cố gắng che giấu sự lúng túng. Cô không biết phải trả lời thế nào để không làm Tùng mất lòng, nhưng cũng không muốn thừa nhận sự lo lắng của mình cho Long một cách công khai như vậy. Mấy ánh mắt tò mò từ các bạn nữ xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía cô.

"Vậy à?" Tùng nhướn mày, vẻ mặt vẫn giữ nguyên nụ cười. Cậu ta tiến lại gần bàn của Linh, tay cầm một chai nước ép hoa quả màu cam tươi tắn. Mùi thơm ngọt ngào của nước ép thoang thoảng trong không khí. "Tớ thấy cậu có vẻ mệt mỏi thật đấy. Uống chút nước ép này đi, tớ tự làm đấy. Mấy hôm nay cậu học hành căng thẳng, lại còn lo lắng nhiều, cần bổ sung vitamin." Cậu ta nhẹ nhàng đặt chai nước ép lên bàn của Linh, ngay cạnh cuốn sách giáo khoa đang mở dở. Cử chỉ ấy thật tự nhiên, như một người bạn thân thiết.

Linh ngạc nhiên nhìn chai nước ép. Cô bé không ngờ Tùng lại có thể làm những điều như vậy. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Từ chối thì sợ Tùng mất mặt, mà chấp nhận thì lại càng khiến tình hình thêm rắc rối. "Cảm ơn cậu, Tùng, nhưng tớ... tớ không khát lắm. Cậu cứ giữ mà uống đi." Cô bé cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.

Tùng vẫn cười, không hề tỏ ra khó chịu. "Cậu cứ cầm lấy đi. Đồ tớ làm, đảm bảo sạch sẽ. Cậu cứ để đó, lát nữa khát thì uống. Tớ đi đây, lát nữa vào lớp rồi." Nói rồi, cậu ta vỗ nhẹ lên vai Linh một cái, một cử chỉ có vẻ thân mật nhưng lại khiến Linh rụt người lại một cách vô thức. Sau đó, Tùng quay người, tự tin bước ra khỏi lớp, để lại Linh với chai nước ép trên bàn và một mớ cảm xúc lẫn lộn.

Ngọc Linh nhìn chằm chằm vào chai nước ép màu cam, cảm giác như nó đang cháy bỏng trên bàn. Ánh mắt cô bé đầy bối rối, không biết nên làm gì với nó. Mùi hoa quả ngọt ngào giờ đây lại trở thành một thứ gì đó khó chịu, gợi lên sự phức tạp. Cô bé đưa tay lên định cầm chai nước lên, nhưng rồi lại rụt về, như thể nó có gai.

Cùng lúc đó, Long lướt qua hành lang. Cậu vừa đi vệ sinh về, dáng người cao ráo, bờ vai rộng tự tin bước đi. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng thường thấy. Cậu không nói chuyện với ai, chỉ im lặng bước về phía lớp học. Ánh mắt Long lướt qua cánh cửa lớp, và cậu nhìn thấy cảnh Tùng vừa rời đi, để lại chai nước ép trên bàn Linh. Cậu dừng lại một giây, ánh mắt sắc bén ghi nhận mọi thứ, từ nụ cười "quan tâm" của Tùng đến vẻ mặt khó xử của Linh. Trong tâm trí Long, một tiếng "click" nhỏ vang lên. *Tùng đã thay đổi chiến thuật. Hắn ta muốn tấn công từ bên trong.* Cậu thầm nghĩ. *Không còn là đối đầu trực diện nữa, mà là những chiêu trò mềm mỏng, len lỏi vào tâm lý.* Long không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào ra bên ngoài, cậu chỉ tiếp tục bước đi, nhưng trong đầu đã bắt đầu phân tích những động thái mới này, như một chiến lược gia đang đọc trận đấu. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tâm lý phức tạp hơn.

***

Buổi trưa, căng tin trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả của học sinh, mùi thức ăn thơm lừng từ các quầy hàng lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ồn ào nhưng ấm cúng. Nắng nhẹ chiếu qua khung cửa kính lớn, gió mát từ biển thổi vào qua những ô cửa sổ mở, làm dịu đi cái oi bức của buổi trưa.

Ngọc Linh ngồi cùng Thảo Mai và Thanh Lan ở một góc quen thuộc. Cô bé cố gắng ăn thật nhanh bữa trưa của mình, nhưng trong lòng vẫn có một sự bất an khó tả. Đôi mắt cô bé thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa căng tin, như sợ hãi một điều gì đó sắp xảy ra.

"Linh, cậu sao thế? Cứ lơ đãng mãi," Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động và đôi mắt tinh nhanh, nhận ra sự khác lạ của bạn. Cô nói bằng giọng rõ ràng, dứt khoát. "Có chuyện gì à?"

Thảo Mai, nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng nhìn Linh đầy lo lắng. "Cậu có vẻ không được khỏe lắm. Có phải chuyện Tùng và Long hôm qua làm cậu bận tâm không?"

Linh khẽ thở dài, đặt đũa xuống. "Tớ cũng không biết nữa. Tùng... sáng nay cậu ấy lại đến lớp tớ, mang nước ép cho tớ." Cô bé kể lại, giọng nói trong trẻo giờ đây pha chút mệt mỏi. "Cậu ấy nói những lời rất quan tâm, nhưng tớ lại cảm thấy rất áp lực."

Mai định nói gì đó thì bất ngờ, một cái bóng cao lớn đổ xuống bàn của họ. Tùng. Cậu ta xuất hiện với một nụ cười rạng rỡ, trên tay vẫn còn cầm khay thức ăn. "May quá, tớ tìm mãi mới thấy các cậu. Cho tớ ngồi cùng nhé?" Cậu ta không đợi câu trả lời, đã kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh Ngọc Linh. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, thoang thoảng trong không khí.

Ngọc Linh giật mình, cảm giác khó chịu lập tức dâng lên. Cô bé muốn từ chối, nhưng lại không biết phải nói sao cho phải phép. Mai và Lan nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều hiện lên vẻ không hài lòng, đặc biệt là Lan, đôi mắt sắc sảo của cô thể hiện rõ sự khó chịu.

Tùng không để ý đến những ánh mắt đó. Cậu ta đặt khay thức ăn của mình xuống, rồi quay sang Linh. "Hôm nay món gà nướng ngon đấy, Linh. Cậu thử một chút đi, tớ thấy cậu ăn ít quá." Nói rồi, cậu ta dùng đũa của mình, gắp một miếng gà nướng lớn vào đĩa của Linh. Cử chỉ tự nhiên đến mức khiến Linh hoàn toàn bất ngờ, cô bé không kịp phản ứng.

Linh đỏ mặt, sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp. "Cảm ơn cậu, Tùng, nhưng tớ ăn đủ rồi." Cô bé cố gắng đẩy đĩa ra xa một chút, nhưng Tùng vẫn giữ nguyên tư thế, như thể không nghe thấy.

"Ăn thêm một chút nữa đi. Cậu gầy quá, cần phải ăn nhiều vào mới có sức học chứ." Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào đến mức sến sẩm, nhưng lại khiến những người xung quanh cảm thấy khó chịu. Cậu ta liên tục gợi chuyện, hỏi han Linh về bài vở, về sức khỏe, về những điều nhỏ nhặt nhất, tạo ra một bầu không khí ngột ngạt.

Ở một bàn khác của căng tin, nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy đang ngồi túm tụm lại. Trần Thị Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, khá điệu đà, là người đầu tiên lên tiếng. "Nhìn xem, Tùng quan tâm Linh thật đấy. Chắc Long thua cuộc rồi." Cô ta lẩm bẩm với Phạm Thùy Chi, cô bạn nổi bật, cá tính ngồi cạnh.

Chi nhíu mày, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía bàn của Linh. "Được gì mà được. Chẳng qua là may mắn thôi. Tùng chưa dồn hết sức đấy chứ. Nhưng mà cậu ta đúng là có tiền có quyền, không cần cố gắng nhiều mà vẫn được mọi cô gái vây quanh." Giọng điệu của Chi có chút ghen tị không giấu giếm.

Phan Thị Loan, với mái tóc nhuộm highlight, hóng hớt nghiêng đầu lắng nghe. Nguyễn Thị Hà, gầy gò với cặp kính cận và vẻ mặt tinh ranh, thì thầm thêm vào: "Nghe nói Tùng còn định mời Linh đi học thêm riêng nữa cơ. Kiểu này thì Long có mà chịu thua." Đỗ Thị Vy, tròn trịa, hay cười khúc khích, hồn nhiên chen vào: "Thật á? Tùng đẹp trai thế mà. Chắc Linh thích lắm nhỉ?"

Những lời xì xào bàn tán ấy, dù không quá lớn, nhưng vẫn như những mũi kim châm vào tai Ngọc Linh. Cô bé cảm thấy áp lực vô hình từ những ánh mắt tò mò, từ những lời đồn thổi đang lan truyền. Mỗi cử chỉ của Tùng, dù là nhỏ nhất, đều trở thành đề tài để mọi người bàn tán, và cô bé trở thành tâm điểm của sự chú ý không mong muốn.

Long, ngồi ở một góc khác của căng tin cùng Phan Việt Hùng và vài người bạn khác, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Cậu cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng, nam tính. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách vẫn điềm tĩnh, ít biểu cảm, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự cảnh giác cao độ đang được kích hoạt. Hùng nhận thấy sự im lặng bất thường của Long, ánh mắt cậu luôn hướng về phía Linh và Tùng. "Cậu có vẻ không vui lắm, Long. Tùng lại giở trò gì thế?" Hùng hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Long không trả lời ngay, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà đá. Mùi trà thơm nhẹ, vị chát đầu lưỡi. Ánh mắt cậu sắc bén ghi lại từng cử chỉ của Tùng – cách cậu ta gắp thức ăn cho Linh, cách cậu ta nói chuyện nhỏ nhẹ, ngọt ngào, và cả sự lúng túng đến đỏ mặt của Linh. Cậu cũng không bỏ qua những ánh mắt liếc nhìn và những lời thì thầm từ nhóm Yến. *Tùng đang chơi một ván cờ mới, tinh vi hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn.* Long thầm nghĩ. Cậu biết Tùng đang cố gắng tạo ra một hình ảnh "chàng trai hoàn hảo" trước mặt Linh và mọi người, dùng sự quan tâm quá mức để bao vây cô bé, khiến cô không thể từ chối mà không bị mang tiếng là vô tâm hay kiêu căng. Cậu thở ra một hơi thật nhẹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của ly trà đá trong tay. Cậu sẽ không hành động bộc phát, mà sẽ chờ đợi thời điểm thích hợp. Nhưng Long biết, sự khó chịu và áp lực của Ngọc Linh đang dần tích tụ, báo hiệu cô sẽ phải đưa ra một thái độ rõ ràng hơn hoặc tìm kiếm sự giúp đỡ trực tiếp từ Long. Và những tin đồn lan truyền rộng rãi sẽ sớm trở thành một yếu tố gây hiểu lầm hoặc rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh nếu không được giải quyết.

***

Buổi chiều sau giờ học, ánh nắng đã dịu bớt, nhường chỗ cho một bầu trời mát mẻ, trong xanh. Quán trà sữa Trăng Khuyết, với mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel và nhiều cây xanh nhỏ, tranh tường trang trí, trở thành điểm hẹn lý tưởng cho những câu chuyện tuổi học trò. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, tiếng máy pha chế đồ uống lách cách hòa vào nhau, tạo nên một không gian vui vẻ, nhộn nhịp, trẻ trung. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng của trân châu và đường đen lan tỏa khắp quán, mang theo một sự dễ chịu, ấm áp.

Ngọc Linh ngồi đối diện với Thảo Mai và Thanh Lan, trên tay là ly trà sữa trân châu đường đen yêu thích. Nhưng khác với mọi khi, cô bé không còn vẻ hoạt bát, tươi vui. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và bối rối. Cô bé cúi gằm mặt, dùng ống hút khuấy ly trà sữa liên tục, tiếng đá lách cách va vào thành cốc.

"Tớ không biết phải làm sao nữa, Mai, Lan," Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo giờ đây lại mang theo một chút nặng nề, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra. "Tùng cứ như vậy khiến tớ rất khó xử. Mọi người lại bắt đầu nói ra nói vào rồi. Từ sáng đến giờ, tớ cảm thấy như có hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình."

Thảo Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, một cái chạm an ủi. Bàn tay cô bé nhỏ nhắn, mảnh mai, truyền đi sự ấm áp và thấu hiểu. "Cậu cứ nói rõ ràng với Tùng là cậu không muốn có những hành động như vậy nữa. Tớ nghĩ cậu ấy sẽ hiểu thôi. Cậu không cần phải gánh chịu áp lực này một mình." Giọng nói của Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự chân thành. Cô bé luôn là người đưa ra những lời khuyên có lý, có tình.

Thanh Lan thì không kiên nhẫn bằng. Cô nhíu mày, đôi mắt tinh nhanh lộ rõ vẻ khó chịu. "Hoặc là cậu cứ mặc kệ đi. Cậu ấy muốn thể hiện thì cứ để cậu ấy thể hiện. Quan trọng là cậu có để tâm hay không. Cậu không cần phải sống để làm hài lòng người khác, nhất là những kẻ như Tùng. Cậu ấy cố tình làm thế để gây áp lực cho cậu và Long đấy." Lan nói với giọng dứt khoát, thực tế, luôn bảo vệ bạn mình một cách thẳng thắn. Cô bé cầm ly trà sữa của mình lên, uống một ngụm lớn, như muốn xua đi sự bực bội.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng nhìn hai cô bạn. "Nhưng tớ sợ làm cậu ấy mất mặt, rồi mọi chuyện lại phức tạp hơn. Tớ không muốn gây thêm rắc rối. Mà Long... cậu ấy cũng chẳng nói gì." Nỗi thất vọng thoáng qua trong giọng nói của cô bé. "Tớ biết tính cậu ấy trầm lặng, nhưng tớ cứ cảm thấy một mình đối mặt với tất cả những chuyện này, thật sự rất mệt mỏi." Cô bé lại cúi gằm mặt xuống, cảm giác ly trà sữa lạnh lẽo trong tay dường như cũng không thể làm dịu đi sự bối rối trong lòng.

Mai xoa nhẹ vai Linh. "Long có cách của Long. Cậu ấy không phải là người hành động bộc phát. Tớ tin Long đang suy nghĩ cách giải quyết. Còn về Tùng, cậu không cần phải quá lo lắng về việc làm cậu ta mất mặt. Hắn ta đang cố tình lợi dụng sự lịch sự của cậu để tạo áp lực. Cậu cần phải mạnh mẽ hơn, Linh ạ."

Lan gật đầu đồng tình. "Đúng đấy. Nếu cậu không muốn, cậu cứ nói thẳng. Long sẽ hiểu cho cậu thôi. Cậu ấy sẽ không trách cậu đâu. Hơn nữa, cậu ấy đã cho Tùng một bài học trên sân bóng rồi. Giờ là lúc cậu cần phải tự bảo vệ mình."

Linh khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng nhạc xập xình của quán trà sữa. "Tớ biết chứ. Nhưng mà... nó khó lắm." Cô bé cảm thấy mình đang bị mắc kẹt giữa sự lịch sự và mong muốn bảo vệ bản thân, giữa áp lực từ Tùng và sự im lặng có phần khó hiểu của Long. Cô bé nhớ lại ánh mắt đầy quyết tâm của Long trên sân bóng, cái nắm tay ấm áp của cậu ấy đêm qua. Cô biết Long quan tâm đến mình, nhưng sự im lặng của cậu trong tình huống này lại khiến cô bé không khỏi cảm thấy cô đơn. *Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi cũng có những cơn mưa rào bất chợt, những đám mây đen kéo đến thật nhanh.*

Mai và Lan nhìn nhau, ánh mắt đầy thông cảm. Họ hiểu Linh đang phải chịu đựng những gì. Sự khó chịu và áp lực của Ngọc Linh đang dần tích tụ, báo hiệu cô sẽ phải đưa ra một thái độ rõ ràng hơn hoặc tìm kiếm sự giúp đỡ trực tiếp từ Long. Long vẫn giữ im lặng và quan sát, cho thấy cậu đang chờ đợi thời điểm thích hợp hoặc xây dựng một kế hoạch phản công có tính toán kỹ lưỡng hơn, dựa trên việc Tùng đã thay đổi chiến thuật. Và những tin đồn lan truyền rộng rãi sẽ sớm trở thành một yếu tố gây hiểu lầm hoặc rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh nếu không được giải quyết.

Ngọc Linh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con phố. Thành phố Hạ Long về đêm vẫn đẹp và lãng mạn, nhưng lòng cô bé lúc này lại nặng trĩu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy dường như đang trở thành những làn sóng lớn, đe dọa cuốn trôi đi sự bình yên trong lòng cô. Cô bé biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Đã đến lúc cô phải đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ