Rực rỡ thanh xuân
Chương 163

Tâm Điểm Của Những Lời Đồn

3253 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 162: Tùng thực hiện 'bất ngờ' dành cho Ngọc Linh, nhưng theo cách công khai và phô trương.,Khắc họa chi tiết việc những hành động công khai của Tùng thu hút sự chú ý của toàn trường, biến Ngọc Linh thành tâm điểm của dư luận.,Đẩy mạnh sự lan truyền của những tin đồn về 'tam giác tình yêu' giữa Long, Linh và Tùng, tạo áp lực lớn lên Ngọc Linh.,Làm sâu sắc thêm nội tâm của Ngọc Linh khi cô phải đối mặt với sự khó xử, ngại ngùng và sự mệt mỏi từ dư luận.,Tiếp tục khắc họa Long ở vai trò quan sát, thầm phân tích tình hình và cảm nhận sự khó chịu của Linh, củng cố quyết tâm của cậu.,Gieo mầm cho những hiểu lầm hoặc căng thẳng tiếp theo nếu tình hình không được giải quyết rõ ràng.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Phan Việt Hùng, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, emotional, conflicted, slightly romantic (from Tùng's perspective), dramatic
Kết chương: [object Object]

Ngọc Linh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên con phố. Thành phố Hạ Long về đêm vẫn đẹp và lãng mạn, nhưng lòng cô bé lúc này lại nặng trĩu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy dường như đang trở thành những làn sóng lớn, đe dọa cuốn trôi đi sự bình yên trong lòng cô. Cô bé biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Đã đến lúc cô phải đối mặt.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng Hạ Long trong trẻo và rực rỡ như bao ngày khác. Ánh nắng ban mai rót vàng óng ả qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nhảy nhót trên mặt sân lát gạch sạch sẽ. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp còn một lúc nữa mới reo, nhưng sân trường đã nhộn nhịp, tràn đầy năng lượng với tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của tụi học trò. Mùi phấn bảng từ các lớp học hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và mùi hoa sữa còn vương lại từ đêm qua, tạo nên một không khí rất riêng của tuổi học trò.

Ngọc Linh cùng Thảo Mai và Thanh Lan bước vào cổng trường, những câu chuyện phiếm ríu rít như thường lệ. Linh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng cô bé vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng từ tối qua. Cô bé vẫn chưa biết phải làm gì với tình hình hiện tại, và sự xuất hiện của Tùng sau trận bóng rổ càng khiến cô cảm thấy bất an.

Vừa mới qua khỏi cánh cổng trường, tiếng xì xào bỗng chốc lớn hơn, rồi nhanh chóng chuyển thành những tiếng thì thầm, tiếng khúc khích. Ngọc Linh cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, một cảm giác nóng ran lan tỏa trên gò má. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh hơi nheo lại dưới ánh nắng chói chang. Và rồi, cô bé nhìn thấy Nguyễn Trọng Tùng.

Cậu ta đứng ngay giữa sân trường, gần bồn hoa lớn, một vị trí vô cùng nổi bật, thu hút mọi sự chú ý. Tùng cao ráo, dáng người phong độ, mái tóc tạo kiểu sành điệu dưới ánh nắng. Trên tay cậu là một bó hoa hồng đỏ thắm, lớn đến mức gần như che khuất cả phần thân trên của cậu. Bên cạnh bó hoa là một hộp quà được gói cẩn thận bằng giấy màu bạc lấp lánh, thắt nơ ruy băng cầu kỳ. Nụ cười tự tin, có chút kiêu ngạo thường thấy của cậu nở rộ khi ánh mắt cậu bắt gặp Linh.

Trái tim Ngọc Linh bỗng đập thình thịch, một cảm giác xấu hổ và ngượng ngùng dâng lên cuộn trào. Cô bé muốn quay người bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất.

"Linh à, cậu có nhận được tin nhắn của tớ không?" Tùng cất tiếng, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng khi nói với Linh lại trở nên ngọt ngào đến lạ. Cậu bước đến, mỗi bước đi đều đầy tự tin, như thể cậu là trung tâm của vũ trụ này. "Đây là bất ngờ tớ muốn dành cho cậu. Mong cậu thích, nó hợp với vẻ đẹp rạng rỡ của cậu lắm."

Ngọc Linh đỏ bừng mặt, đôi mắt cô bé vô thức né tránh những ánh mắt tò mò đang dán chặt vào mình. "Tùng... Cậu... làm gì vậy? Sao lại..." Cô bé lắp bắp, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run rẩy và ngập ngừng. Cô bé cảm thấy như mình đang bị phơi bày trước cả trường, mọi cử chỉ, mọi biểu cảm đều bị soi mói. Mùi hương nồng nàn của hoa hồng lập tức bao trùm lấy cô, khiến cô càng thêm choáng váng.

Thanh Lan đứng cạnh Linh, cô nhíu mày, đôi mắt tinh nhanh lộ rõ vẻ khó chịu. Cô bé khẽ huých tay Linh, nói nhỏ đủ để hai cô bạn nghe thấy: "Trời đất ơi, thằng này chơi lớn thật! Hắn ta đang cố tình gây chuyện đấy Linh à." Giọng Lan hơi gằn, đầy vẻ bực bội.

Thảo Mai thì nhẹ nhàng hơn, cô khẽ siết chặt cánh tay Linh, như muốn truyền cho bạn một chút sức mạnh. "Bình tĩnh nào Linh," cô bé thì thầm.

Tùng không để ý đến phản ứng của Mai và Lan. Cậu ta vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, đưa bó hoa hồng và hộp quà ra trước mặt Linh. "Cậu nhận đi chứ? Tớ đã mất công chuẩn bị đấy." Giọng cậu có chút nũng nịu, nhưng ánh mắt lại đầy sự quyết đoán.

Ngọc Linh cảm thấy mình bị đẩy vào chân tường. Cô bé không muốn nhận, nhưng trước mặt bao nhiêu người, cô bé không nỡ từ chối thẳng thừng, sợ làm Tùng mất mặt và mọi chuyện sẽ còn ầm ĩ hơn nữa. Với đôi tay run rẩy, cô bé đón lấy bó hoa và hộp quà. Cảm giác lạnh lẽo của giấy gói quà chạm vào đầu ngón tay cô, nhưng nó lại chẳng thể làm dịu đi sự nóng bừng trên má. Bó hoa lớn đến mức cô bé phải khó khăn lắm mới ôm trọn được, và mùi hương của nó giờ đây lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt.

Đúng lúc ấy, nhóm của Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy đã tụ tập gần đó, ánh mắt không ngừng quét qua Linh và Tùng. Yến thì thầm với Chi, không giấu nổi vẻ thích thú: "Nhìn kìa, Tùng chơi lớn quá! Long mà thấy chắc Long tức điên lên mất." Chi nhếch mép, ánh mắt sắc sảo đánh giá từ đầu đến chân Ngọc Linh. "Phải rồi, cậu ấy lúc nào cũng thích phô trương. Nhưng không thể phủ nhận, Linh được hai hotboy tranh giành thì đúng là số hưởng." Loan cười khúc khích, Vy thì che miệng, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hóng hớt. Hà thì đã nhanh tay rút điện thoại ra, giả vờ lướt tin tức nhưng thực chất là đang quay lén. Những lời thì thầm, những tiếng khúc khích cứ như hàng ngàn mũi kim châm vào tai Ngọc Linh. Cô bé cảm thấy mình như một con búp bê bị trưng bày, bị soi xét từng li từng tí. Cảm giác tủi thân, bất lực dâng trào.

Cô bé ôm bó hoa lớn, hộp quà lấp lánh trong tay, lúng túng cúi gằm mặt xuống. Cô bé ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức khỏi cái sân trường ồn ào này. Ánh nắng Hạ Long hôm nay rực rỡ đến vậy, nhưng nó lại không thể làm tan đi đám mây u ám đang vần vũ trong lòng cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng những con sóng do Tùng tạo ra lại quá mạnh mẽ và công khai, đe dọa cuốn trôi đi sự bình yên mà Linh hằng trân trọng.

***

Tiết học Văn sau giờ ra chơi, lẽ ra phải là một tiết học đầy thơ mộng và yên bình, nhưng đối với Ngọc Linh, nó lại biến thành một cực hình. Cô bé ngồi trong lớp, cố gắng lắng nghe cô giáo giảng bài về tác phẩm "Hai đứa trẻ" của Thạch Lam, về những kiếp người nghèo khổ, về nỗi buồn man mác của phố huyện về đêm. Tiếng giảng bài đều đều của cô giáo, tiếng bút viết sột soạt trên giấy của các bạn, tất cả đều trở nên xa vời, không thể chạm đến tâm trí cô bé.

Trong đầu Linh lúc này, chỉ có hình ảnh Tùng đứng giữa sân trường với bó hoa đỏ thắm, những lời nói ngọt ngào nhưng đầy áp lực của cậu ta, và hàng trăm ánh mắt tò mò, soi mói của các bạn học sinh. Cô bé cảm thấy như mọi ánh mắt trong lớp đều đang đổ dồn về phía mình, dù biết rằng điều đó không hoàn toàn đúng. Cảm giác xấu hổ, ngượng ngùng vẫn còn vẹn nguyên, nóng ran trên gò má.

Cô bé vô thức chạm vào hộp quà và bó hoa mà Tùng đã nhờ một bạn khác mang vào lớp giúp. Hộp quà màu bạc lấp lánh nằm gọn trong hộc bàn, còn bó hoa hồng đỏ thắm thì được đặt vào một chiếc bình thủy tinh trên bàn giáo viên theo lời gợi ý của cô chủ nhiệm. Mùi hương hoa hồng vẫn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở không ngừng về màn "tỏ tình" công khai buổi sáng. Cảm giác nặng trĩu đè nén lên lòng ngực, khiến cô bé khó thở.

Những lời xì xào, bàn tán về màn 'tỏ tình' công khai của Tùng và cái gọi là 'tam giác tình yêu' giữa cô, Tùng và Long đã lan truyền nhanh như cháy rừng chỉ trong một giờ ra chơi ngắn ngủi. Cô bé nghe thấy những tiếng thì thầm từ phía sau, từ phía bàn bên cạnh, những câu nói đứt quãng được cô bé chắp nối trong đầu: "Linh sướng thật...", "Hai hotboy tranh giành...", "Tùng giàu có, hào phóng thế kia...", "Chắc Linh cũng xiêu lòng rồi...", "Thế còn Long thì sao nhỉ?".

Nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy chính là những 'đầu tàu' trong việc thêu dệt câu chuyện. Từ phía cuối lớp, Linh nghe loáng thoáng tiếng thì thầm của Yến với Chi: "Linh sướng thật, được hai anh 'hot boy' tranh giành. Không biết Long có ghen không nhỉ?" Giọng Yến đầy vẻ tò mò và có chút ghen tị. Chi thì nhếch mép, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía Linh: "Tùng giàu có, hào phóng thế kia, lại còn đẹp trai, ga lăng nữa. Chắc Linh cũng xiêu lòng rồi." Loan và Vy thì cười khúc khích, còn Hà thì đang ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay, vẻ mặt tinh ranh. Những lời nói ấy như những mũi tên độc, găm thẳng vào trái tim Linh, khiến cô bé cảm thấy vô cùng khó chịu và bất lực.

Mai và Lan, ngồi hai bên Linh, đã cố gắng an ủi và bảo vệ cô bé bằng cách lườm nguýt nhóm Yến, Chi, và thì thầm vào tai Linh. "Cậu đừng để ý, kệ bọn họ đi Linh à," Lan nói nhỏ với giọng dứt khoát, cố gắng trấn an bạn. "Họ chỉ thích hóng hớt và thêu dệt chuyện thôi. Cậu không làm gì sai cả." Mai cũng nhẹ nhàng xoa lưng Linh: "Đúng vậy, đừng nghĩ nhiều. Tập trung vào bài học đi."

Nhưng những lời an ủi ấy không mấy hiệu quả. Ngọc Linh chỉ muốn chui xuống gầm bàn, muốn chạy trốn khỏi tất cả những ánh mắt và lời nói ác ý. Cô bé cúi gằm mặt xuống bàn, mái tóc đen dài óng ả rủ xuống che đi khuôn mặt đỏ bừng. Cô bé vô thức siết chặt chiếc bút trong tay, cảm thấy nặng trĩu. Trái tim cô bé thắt lại bởi sự mệt mỏi và bế tắc. Cô bé biết Long ngồi ở bàn trên, thỉnh thoảng cô bé cảm nhận được ánh mắt trầm tư của cậu liếc nhìn về phía mình. Điều đó càng khiến cô bé thêm khó xử. Cô bé không biết Long đang nghĩ gì, liệu cậu có hiểu cho cô không, hay cậu cũng đang hoài nghi, đang ghen tuông như những gì người khác đồn thổi?

Long, ở bàn trên, thực sự đang quan sát Ngọc Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu sâu thẳm, ánh lên vẻ trầm tư. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô bé đang cúi gằm mặt. Cậu cảm nhận được sự khó chịu, sự bối rối và áp lực đang đè nặng lên vai Linh. Cậu cũng nghe thấy những tiếng xì xào, bàn tán từ nhóm Yến, Chi ở cuối lớp. Mặc dù vẻ mặt cậu vẫn lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng trong lòng cậu, một cảm giác khó chịu và bức bối đang dâng trào. Cậu biết Tùng đang cố tình làm mọi chuyện trở nên phức tạp, cố tình gây áp lực lên Linh và cả cậu nữa.

Cậu nhớ lại lời Mai đã nói tối qua: "Long có cách của Long. Cậu ấy không phải là người hành động bộc phát. Tớ tin Long đang suy nghĩ cách giải quyết." Và lời Lan: "Cậu ấy đã cho Tùng một bài học trên sân bóng rồi." Long nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, hít một hơi thật sâu. Cậu không thể để Linh phải chịu đựng một mình nữa. Sự căng thẳng giữa cậu và Tùng đã lên đến đỉnh điểm. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình trước toàn trường. Cậu biết đã đến lúc cậu phải hành động.

***

Chiều tối, sau khi tan học, thành phố Hạ Long bắt đầu chìm vào sắc vàng cam rực rỡ của hoàng hôn. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua các tòa nhà cao tầng, vẽ nên những vệt sáng dài trên con đường. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi mặn mòi quen thuộc. Lẽ ra đây phải là thời điểm đẹp nhất trong ngày, khi tâm hồn được thả lỏng, nhưng Ngọc Linh lại cảm thấy vô cùng kiệt sức và bế tắc.

Cô bé cố tình đi bộ qua một con hẻm nhỏ quen thuộc gần nhà, con hẻm với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, và những chậu cây cảnh nhỏ bé được đặt trước cửa mỗi căn nhà. Dây điện chằng chịt giăng mắc trên cao, tạo thành những mạng lưới rối rắm. Lối đi hẹp, hơi ẩm ướt, và ánh sáng yếu hơn nhiều so với con đường lớn ngoài kia. Tiếng bước chân chậm chạp của cô bé vọng lại trong không gian yên tĩnh, xen lẫn tiếng mèo kêu xa xăm và tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ những ngôi nhà xung quanh. Mùi thức ăn chiều từ các gia đình, mùi rác thải nhẹ, và mùi cây cỏ dại mọc ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những con hẻm nhỏ.

Ngọc Linh bước đi chậm chạp, đôi vai nhỏ nhắn rũ xuống, như thể đang gánh một tảng đá vô hình. Cô bé không còn chút năng lượng nào. Suốt cả ngày, những hình ảnh về Tùng, về bó hoa hồng đỏ thắm, về hộp quà lấp lánh, và cả những lời đồn thổi ác ý của bạn bè cứ quay cuồng trong tâm trí cô bé, khiến đầu óc cô nặng trĩu. Cảm giác bị soi mói, bị đánh giá, bị biến thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán khiến cô bé mệt mỏi đến cùng cực.

Cô bé vô thức siết chặt quai cặp trên vai. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" nằm trong cặp, dường như cũng trở nên nặng trĩu hơn. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô bé vẫn nằm yên trên cổ tay, nhưng giờ đây nó lại không thể mang lại cảm giác bình yên như mọi khi.

*Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?* Linh tự nhủ, giọng nói trong đầu cô bé nghe thật yếu ớt. *Tớ chỉ muốn mọi thứ được yên bình thôi mà. Tớ không muốn làm tổn thương ai, cũng không muốn bị tổn thương.*

Cô bé nghĩ về Long. Suốt cả ngày, cậu vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy. Cậu có liếc nhìn cô bé vài lần, nhưng cô bé không thể đoán được cậu đang nghĩ gì qua ánh mắt sâu thẳm ấy. *Long... cậu có tin tớ không? Cậu có hiểu cho sự khó xử của tớ không?* Nỗi lo sợ Long sẽ hiểu lầm, sẽ nghĩ rằng cô bé đang dao động trước Tùng, cứ thế gặm nhấm tâm can cô. Long là người trầm lặng, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Sự im lặng của cậu đôi khi khiến cô bé cảm thấy cô đơn, như thể cô bé đang phải một mình đối mặt với tất cả.

Linh khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, hòa vào không khí chạng vạng của con hẻm. Cô bé nhớ lại lời Mai và Lan đã nói: "Long có cách của Long," và "Cậu ấy sẽ không trách cậu đâu." Cô bé biết Long quan tâm đến mình, cô cảm nhận được điều đó qua từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ nhặt. Nhưng trong tình huống này, sự im lặng của cậu lại khiến cô bé cảm thấy lạc lõng.

Sự mệt mỏi và bế tắc của Ngọc Linh đang tích tụ đến đỉnh điểm. Cô bé biết mình không thể cứ mãi né tránh như vậy. Cô bé cần phải có một hành động, một lời nói dứt khoát để giải tỏa áp lực này, để chấm dứt những lời đồn thổi vô căn cứ. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi nó lại phải đối mặt với những cơn giông bất chợt, những đám mây đen kéo đến thật nhanh, đe dọa che lấp đi ánh sáng.

Ánh mắt quan sát và trầm tư của Long, cái cách cậu ấy im lặng chịu đựng và phân tích, cho thấy cậu đang lên kế hoạch đối phó với Tùng và bảo vệ Linh một cách âm thầm, có thể là một hành động bất ngờ ở chương sau. Nhưng hiện tại, cô bé chỉ cảm thấy trống rỗng và cô đơn.

Những lời đồn thổi đã lan truyền mạnh mẽ, biến cô bé thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Điều này báo hiệu một sự kiện lớn hơn sẽ xảy ra, buộc Long và Linh phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc và mối quan hệ của họ trước toàn trường, trước tất cả mọi người. Cô bé biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang thử thách tình yêu non nớt của cô bé bằng những áp lực và hiểu lầm.

Ngọc Linh bước ra khỏi con hẻm nhỏ, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả khu phố. Cô bé ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm Hạ Long, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, lẫn vào làn gió biển mặn mà. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết dũng khí còn sót lại. Đã đến lúc, cô bé phải tự mình tìm ra lối thoát.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ