Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả khu phố khi Ngọc Linh bước ra khỏi con hẻm nhỏ, nhưng trong lòng cô bé, bóng tối vẫn còn nặng trĩu. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm Hạ Long không thể xua đi giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào làn gió biển mặn mặn. Một hơi thở sâu, thật sâu, cô bé cố gắng nạp lại chút dũng khí ít ỏi còn sót lại. Đã đến lúc, cô bé phải tự mình tìm ra lối thoát, nhưng lối thoát đó là gì, và nó sẽ dẫn cô bé đi đâu, thì Linh vẫn chưa thể định hình.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch đỏ. Tiếng trống trường vang lên từng hồi, giục giã những bước chân còn đang lững thững trên hành lang. Không khí buổi sáng ở trường Ánh Dương luôn tràn đầy năng lượng và tiếng cười nói, nhưng với Ngọc Linh lúc này, mọi thứ đều trở nên nặng nề và xa lạ. Cô bé bước vào cổng trường, đầu hơi cúi thấp, cố gắng lẩn tránh những ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán như ong vỡ tổ vẫn đang vây quanh mình từ những ngày qua. Mỗi bước chân của cô bé đều như đang dẫm trên một lớp kính mỏng manh, chỉ chực vỡ tan.
Ngọc Linh mặc bộ đồng phục quen thuộc, chiếc áo trắng tinh khôi và chân váy caro xanh. Mái tóc dài đen óng ả, thường được buộc cao gọn gàng, nay lại được thả tự nhiên, che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp đang lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt to tròn long lanh, thường ngày rạng rỡ như ánh nắng, giờ đây lại đượm một nỗi buồn khó tả, và quầng thâm nhẹ dưới mắt tố cáo những đêm dài trằn trọc. Cô bé đi nhanh hết mức có thể, cố gắng hòa mình vào dòng người, biến mình thành một chấm nhỏ vô hình giữa sự hối hả của tuổi học trò. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin và đôi khi là mùi hoa sữa dịu nhẹ từ khu vườn phía sau trường, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc của Linh.
Khi đi ngang qua dãy hành lang quen thuộc dẫn đến lớp học, cô bé đột nhiên cảm thấy một ánh mắt quen thuộc đang dõi theo mình. Dù không ngẩng đầu lên, Linh vẫn biết đó là ai. Tim cô bé lỡ một nhịp. Cô bé cố tình tăng tốc, bước đi nhanh hơn nữa, như thể có một lực vô hình đang đẩy cô bé về phía trước. Nhưng Long, với chiều cao nổi bật và dáng vẻ trầm tĩnh, vẫn đứng đó, dựa lưng vào hành lang, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi bối rối và lo lắng. Cậu ấy đứng đó, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh thường ngày vẫn toát lên vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng hôm nay lại có một nét trầm tư khác lạ. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, che đi một phần cảm xúc trong đôi mắt hổ phách. Cậu đã đứng đợi ở đó, không biết từ bao giờ, chỉ để nhìn thấy cô bé.
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, hành lang đã trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng bước chân, tiếng xô đẩy nhau của lũ học trò khiến không khí trở nên ồn ào náo nhiệt. Long, sau khi quan sát Linh suốt cả tiết học, đã quyết định phải nói chuyện với cô bé. Cậu ấy bước đến gần lớp của Linh, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Vừa thấy cô bé lấp ló ở cửa lớp, Long đã định lên tiếng, giọng trầm ấm của cậu ấy vừa định cất lên: "Linh, dạo này cậu..."
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Ngọc Linh đã vội vàng ngắt lời. Cô bé ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt thoáng chút bối rối khi bắt gặp ánh mắt Long, rồi lại nhanh chóng cúi xuống, né tránh. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô bé, trông thật yếu ớt và thiếu tự nhiên. "À, tớ... tớ có việc gấp bên này rồi. Gặp cậu sau nhé!" Cô bé nói thật nhanh, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại hơi lạc đi, như thể sợ hãi điều gì đó. Rồi cô bé lách mình qua đám đông, gần như chạy trốn, biến mất hút vào phía cuối hành lang.
Long đứng đó, sững sờ. Tay cậu ấy khẽ siết chặt thành nắm đấm, cảm giác hụt hẫng lan tỏa khắp lồng ngực. Cậu nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh cho đến khi cô bé hoàn toàn khuất dạng. Long nhận thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của cô bé. Linh đã không còn thoải mái khi ở gần cậu ấy nữa. Cô bé tránh né mọi ánh mắt, mọi cuộc trò chuyện, như thể có một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc vòng tay may mắn cậu đã tặng Linh, mà cậu vẫn thường vô thức mân mê khi suy nghĩ, dường như cũng đang dần lan vào tim cậu. Cậu có thể cảm nhận được sự xa cách đang lớn dần, một khoảng trống khó hiểu đang hình thành giữa họ, và điều đó khiến Long lo lắng đến tột độ.
Đúng lúc đó, một giọng nói đầy vẻ tự mãn vang lên từ phía sau. "Chào Linh, trông cậu có vẻ không được khỏe lắm? Cần tớ giúp gì không?" Tùng bước đến, trên môi nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long đầy khiêu khích rồi hướng về phía Linh. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, cài cúc trên cùng, tay áo xắn gọn gàng, toát lên vẻ ngoài bảnh bao, phong độ. Tùng đã thay đổi chiến thuật, không còn đối đầu trực diện mà chuyển sang những lời nói ngọt ngào và hành động quan tâm tinh tế hơn, nhưng lại càng khiến Linh cảm thấy áp lực.
Ngọc Linh gượng gạo nở một nụ cười, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh nhưng bàn tay cô bé vẫn khẽ siết chặt quai cặp. "Cảm ơn Tùng, tớ không sao." Giọng cô bé nhỏ xíu, gần như thì thầm. Cô bé không muốn làm to chuyện, càng không muốn Tùng lại lấy cớ đó để tiếp cận mình một cách công khai. Ánh mắt cô bé lướt qua đám đông, bắt gặp ánh mắt của Yến và Chi đang nhìn chằm chằm về phía mình, trên môi hai cô nàng nở nụ cười đầy ẩn ý. Những lời xì xào bàn tán lại bắt đầu rộ lên, như những mũi kim châm thẳng vào tai Linh. "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi," Yến thì thầm với Chi, ánh mắt đầy vẻ ghen tị và hả hê. Chi gật đầu phụ họa, "Tôi không thích thua cuộc." Hai cô nàng cười khúc khích, rồi lại quay sang nhìn Tùng và Linh với vẻ đầy dò xét.
Long nhìn thấy tất cả. Cậu ấy thấy nụ cười gượng gạo của Linh, ánh mắt lo lắng của cô bé khi nhìn về phía đám đông, và cả vẻ tự mãn của Tùng. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Long, nhưng cậu vẫn giữ im lặng. Cậu biết, lúc này, bất kỳ hành động nào của cậu cũng có thể đẩy Linh vào tình thế khó xử hơn. Cậu cần phải suy nghĩ, cần phải tìm một cách giải quyết thật khôn ngoan. Long siết chặt nắm tay, xoay lưng lại, bước đi. Ánh nắng rực rỡ của buổi sáng Hạ Long giờ đây lại giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim cậu, khiến cậu cảm thấy nóng bức và khó chịu.
***
Buổi chiều, sau giờ học, sân bóng rổ trường Ánh Dương vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng bóng nảy liên hồi trên nền bê tông xanh đỏ, tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng hò reo cổ vũ của các cậu nam sinh khiến không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ lên sân, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn theo từng bước chân của các cầu thủ. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ bóng, và đôi khi là mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng của sân bóng rổ.
Long đang chơi bóng cùng Hùng và vài người bạn khác, nhưng tâm trí cậu ấy lại không ở trên sân. Cậu liên tục ném trượt những cú ném dễ dàng, những đường chuyền thiếu chính xác, và đôi khi còn để bóng tuột khỏi tay một cách vô cớ. Vẻ mặt trầm tư hơn mọi khi, ánh mắt cậu ấy cứ lơ đãng nhìn về phía tòa nhà lớp học, nơi Linh vừa mới rời đi cách đây không lâu. Long, vốn là một ngôi sao sáng trên sân bóng, với những pha đi bóng điêu luyện và những cú ném chuẩn xác, giờ đây lại giống như một người mất hồn. Cậu ấy cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng và nam tính, nhưng những động tác của cậu ấy hôm nay lại thiếu đi sự dứt khoát và mạnh mẽ thường thấy.
"Này Long, cậu làm sao vậy? Cứ như người mất hồn ấy!" Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh thân thiện, vừa đỡ lấy quả bóng Long vừa ném trượt, vừa lên tiếng hỏi. Giọng cậu ấy lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh thường ngày, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy bạn mình không tập trung. Hùng là người bạn thân nhất của Long, cậu ấy hiểu Long hơn bất cứ ai, và cậu ấy biết, có điều gì đó đang làm Long bận tâm.
Long dừng lại, cầm quả bóng trong tay, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm. Cậu thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió mát đang thổi nhè nhẹ trên sân. "Tớ... tớ không hiểu Linh nữa, Hùng ạ." Giọng Long trầm thấp, chậm rãi, khác hẳn với sự dứt khoát thường ngày. "Dạo này cậu ấy cứ tránh mặt tớ. Cứ nhìn thấy tớ là cậu ấy lại tìm cách rời đi, không nói không rằng." Long hiếm khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài, đặc biệt là những cảm xúc yếu đuối như thế này. Nhưng trước mặt Hùng, cậu ấy cảm thấy mình có thể chia sẻ. Cậu ấy cảm thấy bối rối, hụt hẫng, và một nỗi lo lắng sâu sắc đang gặm nhấm tâm can cậu. Long nhớ lại ánh mắt né tránh của Linh sáng nay, nhớ lại câu nói vội vàng của cô bé, và cảm giác xa cách lại càng rõ rệt hơn. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cậu ấy dường như cũng đang lạnh dần, như báo hiệu một điều gì đó không lành.
Hùng đặt tay lên vai Long, vỗ nhẹ. Bàn tay cậu ấy ấm áp, như một lời an ủi thầm lặng. "Tớ hiểu mà. Chắc là cậu ấy đang bị áp lực vì mấy lời đồn đó. Cậu ấy nhạy cảm mà." Hùng nói, giọng nhỏ nhẹ hơn thường ngày. Cậu ấy nhìn Long, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Cậu ấy chắc chắn không muốn làm cậu khó xử đâu. Nhưng mấy cái tin đồn về 'tam giác tình yêu' Long - Linh - Tùng cứ lan truyền khắp trường, rồi lại thêm Tùng cứ làm mấy trò phô trương nữa, khiến cậu ấy bị soi mói. Linh thì đâu phải kiểu người thích làm tâm điểm của sự chú ý như vậy."
Long khẽ gật đầu, đồng ý với lời Hùng nói. Cậu biết Linh là người nhạy cảm, dễ bị tổn thương. Cậu cũng biết những lời đồn thổi ác ý có thể ảnh hưởng đến cô bé nhiều như thế nào. Nhưng sự im lặng của Linh, sự né tránh của cô bé lại khiến cậu cảm thấy bất lực. Long muốn bảo vệ Linh, muốn chấm dứt những lời đồn thổi đó, muốn đối mặt với Tùng. Nhưng nếu Linh cứ tiếp tục né tránh cậu như thế này, cậu không biết phải làm sao để tiếp cận cô bé, để hiểu cô bé đang nghĩ gì, và để cùng cô bé vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cậu ấy thở dài một lần nữa, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực và lo lắng. Cậu ấy vẫn giữ im lặng, bản tính trầm lắng của cậu ấy không cho phép cậu ấy nói quá nhiều, nhưng nỗi lòng của cậu ấy thì đang gào thét.
"Nhưng tớ... tớ không muốn cậu ấy cứ ôm hết mọi chuyện một mình," Long nói khẽ, giọng cậu ấy trầm hơn nữa, gần như thì thầm. "Tớ muốn giúp cậu ấy, muốn đứng cạnh cậu ấy. Nhưng cậu ấy cứ như đang đẩy tớ ra vậy."
Hùng nhìn Long, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu ấy. "Cậu ấy đâu có đẩy cậu ra. Cậu ấy chỉ đang cố gắng tự mình giải quyết thôi. Linh là người mạnh mẽ mà. Nhưng cậu ấy cũng cần một điểm tựa." Hùng siết nhẹ vai Long. "Hãy tin tớ đi. Cậu ấy sẽ ổn thôi. Và cậu cũng đừng quá lo lắng. Cậu ấy biết cậu quan tâm đến cậu ấy mà."
Long không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Cậu ấy nhìn về phía tòa nhà lớp học một lần nữa, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng. Cậu ấy biết Hùng nói đúng. Linh là người mạnh mẽ. Nhưng Long cũng cảm nhận được, có một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, và cậu ấy sợ rằng, nếu không hành động sớm, khoảng cách đó sẽ trở thành một bức tường không thể vượt qua. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có lẽ nó đang phải đối mặt với những cơn sóng dữ dội hơn, đe dọa cuốn trôi tất cả.
***
Trong quán trà sữa Trăng Khuyết, không khí vẫn nhộn nhịp và vui vẻ như mọi khi. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, và tiếng máy pha chế đồ uống vang lên liên hồi. Quán được trang trí với những gam màu pastel nhẹ nhàng, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh tường ngộ nghĩnh. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo trên trần nhà tạo nên một không gian vô cùng dễ chịu và thân mật. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và mùi đường đen đặc trưng lan tỏa khắp không gian, mời gọi thực khách.
Ngọc Linh ngồi đối diện với Mai và Lan, nhưng cô bé không còn là Linh hoạt bát, vui vẻ thường ngày nữa. Cậu bé mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jean, mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, gương mặt xinh đẹp vẫn nổi bật nhưng đôi mắt to tròn long lanh lại đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Cô bé ít nói hẳn, thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người và xe cộ vẫn đang hối hả trôi qua. Ly trà sữa trân châu đường đen trước mặt cô bé đã nguội lạnh, nhưng cô bé vẫn vô thức dùng ống hút khuấy đều những viên trân châu dưới đáy ly. Cảm giác mệt mỏi và bế tắc từ sáng đến giờ vẫn chưa hề biến mất, mà còn có vẻ nặng nề hơn.
"Linh ơi, cậu có vẻ không được ổn lắm." Lan, với dáng người khỏe khoắn và giọng nói dứt khoát, lên tiếng, ánh mắt cô bé đầy vẻ lo lắng. "Mấy lời đồn đó làm cậu khó chịu à?" Lan là người thẳng thắn, luôn muốn đi thẳng vào vấn đề. Cô bé nhìn Linh, đôi mắt tinh nhanh sắc sảo, như muốn đọc thấu tâm can bạn mình.
Ngọc Linh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Cô bé nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng nụ cười ấy lại không thể che giấu được nỗi buồn trong ánh mắt. "Không sao đâu, Lan. Tớ chỉ hơi mệt thôi. Mấy chuyện đó... cũng không có gì đáng bận tâm." Giọng cô bé nhỏ xíu, yếu ớt, khác hẳn với sự tự tin thường thấy. Cô bé cố gắng chuyển chủ đề, nhưng không khí vẫn trầm lắng, nặng nề. Mùi trà sữa ngọt ngào giờ đây lại pha lẫn một chút chua xót của cảm xúc.
Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên tay Linh, khẽ siết nhẹ. "Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, Linh. Cậu có thể nói với bọn tớ mà." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự thấu hiểu. "Bọn tớ biết cậu đang áp lực lắm. Từ chuyện Tùng cứ công khai theo đuổi, đến những lời đồn thổi ác ý của Yến và Chi... Chuyện đó đâu phải là 'không có gì đáng bận tâm'."
Ngọc Linh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào ly trà sữa đã nguội. Cô bé không dám chia sẻ sâu hơn về nỗi áp lực mà cô đang phải chịu đựng, đặc biệt là cảm giác khó xử khi đối mặt với Long vì những tin đồn. Cô bé sợ, nếu cô nói ra, mọi chuyện sẽ càng trở nên phức tạp hơn, và cô bé không muốn làm Long phải khó xử vì mình. Cô bé cũng cảm thấy tội lỗi khi cứ liên tục né tránh Long suốt cả ngày hôm nay, nhưng cô bé không biết phải đối mặt với cậu ấy như thế nào. Long là người trầm lặng, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng cô bé biết cậu ấy đang lo lắng. Sự im lặng của cậu ấy đôi khi lại khiến Linh cảm thấy cô đơn, như thể cô bé đang phải một mình đối mặt với tất cả.
"Nhưng rõ ràng là cậu đang tránh Long mà," Mai tiếp tục, giọng cô bé có chút trách móc nhẹ nhàng. "Cậu ấy cũng lo cho cậu lắm đấy. Tớ thấy cậu ấy cứ nhìn cậu mãi, rồi sáng nay còn định nói chuyện với cậu nữa mà. Cậu có biết cậu ấy đã hụt hẫng thế nào khi cậu cứ chạy đi không?"
Lời nói của Mai như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. Cô bé ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt ngập nước. "Tớ... tớ không muốn cậu ấy bị liên lụy. Cậu ấy đã đủ nổi bật rồi, bây giờ lại còn bị dính vào mấy chuyện thị phi của tớ nữa..." Linh nói, giọng cô bé nghẹn lại. Cô bé cảm thấy một cơn sóng cảm xúc dâng trào trong lòng, sự mệt mỏi, bối rối, và cả nỗi sợ hãi đang dồn nén bấy lâu nay. Cô bé sợ rằng, những lời đồn thổi đó sẽ làm ảnh hưởng đến Long, sẽ khiến cậu ấy bị mọi người hiểu lầm.
Lan nắm chặt tay Linh. "Cậu nghĩ Long sẽ nghĩ như vậy sao? Cậu ấy không phải người như thế. Cậu ấy sẽ không trách cậu đâu. Cậu ấy sẽ luôn đứng về phía cậu."
Mai gật đầu. "Đúng vậy. Cậu ấy chỉ cần cậu nói ra thôi. Cậu ấy cần biết cậu đang nghĩ gì. Cứ giữ trong lòng thế này, cậu sẽ tự làm mình mệt mỏi, mà còn khiến Long hiểu lầm nữa. Khoảng cách giữa hai cậu cứ lớn dần, nguy cơ hiểu lầm và rạn nứt càng cao đấy, Linh à."
Ngọc Linh nhìn Mai và Lan, đôi mắt cô bé rưng rưng. Cô bé biết bạn mình nói đúng. Cô bé không thể cứ mãi né tránh như thế này được. Sự mệt mỏi và bế tắc đã lên đến đỉnh điểm. Cô bé không thể chịu đựng được nữa. Cô bé cần một lời giải thoát, một điểm tựa. Nhưng làm thế nào để nói ra? Làm thế nào để đối mặt với tất cả? Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang thử thách tình yêu non nớt của cô bé bằng những áp lực và hiểu lầm. Cô bé cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, không biết nên rẽ lối nào.
Ánh đèn vàng ấm áp trong quán trà sữa cũng không thể xua tan đi sự u ám trong lòng Linh. Cô bé hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô bé biết, Long đang lo lắng, và cô bé cũng biết, cô bé không thể cứ mãi để cậu ấy phải lo lắng như vậy. Đã đến lúc, cô bé phải đối mặt. Không phải chỉ vì bản thân mình, mà còn vì Long, vì mối quan hệ của họ. Cần có một cuộc đối thoại thẳng thắn, một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh, nếu không, tất cả những gì họ đã vun đắp sẽ tan biến. Cô bé ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Hạ Long đã chuyển sang màu tím sẫm, những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Cô bé khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như nói với những con sóng đang vỗ về ngoài kia, "Tớ sẽ làm được. Tớ phải làm được."