Rực rỡ thanh xuân
Chương 165

Vết Rạn Của Một Lời Mời

4733 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 164: Long's worry về sự né tránh của Linh và Linh's áp lực.,Tùng khéo léo lợi dụng những tin đồn và tình huống, cố tình tạo ra hiểu lầm giữa Ngọc Linh và Long trước mặt bạn bè.,Làm sâu sắc thêm sự cô lập và áp lực mà Ngọc Linh phải đối mặt, khiến cô cảm thấy bị hiểu lầm bởi Long.,Khắc họa sự thất vọng và bất lực của Long khi chứng kiến Tùng can thiệp và Linh né tránh, củng cố cảm giác 'mất Linh'.,Thúc đẩy sự lan truyền tin đồn và hiểu lầm về 'tam giác tình yêu', chuẩn bị cho các sự kiện căng thẳng hơn trong Arc.,Gieo mầm cho một cuộc đối đầu cảm xúc lớn hơn giữa Long và Linh hoặc giữa Long và Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Trần Minh Quân, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, emotional, frustrating, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Sự mệt mỏi và bế tắc đã lên đến đỉnh điểm. Cô bé không thể chịu đựng được nữa. Cô bé cần một lời giải thoát, một điểm tựa. Nhưng làm thế nào để nói ra? Làm thế nào để đối mặt với tất cả? Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang thử thách tình yêu non nớt của cô bé bằng những áp lực và hiểu lầm. Cô bé cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, không biết nên rẽ lối nào. Ánh đèn vàng ấm áp trong quán trà sữa cũng không thể xua tan đi sự u ám trong lòng Linh. Cô bé hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô bé biết, Long đang lo lắng, và cô bé cũng biết, cô bé không thể cứ mãi để cậu ấy phải lo lắng như vậy. Đã đến lúc, cô bé phải đối mặt. Không phải chỉ vì bản thân mình, mà còn vì Long, vì mối quan hệ của họ. Cần có một cuộc đối thoại thẳng thắn, một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh, nếu không, tất cả những gì họ đã vun đắp sẽ tan biến. Cô bé ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Hạ Long đã chuyển sang màu tím sẫm, những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Cô bé khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như nói với những con sóng đang vỗ về ngoài kia, "Tớ sẽ làm được. Tớ phải làm được."

***

Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long rực rỡ như rải mật vàng óng lên từng mái ngói cổ kính của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua những tán cây cổ thụ đang rì rào khe khẽ. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, nhưng giờ ra chơi buổi sáng đã nhanh chóng lấp đầy hành lang bằng những bước chân vội vã, tiếng cười nói giòn tan của đám học trò. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách tinh tươm hòa lẫn với hương cỏ xanh thoang thoảng từ sân trường ùa vào qua những ô cửa sổ mở rộng, tạo nên một bầu không khí tươi mới và tràn đầy sức sống.

Trần Hoàng Long bước đi dọc hành lang, từng bước chân chậm rãi nhưng vững vàng, ánh mắt cậu ấy lướt qua từng gương mặt quen thuộc, tìm kiếm một bóng hình. Cậu vẫn còn nhớ rõ những lời thì thầm của Ngọc Linh vào tối qua, những câu nói đầy áp lực và sự bối rối mà cô bé đã chia sẻ với Mai và Lan. Long cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cậu biết cô bé đang mệt mỏi, và cậu không muốn cô bé phải một mình đối mặt với tất cả. Tối qua, cậu đã thức rất khuya, suy nghĩ rất nhiều về những gì Hùng đã nói, về sự xa cách ngày càng lớn giữa cậu và Linh. Cậu không thể cứ đứng nhìn như thế này mãi được. Cậu cần phải nói chuyện với cô ấy, cần phải biết cô ấy đang nghĩ gì, cần phải cho cô ấy biết rằng cậu luôn ở bên cạnh. Dù cậu là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng cảm giác lo lắng và hụt hẫng khi thấy Linh né tránh cậu đã lớn dần, vượt qua cả sự kiềm chế thường ngày của cậu.

Bỗng, ánh mắt Long dừng lại ở cuối hành lang phía đông, nơi có một nhóm nữ sinh đang xúm xít cười đùa. Trong số đó, cậu nhận ra mái tóc đen óng ả quen thuộc, được buộc gọn gàng, và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Đó là Ngọc Linh, đang đi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Hôm nay, cô bé mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, tay áo được xắn nhẹ lên đến khuỷu tay, để lộ cổ tay thon thả. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô bé nổi bật giữa đám đông. Long cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng, và cậu tăng tốc bước chân, hướng về phía họ. Cậu muốn gọi tên cô bé, muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại ngập ngừng. Cậu đã tập dượt biết bao nhiêu câu nói trong đầu, nhưng giờ đây, khi đối mặt với cô bé, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Khoảng cách giữa cậu và nhóm bạn ngày càng rút ngắn. Long có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Linh, tiếng nói nhỏ nhẹ của Mai, và giọng nói dứt khoát của Lan. Cậu thấy Linh đang kể một câu chuyện gì đó, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ tinh nghịch. Cậu mỉm cười nhẹ. Đây rồi, đây là Ngọc Linh mà cậu biết, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Cậu định cất tiếng gọi, khi chỉ còn cách họ vài bước chân.

"Linh!" Long định nói, nhưng từ "Linh" vừa bật ra khỏi cổ họng, chưa kịp thành tiếng rõ ràng.

Ngay khoảnh khắc ấy, Ngọc Linh dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu. Cô bé quay đầu lại, đôi mắt to tròn chạm phải ánh mắt của Long. Chỉ trong một tích tắc, nụ cười trên môi cô bé tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt bối rối, pha lẫn chút giật mình. Cô bé như nhìn thấy một thứ gì đó đáng sợ, chứ không phải là cậu. Ánh mắt hổ phách của Long ánh lên sự ngạc nhiên, rồi chuyển sang lo lắng. Cậu thấy rõ sự thay đổi trong biểu cảm của cô bé, một sự thay đổi mà cậu đã quá quen thuộc trong mấy ngày gần đây.

"Tớ... tớ có việc bận rồi!" Linh nói vội, giọng cô bé hơi run rẩy, gần như là một lời thì thầm. "Mai, Lan, tớ đi trước nhé!"

Trước khi Long kịp phản ứng, hoặc thậm chí là kịp mở miệng nói thêm một lời nào, Linh đã đột ngột quay người, rẽ vội vào một lối đi khác, một con hẻm nhỏ dẫn xuống khu nhà thể chất, nơi ít người qua lại hơn. Dáng người nhỏ nhắn của cô bé nhanh chóng khuất sau góc tường, như thể đang chạy trốn một điều gì đó.

Long đứng chết lặng giữa hành lang đông đúc. Bàn tay cậu ấy vẫn còn lơ lửng giữa không trung, như thể vẫn muốn níu giữ một bóng hình vừa vụt qua. Ánh mắt cậu bối rối, hụt hẫng, dõi theo nơi Linh vừa biến mất. Cậu không hiểu. Tại sao cô bé lại né tránh cậu như thế? Cậu đã làm gì sai? Nỗi lo lắng từ tối qua giờ đây biến thành một cảm giác khó chịu, một vết rạn vô hình đang lớn dần trong tim cậu. Cậu cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy, khi mọi cố gắng tiếp cận đều bị cô bé vô tình đẩy ra xa. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách giờ đây lại pha lẫn một chút vị chua chát.

Mai và Lan đứng đó, nhìn Long với ánh mắt đầy cảm thông. Mai khẽ thở dài, rồi bước đến bên Long.

"Cậu ấy... cậu ấy không có ý đó đâu, Long," Mai nói nhỏ nhẹ, giọng cô bé từ tốn như thường lệ. Đôi mắt sau cặp kính cận của cô ánh lên vẻ lo lắng. "Linh chỉ đang rất áp lực thôi. Cậu ấy không muốn cậu bị liên lụy."

Long chỉ im lặng, ánh mắt vẫn hướng về phía góc hành lang. "Nhưng... cô ấy thậm chí còn không muốn nói chuyện với tớ," cậu ấy nói, giọng trầm khàn, mang theo sự tổn thương rõ rệt. "Có phải tớ đã làm gì sai không?"

Lan, với dáng người khỏe khoắn và đôi mắt tinh nhanh, đặt tay lên vai Long, khẽ vỗ nhẹ. "Long, cậu không sai. Chuyện này không phải lỗi của cậu. Nhưng cậu cũng phải hiểu, Linh đang là tâm điểm của mọi lời đồn thổi. Cậu ấy sợ, sợ rằng nếu tiếp xúc với cậu, mọi chuyện sẽ còn tệ hơn."

Long nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực dâng trào. Cậu hiểu, nhưng cậu không chấp nhận được việc phải chịu đựng sự xa cách này. Cậu không thể chịu đựng được khi thấy Ngọc Linh của cậu phải một mình gánh chịu tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang chứng kiến những khoảng cách vô hình đang lớn dần, những hiểu lầm đang rắc rối thêm tình cảm của họ. Tiếng chuông báo hiệu hết giờ ra chơi vang lên, nhưng Long vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng giữa dòng người hối hả. Cậu cảm thấy một khối nặng trĩu đè lên lồng ngực. Cậu ấy không biết phải làm gì nữa. Cậu đã cố gắng, nhưng dường như mọi cố gắng của cậu đều chỉ khiến Linh càng thêm muốn trốn tránh. Ánh nắng rực rỡ của Hạ Long bỗng trở nên chói mắt hơn bao giờ hết, như đang trêu ngươi sự bối rối và nỗi buồn trong lòng cậu.

Tiếng bước chân vội vã của học sinh dần thưa thớt, hành lang trở nên vắng lặng hơn. Long vẫn đứng đó, đôi mắt sâu màu hổ phách ánh lên một sự quyết tâm mới, mặc dù nó bị che lấp bởi sự thất vọng. Cậu không thể để mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy. Cậu phải tìm một cách nào đó để phá vỡ bức tường vô hình đang ngăn cách cậu và Ngọc Linh.

***

Giờ ăn trưa tại sân trường Ánh Dương luôn là khoảng thời gian sôi động nhất trong ngày. Nắng vàng trải đều khắp sân, chiếu rọi lên những hàng ghế đá cũ kỹ và những tán cây xanh rợp bóng. Tiếng cười nói, tiếng xì xào bàn tán, tiếng va chạm lanh canh của thìa đĩa từ căng tin vọng ra, tạo nên một bản hòa tấu ồn ã, đậm chất học trò. Mùi thức ăn thơm lừng từ căng tin hòa quyện với mùi cỏ non và hương hoa sữa thoang thoảng (nếu đúng mùa), khiến không khí trở nên vừa náo nhiệt, vừa dễ chịu.

Long đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ lớn cùng Phan Việt Hùng, ánh mắt cậu ấy vẫn không ngừng dõi theo một hướng. Cậu thấy Ngọc Linh đang ngồi ở một hàng ghế đá dưới bóng cây phượng, cùng Mai và Lan. Cô bé không còn cười đùa rạng rỡ như mọi khi. Nụ cười của cô bé gượng gạo hơn, ánh mắt có chút xa xăm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc e ngại điều gì đó. Long cảm thấy một cơn nhói buốt trong lòng. Cậu không thích nhìn thấy Linh như thế này. Cậu muốn cô bé luôn vui vẻ, luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn một cách tự nhiên, chứ không phải vì những lời đồn thổi ác ý.

"Cậu cứ nhìn chằm chằm thế thì làm sao mà Linh không biết được," Hùng khẽ huých tay Long, giọng nói lanh lảnh, pha trò như thường lệ, nhưng ánh mắt cậu ấy lại đầy lo lắng. "Cậu định cứ đứng đây ngắm cậu ấy mãi à? Hay là định chờ cho đến khi Tùng xuất hiện rồi lại đứng nhìn?"

Lời nói của Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào Long. Cậu ấy không trả lời, nhưng ánh mắt khẽ trầm xuống. Tùng. Cái tên ấy như một cái gai trong lòng cậu. Cậu biết Tùng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Cậu đã dự cảm được điều gì đó sẽ xảy ra, và nỗi lo lắng ấy khiến cậu không thể ngồi yên.

Và quả nhiên, như một điềm báo, ngay lúc đó, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện. Cậu ta không đi một mình. Bên cạnh Tùng là Trần Minh Quân, bạn của cậu ta, với mái tóc vuốt keo sành điệu và vẻ ngoài bảnh bao. Tùng hôm nay mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu màu xanh nhạt, quần jean rách nhẹ, trông rất phong độ và hợp thời trang. Một mùi nước hoa nam tính, hơi nồng nhưng quyến rũ, lan tỏa khi cậu ta bước đi. Trên tay Tùng là một chiếc hộp đồ ăn trưa sang trọng, có logo của một nhà hàng hải sản nổi tiếng bậc nhất Hạ Long – nhà hàng Hải Âu.

Tùng bước đi đầy tự tin, ánh mắt lướt qua đám đông học sinh đang xì xào bàn tán, không hề che giấu vẻ kiêu ngạo. Cậu ta tiến thẳng về phía Ngọc Linh, như thể cả sân trường rộng lớn này chỉ có mình cô bé là đích đến. Đám đông học sinh xung quanh bắt đầu xôn xao hơn. Những cái đầu ngoái lại nhìn, những lời thì thầm bắt đầu lan truyền nhanh chóng như một làn sóng.

"Kìa, Tùng đến rồi!"

"Lại có chuyện gì nữa đây?"

"Trông cậu ta tự tin chưa kìa."

"Chắc là lại màn tỏ tình nữa rồi!"

Trong số đám đông ấy, Long thấy rõ nhóm của Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, và Đỗ Thị Vy đang xúm xít lại. Ánh mắt Yến và Chi ánh lên vẻ hả hê, thích thú khi thấy cảnh tượng sắp diễn ra. Thùy Chi còn khẽ nhếch mép cười, một nụ cười sắc sảo và đầy ẩn ý.

Ngọc Linh cũng nhận ra sự xuất hiện của Tùng. Đôi mắt cô bé mở to hơn một chút, vẻ mặt từ bối rối chuyển sang khó xử tột độ. Cô bé cố gắng cúi mặt xuống, giả vờ như không nhìn thấy, nhưng sự chú ý của Tùng đã khóa chặt lấy cô bé.

Tùng đứng trước mặt Ngọc Linh, nở một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ tự tin, nhưng cũng ẩn chứa một chút gì đó thách thức, đặc biệt là khi ánh mắt cậu ta lướt qua vị trí của Long.

"Ngọc Linh," Tùng cất tiếng, giọng nói của cậu ta vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào của sân trường, thu hút mọi ánh nhìn. Cậu ta cố tình nói lớn, để mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy. "Tớ vừa đặt một bàn ở nhà hàng Hải Âu, cậu có muốn đi ăn trưa cùng tớ không? Tớ biết cậu thích món hải sản ở đó."

Lời mời công khai của Tùng như một quả bom ném vào giữa sân trường. Một làn sóng xì xào, bàn tán vang lên lớn hơn. Ngọc Linh ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô bé đỏ bừng vì ngượng ngùng. Cô bé nhìn Tùng, rồi lại liếc nhanh sang đám đông xung quanh, những ánh mắt tò mò, dò xét, và cả những ánh mắt ganh tị của đám nữ sinh đang đổ dồn vào mình. Cô bé cảm thấy như mình đang bị đóng đinh tại chỗ.

"Tùng... tớ..." Linh ấp úng, cố gắng tìm lời từ chối. Cô bé cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một cảm giác khó chịu dâng trào.

"Đừng ngại, Linh," Tùng cắt lời cô bé, giọng nói vẫn ngọt ngào nhưng bàn tay cậu ta đã khéo léo đặt nhẹ lên vai Linh. Cái chạm nhẹ ấy khiến Linh giật mình, nhưng cô bé không dám phản ứng mạnh mẽ. "Coi như là bữa trưa kỷ niệm cho buổi học đầu tuần vui vẻ nhé. Tớ biết cậu đã rất vất vả rồi."

Tùng nói, đôi mắt cậu ta ánh lên vẻ đắc ý, lướt nhanh qua Long. Hắn muốn Long nhìn thấy cảnh tượng này, muốn cậu ấy biết rằng hắn đang chiếm ưu thế.

Minh Quân, đứng bên cạnh Tùng, khẽ nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ hùa theo và tự mãn. "Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hải Âu hôm nay có món tôm hùm xanh tươi roi rói đó, Linh."

Yến và Chi đứng gần đó, không ngừng thì thầm. "Ôi trời, Tùng ga lăng quá đi mất!" Yến nói, mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ giả tạo. Chi thêm vào, giọng sắc sảo: "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi. Người khác có cố gắng cũng vô ích."

Long đứng chết trân dưới gốc cây. Ánh mắt cậu ấy không rời khỏi Ngọc Linh. Cậu thấy rõ sự khó xử trên khuôn mặt cô bé, sự giật mình khi Tùng chạm vào vai cô bé. Cậu muốn lao đến, muốn kéo Linh ra khỏi tình huống này, nhưng một cảm giác bất lực giữ chặt cậu lại. Cậu biết, nếu cậu hành động bây giờ, mọi chuyện sẽ chỉ càng thêm ồn ào, càng thêm khó xử cho Linh.

"Thôi nào, Linh," Tùng nói tiếp, bàn tay cậu ta khẽ luồn xuống, nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô bé đứng dậy. "Chúng ta đi thôi, không thì món ngon sẽ nguội mất."

Ngọc Linh cố gắng rút tay lại, nhưng Tùng nắm khá chặt. Cô bé không muốn làm ầm ĩ giữa bao nhiêu người. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô bé cầu cứu lướt qua Long, nhưng rồi lại nhanh chóng cụp xuống. Cô bé không biết phải làm gì, chỉ đành gật đầu gượng gạo, để Tùng kéo đi. Dáng người nhỏ nhắn của cô bé bị Tùng kéo nhẹ, hòa vào đám đông học sinh đang xì xào bàn tán.

Long đứng đó, bàn tay cậu ấy siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cơn giận dữ ngấm ngầm bùng lên trong lồng ngực cậu. Cậu ấy cảm thấy bị phản bội, bị tổn thương, và trên hết, là sự bất lực. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy đanh lại, dõi theo bóng dáng Tùng và Linh khuất dần sau cổng trường. Hùng bên cạnh cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ Long, cậu ấy khẽ lay vai bạn.

"Long... cậu ổn chứ?" Hùng hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

Long không trả lời. Cậu ấy chỉ hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nặng nề. Cậu ấy cảm thấy như một vết rạn lớn vừa xuất hiện trong mối quan hệ của cậu và Linh, một vết rạn do Tùng cố tình tạo ra, và cậu ấy không biết phải làm sao để hàn gắn nó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại đang đối mặt với những cơn sóng dữ dội từ biển khơi, đe dọa cuốn trôi tất cả. Mùi nước hoa của Tùng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời chế giễu cho sự bất lực của Long.

Cậu ấy tự hỏi, liệu Linh có thực sự muốn đi cùng Tùng không? Hay cô bé chỉ bị ép buộc? Nhưng dù là gì đi nữa, cảnh tượng đó đã khắc sâu vào tâm trí Long, như một lời khẳng định cho sự xa cách đang lớn dần giữa họ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long. Ánh nắng cuối ngày hắt những vệt vàng cam qua khung cửa sổ lớn của phòng học cuối dãy, đổ dài lên những chiếc bàn ghế trống trơn. Tiếng chuông báo hết giờ học đã vang lên từ lâu, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm cả ngôi trường, thi thoảng xen lẫn tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây bên ngoài. Mùi phấn bảng, mùi giấy cũ và một chút mùi gỗ mộc mạc của bàn ghế tạo nên một không khí thân thuộc, nhưng cũng đầy cô đơn.

Trần Hoàng Long vẫn ngồi đó, trong căn phòng học trống, nơi cậu và Ngọc Linh đã từng cùng nhau học nhóm, cùng nhau chia sẻ những ước mơ, hoài bão. Cậu ấy đặt cằm lên bàn tay, đôi mắt sâu màu hổ phách dõi ra ngoài cửa sổ, nhìn những dải mây hồng tím đang dần tan chảy vào màn đêm. Hình ảnh Tùng kéo Linh đi trong bữa trưa vẫn ám ảnh tâm trí cậu, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cảm giác hụt hẫng, bị phản bội, và cả sự bất lực vẫn còn vẹn nguyên, cuộn xoáy trong lồng ngực cậu ấy. Cậu biết Linh không có ý đó, cậu biết cô bé đang bị ép buộc, nhưng cảnh tượng ấy vẫn khiến cậu ấy cảm thấy đau nhói.

"Cậu ấy... cậu ấy đã đi cùng Tùng." Long thầm thì, giọng trầm khàn, như nói với chính mình, như một lời khẳng định cho nỗi đau đang gặm nhấm trong lòng. Cậu ấy đã cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình suốt cả buổi chiều, cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Hình bóng Linh và Tùng cứ lởn vởn trong đầu cậu ấy. Cậu ấy cảm thấy tức giận, không phải với Linh, mà với Tùng, và cả với chính bản thân mình vì đã không thể làm gì để bảo vệ cô bé.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang, rồi cánh cửa phòng học khẽ mở. Phan Việt Hùng bước vào, dáng người hơi tròn trịa của cậu ấy hiện rõ dưới ánh sáng nhập nhoạng. Hùng nhìn thấy Long vẫn còn ngồi đó, bất động, và ánh mắt cậu ấy lập tức ánh lên vẻ lo lắng.

"Long, cậu vẫn còn ở đây sao?" Hùng hỏi, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ đây cũng nhỏ nhẹ hơn. Cậu ấy bước đến, đặt cặp sách xuống bàn cạnh Long. "Tớ cứ nghĩ cậu về rồi chứ. Cậu ổn chứ? Cậu không nên để chuyện đó làm ảnh hưởng đến cậu."

Long khẽ lắc đầu, vẫn không rời mắt khỏi khung cửa sổ. "Tớ... không biết nữa, Hùng." Giọng cậu ấy trầm hơn, mang theo sự mệt mỏi. "Tớ cảm thấy... khó chịu. Tớ không thích nhìn thấy Linh như thế."

Hùng thở dài, ngồi xuống bên cạnh Long. "Tớ hiểu. Nhưng mà, Long à, cậu cũng phải biết, Linh đang ở thế khó. Cậu ấy bị Tùng ép buộc, lại còn bao nhiêu lời đồn thổi vây quanh. Cậu ấy không có nhiều lựa chọn."

"Nhưng cô ấy có thể nói không," Long nói, giọng cậu ấy hơi gằn. "Cô ấy có thể từ chối. Cô ấy đã luôn mạnh mẽ như vậy mà."

"Long, cậu ấy sợ," Hùng nói, giọng đầy cảm thông. "Cậu ấy sợ sẽ kéo cậu vào những rắc rối của cậu ấy. Cậu ấy sợ sẽ làm ảnh hưởng đến cậu. Cậu ấy đã nói với Mai và Lan như thế mà."

Long siết chặt bàn tay lại. Móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng cậu ấy không cảm thấy đau. Cậu ấy chỉ cảm thấy một sự tức giận ngấm ngầm, một sự bất lực đang dâng trào. Cậu ấy biết Hùng nói đúng. Cậu ấy hiểu Linh. Nhưng việc hiểu không làm dịu đi nỗi đau và sự thất vọng trong lòng cậu ấy. Cậu ấy đã hy vọng, sau đêm qua, Linh sẽ đủ dũng cảm để đối mặt với cậu ấy, để chia sẻ. Nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy, thậm chí còn tệ hơn. Long cảm thấy như một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cậu và Linh, một khoảng cách mà Tùng đang cố tình nới rộng ra từng ngày.

Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ của mình, Lê Ngọc Linh cũng đang ngồi một mình, trong ánh đèn vàng yếu ớt. Căn phòng nhỏ quen thuộc, với những bức tường cũ kỹ và mùi ẩm mốc nhẹ, giờ đây lại mang một vẻ nặng nề, u ám. Cô bé ôm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vào lòng, tựa đầu vào gối, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Khuôn mặt cô bé tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Cô bé đã từ chối Tùng. Ngay khi họ ra khỏi cổng trường, cô bé đã kiên quyết từ chối lời mời ăn trưa của Tùng, dù cậu ta có cố gắng thuyết phục đến mấy. Cô bé nói rằng mình đã có hẹn với Mai và Lan. Tùng đã tỏ ra thất vọng, nhưng vẫn giữ vẻ lịch thiệp, và không quên nhắc nhở cô bé về "bữa trưa bù" vào một ngày khác. Nhưng dù cô bé đã từ chối, hành động công khai của Tùng trước mặt cả trường đã khiến cô bé bị hiểu lầm. Cô bé biết Long đã nhìn thấy. Cô bé cảm thấy một nỗi tội lỗi đè nặng trong lòng, một cảm giác cô độc và bị cô lập.

"Long, cậu có hiểu không? Tớ không muốn như vậy..." Linh khẽ thì thầm, giọng cô bé nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô bé cảm thấy mình đang bị kẹt giữa hai người, bị những lời đồn thổi vây hãm, và bị chính nỗi sợ hãi của mình giam cầm. Cô bé sợ làm tổn thương Long, sợ làm ảnh hưởng đến cậu ấy. Nhưng việc né tránh cậu ấy lại càng khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Cô bé khẽ vuốt ve chiếc vòng tay bạc trên cổ tay mình, chiếc vòng Long đã tặng cô bé. Cái chạm lạnh lẽo của kim loại không xoa dịu được trái tim đang đau đớn của cô bé. Cô bé cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và Long, một khoảng cách mà cô bé không biết phải làm sao để xóa bỏ. Cô bé muốn giải thích, muốn nói với Long rằng cô bé không hề muốn đi cùng Tùng, rằng trái tim cô bé chỉ hướng về cậu ấy. Nhưng cô bé sợ. Sợ những lời đồn sẽ bùng lên dữ dội hơn, sợ Long sẽ bị vạ lây.

Nỗi cô đơn và mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm. Cô bé muốn tìm một người để tâm sự, để chia sẻ gánh nặng này. Mai và Lan đã luôn ở bên cạnh, nhưng đây là chuyện giữa cô bé và Long, một chuyện mà cô bé cảm thấy mình phải tự đối mặt. Nhưng liệu Long có còn tin tưởng cô bé không? Liệu cậu ấy có còn hiểu cô bé không?

Trở lại phòng học trống, Long vẫn ngồi đó, trong ánh hoàng hôn cuối cùng đang tàn lụi. Cậu ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt đanh lại, một tia quyết tâm lóe lên. Cậu ấy không thể cứ mãi trầm lặng như thế này được nữa. Cậu ấy không thể để Tùng tiếp tục thao túng tình cảm của cậu và Linh. Sự tức giận ngấm ngầm trong Long báo hiệu cậu sẽ không thể mãi trầm lặng, mà sẽ có một hành động quyết liệt để khẳng định tình cảm hoặc đối đầu với Tùng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ không chứng kiến tình yêu của họ tan vỡ vì những hiểu lầm. Cậu ấy sẽ không để điều đó xảy ra.

Nỗi cô đơn và mệt mỏi của Linh cho thấy cô sẽ sớm tìm kiếm một lối thoát hoặc một người để tâm sự, có thể là Mai hoặc Lan, hoặc thậm chí là Long nếu cậu chủ động hơn. Việc tin đồn lan rộng sẽ tạo tiền đề cho một sự kiện lớn hơn, buộc Long và Linh phải đối mặt trực tiếp với những hiểu lầm và làm rõ mối quan hệ của họ trước toàn trường. Cậu ấy đứng dậy, bóng đổ dài trên sàn nhà. Một quyết định đã được đưa ra trong lòng cậu ấy. Dù khó khăn đến đâu, cậu ấy cũng sẽ không từ bỏ Ngọc Linh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ