Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ lên nền tường vàng ố những vệt sáng mảnh mai, cố gắng xua đi cái ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể cũ kỹ. Tiếng xe máy nổ lạch bạch từ con hẻm dưới nhà, lẫn vào tiếng rao hàng xa xăm và tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi học, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng ở khu dân cư. Mùi phở nghi ngút từ nhà hàng xóm, hòa cùng mùi bột giặt còn vương trên quần áo phơi ngoài ban công, tràn vào căn phòng của Lê Ngọc Linh, mang theo một sự an yên đến lạ. Nhưng sự an yên đó không thể chạm tới trái tim đang nặng trĩu của cô bé.
Ngọc Linh vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, hít hà mùi vải quen thuộc. Toàn thân cô bé như bị rút cạn năng lượng, một nỗi mệt mỏi rã rời kéo dài từ tận đêm qua, không phải do thể xác mà là từ sâu thẳm tâm hồn. Đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt xanh xao, cô bé không muốn đối mặt với một ngày mới, với những ánh mắt dò xét, những lời xì xào, và cả những gánh nặng vô hình đang đè nén. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Long đứng lặng lẽ ở hành lang, ánh mắt thất vọng của cậu ấy cứ ám ảnh, xuyên thẳng vào tim cô bé. Rồi lại đến nụ cười tự mãn, đầy ẩn ý của Tùng khi cậu ta công khai mời cô bé đi ăn trưa, mặc cho cô bé đã cố gắng từ chối trong sự khó xử tột độ. Tất cả những mảnh ghép ấy hợp lại, tạo thành một bức tranh hỗn độn, bao trùm lấy tâm trí Ngọc Linh.
"Tớ mệt mỏi quá..." Cô bé khẽ thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong chiếc gối. "Mệt mỏi vì phải trốn tránh, mệt mỏi vì những lời đồn thổi, mệt mỏi vì cảm thấy mình đang đẩy Long ra xa." Cô bé nhớ lại lời Mai và Lan đã nói, rằng cô bé không nên cứ né tránh Long mãi. Nhưng né tránh là cách duy nhất cô bé cảm thấy có thể tự bảo vệ mình và bảo vệ Long khỏi những rắc rối không đáng có. Cô bé sợ hãi. Sợ rằng việc cô bé đứng cạnh Long sẽ khiến cậu ấy trở thành mục tiêu của những lời bàn tán, của những ánh mắt soi mói. Sợ rằng tình cảm non nớt của họ sẽ không chịu nổi sức ép từ dư luận.
Nỗi sợ hãi ấy cứ lớn dần, ăn mòn sự tự tin và hoạt bát thường ngày của Ngọc Linh. Căn phòng nhỏ bé, vốn là nơi cô bé tìm thấy sự bình yên, giờ đây cũng trở nên ngột ngạt. Cô bé khẽ vươn tay, chạm vào chiếc vòng tay bạc lạnh lẽo trên cổ tay mình. Cái chạm đó không còn mang lại cảm giác ấm áp, yên bình như trước, mà chỉ gợi nhắc về một khoảng cách đang dần lớn lên giữa cô bé và Long. Chiếc vòng, biểu tượng cho tình yêu đầu đời trong trẻo của họ, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót.
"Long, cậu ấy sẽ hiểu chứ?" Linh tự hỏi, đôi mắt long lanh nhìn vào khoảng không. Cô bé biết Long là người hiểu chuyện, là người luôn thấu cảm cho cô bé. Nhưng liệu cậu ấy có thể hiểu được nỗi sợ hãi tột cùng này không? Nỗi sợ hãi mà cô bé không dám nói ra, không dám chia sẻ, vì sợ rằng nó sẽ trở thành hiện thực. Cô bé muốn chạy đến bên Long, muốn ôm lấy cậu ấy và nói rằng trái tim cô bé chỉ có cậu ấy, rằng cô bé chưa bao giờ có ý định chấp nhận lời mời của Tùng. Nhưng rồi, hình ảnh những ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán lại hiện lên, bóp nghẹt ý nghĩ đó. Cô bé cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát, giữa một bên là tình cảm chân thành dành cho Long, và một bên là áp lực nặng nề từ thế giới bên ngoài.
Tiếng chuông báo thức vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man. Đã đến lúc phải dậy và đối mặt với một ngày mới, dù không muốn. Ngọc Linh từ từ ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Khắp người cô bé ê ẩm, như vừa trải qua một trận chiến. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết chút sức lực còn lại. Cô bé biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Nhưng làm thế nào để đối mặt khi mọi thứ dường như đang chống lại cô bé? Cô bé đưa tay vuốt ve cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt trên đầu giường, như tìm kiếm một chút sức mạnh từ những hoài bão tuổi trẻ. Nhưng ngay cả những ước mơ tươi đẹp ấy, giờ đây cũng bị phủ một lớp màn u ám của lo lắng và bất an. Cô bé miễn cưỡng rời khỏi giường, bước vào phòng tắm, chuẩn bị cho một ngày học mới, một ngày mà cô bé biết sẽ lại phải tiếp tục giữ khoảng cách, tiếp tục né tránh, tiếp tục gồng mình chống đỡ.
***
Sân trường THPT Ánh Dương sáng nay vẫn rực rỡ dưới ánh nắng vàng dịu của buổi sớm. Nắng xuyên qua tán lá cổ thụ, vẽ thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch sạch sẽ, tạo nên một không khí tươi mới và tràn đầy sức sống. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, nhưng hành lang vẫn còn tấp nập những nhóm học sinh cuối cấp, vội vã chạy lên lớp. Tiếng bước chân dồn dập trên cầu thang, tiếng cười nói giòn tan của tuổi trẻ, tiếng bóng rổ nảy trên sân tập thể dục, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, năng động đặc trưng của ngôi trường pha trộn kiến trúc Pháp cổ điển và hiện đại này. Mùi phấn bảng thoang thoảng từ các lớp học, quyện với mùi giấy sách mới và mùi hoa sữa nhẹ nhàng từ vườn trường, tạo nên một hương vị rất riêng của tuổi học trò.
Long đứng ở cuối hành lang dãy nhà D, nơi có tầm nhìn bao quát xuống sân trường và các dãy phòng học chính. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu ấy nổi bật giữa dòng người qua lại. Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm dõi theo từng cử động của Ngọc Linh, cô bé đang cố gắng hòa mình vào đám đông bạn bè, nhanh chóng bước vào lớp học của mình. Hôm nay, cô bé mặc bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng gương mặt cô bé vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi, và động tác của cô bé có vẻ vội vã hơn thường lệ. Long cảm nhận được sự thay đổi tinh tế đó. Cậu ấy biết Linh đang cố gắng tránh mặt cậu ấy.
"Long, lại đứng đây ngắm trăng à?" Phan Việt Hùng vỗ vai cậu ấy, giọng nói lanh lảnh pha chút trêu chọc. "Đến giờ vào lớp rồi đấy, không thì lại bị cô chủ nhiệm 'ưu ái' cho đứng ngoài cửa."
Long khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng Linh vừa khuất sau cánh cửa lớp. "Tớ có cảm giác Linh đang tránh tớ, Hùng ạ." Giọng cậu ấy trầm, chậm rãi, mang theo một nỗi lo lắng rõ rệt.
Hùng đặt tay lên vai Long, vẻ mặt tươi cười bỗng trở nên nghiêm túc hơn. "Tớ đã bảo rồi mà. Linh đang chịu áp lực rất lớn. Cậu ấy không muốn cậu bị ảnh hưởng. Cậu ấy sợ. Cậu ấy mạnh mẽ thật, nhưng cậu ấy cũng chỉ là một cô bé thôi." Hùng nhìn cậu bạn thân, cố gắng tìm kiếm sự thấu hiểu trong ánh mắt ấy. Cậu ấy biết Long không phải là người dễ dàng thể hiện cảm xúc, nhưng nỗi lo lắng dành cho Linh đã khiến Long trở nên khác lạ.
"Nhưng cứ thế này, khoảng cách giữa tớ và Linh sẽ ngày càng lớn. Cậu ấy càng tránh, tớ lại càng lo." Long siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu ấy không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có một nỗi tức giận ngấm ngầm đang sôi sục trong lồng ngực. Tức giận vì sự bất lực của chính mình, tức giận vì những lời đồn thổi vô căn cứ đang làm tổn thương Linh, và tức giận vì Nguyễn Trọng Tùng.
Khi Long và Hùng quay người đi, tiếng xì xào lại nổi lên từ một nhóm nữ sinh gần đó. Trần Thị Yến, với mái tóc uốn nhẹ và chiếc cặp hàng hiệu, khẽ liếc nhìn về phía lớp của Ngọc Linh, rồi quay sang Phạm Thùy Chi, cô bạn sắc sảo với ánh mắt tinh quái.
"Cậu thấy chưa? Linh lại tránh mặt Long rồi đấy. Chắc là đã 'chọn' Tùng rồi." Yến thì thầm, giọng điệu có vẻ hả hê. "Mấy hôm nay Long cứ lủi thủi một mình, trông tội nghiệp thật."
Thùy Chi nhếch mép cười khẩy, đôi mắt sắc sảo lướt qua Long và Hùng đang bước đi. "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi, Yến ạ. Long mà cứ giữ cái thái độ lạnh lùng, ít nói đó thì mất Linh là phải. Tùng thì vừa ga lăng, vừa chủ động, ai mà không thích?" Chiếc cặp sách cô bé cầm trên tay khẽ đung đưa theo nhịp nói, như đang gật gù đồng tình với chính mình. Cô bé luôn tự tin vào khả năng "đọc" người của mình. "Mà nhìn Linh kìa, trông có vẻ mệt mỏi thật, chắc là đang suy nghĩ dữ lắm."
Những lời bàn tán đó, dù nhỏ, nhưng lại mang một sức lan tỏa ghê gớm. Chúng như những con vi khuẩn độc hại, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi trường, gặm nhấm sự tin tưởng và tạo ra những hiểu lầm không đáng có.
Long cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những lời xì xào đó. Cậu ấy biết chúng đang nói về Linh và cậu ấy. Nỗi tức giận trong lòng Long càng bùng lên. Cậu ấy không thể cứ mãi trầm lặng như thế này được nữa. Cậu ấy không thể để Tùng tiếp tục thao túng tình cảm của cậu và Linh. Cậu ấy đã có một quyết định trong lòng, một quyết định sẽ chấm dứt tất cả những hiểu lầm này, dù cho nó có khó khăn đến mức nào. Long không muốn Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu ấy, lại chứng kiến tình yêu của họ tan vỡ vì những lời đồn thổi vô căn cứ. Cậu ấy sẽ không để điều đó xảy ra.
Đúng lúc đó, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện ở cuối hành lang, dáng người cao ráo, phong độ, quần áo chỉnh tề. Cậu ta không nhìn Long, nhưng ánh mắt lướt qua lớp của Ngọc Linh với một nụ cười tự mãn, đầy tự tin. Nụ cười ấy khiến Long cảm thấy một sự khó chịu tột độ. Cậu ta đang tận hưởng việc này, tận hưởng việc tạo ra sự chia rẽ giữa cậu và Linh. Long cảm thấy như một ngọn lửa đang cháy trong mình, báo hiệu rằng cậu ấy sẽ không thể mãi trầm lặng, mà sẽ có một hành động quyết liệt để khẳng định tình cảm hoặc đối đầu với Tùng. Cậu ấy quay đi, bước nhanh về phía lớp học, trong lòng đã nung nấu một kế hoạch.
***
Quán trà sữa Trăng Khuyết vào buổi chiều tan học luôn tấp nập và nhộn nhịp. Ánh đèn màu pastel dịu nhẹ, những bức tranh tường ngộ nghĩnh và những chậu cây xanh nhỏ nhắn tạo nên một không gian trẻ trung, ấm cúng. Tiếng nhạc Kpop sôi động hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, và mùi trà sữa, trân châu, đường đen thơm lừng lan tỏa khắp quán, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, tràn đầy năng lượng.
Ngọc Linh ngồi co ro ở một góc bàn gần cửa sổ, ly trà sữa trân châu đường đen yêu thích của cô bé vẫn còn nguyên. Dù xung quanh ồn ào, náo nhiệt, nhưng dường như cô bé lại đang sống trong một thế giới riêng của mình, một thế giới đầy lo âu và mệt mỏi. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Cô bé gục mặt xuống bàn, mái tóc đen dài buông xõa che đi phần lớn khuôn mặt.
Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt thông minh sau cặp kính cận, khẽ xoa nhẹ lưng Linh. "Cậu không sao chứ, Linh? Trông cậu mệt mỏi quá." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự quan tâm. Cô bé đã luôn là người lắng nghe thấu đáo nhất.
Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai, ngồi đối diện, siết chặt tay Linh. "Cậu cứ ôm mãi trong lòng làm gì? Có chuyện gì thì nói ra đi, tụi tớ ở đây mà." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự thúc giục nhưng cũng đầy tình cảm.
Ngọc Linh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. Nhìn thấy hai người bạn thân thiết luôn ở bên cạnh, những bức tường phòng thủ mà cô bé đã cố gắng dựng lên suốt cả ngày như sụp đổ. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Tớ mệt mỏi quá, Mai, Lan ơi... Tớ không biết phải làm sao nữa." Giọng cô bé nghẹn lại, xen lẫn tiếng nức nở. "Cứ như thể tớ đang bị mắc kẹt giữa mọi thứ. Giữa Long, giữa Tùng, giữa những lời đồn thổi. Tớ không dám nhìn Long, không dám đối mặt với cậu ấy, vì tớ sợ. Sợ rằng việc tớ ở bên cậu ấy sẽ khiến cậu ấy bị tổn thương. Sợ rằng những lời đồn sẽ ngày càng tệ hơn."
Mai thở dài, ánh mắt đượm buồn nhìn cô bạn. "Tớ hiểu cảm giác của cậu, Linh. Cậu sợ làm ảnh hưởng đến Long. Nhưng cậu không thể cứ trốn tránh mãi thế này được. Việc cậu né tránh Long, vô tình lại khiến mọi chuyện càng trở nên phức tạp hơn, và những tin đồn lại càng có cớ để lan rộng." Mai cầm lấy tay Linh, nhẹ nhàng vỗ về. "Tớ biết cậu đang rất khó xử. Tùng thì cứ liên tục gây áp lực, còn Long thì lại quá trầm lặng. Nhưng suy cho cùng, đây là chuyện của cậu và Long. Cậu cần phải nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy."
Lan gật đầu đồng tình, ánh mắt kiên quyết. "Mai nói đúng đó, Linh. Cậu không thể cứ để mọi chuyện trôi theo dòng nước như vậy. Cậu cần phải rõ ràng với Long. Cậu cần phải nói cho cậu ấy biết những gì cậu đang phải chịu đựng, và cả những gì cậu muốn. Long là người hiểu chuyện, cậu ấy sẽ hiểu cho cậu thôi." Lan nhìn sâu vào mắt Linh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bạn. "Cậu ấy đã lo lắng cho cậu đến mức nào, cậu có biết không? Long không phải là người dễ dàng thể hiện ra bên ngoài, nhưng tớ biết cậu ấy đang rất đau lòng khi cậu cứ né tránh như thế."
Ngọc Linh khẽ gục đầu xuống vai Mai, để nước mắt thấm ướt áo cô bạn. "Tớ biết chứ... Tớ cũng đau lòng lắm. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Long, tớ lại cảm thấy có lỗi vô cùng. Tớ muốn giải thích, muốn nói rằng tớ không hề muốn đi cùng Tùng, rằng trái tim tớ chỉ hướng về cậu ấy. Nhưng... tớ sợ." Cô bé ngập ngừng, rồi thì thầm, "Tớ sợ những lời đồn sẽ bùng lên dữ dội hơn, sợ Long sẽ bị vạ lây. Tớ chỉ muốn mọi chuyện được yên bình, muốn tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình. Tớ không muốn phải lựa chọn giữa hai người, không muốn phải đối mặt với những ánh mắt phán xét."
Cả Mai và Lan đều im lặng. Họ hiểu nỗi sợ hãi của Linh. Trong một môi trường học đường đầy rẫy những lời đồn thổi và những ánh mắt tò mò, việc duy trì một mối quan hệ trong sáng đã khó, huống chi là khi có sự xuất hiện của một người thứ ba đầy chủ động như Tùng. Họ muốn giúp Linh, nhưng đây là một trận chiến mà Linh phải tự mình vượt qua. Họ chỉ có thể ở bên cạnh, lắng nghe và động viên. Lan khẽ siết chặt tay Linh một lần nữa, như một lời cam kết về sự ủng hộ vô điều kiện. Cả ba cô gái ngồi đó, giữa không gian ồn ào của quán trà sữa, nhưng lại tạo thành một ốc đảo riêng, nơi những cảm xúc chân thật nhất được bộc lộ.
***
Hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố Hạ Long, nhuộm tím cả một góc trời. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi mặn và mùi không khí trong lành, cuốn đi những âm thanh ồn ào của phố thị, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ. Trên khu Sân Thượng Cũ của một tòa nhà bỏ hoang, Ngọc Linh đứng tựa vào lan can sắt cũ kỹ, đôi mắt đăm chiêu nhìn ngắm thành phố dần lên đèn. Tầm nhìn bao quát toàn cảnh Hạ Long từ trên cao thật hùng vĩ và bình yên. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời tím biếc, tựa như hàng ngàn vì sao đang rơi xuống mặt đất.
Khu sân thượng rộng lớn, với những vết nứt trên nền bê tông và rong rêu bám đầy trên tường, mang một vẻ đẹp hoang dại, cô đơn nhưng cũng đầy tự do. Đây là nơi cô bé thường tìm đến mỗi khi cảm thấy bí bách, muốn thoát khỏi sự ngột ngạt của cuộc sống thường ngày. Nơi đây, cô bé có thể hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió lộng thổi qua tóc, cuốn đi những suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí. Mùi bụi, mùi rêu phong ẩm ướt và chút kim loại han gỉ từ lan can hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự cũ kỹ và thời gian.
Ngọc Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng để gió thổi bay đi những lo lắng, những áp lực đang đè nặng. Cô bé cảm thấy mình như một cánh chim bị giam cầm, dù rất muốn bay lượn tự do nhưng lại bị vướng víu bởi những sợi dây vô hình. Những lời Mai và Lan nói cứ văng vẳng bên tai cô bé. "Cậu cần phải nói chuyện thẳng thắn với Long." "Cậu không thể cứ trốn tránh mãi thế này." Cô bé biết điều đó, biết rõ hơn ai hết. Nhưng làm sao để nói? Làm sao để đối mặt khi chính cô bé cũng đang bối rối, đang lạc lối trong mê cung cảm xúc của chính mình?
Nỗi cô đơn và sự bối rối vẫn bao trùm lấy Linh, nhưng không khí tự do trên cao này giúp cô bé tạm thời thoát khỏi sự ngột ngạt. Cô bé không thể cứ mãi duy trì tình trạng này được. Sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm, và việc né tránh chỉ khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn. Cô bé cần một lời giải đáp, cần một con đường. Cô bé cần thời gian để suy nghĩ, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình, và quan trọng hơn cả, là để đưa ra một quyết định. Một quyết định sẽ định hình lại mối quan hệ của cô bé với Long, và có lẽ là cả cuộc sống học đường của cô bé.
Cô bé đưa tay sờ lên chiếc vòng tay bạc trên cổ tay mình. Lạnh lẽo. Không còn cái cảm giác ấm áp như những ngày đầu, khi Long trao tặng cô bé chiếc vòng này cùng với lời thì thầm về tình yêu đầu đời trong trẻo của họ. Giờ đây, nó như một lời nhắc nhở về những gì cô bé đang dần đánh mất, về khoảng cách đang lớn dần giữa cô bé và cậu ấy.
"Tớ phải làm gì đây, Long?" Linh khẽ thì thầm vào không trung, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió. "Tớ muốn bảo vệ cậu, nhưng tớ lại đang làm tổn thương cậu. Tớ muốn tin vào tình yêu của chúng ta, nhưng tớ lại sợ hãi những lời đồn thổi."
Đôi mắt cô bé mở to, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Vịnh Hạ Long ẩn hiện trong màn đêm dần buông. Nơi đó, biển vẫn rì rào vỗ sóng, không ngừng nghỉ, như chính những con sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô bé. Linh biết, cô bé không thể cứ mãi trốn chạy. Sớm muộn gì cô bé cũng phải đối mặt với thực tế. Việc cô bé tìm kiếm sự bình yên một mình ở nơi đây không chỉ là để giải tỏa, mà còn là để sắp xếp lại cảm xúc, để tìm ra con đường đúng đắn nhất. Một quyết định quan trọng đang chờ đợi cô bé ở phía trước, một quyết định sẽ kết thúc chuỗi ngày mệt mỏi và bối rối này, dù cho nó có đau đớn đến mức nào đi chăng nữa. Cô bé hít thêm một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn gió đêm phả vào mặt. Có lẽ, đã đến lúc phải dũng cảm đối mặt.