Rực rỡ thanh xuân
Chương 167

Ranh Giới Bị Vượt Qua

2972 từ
Mục tiêu: Giải quyết cảm xúc bế tắc của Ngọc Linh và quyết tâm hành động của Long từ cuối Chương 166.,Khắc họa rõ nét sự khó chịu và áp lực mà Ngọc Linh phải chịu đựng trước tin đồn và hành động của Tùng.,Thúc đẩy sự chuyển biến trong Long, từ trầm lặng sang chủ động đối mặt để bảo vệ Ngọc Linh.,Tăng cường căng thẳng và xung đột trực tiếp giữa Long và Tùng, đánh dấu một bước ngoặt trong Arc.,Gieo mầm cho những diễn biến tiếp theo khi tin đồn và hiểu lầm có thể lan rộng mạnh mẽ hơn sau cuộc đối đầu này, hướng tới Ch.170.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi
Mood: Tense, determined, emotional, escalating
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên bức tường những vệt sáng vàng óng. Nhưng đối với Ngọc Linh, nó không còn rực rỡ như mọi khi. Đêm qua, sau khi rời khu Sân Thượng Cũ, những lời thì thầm của gió biển vẫn vương vấn trong tâm trí cô bé, cùng với hình ảnh chiếc vòng bạc lạnh lẽo trên cổ tay. Cô bé đã trằn trọc suốt đêm, những câu hỏi xoáy sâu vào lòng. Phải làm gì? Làm sao để đối mặt? Làm sao để bảo vệ tình yêu non nớt này khỏi những con sóng dữ của dư luận? Mỗi lần nhắm mắt lại, cô bé lại thấy ánh mắt thất vọng của Long, nụ cười đầy ẩn ý của Tùng, và những ánh nhìn dò xét từ bạn bè. Mệt mỏi, cô bé chỉ muốn thu mình lại, biến mất khỏi mọi ánh mắt.

Bước chân vào cổng trường Ánh Dương, Ngọc Linh cố gắng hít thở thật sâu, nén lại cảm xúc hỗn độn bên trong. Tiếng chuông reo vang lanh lảnh, báo hiệu giờ ra chơi đã đến, và ngay lập tức, sân trường như vỡ òa trong một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Tiếng giảng bài từ các lớp học vẫn còn văng vẳng đâu đó, nhưng đã bị nhấn chìm bởi tiếng bút viết trên giấy vội vã kết thúc bài tập, tiếng xì xào của học sinh trong giờ giải lao, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và cả những tiếng cười trong trẻo. Mùi phấn bảng, giấy sách mới, thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, tràn đầy năng lượng. Nhưng lạ thay, hôm nay, sự quen thuộc ấy lại khiến Ngọc Linh cảm thấy ngột ngạt.

Cô bé cố tình đi sát vào mép hành lang, cúi đầu xuống, đôi vai khẽ rụt lại, như muốn mình trở nên vô hình giữa dòng người đông đúc. Cô bé chỉ muốn tránh xa mọi ánh mắt, mọi lời bàn tán. Thế nhưng, dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Những ánh mắt vẫn dán chặt vào cô bé, những lời xì xào vẫn như những mũi kim châm vào tai. "Kìa Ngọc Linh đấy!" "Chắc lại Tùng với Long gì rồi." "Thấy bảo hôm qua Tùng lại mời đi ăn nhà hàng sang chảnh." Những âm thanh nhỏ bé ấy, cứ như sóng ngầm, cuộn trào lên, dìm cô bé xuống. Một cảm giác khó chịu, mệt mỏi xâm chiếm lấy cô bé.

Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc, cao ráo, lịch lãm xuất hiện ngay trước mặt cô bé. Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta vẫn giữ vẻ ngoài hào nhoáng, phong độ như mọi khi, mái tóc vuốt keo sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông rồi dừng lại trên người Ngọc Linh. Một nụ cười tự tin nở trên môi cậu ta, như thể cậu ta là trung tâm của vũ trụ này.

"Linh à, trông cậu có vẻ mệt mỏi." Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào, pha chút quan tâm giả tạo. Cậu ta tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người dường như rút ngắn lại một cách đáng ngại. "Hay trưa nay mình đi ăn ở nhà hàng mới mở nhé? Đảm bảo cậu sẽ thích."

Ngọc Linh giật mình, lùi lại một bước nhỏ, cố gắng giữ bình tĩnh. "Không cần đâu Tùng, mình... mình có hẹn rồi." Cô bé nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết. Cô bé không muốn bị cuốn vào vòng xoáy này nữa. Cô bé chỉ muốn yên tĩnh.

Tùng nhướn mày, vẻ mặt có chút bất ngờ, nhưng nụ cười trên môi cậu ta không hề tắt, ngược lại còn đậm thêm vẻ thách thức. "Ồ, vậy sao? Tiếc thật." Cậu ta nói, rồi lướt ánh mắt qua vai Ngọc Linh, như thể đang tìm kiếm ai đó. "Mình cứ nghĩ cậu sẽ thích không gian yên tĩnh một chút sau những ngày căng thẳng này."

Ngọc Linh cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Tùng biết. Cậu ta biết cô bé đang mệt mỏi, đang chịu áp lực. Cậu ta đang cố tình lợi dụng điều đó. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. "Cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng mình ổn."

Xung quanh, những lời xì xào càng lúc càng lớn. Trần Thị Yến và Phạm Thùy Chi, hai cô nàng luôn dẫn đầu trong mọi câu chuyện phiếm, đang đứng cách đó không xa, ánh mắt sáng rỡ như vừa bắt được vàng. "Nhìn kìa, Tùng lại tấn công rồi." Yến thì thầm vào tai Chi, giọng điệu đầy thích thú. "Linh yếu lòng thế nào cũng đổ thôi." Chi gật gù đồng tình, nở nụ cười đầy ẩn ý. Cả hai cô nàng đều không ngại để những lời lẽ ấy lọt vào tai những người xung quanh, như thể đang cố tình thổi bùng ngọn lửa tin đồn.

Long đứng từ xa, ánh mắt hổ phách của cậu dõi theo từng cử chỉ của Ngọc Linh. Cậu đã thấy Linh từ lúc cô bé bước vào trường, thấy cô bé cố gắng né tránh mọi ánh nhìn, thấy đôi vai nhỏ bé ấy rụt lại. Cậu cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng bước đi của cô bé, sự khó chịu khi Tùng tiếp cận. Long siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lòng cậu. Cậu muốn lao đến, muốn kéo Linh ra khỏi vòng vây của những ánh mắt dò xét, những lời lẽ ngọt ngào giả dối ấy. Nhưng cậu biết, nếu cậu làm vậy, mọi chuyện sẽ chỉ tệ hơn. Nó sẽ càng khẳng định những tin đồn, sẽ càng đẩy Linh vào thế khó xử. Cậu thấy rõ Linh nhíu mày khó chịu, nhưng cô bé vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. Sự nhẫn nhịn của Linh càng làm Long thêm đau lòng. Cậu biết cô bé đang phải chịu đựng những gì, và cậu ghét sự bất lực của chính mình.

Tùng vẫn đứng đó, nở nụ cười đầy ẩn ý, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng chiến thắng. Cậu ta không cần ép buộc, chỉ cần tạo ra một tình huống đủ để mọi người xung quanh tự thêu dệt nên câu chuyện của riêng họ. Và Long biết, điều đó đang xảy ra. Cậu có thể cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía ba người, những lời bàn tán thì thầm đang lan nhanh như cháy rừng.

"Tớ phải làm gì đó." Long tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí cậu. Nỗi bất lực dần chuyển hóa thành một sự tức giận lạnh lùng, và từ đó, một quyết tâm sắt đá hình thành. Cậu không thể để Linh một mình chịu đựng thêm nữa. Cậu không thể cứ mãi trầm lặng nhìn cô bé của mình bị tổn thương. Long quay người, đi thẳng về phía phòng học, mỗi bước chân đều mạnh mẽ và dứt khoát. Cậu đã im lặng quá lâu rồi. Đã đến lúc phải hành động.

***

Buổi chiều, sau khi tiếng chuông báo hết giờ học cuối cùng vang lên, hành lang lớp học dần trở nên vắng vẻ hơn. Tiếng giày dép lạo xạo, tiếng nói chuyện nhỏ dần khi học sinh tan lớp, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng. Mùi sách vở, mực in, thoảng mùi nước lau sàn vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí thư giãn hơn sau những giờ học căng thẳng. Tuy nhiên, sự vội vã của học sinh vẫn hiện hữu, ai nấy đều muốn nhanh chóng trở về nhà sau một ngày dài.

Trong lớp, Long đang thu dọn sách vở một cách chậm rãi, ánh mắt cậu vô tình lướt qua cửa sổ, và cậu bắt gặp hình bóng quen thuộc của Ngọc Linh đang đi phía trước. Cô bé dường như không để ý đến bất cứ điều gì xung quanh, đôi vai nhỏ nhắn hơi rũ xuống, bước chân nặng nề, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. Trông cô bé như một bông hoa đang héo úa dưới sức nặng của những giọt sương đêm. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Linh của cậu, cô bé hoạt bát, rạng rỡ, giờ đây lại mang vẻ u buồn đến vậy.

Long định bước ra, định gọi tên cô bé, nhưng một bóng dáng khác đã nhanh hơn cậu. Từ phía sau, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện, sải bước dài, nhanh chóng tiếp cận Ngọc Linh. Cậu ta vỗ nhẹ vào vai Linh, khiến cô bé giật mình quay lại. Một nụ cười tự tin, pha chút ngạo nghễ vẫn nở trên môi Tùng. Cậu ta cúi xuống, thì thầm điều gì đó vào tai Linh, rồi lại ngẩng lên, ánh mắt lướt qua cửa sổ phòng học, bắt gặp ánh mắt của Long. Một nụ cười đầy ẩn ý, thách thức hiện rõ trên khuôn mặt Tùng, như thể cậu ta đang cố tình khẳng định vị thế của mình.

Long thấy rõ Ngọc Linh nhíu mày khó chịu. Cô bé khẽ lắc đầu, rồi cố gắng đẩy Tùng ra, nhưng cậu ta vẫn không buông tha. Tùng tiếp tục nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. Linh gật đầu một cách miễn cưỡng, rồi lại cúi đầu xuống, bước nhanh hơn, như muốn thoát khỏi sự đeo bám của Tùng. Long thấy cảnh tượng đó, nỗi tức giận trong lòng cậu bùng lên dữ dội. Cậu biết Linh đang phải chịu đựng những gì. Cậu biết Tùng đang cố tình làm nhục cậu, cố tình đẩy Linh vào thế khó xử.

Khoảnh khắc đó, một điều gì đó trong Long vụt tắt. Giới hạn của sự kiên nhẫn đã bị vượt qua. Cậu đã chịu đựng quá đủ rồi. Những lời xì xào, những ánh mắt dò xét, và giờ là cả những hành động khiêu khích công khai của Tùng. Anh không thể chịu đựng được cảnh này thêm nữa. Long siết chặt bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, người đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, vỗ nhẹ vào vai Long. "Long, cậu ổn không? Trông cậu... có vẻ không ổn chút nào." Giọng Hùng đầy vẻ lo lắng. Cậu biết rõ tính cách trầm lặng của Long, và khi Long đã biểu lộ cảm xúc ra ngoài, thì đó phải là một chuyện nghiêm trọng.

Long quay lại nhìn Hùng, đôi mắt hổ phách giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một ngọn lửa bùng cháy. Giọng cậu khàn đặc, đầy sự kìm nén. "Không. Tớ không ổn." Cậu nói, mỗi từ đều như được nghiến ra từ kẽ răng. Cậu nhìn lại về phía hành lang, nơi bóng dáng Linh và Tùng đã khuất, rồi quay đi với vẻ mặt kiên quyết. Cậu ra hiệu cho Hùng đi theo, ánh mắt như muốn nói, "Đã đến lúc rồi." Hùng hiểu ý, gật đầu, đi theo Long, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Cậu biết, Long sẽ không còn im lặng nữa.

***

Hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố Hạ Long, nhuộm tím cả một góc trời. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi mặn và mùi không khí trong lành. Sân bóng rổ trường Ánh Dương, vốn ồn ào náo nhiệt vào giờ ra chơi, giờ đây chỉ còn lại tiếng bóng nảy nhịp nhàng dưới tay Long. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, có kẻ vạch rõ ràng, cột rổ bằng kim loại chắc chắn, giờ đây hiện lên tĩnh lặng và có chút hoang tàn dưới ánh chiều tà. Xung quanh có hàng rào lưới bảo vệ và một vài ghế đá, nơi mà biết bao thanh xuân đã từng trải qua những giờ phút rực rỡ nhất.

Long đang tập ném bóng một mình. Mỗi cú ném đều mạnh mẽ, dứt khoát, như trút bỏ hết sự bực dọc, nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng cậu. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân, rồi tiếng "xoạt" khi bóng chui qua lưới, âm thanh đơn điệu ấy lại mang theo một sự giải tỏa nào đó. Mồ hôi lấm tấm trên trán Long, nhưng cậu không hề cảm thấy mệt mỏi. Chỉ có sự tức giận và quyết tâm đang sôi sục trong huyết quản. Cậu muốn dùng hết sức lực của mình vào từng cú ném, để quên đi những hình ảnh đáng ghét vừa rồi.

Hùng đứng bên cạnh, lo lắng nhìn cậu bạn. Cậu biết Long đang không ổn. Từ lúc rời lớp học, Long không nói một lời nào, chỉ đi thẳng ra sân bóng, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Hùng hiểu, đây không phải là lúc để pha trò hay nói đùa.

Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. "Ồ, Long cũng ở đây à?"

Long dừng ném bóng, quay người lại. Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân đang bước vào sân. Tùng vẫn giữ vẻ ngoài lịch lãm, phong độ, nhưng ánh mắt cậu ta lại đầy vẻ khiêu khích, một nụ cười nửa miệng nở trên môi. Minh Quân, bạn của Tùng, với phong cách sành điệu, tóc vuốt keo, vẻ ngoài bảnh bao, tò mò nhìn về phía Long.

Tùng không hề nhìn Long trực diện, cậu ta cố tình ném bóng vào một rổ khác, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Long, giọng điệu đầy sự mỉa mai. "Sao không rủ Ngọc Linh ra đây tập cùng? Hay là... cậu ấy thích những chỗ yên tĩnh hơn?"

Ngọn lửa giận dữ trong Long bùng lên dữ dội. Cậu biết Tùng đang ám chỉ điều gì. Cậu ta đang cố tình châm chọc cậu, cố tình nhắc đến Ngọc Linh một cách đầy thách thức. Long đặt quả bóng xuống, ánh mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào Tùng. Không còn sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một ngọn lửa bùng cháy, một sự kiên quyết không thể lay chuyển.

"Tùng." Long nói, giọng trầm, nhưng vang rõ trong không gian rộng lớn của sân bóng. Mỗi từ như được nén lại, mang theo sức nặng của sự tức giận. "Có chuyện, chúng ta cần nói chuyện riêng."

Tùng nhướn mày, vẻ mặt có chút bất ngờ trước thái độ thẳng thắn của Long. Nhưng chỉ trong chốc lát, cậu ta đã lấy lại vẻ ngạo nghễ thường thấy. Cậu ta cười khẩy. "Nói chuyện? Có gì mà phải riêng tư thế? Cứ nói ở đây đi, Minh Quân cũng là bạn tôi mà."

Minh Quân đứng cạnh Tùng, ánh mắt tò mò đảo qua lại giữa Long và Tùng. Cậu ta không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm thấy có một luồng điện căng thẳng đang chạy giữa hai người.

Long không chút do dự. Cậu sải bước dài, tiến đến gần Tùng, ánh mắt sắc như dao găm. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua hàng rào lưới bảo vệ và tiếng bóng nảy xa xa từ một sân khác. Mùi mồ hôi, cao su từ bóng, và mùi đất ẩm sau mưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sân bóng.

"Đừng có lợi dụng sự tử tế của Linh để làm trò." Long nói, giọng cậu trầm hơn, nhưng từng từ đều rõ ràng, vang vọng. "Đừng có làm phiền cô ấy nữa. Đó là lời cảnh cáo của tôi." Ánh mắt cậu dán chặt vào Tùng, không chút dao động, không chút nhượng bộ. Đây không còn là một cuộc nói chuyện xã giao, đây là một lời tuyên chiến. Long đã chính thức vượt qua ranh giới của sự trầm lặng.

Tùng đứng sững lại. Cậu ta rõ ràng không ngờ Long lại công khai thách thức mình như vậy. Nụ cười trên môi cậu ta tắt hẳn, thay vào đó là vẻ mặt khó chịu, pha lẫn chút tức giận. Ánh nắng chiều tà đổ xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên sân, khiến cuộc đối đầu của hai chàng trai càng trở nên căng thẳng. Hùng đứng từ xa, nín thở theo dõi. Cậu biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa. Long đã quyết định không lùi bước, và Tùng, một người không bao giờ chịu thua, chắc chắn sẽ không để yên. Cuộc đối đầu này, dù chỉ là lời nói, đã làm gia tăng đáng kể căng thẳng giữa hai người, báo hiệu một cuộc chiến lớn hơn, có thể công khai hơn trong tương lai gần. Sự thay đổi trong thái độ của Long, từ trầm lặng sang chủ động và quyết liệt, cho thấy cậu sẽ không còn chấp nhận đứng nhìn, tạo tiền đề cho việc cậu thể hiện tình cảm rõ ràng hơn, không chỉ với Tùng mà có lẽ là cả với Ngọc Linh. Phản ứng của Tùng sau lời cảnh cáo của Long cho thấy cậu ta sẽ không dễ dàng từ bỏ, mà có thể tìm cách trả đũa hoặc leo thang xung đột, đẩy tin đồn lên cao trào hơn nữa, đúng như những gì Hùng đã lo sợ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ