Rực rỡ thanh xuân
Chương 168

Điểm Nóng Giữa Sân Trường

4032 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét cuộc đối đầu căng thẳng, công khai giữa Long và Tùng tại trường học.,Làm nổi bật việc cuộc đối đầu này bị nhiều học sinh chứng kiến, tạo tiền đề cho sự lan truyền tin đồn mạnh mẽ.,Đẩy cảm xúc của Ngọc Linh lên đỉnh điểm của sự khó xử, xấu hổ và áp lực.,Thúc đẩy xung đột bên ngoài lên một nấc thang mới, hướng tới sự lan rộng tin đồn trong Chương 170.,Cho thấy sự chuyển biến trong Long, từ trầm lặng sang quyết liệt bảo vệ người mình yêu, dù có phần nóng nảy.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Căng thẳng, kịch tính, xấu hổ, lo lắng, giận dữ
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng chiều tà đổ xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên sân, khiến cuộc đối đầu của hai chàng trai càng trở nên căng thẳng. Hùng đứng từ xa, nín thở theo dõi. Cậu biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa. Long đã quyết định không lùi bước, và Tùng, một người không bao giờ chịu thua, chắc chắn sẽ không để yên. Cuộc đối đầu này, dù chỉ là lời nói, đã làm gia tăng đáng kể căng thẳng giữa hai người, báo hiệu một cuộc chiến lớn hơn, có thể công khai hơn trong tương lai gần. Sự thay đổi trong thái độ của Long, từ trầm lặng sang chủ động và quyết liệt, cho thấy cậu sẽ không còn chấp nhận đứng nhìn, tạo tiền đề cho việc cậu thể hiện tình cảm rõ ràng hơn, không chỉ với Tùng mà có lẽ là cả với Ngọc Linh. Phản ứng của Tùng sau lời cảnh cáo của Long cho thấy cậu ta sẽ không dễ dàng từ bỏ, mà có thể tìm cách trả đũa hoặc leo thang xung đột, đẩy tin đồn lên cao trào hơn nữa, đúng như những gì Hùng đã lo sợ.

Minh Quân, bạn của Tùng, với phong cách sành điệu, mái tóc vuốt keo bảnh bao, bước đến gần hơn, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt. Hắn nhìn chằm chằm vào Long, ánh mắt có chút tò mò nhưng lại đầy vẻ thách thức. Long không rời mắt khỏi Tùng, ánh mắt hổ phách của cậu vẫn sắc như dao găm, dán chặt vào đối phương. Mùi mồ hôi, cao su từ quả bóng cậu vừa ném, và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng gió rít nhẹ qua hàng rào lưới bảo vệ sân bóng rổ, như một lời thì thầm báo hiệu điều chẳng lành.

Tùng, sau giây phút bất ngờ, đã nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo nghễ thường thấy. Một nụ cười nửa miệng lại nở trên môi cậu ta, nhưng lần này, nó không còn vẻ vô tư mà đầy ẩn ý và khiêu khích. Cậu ta tiến thêm một bước, cố tình va chạm nhẹ vào vai Long khi lướt qua, một hành động nhỏ nhưng đủ để châm ngòi cho cơn giận đang sôi sục trong Long. Long siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, nhưng cậu cố gắng kìm nén, không muốn để Tùng đạt được mục đích.

“Ồ, Long ‘lạnh lùng’ cũng biết ghen à?” Tùng nhướn mày, giọng điệu vẫn giữ vẻ mỉa mai, nhưng âm lượng đã cao hơn một chút, đủ để thu hút sự chú ý của những người xung quanh, dù hiện tại sân bóng vẫn khá vắng vẻ. Cậu ta dừng lại, quay người đối diện Long, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy thách thức. “Tôi tưởng cậu chỉ giỏi học với bóng rổ thôi chứ. Hóa ra cũng có lúc quan tâm đến mấy chuyện tình cảm lặt vặt này à?”

Minh Quân đứng cạnh Tùng, khẽ cười khúc khích, như thể đang thưởng thức một vở kịch hay. Long không đáp lại ngay, cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở đang dồn dập. Cậu biết Tùng đang cố tình khiêu khích cậu, cố tình kéo cậu vào một cuộc tranh cãi công khai. Ánh mắt hổ phách của Long vẫn dán chặt vào Tùng, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc tự tin kia. Cậu không nói, nhưng khí thế tỏa ra từ cậu đủ để khiến không khí xung quanh càng thêm đặc quánh.

Hùng, thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, vội vàng bước đến giữa hai người, cố gắng xoa dịu. “Bình tĩnh đi Long, đừng để nó khiêu khích.” Cậu thì thầm, tay đặt nhẹ lên vai Long như một lời nhắc nhở. Hùng biết tính Long, cậu ấy thường giữ mọi thứ trong lòng, nhưng một khi đã bùng phát thì rất khó kiểm soát. Và Tùng đang cố tình đẩy Long đến giới hạn đó.

Nhưng Tùng không dừng lại. Cậu ta lướt nhìn Hùng một cái đầy khinh thường, sau đó lại quay sang Long, nụ cười trên môi càng rộng hơn. “Linh cô đơn lắm đấy, cậu có biết không?” Tùng nói, giọng điệu bỗng trở nên ngọt ngào một cách giả tạo, như đang muốn chọc tức Long đến cùng cực. “Đừng để cô ấy phải chờ đợi quá lâu. Thanh xuân con gái có mấy đâu, đúng không?”

Lời nói của Tùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Long, nhưng đồng thời lại như đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong cậu. Long biết Tùng đang ám chỉ điều gì. Cậu ta đang cố tình nói rằng Long không quan tâm đến Linh, rằng Long quá lạnh lùng và chậm chạp, và rằng Linh có thể tìm thấy sự quan tâm ở một người khác – cụ thể là Tùng. Cậu cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, không chỉ vì tức giận mà còn vì một nỗi lo sợ mơ hồ, một nỗi lo sợ mất đi Linh.

“Mày muốn gì, Tùng?” Long gằn giọng, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng. Cậu đẩy nhẹ Hùng sang một bên, bước thẳng về phía Tùng, khoảng cách giữa hai người lại được rút ngắn. “Đừng có động vào chuyện của tao.” Giọng cậu trầm hơn, nhưng vang rõ mồn một trên sân bóng vắng vẻ. Ngọn lửa trong đôi mắt hổ phách của cậu bùng lên dữ dội, không còn chút che giấu nào.

Tùng vẫn giữ vẻ mặt thách thức, nhưng ánh mắt cậu ta thoáng chút bất ngờ khi Long phản ứng quyết liệt đến vậy. Cậu ta không lùi bước, vẫn đứng vững vàng, đối đầu trực diện với Long. Minh Quân đứng sau Tùng, ánh mắt thích thú theo dõi màn kịch đang diễn ra.

Đúng lúc đó, từ phía cổng trường đi vào, ba bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Đó là Ngọc Linh, Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Ba cô gái vừa tan học thêm, đang đi dạo quanh sân trường để về nhà. Linh vẫn xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, mái tóc đen óng ả được buộc cao, nhưng hôm nay ánh mắt cô có chút mệt mỏi. Mai đeo kính cận, vẻ mặt lo lắng thường trực. Lan thì năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai.

Họ đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười trong trẻo của Linh vang lên giữa không gian chiều tà. Nhưng rồi, nụ cười trên môi cô chợt tắt hẳn. Ánh mắt Linh chạm vào hình ảnh Long và Tùng đang đối đầu nhau gay gắt trên sân bóng rổ. Cô thấy Long đang siết chặt tay, gương mặt cậu ánh lên sự giận dữ tột độ. Còn Tùng thì vẫn giữ nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích.

Trái tim Linh thắt lại. Một cảm giác xấu hổ và bất lực ập đến. Cô biết, lại là họ. Lại là những cuộc đối đầu vô nghĩa này, mà cô lại là nguyên nhân. Mai và Lan cũng nhận ra sự căng thẳng giữa hai chàng trai. Mai khẽ kêu lên một tiếng, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Lan thì cau mày, vẻ mặt bực tức hiện rõ.

“Long… Tùng…” Linh lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên sự bối rối và sợ hãi. Cô cảm thấy như mọi ánh mắt trên sân bóng, dù là ảo giác, cũng đang đổ dồn về phía mình, phán xét, tò mò. Mùi mồ hôi, mùi cao su, mùi đất ẩm bỗng trở nên nồng nặc và khó chịu hơn bao giờ hết.

Tùng, nhận ra sự xuất hiện của Linh, ánh mắt cậu ta sáng lên một cách tinh quái. Cậu ta liếc nhanh về phía Linh, sau đó lại quay sang Long, nụ cười trên môi càng rộng hơn, như muốn nhấn mạnh rằng Linh đang chứng kiến tất cả. “Thấy chưa, Long?” Tùng nói, giọng điệu như đang cố tình trêu ngươi. “Linh đang ở đây kìa. Cậu có muốn nói gì với cô ấy không?” Cậu ta còn cố tình nháy mắt với Long, như muốn ám chỉ một điều gì đó đầy mờ ám.

Long quay phắt lại, ánh mắt hổ phách chạm vào đôi mắt to tròn của Linh. Gương mặt cậu chợt cứng đờ, sự giận dữ ngút trời bỗng chốc bị thay thế bằng một vẻ bối rối và lo lắng tột độ. Cậu không muốn Linh chứng kiến cảnh này, không muốn cô phải lo lắng hay xấu hổ vì cậu. Cậu cảm thấy một sự bất lực trào dâng, khi mọi nỗ lực kiềm chế của cậu dường như đang đổ sông đổ biển. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm, và sự xuất hiện của Linh chỉ như một tia sét đánh xuống thùng thuốc nổ.

***

Sự việc ở sân bóng rổ đã khiến Long khó chịu tột độ. Cậu gần như phát điên, nhưng trước mặt Linh, cậu không thể để bản thân mất kiểm soát. Cả buổi chiều hôm đó, Long cố gắng tập trung vào bài học, nhưng đầu óc cậu cứ ong ong bởi những lời khiêu khích của Tùng và ánh mắt thất vọng, bối rối của Linh. Cậu cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Hùng cũng lo lắng ra mặt, cậu không ngừng nhìn về phía Long, đôi mắt híp lại đầy vẻ băn khoăn.

Giờ ăn trưa, không khí trong căng tin trường Ánh Dương trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian rộng lớn. Mùi thức ăn thơm lừng, đủ các món ăn hấp dẫn, lan tỏa khắp nơi, kích thích vị giác của học sinh sau một buổi học căng thẳng. Long và Hùng đang xếp hàng chờ đến lượt lấy suất ăn của mình. Hùng vẫn cố gắng pha trò để Long vui vẻ hơn, nhưng Long chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn xa xăm, ẩn chứa sự bực bội.

“Hùng, mày có nghĩ là mình đã làm quá không?” Long khẽ hỏi, giọng trầm đục, như đang nói với chính mình hơn là hỏi bạn. Cậu cảm thấy một sự ăn năn mơ hồ. Cậu không muốn Linh phải chứng kiến cảnh tượng đó. Cậu không muốn cô phải chịu đựng thêm bất kỳ áp lực nào.

Hùng lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường. “Không, Long. Tao nghĩ mày không làm quá. Mày đã kìm nén đủ lâu rồi. Tùng nó cứ cố tình khiêu khích, thì mày phải cho nó biết giới hạn của mày chứ. Nhưng mà… đừng có làm gì dại dột nhé.” Cậu nhìn Long đầy lo lắng.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc lại vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. “Này, nghe nói cậu Long đây chỉ giỏi nhìn từ xa thôi à?”

Long và Hùng quay đầu lại. Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân đang đứng ngay cạnh quầy lấy đồ ăn, chỉ cách họ vài bước chân. Tùng vẫn giữ vẻ ngoài phong độ, tóc tạo kiểu sành điệu, nhưng ánh mắt cậu ta lại đầy vẻ giễu cợt, cùng với nụ cười nửa miệng quen thuộc. Minh Quân, tóc vuốt keo bảnh bao, đứng sau lưng Tùng, ánh mắt tò mò và thích thú nhìn về phía Long. Mùi thức ăn bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo, thay vào đó là mùi căng thẳng bao trùm không gian.

Long siết chặt khay cơm trong tay. Cậu cảm thấy cơn giận dữ lại bùng lên, nhưng cậu cố gắng kìm nén. Cậu không muốn gây chuyện ở căng tin, nơi có hàng trăm học sinh khác đang ăn uống.

Tùng không chờ Long đáp lời, cậu ta tiếp tục. “Đàn ông là phải biết chủ động chứ. Cứ đứng nhìn rồi để người khác ‘cướp’ mất thì trách ai được?” Cậu ta cố tình nói lớn, đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. Cậu ta liếc xéo Long một cái, đầy vẻ thách thức. “Hay cậu sợ mất đi cái ‘hình tượng’ lạnh lùng mà cậu cố xây dựng? Linh không cần người như thế đâu. Cô ấy cần một người biết quan tâm, biết che chở, biết thể hiện tình cảm của mình.”

Lời nói của Tùng như những mũi kim châm thẳng vào Long. Cậu cảm thấy lồng ngực mình nóng bừng, một dòng máu nóng chạy rần rật khắp cơ thể. Cậu biết Tùng đang cố tình bôi nhọ cậu, cố tình làm cho cậu trông thật yếu đuối và vô dụng trước mặt mọi người, đặc biệt là trước mặt Linh. Cậu không chịu đựng được nữa. Sự giận dữ đã vượt quá giới hạn.

“Mày câm đi, Tùng!” Long gằn giọng, tiếng nói của cậu vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của căng tin, khiến một vài học sinh gần đó phải quay lại nhìn. Ánh mắt hổ phách của Long rực cháy, không còn chút lạnh lùng nào, chỉ còn lại sự tức giận tột độ. Cậu đặt mạnh khay cơm xuống bàn, tiếng loảng xoảng thu hút thêm sự chú ý.

Tùng vẫn cười khẩy, vẻ mặt đầy thỏa mãn khi thấy Long mất bình tĩnh. “Ồ, Long ‘đại ca’ cũng biết gắt sao? Tôi tưởng cậu chỉ…”

Tùng chưa kịp nói hết câu, Long đã mất kiểm soát. Cậu không nghĩ ngợi gì nữa. Bản năng bảo vệ Linh, bản năng chống lại sự sỉ nhục đã bùng nổ. Cậu giơ tay, đẩy mạnh vào vai Tùng.

“Cút đi!” Long gầm lên.

Tùng loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống sàn. Cậu ta lùi lại vài bước, vẻ mặt từ kiêu ngạo chuyển sang tức giận tột độ. Minh Quân đứng cạnh cũng giật mình, vội vàng đỡ lấy Tùng.

Một âm thanh xì xào, bàn tán lập tức nổi lên khắp căng tin. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Long và Tùng. Tiếng bát đũa lách cách bỗng chốc nhỏ lại, thay vào đó là những tiếng thì thầm, những câu hỏi tò mò. Một đám đông lớn lập tức vây quanh, tạo thành một vòng tròn chen chúc, muốn chứng kiến tận mắt sự việc. Mùi thức ăn bỗng trở nên ngột ngạt, khó chịu.

Long đứng đó, lồng ngực phập phồng, hơi thở nặng nhọc. Cậu biết mình đã làm gì. Cậu biết mình đã không thể kiềm chế. Nhưng cậu không hối hận. Cậu không thể chịu đựng được khi Tùng cứ liên tục xúc phạm cậu, xúc phạm Linh.

Trong đám đông đang xì xào bàn tán, ở một góc căng tin, Ngọc Linh đang ngồi ăn cùng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Linh vẫn xinh đẹp nổi bật, nhưng gương mặt cô hôm nay tái nhợt đi trông thấy. Cô đang cố gắng ăn, nhưng những lời nói của Tùng ở sân bóng rổ vẫn cứ văng vẳng bên tai.

Đột nhiên, tiếng ồn ào trong căng tin bỗng lớn hơn hẳn, và mọi ánh mắt đều đổ dồn về một điểm. Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh của cô mở to. Cô nhìn thấy Long đang đứng đối diện Tùng, gương mặt Long đỏ bừng vì giận dữ, và Tùng thì đang loạng choạng lùi lại.

Linh chết lặng. Chiếc đũa trong tay cô rơi xuống, va vào đĩa sứ kêu leng keng. Cô cảm thấy choáng váng, một cảm giác xấu hổ tột độ ập đến. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô không thể tin vào mắt mình. Long, người luôn trầm tĩnh, luôn giữ khoảng cách, lại có thể bộc phát đến mức đó.

Mai và Lan cũng kinh ngạc không kém. Mai khẽ kêu lên một tiếng, đôi mắt sau lớp kính cận mở to. Lan thì cau mày, vẻ mặt bực tức pha lẫn lo lắng. “Trời đất ơi, cái thằng Tùng này!” Lan lẩm bẩm, giọng nói đầy sự bực dọc.

Linh cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán xì xào xung quanh như những mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô. Cô cảm thấy mình như đang bị phơi bày trước tất cả mọi người, bị biến thành tâm điểm của một vở kịch lố bịch. Một nỗi bất lực khủng khiếp ập đến, khiến cô chỉ muốn trốn đi thật xa, trốn khỏi tất cả những ánh mắt, những lời nói này. Mùi thức ăn thơm ngon giờ đây trở nên tanh tưởi, khó chịu trong cổ họng cô. Cô không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì nữa.

***

Sau vụ xô xát công khai giữa Long và Tùng ở căng tin, không khí trong trường Ánh Dương trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai chàng trai, và tất nhiên, vào cả cô gái xinh đẹp Ngọc Linh, người được cho là nguyên nhân của mọi chuyện. Tiếng chuông reo báo hiệu hết giờ ăn trưa và chuẩn bị cho tiết học tiếp theo vang lên, nhưng không ai có thể tập trung được nữa.

Long và Tùng, ngay lập tức, bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng. Hùng, với vẻ mặt lo lắng tột độ, đứng đợi Long ở hành lang lớp học. Cậu đi đi lại lại, đôi mắt híp lại đầy băn khoăn. Cậu biết Long đã vượt quá giới hạn chịu đựng, nhưng vụ ẩu đả công khai này chắc chắn sẽ gây ra rắc rối lớn.

Trong lớp học, Ngọc Linh ngồi gục mặt xuống bàn, mái tóc dài đen óng ả che đi gương mặt tái nhợt của cô. Cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Những hình ảnh Long đẩy Tùng, đám đông vây quanh, những tiếng xì xào bàn tán cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuộn phim kinh hoàng. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, một sự xấu hổ không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Long. Cô không muốn mình trở thành nguyên nhân của những rắc rối này.

Những lời bàn tán xì xào, ánh mắt tò mò và phán xét từ bạn bè xung quanh lớp học như những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô. Mùi sách vở, mực in, và không khí ngột ngạt trong lớp học bỗng trở nên khó chịu đến tột cùng.

Trần Thị Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp và khá điệu đà, ngồi ở bàn trên, khẽ xì xào với Phạm Thùy Chi, cô nàng cá tính với phong cách hiện đại. Yến nheo mắt nhìn về phía Linh, giọng nói đầy vẻ hả hê. “Thấy chưa? Tình tay ba là có thật đó. Long ghen ra mặt rồi. Hôm nay còn đánh nhau vì Linh nữa chứ.”

Chi nhếch mép cười, ánh mắt đánh giá. “Tôi đã bảo mà. Linh đúng là đào hoa thật, khiến hai hotboy trong trường phải tranh giành nhau.”

Nguyễn Thị Hà, cô nàng gầy gò với cặp kính cận và vẻ mặt tinh ranh, ngồi bên cạnh, lập tức thêm thắt. “Nghe nói Tùng nói gì đó động chạm đến Linh nên Long mới đánh đó. Chắc là Tùng nói xấu Linh hoặc gì đó.” Hà vốn là chúa thêu dệt, và bây giờ cô nàng đang có một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn để kể.

Phan Thị Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời trang, ngồi gần đó, cũng hóng hớt. “Tội nghiệp Linh quá. Bị hai người tranh giành thế này, chắc áp lực lắm.” Dù nói là tội nghiệp, nhưng ánh mắt cô ta lại đầy vẻ thích thú.

Đỗ Thị Vy, cô bé tròn trịa, hồn nhiên và dễ tin người, ngồi gần Linh, ngạc nhiên tròn mắt. “Thật á? Long đánh Tùng thật sao? Trời ơi, tớ không ngờ Long lại như vậy.” Vy không ngừng tò mò nhìn về phía Linh, khiến Linh càng thêm muốn chôn vùi mình xuống đất.

Ngọc Linh nghe thấy tất cả. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều như một nhát dao cứa vào lòng cô. Cô cảm thấy mình đang bị bóc trần, bị phơi bày trước sự tò mò và phán xét của tất cả mọi người. Cảm giác xấu hổ, bất lực và sợ hãi dâng lên đến đỉnh điểm. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn mình yếu đuối trước mặt họ. Cô siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.

Thảo Mai và Vũ Thanh Lan ngồi hai bên Linh, gương mặt cả hai đều đầy vẻ lo lắng. Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. “Linh ơi, cậu đừng nghe họ nói. Họ chỉ tò mò thôi. Cậu đừng suy nghĩ nhiều.”

Lan, với giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự dịu dàng, cũng xoa nhẹ lưng Linh. “Đúng đó. Cậu đừng bận tâm. Mấy đứa nhiều chuyện đó thôi. Long làm vậy là vì cậu mà.” Dù cố gắng an ủi, nhưng cả Mai và Lan đều cảm thấy bất lực. Họ không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau và sự xấu hổ của bạn mình.

Cánh cửa lớp học khẽ mở ra. Long bước vào, gương mặt cậu vẫn còn căng thẳng, ánh mắt hổ phách vẫn còn vương sự giận dữ nhưng cũng đầy lo lắng. Ánh nắng nhẹ từ cửa sổ hắt vào, chiếu rọi lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cậu. Cậu đi thẳng về chỗ ngồi của mình, nhưng ánh mắt cậu không ngừng hướng về phía Ngọc Linh. Cậu muốn nhìn thấy cô, muốn biết cô có ổn không. Mùi mồ hôi thoang thoảng trên người cậu, pha lẫn với mùi giấy và mực của lớp học.

Long nhìn thấy Linh đang gục mặt xuống bàn. Trái tim cậu thắt lại. Cậu biết cô đang phải chịu đựng điều gì. Cậu biết cô đang xấu hổ, đang đau khổ. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cậu. Cậu đã không kiềm chế được, đã gây ra rắc rối cho cô.

Long muốn đến bên cạnh Linh, muốn nói với cô rằng cậu xin lỗi, muốn bảo vệ cô khỏi tất cả những ánh mắt và lời nói ác ý kia. Nhưng cậu không thể. Cậu biết Linh sẽ không muốn nhìn thấy cậu lúc này. Cậu biết sự xuất hiện của cậu chỉ làm cô thêm khó xử.

Ngọc Linh cảm nhận được ánh mắt của Long. Cô không cần phải ngẩng đầu lên cũng biết cậu đang nhìn mình. Nhưng cô không dám đối mặt với cậu. Cô sợ hãi ánh mắt đó, sợ hãi cả ánh mắt của những người xung quanh. Cô sợ hãi những gì có thể xảy ra tiếp theo. Cô sợ hãi chính cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Cô tránh né ánh mắt đó, vờ như không biết, tiếp tục gục mặt xuống bàn, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Toàn thân cô run rẩy, bất lực giữa những lời xì xào và sự căng thẳng đang bao trùm. Vụ ẩu đả công khai này đã là mồi lửa, thổi bùng lên tin đồn về ‘tam giác tình yêu’ trong toàn trường, và Linh biết, mọi chuyện sẽ không thể quay lại như trước được nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ