Ngọc Linh vẫn gục mặt xuống bàn, cố gắng làm lơ những ánh mắt tò mò và tiếng thì thầm xì xào đang vây quanh mình. Mùi phấn bảng nồng nặc hòa lẫn với hơi ẩm từ sàn nhà mới lau, tạo thành một không khí ngột ngạt đến khó thở. Từng tế bào trên cơ thể cô dường như đang co rúm lại, muốn biến mất khỏi hiện thực tàn nhẫn này. Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vừa reo vang, nhưng không ai trong lớp dường như bận tâm đến việc trở lại chỗ ngồi. Tất cả ánh mắt đều dán chặt vào cô, vào ba cô gái đang ngồi ở góc lớp, tạo thành một vòng vây vô hình.
Những lời đồn thổi về “tam giác tình yêu” và cuộc đối đầu nảy lửa giữa Long và Tùng đã lan truyền như cháy rừng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, từ sân trường ồn ào đến từng ngóc ngách của các dãy lớp học. Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt đều như những nhát dao sắc lẻm, cứa vào lòng cô, khiến cô cảm thấy trần trụi và yếu đuối hơn bao giờ hết. Cảm giác xấu hổ, bất lực và sợ hãi dâng lên đến đỉnh điểm. Cô siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào chút sức lực cuối cùng để không bật khóc thành tiếng.
Hoàng Thảo Mai, với mái tóc đen dài thường tết gọn gàng, nay lại xõa nhẹ bờ vai mảnh mai, ngồi sát bên Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. Đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận giờ đây tràn ngập sự lo lắng. "Linh, cậu ổn không? Đừng nghe bọn họ nói gì cả. Họ chỉ là...", giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy kiên định, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn đang khô cạn của Linh.
Vũ Thanh Lan, cô nàng tóc ngắn ngang vai năng động, ngồi phía bên kia, cũng xoa nhẹ lưng Linh. Giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày của cô giờ đây pha lẫn sự dịu dàng hiếm thấy. "Kệ đi, họ chỉ ghen tị thôi. Cậu đừng bận tâm. Mấy đứa nhiều chuyện đó thôi. Long làm vậy là vì cậu mà." Lan cố gắng trấn an bạn, nhưng chính cô cũng cảm thấy bất lực trước làn sóng tin đồn đang cuộn trào.
Ngọc Linh khẽ lắc đầu, giọng nói yếu ớt, nghẹn ngào như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. "Tớ... tớ không biết phải làm sao nữa... mọi người nhìn tớ như thể tớ là tội đồ vậy." Cô không dám ngẩng mặt lên, chỉ muốn chôn vùi mình xuống đất. Cái cảm giác bị phán xét, bị mổ xẻ từng hành động, từng ánh mắt, khiến cô thấy mệt mỏi vô cùng. Cô có lỗi gì chứ? Cô chỉ muốn một cuộc sống bình yên, được học hành, được yêu thương, nhưng sao lại khó đến vậy? Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đáng lẽ phải êm đềm, trong trẻo, vậy mà giờ đây lại biến thành cơn bão táp nhấn chìm cô.
Trần Thị Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, khá điệu đà, ngồi ở bàn trên, cố tình nói to đủ để Linh nghe thấy, giọng nói đầy vẻ hả hê, ẩn chứa sự ghen tị không hề che giấu. "Thấy chưa? 'Hồng nhan họa thủy' là có thật đó. Có người yêu rồi còn đi thả thính lung tung, khiến hai hotboy trong trường phải tranh giành nhau đến mức ẩu đả. Đúng là 'cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi', còn cái không phải của mình thì có cố giữ cũng vô ích." Yến nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm lướt qua vai Linh.
Phạm Thùy Chi, cô nàng cá tính với phong cách hiện đại, ngồi cạnh Yến, cũng nhếch môi cười khẩy. "Tôi đã bảo mà. Linh đúng là đào hoa thật, khiến hai hotboy trong trường phải tranh giành nhau. Không biết cô nàng này còn muốn bao nhiêu người phải đổ gục nữa. Tôi không thích thua cuộc, nhưng lần này thì tôi cũng phải công nhận, Linh đúng là có 'mị lực' ghê gớm." Giọng Chi đầy vẻ mỉa mai, như đang đâm thẳng vào nỗi đau của Linh.
Nguyễn Thị Hà, cô nàng gầy gò với cặp kính cận và vẻ mặt tinh ranh, ngồi bên cạnh, lập tức thêm thắt, thêu dệt câu chuyện. "Nghe nói Tùng nói gì đó động chạm đến Linh nên Long mới đánh đó. Chắc là Tùng nói xấu Linh hoặc gì đó. Mà cũng phải thôi, ai mà chịu nổi khi người yêu mình bị bôi nhọ chứ? Chắc Long yêu Linh lắm nên mới nóng giận vậy." Hà vốn là chúa thêu dệt, và bây giờ cô nàng đang có một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn để kể, làm tăng thêm tính kịch tính và phức tạp cho tình hình.
Phan Thị Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời trang, ngồi gần đó, cũng hóng hớt, ánh mắt láo liên. "Tội nghiệp Linh quá. Bị hai người tranh giành thế này, chắc áp lực lắm. Không biết cô ấy sẽ chọn ai đây? Hay là cả hai đều bị đá nhỉ?" Dù nói là tội nghiệp, nhưng ánh mắt cô ta lại đầy vẻ thích thú, như đang xem một vở kịch nhiều tập.
Đỗ Thị Vy, cô bé tròn trịa, hồn nhiên và dễ tin người, ngồi gần Linh, ngạc nhiên tròn mắt. "Thật á? Long đánh Tùng thật sao? Trời ơi, tớ không ngờ Long lại như vậy. Cậu ấy hiền lành mà." Vy không ngừng tò mò nhìn về phía Linh, khiến Linh càng thêm muốn chôn vùi mình xuống đất, ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức. Những lời nói ấy như những mũi kim châm vào tâm hồn cô, khiến cô cảm thấy ghê tởm chính mình.
Cách đó không xa, Trần Hoàng Long đứng dựa vào khung cửa lớp, gương mặt cậu vẫn còn căng thẳng, ánh mắt hổ phách vẫn vương sự giận dữ nhưng cũng đầy lo lắng. Ánh nắng nhẹ từ cửa sổ hắt vào, chiếu rọi lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cậu. Cậu vừa đi thẳng từ sân trường lên đây, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Mùi mồ hôi thoang thoảng trên người cậu, pha lẫn với mùi giấy và mực của lớp học, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ. Cậu nhìn thấy Linh đang gục mặt xuống bàn, dáng vẻ co ro, yếu đuối của cô khiến trái tim cậu thắt lại. Cậu biết cô đang phải chịu đựng điều gì. Cậu biết cô đang xấu hổ, đang đau khổ. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cậu. Cậu đã không kiềm chế được, đã gây ra rắc rối cho cô, đã đẩy cô vào tình cảnh khó xử này.
Long muốn đến bên cạnh Linh, muốn nói với cô rằng cậu xin lỗi, muốn bảo vệ cô khỏi tất cả những ánh mắt và lời nói ác ý kia. Nhưng Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, đã kịp thời giữ cậu lại. Hùng nắm chặt cánh tay Long, ánh mắt đầy vẻ lo lắng xen lẫn bất ngờ. "Long, bình tĩnh đi mày! Bây giờ mày mà làm gì nữa thì chỉ càng tệ hơn thôi. Cậu ấy cần thời gian. Cậu ấy đang rất sốc." Hùng thì thầm, cố gắng kéo Long lùi lại một bước. Long nắm chặt tay, quai hàm bạnh ra, cố gắng kìm nén cơn giận, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Linh với vẻ lo lắng đến tột cùng. Cậu thấy Mai và Lan đang cố gắng an ủi Linh, nhưng những lời xì xào vẫn không ngừng vây lấy cô. Cậu cảm thấy bất lực, tuyệt vọng. Anh đã làm gì vậy? Anh đã biến thanh xuân rực rỡ của cô thành một mớ hỗn độn rồi sao?
Ngọc Linh cảm nhận được ánh mắt của Long. Cô không cần phải ngẩng đầu lên cũng biết cậu đang nhìn mình. Một cảm giác giận dỗi, tủi thân dâng trào. Cô không muốn nhìn thấy cậu lúc này. Cô sợ hãi ánh mắt đó, sợ hãi cả ánh mắt của những người xung quanh. Cô sợ hãi những gì có thể xảy ra tiếp theo. Cô sợ hãi chính cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Cô tránh né ánh mắt đó, vờ như không biết, tiếp tục gục mặt xuống bàn, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Toàn thân cô run rẩy, bất lực giữa những lời xì xào và sự căng thẳng đang bao trùm. Vụ ẩu đả công khai này đã là mồi lửa, thổi bùng lên tin đồn về ‘tam giác tình yêu’ trong toàn trường, và Linh biết, mọi chuyện sẽ không thể quay lại như trước được nữa. Mọi thứ đã vỡ vụn.
***
Buổi chiều tan học, thay vì về nhà ngay, Ngọc Linh cùng Mai và Lan đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, tìm một góc khuất sát cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng người qua lại mà không bị ai làm phiền. Quán trà sữa với mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, được trang trí bằng nhiều cây xanh nhỏ và tranh tường đáng yêu, thường mang lại cảm giác thoải mái và thư giãn. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn học sinh, tiếng máy pha chế đồ uống xì xào, tiếng đá va vào thành ly nghe thật vui tai. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và đường đen nồng nặc bao trùm không gian, nhưng hôm nay, tất cả những điều đó chỉ khiến Linh cảm thấy nặng nĩu hơn.
Khuôn mặt Linh phờ phạc, đôi mắt sưng húp vì khóc, không còn vẻ rạng rỡ thường ngày. Cô ngồi co ro trong góc, hai tay ôm lấy ly trà sữa trân châu đường đen còn nguyên, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, né tránh ánh nhìn của bạn bè. Dáng vẻ nhỏ nhắn, cân đối của cô giờ đây dường như nhỏ bé đi rất nhiều, như một cánh hoa vừa trải qua một cơn giông bão.
"Linh ơi, cậu không uống trà sữa sao? Để lâu đá tan hết là không ngon đâu." Mai nhẹ nhàng lên tiếng, đưa tay đẩy ly trà sữa về phía Linh.
Linh khẽ giật mình, lắc đầu. "Tớ không có hứng." Giọng cô vẫn còn khàn đặc, yếu ớt. Cô khuấy ly trà sữa một cách vô thức, những hạt trân châu đen tròn xoay vòng trong lớp sữa trắng ngà, như chính tâm trí cô đang quay cuồng trong mớ hỗn độn. "Tớ không biết tại sao Long lại làm vậy... Cậu ấy không tin tớ sao? Cậu ấy không biết tớ đã xấu hổ đến mức nào khi mọi người nhìn chằm chằm vào tớ à?" Linh ngước nhìn Mai và Lan, đôi mắt long lanh ngấn nước, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Lan thở dài, đặt tay lên tay Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng. "Long chỉ là nóng giận vì muốn bảo vệ cậu thôi, Linh à. Cậu ấy không muốn thấy Tùng cứ làm phiền cậu. Cậu ấy lo cho cậu." Lan cố gắng giải thích, nhưng giọng cô cũng mang theo chút bất lực. "Dù sao thì cậu ấy cũng nên kiềm chế hơn. Giờ thì cả trường đang nói gì cậu cũng biết đấy. Mấy lời bàn tán ác ý đó, cậu ấy cũng phải nghĩ đến chứ."
Mai gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Long có vẻ đã không suy nghĩ kỹ. Hành động bộc phát như vậy chỉ khiến mọi chuyện thêm rối ren. Cậu ấy đáng lẽ phải biết cậu sẽ bị tổn thương như thế nào."
Linh gục đầu xuống bàn, một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào vệt nước đọng trên mặt bàn kính. "Nhưng... nhưng cậu ấy có nghĩ đến tớ không? Cậu ấy có nghĩ đến cảm giác của tớ khi tất cả mọi người đều nhìn vào tớ, bàn tán về tớ như một trò đùa không? Tớ cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, bị đem ra làm trò tiêu khiển cho cả trường." Cảm giác tủi thân, bị phản bội lại dâng lên trong lòng cô. Cô đã luôn tin tưởng Long, tin tưởng vào sự chín chắn của cậu, vậy mà cậu lại hành động nông nổi đến vậy. Điều đó khiến cô hoài nghi. Hoài nghi về tình cảm của cậu, hoài nghi về sự thấu hiểu mà cô tưởng rằng cậu dành cho mình.
"Tớ chỉ muốn yên tĩnh một mình thôi. Tớ không muốn gặp Long lúc này." Linh thì thầm, giọng nói đầy mệt mỏi và quyết tuyệt. Cô không muốn đối mặt với cậu, không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào. Cô cần không gian, cần thời gian để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng mình. Sự việc hôm nay đã đặt một vết nứt lớn vào trái tim cô, vào niềm tin mà cô dành cho Long.
Mai và Lan nhìn nhau, không nói nên lời. Họ hiểu cảm giác của Linh. Cả hai đều biết rằng Long hành động vì muốn bảo vệ Linh, nhưng cách cậu làm lại vô tình đẩy Linh vào tình thế khó khăn hơn. Họ chỉ có thể im lặng, ở bên cạnh Linh, chia sẻ nỗi buồn cùng cô. Bầu không khí trong quán trà sữa vốn vui vẻ, nhộn nhịp, giờ đây lại trở nên u ám lạ thường trong góc khuất của ba cô gái. Hà Nội, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến những giọt nước mắt và sự tổn thương đầu tiên của tình yêu tuổi học trò.
Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ trong tâm trí. Hình ảnh Long giận dữ đẩy Tùng, hình ảnh những ánh mắt tò mò, soi mói của bạn bè, và cả hình ảnh Tùng với nụ cười hả hê, tự mãn. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, muốn chạy trốn khỏi tất cả. Cô muốn về nhà, cuộn tròn trong chăn và quên đi ngày hôm nay.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà cổ kính, Lê Ngọc Linh cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Trời đã bắt đầu se lạnh, có những cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hơi ẩm từ biển Hạ Long. Con hẻm nhỏ khu dân cư, nơi Linh vẫn thường đi về, với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, và dây điện chằng chịt, giờ đây hiện ra trong ánh sáng yếu ớt của đèn đường, càng thêm phần tĩnh lặng. Tiếng mèo kêu meo meo đâu đó trong bóng tối, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà thấp thoáng, cùng tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống về đêm. Mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm, mùi rác thải nhẹ, và mùi cây cỏ dại ẩm ướt đặc trưng của con hẻm, tất cả đều trở nên quá đỗi quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang một vẻ u buồn lạ lùng.
Long đã đứng chờ Linh ở đầu hẻm từ lâu, dáng người cao ráo của cậu in bóng xuống nền đất ẩm ướt. Cậu mặc chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút vốn có. Tuy nhiên, gương mặt góc cạnh của cậu giờ đây lại hằn rõ vẻ lo lắng, đôi mắt sâu màu hổ phách dõi theo từng bóng người đi qua. Khi thấy Linh cùng Mai và Lan rẽ vào con hẻm, anh cảm thấy một niềm nhẹ nhõm nhỏ nhoi xen lẫn nỗi lo lắng không nguôi.
Mai và Lan thấy Long, họ khẽ gật đầu chào cậu, rồi nhanh chóng tạm biệt Linh. "Linh, cậu về cẩn thận nhé. Có gì thì cứ gọi tụi tớ." Mai nói nhỏ, ánh mắt nhìn Linh đầy vẻ lo lắng, rồi liếc nhanh sang Long, như ngầm nhắn nhủ điều gì đó. Lan cũng vỗ nhẹ vai Linh, "Đừng suy nghĩ nhiều quá. Nghỉ ngơi cho khỏe đi." Sau đó, cả hai nhanh chóng bước đi, để lại không gian riêng cho Long và Linh.
Long tiến đến gần Linh, vẻ mặt đầy hối lỗi và mong muốn được giải thích, được nói ra những dằn vặt trong lòng. "Linh, nghe anh nói đã..." Giọng cậu khẩn thiết, mang theo chút run rẩy. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Bàn tay Long ấm áp, quen thuộc, nhưng Linh lại cảm thấy một sự xa lạ, một sự ngột ngạt không thể lý giải.
Ngọc Linh giật mạnh tay ra khỏi tay Long, như thể bị bỏng. Ánh mắt cô nhìn cậu lạnh lùng, đầy vẻ tổn thương và thất vọng, không còn chút ấm áp nào. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô, vốn là biểu tượng của sự bình yên và tình yêu, giờ đây dường như trở nên nặng trĩu hơn, đè nén lên tâm hồn cô. Nó không còn lấp lánh dưới ánh đèn đường yếu ớt, mà chỉ là một vật vô tri, nặng nề.
"Em không muốn nghe gì cả." Giọng Linh lạnh lùng, vang vọng trong con hẻm tĩnh mịch, cắt đứt mọi hy vọng của Long. Cô không nhìn vào mắt cậu, chỉ nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía trước. Toàn bộ cơ thể cô vẫn còn run rẩy, nhưng cô cố gắng gồng mình, che giấu sự yếu đuối. "Em cần thời gian."
Long đứng chết lặng, bàn tay còn vương hơi ấm của Linh giờ đây trống rỗng, lạnh ngắt. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt. "Linh, anh xin lỗi vì chuyện hôm nay. Anh chỉ là... anh không muốn thấy Tùng làm phiền cậu nữa. Anh... anh không cố ý gây rắc rối cho em." Cậu cố gắng nói, giọng nói đầy tuyệt vọng, nhưng Linh đã không còn lắng nghe nữa.
Linh khẽ lắc đầu, quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn Long. Bóng dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng khuất vào sâu trong con hẻm, hòa vào bóng tối. Từng bước chân của cô dường như mang theo cả gánh nặng của sự tổn thương, của nỗi hổ thẹn và sự hoài nghi. Cô không thể đối mặt với cậu, không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Long vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Linh vừa biến mất, như thể vẫn còn mong mỏi một tia hy vọng cô sẽ quay lại. Mùi ẩm ướt của con hẻm, mùi thức ăn quen thuộc, tất cả đều trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng trong lòng cậu. Anh đã làm hỏng tất cả rồi sao? Anh đã đẩy cô đi xa rồi sao? Long cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Sự từ chối lắng nghe và yêu cầu "cần thời gian" của Linh báo hiệu một khoảng cách sẽ kéo dài, và Long biết, tin đồn rồi sẽ có cơ hội lan rộng và thêu dệt thêm, khiến mọi chuyện càng thêm phức tạp. Anh sẽ phải làm gì để chứng minh tình cảm của mình, để hàn gắn vết nứt này? Câu hỏi đó cứ mãi vang vọng trong tâm trí cậu, giữa màn đêm tĩnh mịch của con hẻm nhỏ. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, tượng trưng cho sự nặng nề trong tâm hồn cô và sự lung lay của niềm tin vào tình yêu đầu đời, một tình yêu vốn dĩ rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng giờ đây lại đứng trước bờ vực của những hiểu lầm và tổn thương.