Rực rỡ thanh xuân
Chương 170

Bão Dư Luận

3458 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực và mạnh mẽ sự lan truyền của tin đồn về mối quan hệ 'tam giác' giữa Long, Linh và Tùng trong toàn trường.,Làm nổi bật những hiểu lầm sâu sắc nảy sinh từ tin đồn, gây ra khoảng cách lớn hơn giữa Long và Linh.,Đẩy Ngọc Linh vào tình thế cực kỳ khó xử, đối mặt với áp lực dư luận và sự soi mói từ bạn bè, khiến cô cảm thấy tổn thương và bị cô lập.,Thúc đẩy xung đột nội tâm của Long khi anh bất lực chứng kiến Linh chịu đựng và không thể giải thích, khiến anh cảm thấy tức giận và muốn hành động quyết liệt hơn.,Xác định rõ hơn vai trò của Tùng trong việc lợi dụng hoặc góp phần thổi bùng tin đồn, tăng thêm căng thẳng cho mối quan hệ Long-Linh.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Nguyễn Trọng Tùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Phan Việt Hùng, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, emotional, frustrating, melancholic, reflective
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn đường yếu ớt hắt lên con hẻm nhỏ, nhưng chẳng thể xua đi bóng đêm nặng trĩu trong lòng Trần Hoàng Long. Bóng dáng nhỏ bé của Ngọc Linh đã khuất dạng từ lâu, để lại cậu một mình giữa không gian tĩnh mịch, chỉ còn mùi ẩm ướt của đất đêm và dư vị đắng chát của sự bất lực. "Em cần thời gian." Lời nói ấy cứ vang vọng, như một bản án vô hình, đẩy cậu vào hố sâu của sự hoang mang và tuyệt vọng. Cậu đã làm gì sai? Cậu chỉ muốn bảo vệ cô, bảo vệ tình yêu của họ, nhưng sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh, món quà cậu đã trao đi với bao nhiêu hy vọng và lời hứa, giờ đây trong tâm trí cậu, nó không còn lấp lánh nữa, mà chỉ là một gánh nặng vô hình đang đè nén trái tim cô. Long đứng đó rất lâu, cho đến khi gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc, mang theo hơi ẩm của biển cả, mới khiến cậu giật mình trở lại thực tại, một thực tại mà cậu biết, sẽ còn nhiều giông bão hơn cả những con sóng vỗ bờ Hạ Long.

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc của một ngày mới. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớp học, nhuộm vàng hành lang rộng rãi và những tán cây cổ thụ sum suê, tạo nên một cảm giác tươi mới, đầy hy vọng. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp, kéo theo tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói rôm rả của hàng trăm học sinh. Mùi phấn bảng thoang thoảng từ các lớp học, quyện với mùi giấy sách mới và đôi khi là mùi cà phê từ căng tin, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của tuổi học trò. Thế nhưng, đối với Lê Ngọc Linh, khung cảnh ấy hôm nay lại trở nên ngột ngạt đến lạ.

Ngọc Linh bước vào cổng trường, đầu hơi cúi xuống, cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô vẫn nổi bật trong bộ đồng phục trắng tinh, nhưng nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên sự lo âu. Cô cảm nhận rõ rệt những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, những lời xì xào bàn tán bỗng chốc trở nên to hơn, rõ hơn, như những mũi kim châm vào tai cô. Cô biết, chuyện ngày hôm qua đã không còn là bí mật.

“Này, thấy Linh chưa? Hôm qua Long với Tùng suýt đánh nhau vì cô ấy đó!” Một giọng nói lanh lảnh vang lên không xa. Trần Thị Yến, với mái tóc điệu đà và khuôn mặt xinh đẹp, đang thì thầm với Phạm Thùy Chi, người luôn nổi bật với phong cách cá tính. Bên cạnh họ là Phan Thị Loan với mái tóc nhuộm highlight và Nguyễn Thị Hà gầy gò, mắt kính, cùng Đỗ Thị Vy tròn trịa, hay cười khúc khích. Cả năm đứa tụm năm tụm ba ở một góc hành lang, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía Linh.

“Thật hả? Trời ơi, tôi nghe nói Tùng còn tặng hoa cho Linh ngay trước mặt Long nữa cơ.” Thùy Chi thêm thắt, vẻ mặt đầy vẻ tò mò và hả hê. “Chắc Linh thích cả hai nên mới vậy chứ. Đúng là ‘hot girl’ có khác, cả hai chàng hot boy của trường đều đổ rạp.”

Phan Thị Loan cười khúc khích, “Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi. Ai bảo Linh không dứt khoát với ai.”

“Nghe nói Long giận lắm, xô Tùng một cái rõ mạnh luôn. Chắc là ghen rồi.” Nguyễn Thị Hà tinh ranh chêm vào, cố gắng thêu dệt thêm chi tiết. Đỗ Thị Vy chỉ biết tròn mắt gật gù, hồn nhiên tin vào mọi điều được kể.

Mỗi câu nói, mỗi ánh mắt soi mói đều như một nhát dao cứa vào lòng Linh. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, bước nhanh hơn về phía lớp học. Từng bước chân cô dường như nặng hơn, mang theo cả gánh nặng của sự tổn thương, của nỗi hổ thẹn và sự hoài nghi. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình. “Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?” Cô tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm run rẩy.

Khi cô đi ngang qua dãy hành lang dẫn đến lớp, một bóng người cao lớn bỗng đứng chắn trước mặt cô. Trần Hoàng Long. Cậu đứng đó, dáng người cao ráo, bờ vai rộng, nhưng khuôn mặt góc cạnh của cậu giờ đây lại hằn rõ vẻ lo lắng, đôi mắt sâu màu hổ phách dõi theo cô đầy bất lực. Ánh mắt cậu dường như muốn nói rất nhiều điều, nhưng lại chẳng thốt nên lời. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh, nhưng vẻ ngoài chỉnh tề ấy không thể che giấu được sự căng thẳng đang bao trùm lấy cậu.

Linh chỉ lướt qua ánh mắt cậu, không dám nhìn thẳng, rồi lách người đi tiếp. Cô không muốn nói chuyện, không muốn đối mặt. Lúc này, cô chỉ muốn trốn vào một góc nào đó, nơi không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể phán xét.

Long nhíu mày, nắm chặt tay đến mức các khớp xương trắng bệch. Cậu muốn lao đến kéo cô lại, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng Phan Việt Hùng, người bạn thân thiết, đã kịp thời giữ tay cậu lại. “Bình tĩnh đi Long. Cậu làm thế chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn thôi.” Hùng nói nhỏ, ánh mắt lo lắng nhìn cả Long và Linh.

Long thở hắt ra, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Linh đang khuất dần vào lớp. Cậu cảm thấy một cơn giận dữ trào lên trong lồng ngực – giận Tùng, giận những kẻ buôn chuyện, và giận cả bản thân mình vì đã không thể bảo vệ cô. Nhưng trên hết, là nỗi bất lực. Cậu không thể làm gì khi cô ấy không cho phép cậu làm gì. Nỗi lo lắng cho Linh cứ xoáy sâu trong tâm trí cậu, như một vết thương không ngừng rỉ máu. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão dư luận.

Long đứng đó cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên lần thứ hai, báo hiệu giờ học đã bắt đầu. Cậu vẫn không nhúc nhích, ánh mắt vẫn hướng về phía lớp của Linh, như thể muốn xuyên qua bức tường để nhìn thấy cô, để biết cô có ổn không. Nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cậu, chỉ còn lại những áng mây đen kịt.

***

Sau giờ học, bầu không khí ở Trường Ánh Dương trở nên yên bình hơn khi học sinh lần lượt tan trường. Tuy nhiên, những lời xì xào bàn tán thì vẫn chưa hề ngớt. Ngọc Linh cố gắng né tránh mọi ánh mắt, bước nhanh ra khỏi cổng trường cùng với Mai và Lan. Để trốn tránh sự ồn ào và những lời đồn thổi vô căn cứ, cả ba quyết định ghé vào Quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, hy vọng tìm thấy chút bình yên.

Quán trà sữa Trăng Khuyết, với mặt tiền tươi sáng và nội thất màu pastel nhẹ nhàng, thường là nơi tụ tập yêu thích của giới trẻ Hạ Long. Những chậu cây xanh nhỏ xinh xắn đặt trên mỗi bàn, cùng những bức tranh tường ngộ nghĩnh, tạo nên một không gian ấm cúng, trẻ trung. Tiếng nhạc Kpop nhẹ nhàng hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả và tiếng máy pha chế đồ uống, tạo nên một bản hòa tấu vui vẻ, nhộn nhịp. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn treo lơ lửng khiến không gian trở nên dịu mắt hơn.

Thế nhưng, bầu không khí tươi vui của quán không làm dịu đi nỗi buồn đang đè nặng trong lòng Linh. Cô chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế bọc nệm êm ái, nhưng ánh mắt vẫn vô hồn, nhìn xuyên qua lớp kính cửa sổ. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và đường đen đặc trưng, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trong tâm trí cô.

“Linh, cậu không sao chứ?” Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, đặt ly trà sữa của Linh xuống bàn. Giọng cô nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng. Vũ Thanh Lan, cô bạn thân năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, cũng ngồi xuống đối diện, vẻ mặt đầy khó chịu.

“Tớ ổn…” Linh khẽ đáp, nhưng giọng nói yếu ớt, không giấu nổi sự mệt mỏi. Cô cầm ly trà sữa, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình. Chiếc vòng tay ấy, vốn là biểu tượng của sự bình yên và tình yêu, giờ đây dường như trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Nó không còn mang lại cảm giác an ủi, mà thay vào đó là một gánh nặng vô hình của sự bế tắc, của những hiểu lầm đang nhấn chìm cô.

Lan vỗ nhẹ vai Linh, “Linh, đừng để ý lời họ nói. Cậu biết sự thật mà. Mấy đứa đó chỉ được cái thêu dệt chuyện vớ vẩn thôi.” Giọng Lan dứt khoát, cố gắng truyền năng lượng tích cực cho bạn.

Mai cũng gật đầu đồng tình, “Đúng đó, ai nói gì kệ họ. Quan trọng là Long tin cậu, và cậu tin Long. Tin đồn thì cũng chỉ là tin đồn thôi.”

Linh thở dài, uống một ngụm trà sữa, vị ngọt thanh mát nhưng chẳng thể xoa dịu tâm hồn cô. Ánh mắt cô vẫn lảng tránh, không nhìn vào hai cô bạn. “Nhưng Long có thực sự tin mình không?” Cô khẽ thì thầm, câu nói gần như tan vào không khí ồn ào của quán. “Hay chỉ có mình mình tin…”

Cả Mai và Lan đều im lặng. Họ hiểu rằng Linh đang rất tổn thương, và lời nói lúc này dường như vô nghĩa. Họ cũng thấy vài nhóm bạn học cùng trường đang ngồi ở bàn đối diện, ánh mắt không ngừng liếc nhìn và xì xào to nhỏ về phía họ. Những ánh mắt soi mói đó, dù không nói ra, cũng đủ khiến Linh cảm thấy bị cô lập, bị đặt lên bàn cân của dư luận. Cô cảm thấy mình như một con cá mắc cạn giữa biển người, không biết bơi về đâu, không biết làm cách nào để thoát khỏi những lời phán xét.

Linh chỉ muốn trốn đi, trốn khỏi tất cả những ánh mắt, những lời xì xào, trốn khỏi cả những suy nghĩ đang giày vò tâm trí cô. Cô thở dài một lần nữa, uống cạn ly trà sữa, rồi đứng dậy. “Tớ… tớ muốn về.” Giọng cô nhỏ xíu, gần như không nghe thấy. Mai và Lan nhìn nhau lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì hơn ngoài việc đi theo cô bạn thân. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh dường như đang siết chặt hơn, như muốn nhắc nhở cô về một tình yêu vốn rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng giờ đây lại đang đứng trước bờ vực của những thử thách và nỗi đau.

***

Hoàng hôn buông xuống Hạ Long, nhuộm đỏ cả một vùng trời biển, nhưng nơi con hẻm nhỏ khu dân cư, ánh sáng đã yếu ớt hơn rất nhiều. Những bức tường gạch cũ kỹ, có đôi chỗ đã bong tróc, in hằn dấu vết thời gian. Dây điện chằng chịt vắt ngang qua những mái nhà, và những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà tô điểm thêm chút màu xanh cho con hẻm. Mùi ẩm ướt đặc trưng của đất sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, quyện với mùi thức ăn thoang thoảng từ các nhà hàng xóm, tạo nên một không gian quen thuộc, yên tĩnh và có chút bí ẩn.

Long đã đứng chờ Linh ở đầu hẻm, lòng nặng trĩu. Cậu biết Linh sẽ đi con đường này về nhà. Long mặc chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẻ mặt cậu vẫn đầy sự lo lắng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm dõi theo từng bóng người. Khi thấy dáng người quen thuộc của Linh xuất hiện ở cuối hẻm, trái tim cậu như thắt lại.

“Linh!” Cậu gọi khẽ, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự khẩn thiết. Cậu tiến lại gần cô, bước chân hơi vội vã. “Linh, chúng ta nói chuyện một chút được không? Anh xin lỗi về mọi chuyện.” Cậu cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng Linh đã kịp thời rụt lại.

Ngọc Linh nhìn cậu, ánh mắt vẫn lạnh nhạt và đầy vẻ tổn thương. Cô không còn nhìn cậu với sự ấm áp, tin tưởng như mọi ngày. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách ấy, bởi cô sợ mình sẽ yếu lòng. “Không có gì để nói cả, Long.” Giọng cô đều đều, vang vọng trong con hẻm tĩnh mịch, nghe như tiếng gió thoảng qua. “Em mệt mỏi rồi. Cho em thời gian đi.”

Trái tim Long như bị bóp nghẹt. Cậu cảm thấy đau đớn đến tận xương tủy. “Nhưng em có biết họ đang nói gì về em không? Anh không muốn em phải chịu đựng chuyện này một mình.” Cậu cố gắng giải thích, cố gắng truyền tải sự lo lắng và mong muốn được bảo vệ cô. Giọng cậu khẩn thiết, mang theo chút run rẩy.

Linh khẽ lắc đầu, “Kệ họ đi. Em không quan tâm.” Nhưng giọng nói của cô có chút run rẩy, tiết lộ sự yếu đuối mà cô đang cố gắng che giấu. Cô không nhìn Long, chỉ nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía trước. Toàn bộ cơ thể cô vẫn còn run rẩy, nhưng cô cố gắng gồng mình, che giấu sự yếu đuối. Cô lách người qua Long, như một cái bóng, và tiếp tục bước đi.

Long đứng chết lặng, bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của Linh giờ đây trống rỗng, lạnh ngắt. Cậu nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng khuất vào sâu trong hẻm. Từng bước chân của cô dường như mang theo cả gánh nặng của sự tổn thương, của nỗi hổ thẹn và sự hoài nghi. Cô không thể đối mặt với cậu, không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Mùi ẩm mốc của con hẻm, mùi thức ăn quen thuộc, tất cả đều trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng trong lòng cậu.

Đúng lúc đó, từ phía đối diện, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện. Hắn điềm nhiên bước vào con hẻm, phong thái vẫn điềm tĩnh, chỉ có đôi mắt sắc sảo lướt qua Long với một nụ cười khó hiểu, gần như không thể nhận ra. Đó không phải là một nụ cười chế nhạo, mà là một nụ cười hài lòng kín đáo, như thể hắn đang thưởng thức thành quả của mình. Sau đó, hắn tiếp tục bước đi, về phía nơi Linh vừa đi qua. Ánh mắt hắn hướng về phía Linh vừa khuất, ánh lên một tia tự mãn. Long nhìn theo bóng Tùng, cảm giác tức giận và bất lực trào lên đỉnh điểm. Cậu nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm, và Long biết, cậu không thể tiếp tục đứng yên như thế này nữa.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên nền trời Hạ Long, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh. Sân bóng rổ của trường Ánh Dương vắng lặng, chỉ còn tiếng bóng nảy lên liên hồi, mạnh mẽ và dứt khoát. Trần Hoàng Long trút giận vào từng cú ném bóng, mỗi lần bóng chạm rổ là một lần cậu cố gắng xua đi nỗi bực dọc, bất lực đang giày vò tâm trí. Khuôn mặt góc cạnh của cậu giờ đây đầy vẻ u ám, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng cậu vẫn không ngừng lại. Mùi mồ hôi hòa quyện với mùi cao su của quả bóng, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sân tập.

Phan Việt Hùng ngồi trên ghế đá bên cạnh sân, lặng lẽ quan sát người bạn thân. Hùng đã ở đây với Long từ lúc mặt trời lặn. Cậu không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa cho Long chai nước, để Long tự mình giải tỏa. Dáng người hơi tròn trịa của Hùng, cùng khuôn mặt bầu bĩnh, thường ngày luôn mang vẻ hài hước, nhưng hôm nay lại chất chứa sự lo lắng.

Cuối cùng, Long cũng kiệt sức. Cậu ném mạnh quả bóng vào rổ một lần cuối, tiếng bóng dội lại vang vọng trong không gian vắng lặng, rồi ngồi sụp xuống sàn bê tông lạnh lẽo, ôm đầu. Cảm giác bất lực bao trùm lấy cậu, nặng nề hơn cả hàng ngàn quả bóng cậu vừa ném.

“Anh không hiểu.” Long khẽ nói, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và cảm xúc. “Anh đã làm gì sai chứ? Tại sao Linh lại không chịu nói chuyện với anh?” Cậu ngước nhìn Hùng, đôi mắt hổ phách đầy vẻ tuyệt vọng.

Hùng thở dài, đặt tay lên vai Long. “Có lẽ Linh đang cảm thấy rất áp lực, Long ạ. Cậu ấy cần thời gian để đối mặt với tất cả những lời đồn thổi đó. Cậu cũng cần bình tĩnh lại. Cậu ấy không phải đang từ chối cậu, mà là đang bảo vệ chính mình.” Hùng nói, giọng điệu nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu Long.

Long lắc đầu, buông thõng tay xuống. “Bình tĩnh sao được khi những lời đồn thổi đó đang hủy hoại cô ấy, hủy hoại mọi thứ giữa chúng ta! Anh không thể đứng nhìn cô ấy chịu đựng một mình. Anh không thể…” Cậu gằn giọng, sự tức giận bùng lên trở lại. Cậu cảm thấy như có một ngọn núi lửa đang sôi sục trong lồng ngực, chỉ chực chờ phun trào.

“Vậy cậu định làm gì?” Hùng hỏi, ánh mắt nghiêm túc. “Cứ tiếp tục nóng nảy như hôm trước sao? Cậu nghĩ làm thế thì Linh sẽ vui hơn, hay mọi chuyện sẽ được giải quyết?”

Long im lặng. Cậu biết Hùng nói đúng. Hành động bộc phát của cậu ngày hôm qua chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. Nhưng cậu phải làm gì? Cậu phải làm gì để chứng minh tình cảm của mình, để hàn gắn vết nứt này? Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Cậu biết, đây là lúc cậu phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, và phải hành động, nhưng không phải bằng sự nóng nảy.

Ánh trăng trên cao vẫn dịu dàng chiếu rọi xuống sân bóng rổ, nhưng trong lòng Long, bão tố vẫn đang hoành hành dữ dội. Cậu biết mình không thể cứ mãi bất lực như thế này. Cậu phải tìm một cách, một cách khác, để vượt qua cơn bão dư luận này, để bảo vệ tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long của cậu và Linh. Sự bất lực và tức giận của Long báo hiệu anh sẽ có những hành động quyết liệt hơn để giành lại niềm tin của Linh và đối phó với Tùng, có thể là một cuộc đối đầu trực tiếp và công khai hơn. Nhưng lần này, cậu sẽ không hành động mù quáng. Cậu sẽ phải suy nghĩ, phải lên kế hoạch. Long cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của tuổi thanh xuân, nơi tình yêu và tình bạn đang bị thử thách đến tột cùng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ