Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo một quầng sáng ấm áp bao phủ lấy Long và Ngọc Linh, tựa như một khoảnh khắc được tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Hùng và Mai vừa rời đi, để lại một khoảng trống nhẹ trong không gian, nhưng cũng đồng thời tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, riêng tư hơn. Thanh Lan vẫn ngồi đó, cặm cụi với quyển sách Sinh học của mình, dường như hoàn toàn không để ý đến sự chuyển biến tinh tế vừa diễn ra. Long và Linh, giờ đây, lại cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng, một sợi dây vô hình đang được kéo căng giữa hai trái tim tuổi trẻ.
Ngọc Linh khẽ xoay người lại, nhìn Long, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự ngưỡng mộ và một chút bối rối khó tả. Khuôn mặt điển trai của cậu, dưới ánh đèn thư viện, càng trở nên thu hút, những đường nét góc cạnh được làm nổi bật, và đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy dường như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong cậu, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự dịu dàng hiếm hoi, chỉ dành riêng cho cô. Trái tim Ngọc Linh khẽ đập nhanh hơn một nhịp, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long mỗi khi bình minh ló dạng, báo hiệu một điều gì đó mới mẻ, trong trẻo đang nhen nhóm.
Long cũng nhìn Ngọc Linh, ánh mắt cậu dịu dàng và đầy suy tư. Cậu vẫn khẽ vuốt “Chiếc vòng tay may mắn” trong túi quần, một thói quen vô thức mỗi khi cảm xúc trong lòng cuộn trào. Cậu nhận ra rằng, mỗi khi ở bên Ngọc Linh, cậu không còn là Long trầm tính, lạnh lùng nữa. Cô gái rạng rỡ này có một sức hút kỳ lạ, khiến cậu muốn mở lòng, muốn chia sẻ, và muốn được ở bên cạnh cô nhiều hơn nữa. Hơi thở của cậu khẽ chậm lại, như muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc đen dài của cô, thoang thoảng mùi sách mới và hương hoa sữa từ ngoài cửa sổ, dường như len lỏi vào từng tế bào của Long, khiến cậu cảm thấy một sự bình yên đến lạ.
“Em hiểu chỗ này chứ?” Long khẽ cất tiếng hỏi, giọng cậu trầm ấm, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cậu đưa tay chỉ vào một công thức phức tạp trong quyển sách Toán của Ngọc Linh, những ngón tay thon dài, rắn rỏi khẽ lướt trên trang giấy. Không gian bỗng chốc như ngưng đọng, chỉ còn tiếng thì thầm của Long và tiếng lật trang sách nhẹ nhàng. Ngọc Linh giật mình, hơi đỏ mặt vì bị bắt gặp đang nhìn cậu chằm chằm. Cô vội vàng cúi xuống nhìn theo hướng tay cậu, cố gắng che giấu sự bối rối của mình.
“À… ra vậy!” Ngọc Linh thốt lên, mắt cô sáng bừng lên như vì sao đêm trên vịnh Hạ Long, vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn ngưỡng mộ. “Em cứ nghĩ mãi mà không thông. Anh Long giảng dễ hiểu quá!” Cô không hề nói quá lời, bởi cách giảng của Long thực sự rất dễ hiểu, không hề khô khan như những bài giảng trên lớp. Cậu không chỉ đơn thuần là chỉ ra công thức, mà còn đưa ra những ví dụ thực tế, những cách biến đổi linh hoạt mà cô chưa từng nghĩ tới. Đầu óc cô như được khai sáng, những nút thắt khó hiểu bỗng chốc được tháo gỡ. Cô nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai trên những ngọn núi đá vôi, và một lần nữa, cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Long, trong mắt cô, không chỉ là một nam sinh giỏi giang, mà còn là một người thầy tận tâm, kiên nhẫn và vô cùng tinh tế.
Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như vô hình, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự hài lòng và dịu dàng. Ánh mắt cậu, thường ngày sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên sự ấm áp khó tả khi nhìn vào Ngọc Linh. Cậu cảm nhận được sự vui vẻ của cô, và niềm vui ấy lan tỏa sang cậu, khiến lòng cậu cũng nhẹ nhõm theo. “Không có gì, chỉ cần em tập trung là được.” Cậu đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng hơn thường lệ. Cậu cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng với cô gái này, một sự gắn kết không chỉ dừng lại ở bạn bè cùng lớp. Cậu muốn được thấy nụ cười ấy nhiều hơn, muốn được nhìn thấy ánh mắt sáng bừng ấy mỗi khi cô hiểu ra một điều gì đó.
“Thật sự, không có anh Long chắc em không bao giờ hiểu được.” Ngọc Linh vẫn không ngừng bày tỏ sự biết ơn. Cô cảm thấy lòng mình tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn: sự nhẹ nhõm vì đã hiểu bài, sự cảm kích Long, và cả những rung động tinh tế đang nhen nhóm trong tim. Ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Long, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí. Một cảm giác tin cậy, an toàn lạ thường bao trùm lấy cô mỗi khi Long ở bên. Cô muốn được ở cạnh cậu nhiều hơn, không chỉ để học bài, mà còn để khám phá thế giới nội tâm của chàng trai trầm tính này. Cây bút chì khắc tên mà Long đã tặng cô, giờ đây nằm gọn trong hộp bút, như một vật kỷ niệm vô giá, nhắc nhở cô về sự quan tâm đặc biệt mà cậu dành cho mình.
“Thế còn chỗ này thì sao ạ? Nếu thay đổi điều kiện ban đầu…” Ngọc Linh chủ động hỏi, ngón tay cô khẽ chỉ vào một bài tập khác, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long đầy vẻ mong đợi. Cô không còn cảm thấy ngại ngùng như lúc đầu, mà thay vào đó là sự thoải mái và tự tin khi tương tác với cậu. Cô thích được nghe giọng cậu giảng bài, thích được nhìn thấy cách cậu suy nghĩ, cách cậu giải quyết vấn đề. Những khoảnh khắc này, đối với cô, quý giá hơn bất cứ buổi học nào trên lớp.
Long khẽ gật đầu, sự kiên nhẫn trong cậu dường như là vô tận khi ở cạnh Ngọc Linh. Cậu cúi người xuống, chỉ vào công thức trong sách của Ngọc Linh một lần nữa. Lần này, tay cậu vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay mềm mại của cô, một cảm giác ấm áp, giật mình khẽ lan tỏa qua cả hai. Ngọc Linh hơi rụt tay lại, làn da trắng hồng khẽ ửng đỏ, nhưng cô không rời mắt khỏi bài, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. Trái tim cô lại loạn nhịp, như những đợt sóng biển dồn dập vỗ vào ghềnh đá. Long cũng nhận ra sự va chạm bất ngờ ấy, một thoáng lúng túng hiện lên trong đôi mắt hổ phách, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ dịch tay ra một chút để tránh sự không thoải mái cho cô. Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thì thầm của Long khi cậu tiếp tục giảng bài, và tiếng lật trang sách nhẹ nhàng.
Hùng, ở bàn phía sau, vẫn giả vờ đọc sách, nhưng đôi mắt híp của cậu không ngừng liếc về phía Long và Linh. Cậu khẽ huých tay Mai, thì thầm đủ nghe: “Linh nhà mình tiến bộ vượt bậc nhỉ? Từ lúc có ‘gia sư’ riêng là khác hẳn.” Nụ cười tinh quái nở trên môi Hùng, như một người đạo diễn đang mãn nguyện nhìn tác phẩm của mình dần hoàn thiện. Cậu biết, Long dù có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất lại là một người ấm áp và rất quan tâm đến những người cậu ấy quý trọng.
Mai mỉm cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh sự tinh tế. Cô gật đầu đồng tình với Hùng: “Cậu ấy có vẻ vui hơn nhiều.” Mai nhìn Ngọc Linh, thấy nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh sự tập trung, cô biết rằng, Ngọc Linh đang rất hạnh phúc. Cô cũng nhìn Long, thấy sự dịu dàng trong ánh mắt cậu, sự kiên nhẫn trong từng lời giảng. Mai tin rằng, tình cảm của hai người đang dần chớm nở, như những nụ hoa hé nở trong nắng Hạ Long, tinh khôi và tràn đầy sức sống. Cô cảm thấy vui lây cho cả hai, và thầm cầu mong cho mối tình đầu này sẽ thật đẹp, thật bền chặt.
Buổi học tiếp diễn trong không khí dần thoải mái và gần gũi hơn. Long không còn quá nghiêm nghị như ban đầu, thỉnh thoảng cậu còn dùng những câu ví von hài hước, những hình ảnh dễ hình dung để Ngọc Linh dễ dàng tiếp thu kiến thức phức tạp. Cậu giải thích bài toán như một mê cung cần tìm ra lối thoát, hay một trò chơi giải đố cần những chiến thuật thông minh. Giọng cậu, vốn trầm ấm, giờ đây lại có thêm chút hóm hỉnh, khiến Ngọc Linh không khỏi bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo của cô như một làn gió mát lành xua tan đi sự căng thẳng của những con số và công thức, mang lại một sự tươi mới cho góc thư viện yên tĩnh.
“Thế này nhé, tưởng tượng bài toán này như một mê cung, em cần tìm ra con đường thoát hiểm nhanh nhất. Và đây chính là bản đồ.” Long vừa nói, vừa nhanh chóng vẽ một sơ đồ đơn giản nhưng hiệu quả trên tờ giấy nháp. Nét vẽ dứt khoát, gọn gàng, thể hiện sự tư duy logic và rõ ràng của cậu. Ngọc Linh chăm chú nhìn theo từng nét bút, ánh mắt cô như bị cuốn hút vào từng đường nét mà Long tạo ra. Cô cảm thấy như mình đang được dẫn dắt vào một thế giới mới, nơi những con số khô khan bỗng chốc trở nên sống động và thú vị.
Ngọc Linh cười khúc khích, tiếng cười vang lên trong trẻo như tiếng chuông gió. “Anh Long ví von hay ghê! Đúng là em đang đi trong mê cung thật.” Cô gật đầu lia lịa, cảm thấy những lời giải thích của Long thật sự rất đúng với cảm giác của mình. Cậu không chỉ giải bài, mà còn giúp cô thấu hiểu bản chất của vấn đề, giúp cô tìm thấy niềm vui trong việc học. Cô cảm thấy vô cùng biết ơn Long, không chỉ vì cậu đã giúp cô hiểu bài, mà còn vì cậu đã giúp cô nhìn nhận môn Toán bằng một con mắt khác, một con mắt đầy hứng thú và đam mê.
Long nhìn Ngọc Linh, đôi mắt cậu ánh lên sự hài lòng. Cậu khẽ đẩy một bài tương tự về phía cô, trên đó là những con số và ký hiệu được viết tay ngay ngắn. Cậu muốn cô tự mình thử sức, tự mình chinh phục “mê cung” mà cậu vừa vẽ ra. “Vậy giờ em thử làm lại bài này xem sao.” Giọng cậu vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tin tưởng mạnh mẽ vào khả năng của cô. Long biết rằng, Ngọc Linh là một cô gái thông minh, chỉ cần có phương pháp đúng đắn và một chút động lực, cô ấy sẽ làm được.
Ngọc Linh đón lấy bài toán, cây bút chì khắc tên của cô, một món quà từ Long, khẽ lướt trên giấy. Cô bắt đầu giải bài một cách tự tin hơn rất nhiều so với trước đây. Đôi khi, cô lại ngẩng đầu lên nhìn Long, tìm kiếm sự động viên từ ánh mắt cậu. Long ngồi đó, lặng lẽ quan sát cô, ánh mắt dõi theo từng nét bút, từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Khi Linh gặp khó khăn, cậu không vội vàng giải ngay mà chỉ khẽ gợi ý, một ánh mắt động viên, một cái gật đầu nhẹ nhàng, để cô tự tìm ra lời giải. Cậu muốn cô tự mình khám phá, tự mình trải nghiệm cảm giác chiến thắng khi vượt qua một thử thách.
Khi Ngọc Linh hoàn thành một bài tập khó, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tự hào và một chút mong chờ. Long khẽ gật đầu, một tia tự hào và hài lòng hiện lên trong mắt cậu. Cậu cảm thấy một niềm vui thầm kín, như thể chính cậu vừa giải được bài toán đó vậy. Nụ cười dịu dàng của cậu thoáng hiện trên môi, khiến Ngọc Linh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô bắt gặp ánh mắt ấy, đôi mắt hổ phách sâu thẳm, dịu dàng và đầy ấm áp, khiến cô cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Đó là một ánh mắt không chỉ đơn thuần là sự khen ngợi của một người bạn, mà còn là một điều gì đó sâu sắc hơn, tinh tế hơn, khiến cô phải suy nghĩ mãi. Khuôn mặt cô lại khẽ đỏ bừng, nhưng lần này không phải vì bối rối, mà vì một cảm xúc ngọt ngào đang dâng trào trong lòng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, như những áng mây lững lờ trôi trên bầu trời Hạ Long. Buổi học kết thúc khi tiếng chuông của thư viện reo vang, báo hiệu giờ đóng cửa. Tiếng chuông dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời nhắc nhở rằng mọi cuộc vui đều có lúc phải tàn. Long và Linh cùng nhóm bạn bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng xột xoạt của giấy tờ, và tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những học sinh khác trong thư viện hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của buổi chiều muộn. Ánh sáng vàng dịu từ đèn đọc sách vẫn còn đó, nhưng ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đã dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời.
Ngọc Linh cảm thấy một sự tiếc nuối nhẹ khi buổi học kết thúc, như một cánh chim vừa mới tìm thấy tổ ấm đã phải rời xa. Nhưng cô cũng tràn đầy sự biết ơn. Cô nhìn Long, ánh mắt long lanh như những giọt sương mai đọng trên lá. “Cảm ơn anh Long nhiều lắm! Nhờ anh mà em hiểu hết bài rồi.” Cô nói, nụ cười tươi rạng rỡ, khiến cả góc thư viện dường như bừng sáng. Cô không chỉ hiểu bài, mà còn cảm thấy tâm hồn mình như được nuôi dưỡng, được an ủi sau những giờ học căng thẳng.
Long nhìn Ngọc Linh, đôi mắt cậu dịu dàng và một nụ cười rất nhẹ thoáng qua trên môi. Giọng cậu có chút mềm mại hơn bình thường, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. “Không có gì. Em học nhanh mà.” Cậu nói, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả. Cậu muốn được ở cạnh cô lâu hơn, được nhìn thấy nụ cười ấy nhiều hơn. Cậu nhận ra rằng, những buổi học nhóm này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu, một thứ ánh sáng ấm áp xua tan đi sự lạnh lẽo trong thế giới của cậu.
Hùng, với vẻ mặt đầy vẻ tinh quái, vươn vai một cái rõ kêu, cố ý tạo ra chút tiếng động để thu hút sự chú ý. “Về thôi các ông các bà ơi, thư viện đóng cửa rồi!” Cậu nói, giọng lanh lảnh, pha trò, khiến không khí trở nên thoải mái hơn. Hùng nhìn Long, ánh mắt cậu nháy lên một tia hiểu ý, như muốn nói: “Cậu làm tốt lắm!” Cậu biết rằng, những khoảnh khắc này, dù chỉ là những buổi học nhóm, nhưng lại là những bước tiến quan trọng trong mối quan hệ của Long và Linh.
Mai mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng kéo tay Ngọc Linh. “Đi thôi Linh, để Long về còn nghỉ ngơi.” Lời nói của Mai nghe có vẻ là một lời đề nghị, nhưng thực chất lại là một cách để Hùng và Mai “rút lui” một cách tế nhị, để Long và Linh có thêm khoảnh khắc riêng tư. Ánh mắt cô liếc Long đầy ẩn ý, như một lời động viên ngầm, đồng thời cũng là một lời khẳng định về sự ủng hộ của cô cho mối quan hệ đang chớm nở này. Mai cảm nhận được những rung động tinh tế giữa hai người, và cô tin rằng, tình yêu đầu đời của họ sẽ thật đẹp, thật trong trẻo như chính tuổi thanh xuân này.
Ngọc Linh khẽ đỏ mặt, nhưng cô vẫn mỉm cười. Cô hiểu ý của Mai, và trong lòng cô, một cảm giác ấm áp dâng lên. Cô biết rằng, mình đang được bao bọc bởi những người bạn tuyệt vời. “Vậy em về nha anh Long!” Cô nói, giọng trong trẻo, cao và rõ ràng, ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu. Cô muốn được nói thêm điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói gì. Chỉ là một lời tạm biệt đơn giản, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu tình cảm và sự lưu luyến.
Long khẽ gật đầu chào Linh và nhóm bạn. Cậu nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của Ngọc Linh khi cô bước ra khỏi thư viện cùng Mai và Hùng. Mái tóc đen dài, óng ả của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân, và nụ cười rạng rỡ của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu. Ánh đèn hành lang bắt đầu thay thế ánh sáng tự nhiên, hắt lên bóng dáng họ, tạo nên một khung cảnh bình yên, lãng mạn. Thanh Lan, sau khi gói ghém xong sách vở, cũng đứng dậy, khẽ gật đầu chào Long rồi bước đi, để lại cậu một mình trong góc thư viện đang dần vắng lặng.
Khi chỉ còn lại một mình, Long khẽ vuốt “Chiếc vòng tay may mắn” trong túi quần một lần nữa, ngón tay cậu cảm nhận được sự mát lạnh của chiếc vòng, như một lời nhắc nhở về những cảm xúc đang lớn dần trong lòng. Ánh mắt cậu vẫn dõi theo bóng lưng Ngọc Linh cho đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa thư viện. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu cậu, một suy nghĩ mà cậu chưa từng dám thốt ra, dù chỉ là với chính mình: “Thật ra… cô ấy rất đáng yêu khi tập trung học bài.” Không chỉ đáng yêu khi tập trung học bài, mà còn đáng yêu trong mọi khoảnh khắc, từ nụ cười rạng rỡ đến ánh mắt long lanh, từ giọng nói trong trẻo đến cử chỉ đáng yêu. Cô gái ấy đã mang một luồng gió mới đến cuộc sống của Long, xua tan đi sự lạnh lẽo, trầm tính của cậu. Long cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một niềm hạnh phúc giản đơn khi được ở bên cạnh cô. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, hứa hẹn một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa, một hành trình mà Long và Ngọc Linh sẽ cùng nhau khám phá, cùng nhau trưởng thành.