Đêm hôm trước, ánh trăng bạc đã chứng kiến Long trút hết nỗi bực dọc vào từng cú bóng rổ, cùng với những lời tâm sự nặng trĩu với Hùng. Cậu đã hiểu ra rằng sự nóng nảy chỉ khiến mọi chuyện thêm tồi tệ, và điều cậu cần lúc này không phải là hành động bộc phát, mà là một kế hoạch, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng để vượt qua cơn bão dư luận đang nhấn chìm Ngọc Linh. Nhưng kế hoạch ấy là gì, cậu vẫn chưa rõ. Chỉ biết rằng, cậu không thể đứng yên nhìn cô ấy chịu đựng thêm nữa.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí lạ lùng. Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên lanh lảnh như mọi khi, nhưng thay vì sự ồn ào náo nhiệt thường thấy, một làn sóng xì xào, thì thầm lan truyền khắp các hành lang, len lỏi vào từng lớp học. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ biển Hạ Long vẫn xuyên qua khung cửa sổ cao vút của lớp 12A1, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, ngột ngạt đang bao trùm. Mùi phấn bảng và giấy sách mới hòa lẫn với chút hương cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một dư vị khác lạ, khó chịu.
Ngọc Linh ngồi yên vị tại bàn học, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ cụp xuống, né tránh mọi ánh nhìn. Làn da trắng hồng của cô tái đi một chút, và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đã biến mất, thay vào đó là vẻ mệt mỏi hằn sâu. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng vẫn nằm yên trên cổ tay cô, nhưng giờ đây nó không còn mang lại cảm giác an ủi, chở che nữa, mà cứ như một gánh nặng vô hình, siết chặt lấy tâm hồn cô. Từng tiếng xì xào, từng ánh mắt dò xét từ các nhóm bạn học sinh xung quanh cứ như những mũi kim châm, khiến cô cảm thấy khó thở. Cô cố gắng lật giở những trang sách Vật lý, nhưng từng dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt, chẳng đọng lại chút nào trong đầu. Cô biết, họ đang nói về cô, về Long, và cả về Tùng nữa. Những lời đồn thổi vô căn cứ, những câu chuyện thêu dệt được thêm mắm dặm muối, đã biến cô thành tâm điểm của mọi sự chú ý không mong muốn.
Long ngồi ở bàn cuối, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của Linh. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng, sự tổn thương mà cô đang phải chịu đựng. Lồng ngực cậu quặn thắt, một cảm giác bất lực đến tột cùng dâng lên. Cậu muốn đứng dậy, muốn bước đến bên cô, muốn nắm lấy tay cô và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, rằng cậu sẽ bảo vệ cô. Nhưng những lời của Hùng đêm qua vẫn văng vẳng bên tai: “Bình tĩnh đi Long, càng vội càng hỏng việc. Cậu phải nghĩ cách khác.” Cậu siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Mùi mồ hôi thoang thoảng từ lòng bàn tay ẩm ướt.
Phan Việt Hùng ngồi cạnh Long, lẳng lặng quan sát. Khuôn mặt bầu bĩnh, thường ngày luôn nở nụ cười hóm hỉnh, giờ đây cũng hiện rõ vẻ lo lắng. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Long, thấy ánh mắt cậu ấy đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt. Hùng biết Long đang phải kiềm chế bản thân đến mức nào.
“Linh… cô ấy vẫn đang tránh mặt mình,” Long khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, như một tiếng thở dài cố nén. Cậu không nói với Hùng, mà như đang tự nói với chính mình. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cách cậu và Linh, một bức tường được dựng nên từ những lời đồn đại và hiểu lầm.
Hùng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Long, khẽ vỗ. “Cậu ấy cần thời gian. Cậu cũng cần bình tĩnh. Cậu đã nghĩ ra cách nào chưa?”
Long lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời Linh. Cậu đã suy nghĩ cả đêm, nhưng mọi ý tưởng đều bị gạt bỏ vì quá bốc đồng hoặc không đủ sức nặng. Cậu không muốn lặp lại sai lầm của lần trước.
Trong khi đó, ở một góc khác của lớp, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang cố gắng che chắn cho Linh. Mai, với dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, đang cố gắng nói chuyện vui vẻ để phân tán sự chú ý của Linh, nhưng giọng cô cũng mang chút lo lắng. Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và vẻ mặt năng động, thì quay lưng về phía cửa, như một bức tường vững chắc, cố gắng chặn lại những ánh mắt tò mò từ bên ngoài.
“Cậu cứ kệ bọn họ đi, đừng để ý,” Mai thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, cố gắng trấn an Linh. “Chuyện rồi cũng sẽ qua thôi.”
Linh khẽ lắc đầu, khóe mắt hơi đỏ hoe. “Nhưng nó không qua, Mai ạ. Càng ngày càng tệ hơn.” Cô cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Cô muốn được yên ổn, muốn mọi chuyện trở lại như trước kia, muốn được là Ngọc Linh hồn nhiên, vui vẻ.
Bên cạnh cửa sổ, Trần Thị Yến và Phạm Thùy Chi đang xì xào to nhỏ. Yến, với vẻ ngoài điệu đà, đôi mắt sắc sảo, liếc nhìn Linh với một nụ cười nửa miệng.
“Nhìn kìa, ‘hot girl’ của chúng ta lại bị bơ rồi,” Yến thì thầm với Chi, giọng điệu ẩn chứa sự hả hê. “Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi. Còn của người khác, dù có cố cũng chẳng được.”
Chi, với phong cách cá tính, nhướn mày đồng tình. “Đúng là, tôi không thích thua cuộc. Long không phải là người dễ buông tay đâu, nhưng xem ra, lần này thì khó rồi.”
Những lời thì thầm tuy nhỏ, nhưng trong không khí tĩnh lặng của lớp học sau tiếng chuông, chúng vẫn đủ lớn để Long, với thính giác nhạy bén của một vận động viên, có thể nghe thấy. Cơn giận lại trỗi dậy, nhưng cậu cố gắng kiềm chế, ép mình phải giữ bình tĩnh. Cậu biết, đây không phải lúc để hành động thiếu suy nghĩ.
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ ra chơi vang lên lần nữa, cứu Linh khỏi những ánh mắt soi mói. Cô nhanh chóng thu dọn sách vở, gần như bật dậy khỏi ghế. Long cũng đứng dậy, định bước về phía cô, nhưng Linh đã nhanh chóng đi cùng Mai và Lan ra khỏi lớp, như một làn gió lướt qua, không để lại chút dấu vết nào để cậu có thể níu giữ. Cô không hề nhìn về phía cậu, như thể cậu không tồn tại. Long siết chặt nắm tay, ánh mắt dõi theo bóng Linh khuất dần sau cánh cửa, lòng nặng trĩu. Cậu cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Cậu không thể cứ mãi bất lực như thế này. Cậu phải hành động. Nhưng phải hành động như thế nào, cậu vẫn chưa có câu trả lời.
***
Chiều tan học, cổng Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trở nên đông đúc và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng xe cộ qua lại tấp nập trên đường, hòa cùng tiếng học sinh cười nói râm ran, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi tan trường. Mùi khói xe thoảng nhẹ trộn lẫn với hương thơm hấp dẫn từ những xe thức ăn vặt ven đường – mùi bánh mì nướng, mùi ngô nướng, mùi trà sữa – tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, tràn đầy sức sống. Ánh nắng vàng chiều dịu nhẹ trải đều trên sân trường lát gạch sạch sẽ, nhuộm một màu cam ấm áp lên những hàng cây cổ thụ xanh rì.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện, nổi bật với vẻ ngoài phong độ và lịch lãm. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen được là phẳng phiu, toát lên vẻ "sang chảnh" và tự tin. Mái tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông học sinh như thể đang tìm kiếm ai đó. Trên tay hắn là một chiếc hộp nhỏ, bọc giấy gói màu kem sang trọng, thắt nơ lụa tinh tế. Hắn đứng tựa vào một cột cổng trường, điềm nhiên nhưng đầy vẻ chờ đợi, thu hút không ít ánh nhìn tò mò từ các nữ sinh đi qua.
Ngọc Linh bước ra khỏi cổng trường cùng Mai và Lan. Cô vẫn giữ vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt hơi cụp xuống, cố gắng tránh né những ánh mắt vẫn còn dõi theo cô. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô vẫn lấp lánh dưới nắng chiều, nhưng dường như nó chẳng thể xua đi được sự bất an đang bao trùm lấy cô. Khi Linh vừa bước đến gần, Tùng liền nở một nụ cười tự tin, rạng rỡ, và nhanh chóng tiến đến, chặn đường cô.
“Ngọc Linh, anh có món quà này muốn tặng em,” Tùng nói, giọng nói ngọt ngào, ấm áp, vang vọng đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. Hắn chìa chiếc hộp về phía cô. “Mong em thích.”
Linh giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Tùng, rồi nhìn sang chiếc hộp trên tay hắn. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng vì xấu hổ và khó xử. Hàng trăm ánh mắt từ các học sinh xung quanh đổ dồn về phía họ, sự xì xào bắt đầu nổi lên, nhanh chóng lan rộng như một đám cháy nhỏ.
“Cái này… là gì vậy Tùng? Em không thể nhận đâu,” Linh nói, giọng cô nhỏ dần, gần như là một tiếng thì thầm, cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất có thể. Cô vội vàng xua tay. Cô không muốn tạo thêm bất kỳ sự chú ý nào nữa.
Tùng vẫn giữ nguyên nụ cười tự tin, không hề có ý định rút lại món quà. “Chỉ là một chút tấm lòng của anh thôi mà. Em cứ nhận đi.” Hắn nói, tay hơi đẩy chiếc hộp về phía Linh, khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải cầm lấy. Mùi giấy gói cao cấp và mùi hương nhẹ nhàng từ chiếc hộp thoảng qua mũi cô, khiến cô càng thêm khó chịu.
Khi chiếc hộp được đặt vào tay Linh, một tiếng hít hà đồng loạt vang lên từ đám đông học sinh.
“Trời ơi, túi hàng hiệu kìa!”
“Đúng là thiếu gia có khác! Mấy món đồ của Tùng toàn là hàng hiệu đắt tiền thôi.”
“Nhìn kìa, chiếc túi màu xanh ngọc, có vẻ rất hợp với Linh.”
“Long chắc tức điên lên mất. Tùng đang công khai ‘tuyên chiến’ đấy à?”
Những lời bàn tán, đánh giá, xì xào lại một lần nữa bủa vây lấy Linh, khiến cô cảm thấy như mình đang bị lột trần giữa thanh thiên bạch nhật. Chiếc hộp trên tay cô giờ đây như một cục than hồng, nóng bỏng và nặng trĩu. Cô chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người ngay lập tức.
Mai và Lan đứng cạnh Linh, cũng không khỏi khó xử. Mai khẽ nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy lo lắng. Lan thì cau mày nhìn Tùng, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu.
“Tùng, cậu không nghĩ làm thế này là đang làm khó Linh sao?” Lan nói, giọng hơi gằn.
Tùng chỉ cười, ánh mắt sắc sảo lướt qua Lan, rồi lại dừng lại trên khuôn mặt đỏ bừng của Linh. “Anh chỉ muốn tặng một món quà cho người mình quý mến thôi mà, có gì là khó khăn đâu. Hay em không thích?”
Linh không biết phải trả lời thế nào. Cô cúi gằm mặt, ôm chặt chiếc hộp vào lòng, cảm giác bị lợi dụng dâng lên đến đỉnh điểm. Cô biết Tùng đang cố tình làm thế này, cố tình biến cô thành con tốt trong trò chơi của hắn, để khiêu khích Long. Và điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Đúng lúc đó, Long, đang đứng khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ cùng Hùng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Cậu đã nán lại cổng trường, muốn tìm một cơ hội để nói chuyện riêng với Linh, nhưng những gì cậu nhìn thấy lại là cảnh Tùng công khai phô trương tình cảm, hay đúng hơn là sự chiếm hữu, trước mặt tất cả mọi người. Ánh mắt hổ phách của cậu tối sầm lại, một tia lửa giận dữ bùng lên trong đáy mắt. Hàm răng cậu nghiến chặt đến ken két, tiếng xương hàm như muốn vỡ ra. Cậu nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Cậu cảm nhận được mùi khói xe, mùi bụi đường, và cả mùi của sự sỉ nhục, sự bất lực đang bủa vây lấy mình.
Hùng nhìn Long, thấy vẻ mặt cậu ấy biến sắc, vội vàng nắm lấy cánh tay cậu. “Bình tĩnh, Long! Đừng nóng!”
Long không nói gì. Cậu chỉ đứng đó, ngắm nhìn chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh, nó lấp lánh như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ, về tình yêu rực rỡ của họ. Nhưng giờ đây, nó lại như một biểu tượng của sự tổn thương, của những thử thách đang dần bóp nghẹt tình cảm ấy. Cậu cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim. Cậu không thể để Tùng tiếp tục phá hoại mọi thứ như thế này. Cậu không thể để Linh phải chịu đựng thêm nữa.
Tùng nhìn Linh, thấy cô vẫn im lặng, hắn nở một nụ cười đắc thắng, ánh mắt lướt qua đám đông như muốn tìm kiếm một ai đó. Hắn biết Long đang ở đâu đó quanh đây, và hắn muốn Long chứng kiến tất cả. Hắn muốn Long hiểu rằng, hắn sẽ không từ bỏ, và hắn sẽ dùng mọi cách để đạt được điều mình muốn.
“Thôi được rồi, anh đi trước đây. Em về cẩn thận nhé, Linh,” Tùng nói, giọng điệu vẫn ngọt ngào, rồi quay người bước đi, để lại Linh với chiếc hộp trên tay, giữa vòng vây của những ánh mắt tò mò và những lời xì xào.
Long dõi theo bóng Tùng khuất dần, rồi ánh mắt cậu lại quay về phía Linh, người đang đứng đó, nhỏ bé và cô đơn giữa dòng người tan trường. Cậu thấy sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt cô, sự khó xử và cảm giác bị lợi dụng hiện rõ trong đôi mắt long lanh. Cậu biết, cô đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, một quyết định dứt khoát về mối quan hệ của mình.
Cậu không thể chờ đợi thêm nữa. Cậu không thể tiếp tục đứng nhìn. Cậu phải hành động. Nhưng không phải bằng sự nóng nảy, mà bằng một kế hoạch tỉ mỉ, một sự quyết tâm sắt đá. Cậu sẽ giành lại niềm tin của Linh, sẽ bảo vệ tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long này. Ánh mắt cậu bừng lên một tia lửa, không phải của sự giận dữ mù quáng, mà là của sự quyết liệt, của một ý chí không thể lay chuyển. Cậu sẽ không để những con sóng dữ của dư luận nhấn chìm tình yêu đầu đời của mình. Long cảm thấy mình đang đứng trước một cuộc chiến, và cậu sẽ chiến đấu đến cùng. Cậu biết, đây là lúc cậu phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, và phải hành động, nhưng không phải bằng sự nóng nảy. Cậu sẽ phải suy nghĩ, phải lên kế hoạch một cách cẩn trọng.