Rực rỡ thanh xuân
Chương 172

Khoảng Cách Giữa Bão Dư Luận

3036 từ
Mục tiêu: Khắc họa nỗi bất lực và khó chịu của Long khi chứng kiến hành động phô trương của Tùng, đồng thời thể hiện sự giằng xé nội tâm của cậu.,Làm rõ sự bối rối, hoài nghi và cảm giác cô lập của Ngọc Linh trước sự im lặng (hoặc những nỗ lực không thành công) của Long và áp lực từ Tùng.,Đẩy mạnh khoảng cách và sự hiểu lầm giữa Long và Linh, biến sự im lặng của Long thành một rào cản lớn.,Tiếp tục củng cố hình ảnh Tùng là một đối thủ xảo quyệt, không ngừng lợi dụng tình hình để gây chia rẽ.,Giải quyết cliffhanger từ chương 171 bằng cách Long thực hiện những hành động ban đầu, nhưng không hiệu quả như mong đợi.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi
Mood: Căng thẳng, cảm xúc, bất lực, bối rối, hơi u buồn và kịch tính.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng bao trùm Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương sau một buổi sáng dài đằng đẵng. Ánh nắng Hạ Long ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán bàng cổ thụ, vẽ thành những vệt sáng lấp lánh trên hành lang, nhưng dường như không thể xua đi mây mù trong lòng Long. Cậu đã nán lại cổng trường hôm qua, nhìn theo bóng Tùng khuất dần, nhìn Linh đứng đó nhỏ bé và cô độc. Một kế hoạch đã nhen nhóm trong đầu cậu, không phải là sự bộc phát nóng nảy, mà là một sự tiếp cận cẩn trọng hơn. Cậu sẽ không để Linh một mình đối mặt với bão dư luận thêm nữa.

Hùng vỗ vai Long, khẽ thở dài. "Cậu định làm gì đây, Long?"

Long không trả lời, ánh mắt hổ phách vẫn kiên định hướng về phía dãy phòng học khối 11. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng vương vấn trong không khí và cả mùi hoa sữa thoang thoảng từ góc sân trường. Cậu bước đi, từng bước chân như được đong đếm, hướng thẳng đến lớp của Linh. Cậu cần nói chuyện với cô, cần gỡ bỏ những hiểu lầm đang bủa vây họ như những con sóng ngầm.

Ngọc Linh vừa bước ra khỏi lớp cùng Mai và Lan. Từ xa, cô đã cảm nhận được ánh mắt của Long đang hướng về mình. Một cảm giác bối rối, pha lẫn chút sợ hãi và mệt mỏi ập đến. Chiếc túi xách Tùng tặng vẫn còn nằm trong tủ khóa của cô, như một lời nhắc nhở cay nghiệt về màn kịch công khai chiều hôm qua. Cô đã không ngủ được cả đêm, những lời xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét cứ ám ảnh trong tâm trí. Giờ đây, khi đối diện với Long, cô không biết phải nói gì, hay nên nói gì. Cô sợ hãi sự im lặng của cậu, sợ hãi cả những lời giải thích mà cô không chắc mình có thể tin.

Long tăng tốc bước đến, chặn nhẹ đường đi của ba cô gái. "Linh, chúng ta cần nói chuyện," cậu nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự khẩn thiết. Ánh mắt cậu dán chặt vào đôi mắt long lanh của Linh, cố gắng tìm kiếm một tia phản hồi.

Linh giật mình, cô cúi gằm mặt xuống, mái tóc dài đen che đi một phần khuôn mặt đang đỏ bừng. Cô cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, một cảm giác nhức nhối dâng lên từ tận đáy lòng. Cô không muốn đối mặt, không muốn phải giải thích, cũng không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào vào lúc này. "Không... không có gì để nói cả, Long," cô lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, rồi cố gắng lách qua người cậu. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách ấy, vì cô sợ mình sẽ thấy sự trách móc, hoặc tệ hơn là sự nghi ngờ.

Mai và Lan đứng cạnh Linh, cũng không khỏi khó xử. Mai khẽ nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy lo lắng. Lan thì cau mày nhìn Long, thấy sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt cậu.

Đúng lúc đó, một nhóm học sinh nữ đi ngang qua, trong đó có Yến và Chi. Yến liếc mắt nhìn Long và Linh, rồi quay sang Chi, khẽ thì thầm nhưng đủ lớn để Long có thể nghe thấy: "Nhìn xem, lại là màn kịch này sao? Long lại đến 'giải thích' cho Linh nữa à? Nhưng mà, sau vụ chiếc túi hàng hiệu hôm qua, chắc cũng vô ích thôi."

Chi che miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ tò mò. "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi. Ai bảo Long cứ im lặng mãi làm gì."

Những lời xì xào, những ánh mắt đánh giá lại một lần nữa bủa vây lấy Linh. Cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Áp lực dư luận đè nặng lên vai cô, khiến cô cảm thấy khó thở. Cô vội vã kéo tay Mai và Lan, gần như chạy trốn khỏi Long, khỏi những ánh mắt tò mò và những lời bàn tán độc địa.

Long đứng sững lại, bàn tay cậu nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Cậu cảm thấy một nỗi bất lực tột cùng dâng lên trong lòng. Cậu đã cố gắng, đã tìm cách tiếp cận, nhưng Linh lại né tránh cậu như tránh một tảng băng. Sự im lặng của cô, những lời thì thầm của bạn bè, tất cả như những nhát dao cứa vào trái tim cậu. Cậu dõi theo bóng Linh khuất dần ở cuối hành lang, đôi mắt hổ phách ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Cậu có thể cảm nhận được mùi bụi và nắng trên sân trường, nhưng trong lòng cậu chỉ là một sự lạnh lẽo. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây lại như đang bị kéo ra xa bởi một dòng chảy ngầm đầy hiểm nguy. Cậu không biết phải làm sao để kéo cô lại gần mình.

***

Buổi chiều, không khí trong lớp học khối 11A1 vẫn mang nặng vẻ u ám từ những tin đồn chưa tan. Tiếng giảng bài đều đều của giáo viên môn Văn như ru ngủ những tâm hồn mệt mỏi, nhưng Ngọc Linh thì không thể nào tập trung được. Cô ngồi ở bàn giữa, cố gắng giả vờ ghi chép, nhưng ánh mắt cứ vô thức dán vào cuốn vở trắng tinh. Chiếc túi xách hàng hiệu Tùng tặng vẫn là một gánh nặng trong tâm trí cô, khiến cô cảm thấy khó chịu và bị lợi dụng. Cô cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ các bạn trong lớp, những cái liếc nhìn đầy ẩn ý khi giáo viên quay lưng. Mùi phấn bảng và mùi giấy sách mới cũng không thể xoa dịu được sự bất an trong lòng cô.

Đột nhiên, một vật nhỏ rơi nhẹ xuống bàn cô. Linh giật mình, khẽ ngẩng đầu. Đó là một cây bút chì gỗ, màu xanh ngọc bích, khắc tên cô một cách tinh tế: "L.Linh". Kèm theo cây bút là một mẩu giấy nhỏ, gấp gọn gàng. Linh khẽ cau mày, một cảm giác khó chịu dâng lên. Cô biết ngay đây là ai.

Cô thận trọng mở mẩu giấy ra, che bằng bàn tay để không ai nhìn thấy. Nét chữ thanh thoát, bay bướm của Tùng hiện ra: "Hy vọng cậu thích món quà nhỏ này, Linh. Đừng để những lời đồn thổi làm phiền cậu. Cậu xứng đáng được quan tâm và bảo vệ, đúng không? – Tùng."

Mặt Linh hơi tái đi. Cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng mình. "Lại là anh ta..." cô thầm nghĩ. Tùng đang chơi một trò chơi nguy hiểm, và cô lại là con tốt trong ván cờ của hắn. Hắn không ngừng tìm cách tiếp cận, không ngừng gây áp lực, và những hành động tưởng chừng ngọt ngào này lại càng khiến cô cảm thấy bị cô lập. Cô vội vàng giấu cây bút và mẩu giấy vào hộc bàn, như thể đó là những thứ cấm kỵ, sợ hãi rằng bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ lại thêm một lần phán xét cô.

Ở hàng ghế phía sau, Long chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hổ phách của cậu sắc lạnh, dán chặt vào bóng lưng của Tùng đang mỉm cười nhẹ nhàng khi quay lên bảng. Cậu đã nhìn thấy Tùng khẽ di chuyển, đặt thứ gì đó lên bàn Linh, và sau đó là cái cúi đầu đầy bối rối của cô. Long cảm nhận được mùi phấn bảng và mùi mực từ cuốn sách giáo khoa, nhưng mùi của sự sỉ nhục và ghen tuông lại nồng nặc hơn tất cả. Cậu nắm chặt cây bút trong tay, cảm giác như muốn bóp nát nó.

"Hắn ta lại làm gì nữa vậy?" Long tự hỏi, một cơn sóng giận dữ cuộn trào trong lồng ngực. Cậu biết Tùng đang cố tình chọc tức cậu, cố tình đẩy Linh vào thế khó xử. Nhưng trong lớp học, giữa bao nhiêu ánh mắt, cậu không thể làm gì được. Cậu không thể đứng dậy chất vấn Tùng, không thể kéo Linh ra khỏi tình huống này. Cậu cảm thấy mình bị trói buộc, bất lực nhìn Linh chịu đựng. Ánh mắt cậu lại quay về phía Linh, thấy bờ vai cô khẽ run lên. Cô đang rất khó chịu, cậu biết điều đó. Cậu muốn lao đến, ôm lấy cô, nói với cô rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là vài mét ghế ngồi. Nó là một bức tường vô hình được dựng lên từ những lời đồn thổi, từ sự im lặng của cậu và cả sự né tránh của cô. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang bị bao phủ bởi những đám mây đen của hiểu lầm.

Tùng quay lên, ánh mắt lướt qua Long như một làn gió lạnh. Hắn nở một nụ cười đắc thắng, một nụ cười mà Long cảm thấy như đang khiêu khích, như đang tuyên bố chiến thắng. Hắn biết Long đang nhìn, và hắn muốn Long nhìn thấy. Hắn muốn Long cảm nhận được sự bất lực, sự tổn thương. Trong khoảnh khắc đó, Long ước gì mình có thể dùng nắm đấm để dập tắt nụ cười đó, nhưng lí trí cậu lại gồng mình kìm hãm. Cậu không thể để bản năng lấn át. Cậu cần một kế hoạch, một cách để bảo vệ Linh và tình yêu của họ, chứ không phải một màn ẩu đả vô nghĩa. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Dù bên trong, một cơn bão đang gào thét.

***

Tiếng chuông tan học buổi chiều reo vang, nhưng Long không về nhà ngay. Cậu lao ra sân bóng rổ, dồn nén mọi cảm xúc phẫn nộ, bất lực và đau khổ vào từng cú ném bóng. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân, tiếng giày thể thao kẹt mạnh khi cậu đổi hướng, tiếng thở dốc nặng nề của cậu hòa cùng mùi mồ hôi đặc trưng của sân tập. Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời Hạ Long, nhưng Long dường như không hề hay biết. Cậu chỉ biết ném, ném và ném, như thể muốn trút bỏ gánh nặng đang đè lên trái tim mình. Cậu cảm thấy mình đang đứng trước một cuộc chiến, không chỉ với Tùng, mà còn với chính bản thân mình, với sự im lặng và sự bất lực của mình.

"Long, cậu không sao chứ? Đừng tự hành hạ mình nữa."

Giọng của Hùng vang lên sau lưng Long. Cậu bạn thân của Long đặt tay lên vai cậu, ánh mắt đầy lo lắng. Hùng đã đứng đó một lúc, chứng kiến Long vùi mình trong những cú ném bóng mạnh mẽ, đầy giận dữ.

Long dừng lại, cúi gằm mặt, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên khuôn mặt góc cạnh. "Tớ không biết phải làm gì nữa, Hùng," cậu nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và cảm xúc. "Tớ không muốn Linh phải chịu đựng thêm nữa. Cậu ấy... cậu ấy đang rất mệt mỏi."

Hùng thở dài, ngồi xuống băng ghế dự bị. "Tớ biết. Ai cũng thấy Linh đang bị tổn thương. Nhưng cậu cũng đâu có cách nào khác, đúng không? Cậu không thể xông vào đánh nhau với Tùng trước mặt cả trường, càng không thể bắt Linh phải tin cậu khi mọi chuyện đang rối ren thế này."

Long ném bóng vào rổ một lần nữa, bóng xoáy mạnh vào lưới. "Nhưng tớ không thể cứ đứng nhìn mãi được. Tớ đã cố nói chuyện với cậu ấy sáng nay, nhưng cậu ấy còn không dám nhìn mặt tớ. Cậu ấy né tránh tớ, Hùng." Nỗi đau trong giọng Long hiện rõ. "Tớ sợ... tớ sợ cậu ấy thực sự không tin tớ nữa."

Hùng nhìn Long, ánh mắt đầy thông cảm. "Linh đang bối rối, Long ạ. Cậu ấy đang bị áp lực từ đủ phía. Cậu ấy cần thời gian. Và cậu ấy cần một dấu hiệu, một điều gì đó để tin rằng cậu vẫn ở đây, vẫn tin tưởng cậu ấy, bất chấp mọi lời đồn thổi."

Long im lặng, ngẩng đầu nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu tím hồng của hoàng hôn. "Dấu hiệu gì chứ? Tớ đã cố gắng..." Cậu cảm thấy mình đang chiến đấu với một bức tường vô hình, không biết phải bắt đầu từ đâu.

Cùng lúc đó, tại quán trà sữa Trăng Khuyết, không khí vẫn nhộn nhịp với tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động và mùi trà sữa, trân châu ngọt ngào. Nhưng Lê Ngọc Linh lại cảm thấy mình lạc lõng giữa sự ồn ào đó. Cô ngồi ở một góc nhỏ cùng Mai và Lan, ly trà sữa trước mặt gần như còn nguyên. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cũng đang buông xuống. Cô cảm nhận được hơi mát từ ly trà sữa trên tay, nhưng trong lòng lại đầy sự lạnh lẽo.

Mai khẽ đẩy nhẹ ly trà sữa về phía Linh. "Uống đi, Linh. Cậu cứ thế này mãi sao? Cậu đã không ăn uống gì tử tế cả ngày rồi."

Linh khẽ lắc đầu. "Tớ không có tâm trạng, Mai ạ." Cô khẽ vuốt ve chiếc túi xách hàng hiệu mà Tùng đã tặng hôm qua, nó đang nằm trên bàn. Nó đẹp, sang trọng, nhưng lại mang một ý nghĩa nặng nề, một sự khó chịu không thể gọi tên. "Tớ không biết nữa, Mai. Cậu ấy... cậu ấy có vẻ xa cách quá. Liệu cậu ấy có thật sự tin tớ không?"

Lan đặt tay lên tay Linh, giọng nói dứt khoát. "Linh, Long chưa bao giờ nghi ngờ cậu. Tớ biết Long yêu cậu nhiều thế nào. Có thể cậu ấy không nói ra, nhưng ánh mắt cậu ấy lúc nào cũng dõi theo cậu."

"Nhưng cậu ấy im lặng quá." Linh thở dài, sự hoài nghi len lỏi trong từng lời nói. "Cậu ấy không nói gì cả. Cậu ấy không bảo vệ tớ trước những lời đồn. Cậu ấy chỉ... đứng nhìn. Cứ như thể cậu ấy cũng tin vào những lời đó vậy."

Mai nhẹ nhàng nói, ánh mắt tinh tế. "Có thể Long cũng đang rất khó khăn. Cậu ấy là người ít bộc lộ cảm xúc, cậu biết mà. Có thể cậu ấy không biết phải làm gì, hoặc cậu ấy đang cố giữ bình tĩnh để tìm cách giải quyết tốt nhất."

"Nhưng sự bình tĩnh đó lại khiến tớ hoài nghi." Linh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn Mai và Lan. "Tớ cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi. Tớ cứ nghĩ cậu ấy sẽ đến, sẽ nói gì đó, sẽ nắm tay tớ và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng cậu ấy chỉ... nhìn. Và những ánh mắt đó, những lời thì thầm đó... nó khiến tớ sợ hãi."

Lan cau mày. "Đúng là Long có phần hơi... lạnh lùng thật. Nhưng cậu ấy đâu phải Tùng. Tùng thì chỉ giỏi những trò phô trương, những lời nói ngọt ngào mà thôi. Cậu không thể tin những điều đó được, Linh."

Linh cúi gằm mặt xuống lần nữa, khuấy nhẹ ly trà sữa. "Tớ biết. Tớ không tin Tùng. Tớ ghét những gì anh ta làm. Nhưng Long... sự im lặng của Long lại khiến tớ không biết phải tin vào điều gì nữa. Tớ cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, không biết phải đi về đâu." Cô nhìn chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, nó lấp lánh dưới ánh đèn vàng của quán trà sữa. Chiếc vòng mà Long đã tặng cô, biểu tượng của tình yêu rực rỡ thuở ban đầu. Nhưng giờ đây, nó lại như một gánh nặng, nhắc nhở cô về một tình yêu đang đứng trước bờ vực thẳm.

Ở sân bóng rổ, Long ném trái bóng lên trời, rồi để nó rơi tự do vào rổ. Tiếng "xoạch" khô khốc vang lên. Cậu nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ của Hạ Long đang dần lụi tàn, để lại một khoảng không gian mênh mông, đầy những vì sao lấp lánh. Cậu biết mình không thể tiếp tục im lặng. Cậu không thể để nỗi bất lực này nhấn chìm tình yêu của họ. Cậu sẽ phải hành động, một cách quyết liệt hơn, trực tiếp hơn. Nhưng cách nào? Cậu cảm thấy mình đang đứng trước một cuộc chiến thực sự, và cậu sẽ chiến đấu đến cùng.

Trong quán trà sữa, Linh nhìn chiếc túi xách hàng hiệu trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống. Cô cảm thấy một khoảng trống rỗng trong lòng, một nỗi bất an không nguôi. Dù Mai và Lan vẫn ở bên cạnh, nhưng cô vẫn cảm thấy cô đơn. Cô tự hỏi, liệu khoảng cách giữa cô và Long có còn có thể rút ngắn lại được nữa không? Hay những con sóng dữ của dư luận đã cuốn phăng đi tình yêu đầu đời rực rỡ như nắng Hạ Long của họ, để lại chỉ còn là những mảnh vỡ hoài niệm trên bờ cát? Cô không biết, và sự không biết đó khiến cô càng thêm mệt mỏi, càng thêm hoài nghi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ