Hoàng hôn Hạ Long vừa buông xuống, nhuộm tím hồng cả một góc trời, ấy vậy mà một Long trầm lặng, ít biểu cảm như cậu lại cảm thấy mình đang đứng trước một bình minh rực rỡ của quyết tâm. Cậu không thể tiếp tục im lặng, không thể để nỗi bất lực nhấn chìm tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long của họ. Cậu sẽ chiến đấu, đến cùng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang len lỏi qua từng kẽ lá, rải vàng trên sân trường Ánh Dương, Trần Hoàng Long đã có mặt ở sân bóng rổ. Không khí sáng sớm vẫn còn vương vấn hơi sương, mang theo chút ẩm ướt và se lạnh, nhưng Long cảm thấy trong mình một ngọn lửa đang bùng cháy. Sân bóng rổ bê tông được sơn màu xanh và đỏ, kẻ vạch trắng rõ ràng, giờ đây chỉ có mình cậu và trái bóng cam quen thuộc. Tiếng bóng nảy lên mạnh mẽ, dứt khoát trên mặt sân khô cứng, vang vọng khắp không gian tĩnh lặng, như tiếng lòng cậu đang gào thét. Mỗi cú dẫn bóng, mỗi pha xoay người, rồi bật nhảy ném rổ, tất cả đều mang theo một lực mạnh mẽ, không chỉ là sức mạnh thể chất mà còn là sự trút bỏ nỗi bực dọc, sự uất nghẹn đã dồn nén suốt mấy ngày qua.
Cậu nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi cao su đặc trưng của quả bóng, mùi mồ hôi mằn mặn đã bắt đầu vương trên da thịt, và cả mùi đất ẩm vương vấn từ đêm hôm trước. Trong tâm trí Long, hình ảnh Ngọc Linh hiện lên rõ nét, đôi mắt cô ấy đầy hoài nghi và mệt mỏi trong quán trà sữa hôm qua. Cậu đã nghe thấy những lời cô ấy nói với Mai và Lan. “Cậu ấy im lặng quá,” cô ấy thở dài, "Cứ như thể cậu ấy cũng tin vào những lời đó vậy." Những lời ấy như một nhát dao cứa vào lòng Long. Cậu biết cô ấy nghĩ gì, cậu hiểu sự tổn thương và bất an trong lòng cô ấy. Long đã cố gắng, đã tìm cách tiếp cận, nhưng dường như mọi nỗ lực của cậu đều bị bão dư luận cuốn phăng, hoặc bị chính sự trầm lặng cố hữu của cậu làm cho vô hiệu. Long không giỏi nói lời hoa mỹ, không khéo léo trong việc thể hiện cảm xúc, nhưng không có nghĩa là cậu không quan tâm, không yêu. Ngược lại, tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã ăn sâu vào tâm hồn cậu, nay lại như bị những con sóng dữ dội của những lời đồn thổi đe dọa cuốn đi.
Một cú ném ba điểm hoàn hảo, bóng lọt rổ không chạm vành, tạo nên tiếng "xoạch" khô khốc đầy thỏa mãn. Long thở dốc, hai tay chống hông, nhìn lên cột rổ. Cậu không thể tiếp tục như thế này nữa. Long biết rằng, đôi khi, hành động còn mạnh mẽ hơn vạn lời nói. Cậu phải làm điều gì đó, một điều rõ ràng, dứt khoát, để không chỉ Linh mà tất cả mọi người đều phải nhìn thấy. Cậu không thể để Tùng tiếp tục lợi dụng sự bối rối của Linh và sự trầm lặng của cậu để gây chia rẽ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, sẽ không bao giờ là nơi tình yêu của cậu bị phai nhạt vì những điều nhỏ nhặt như vậy.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía sau, phá vỡ sự tập trung của Long. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Phan Việt Hùng, cậu bạn thân vẫn còn ngái ngủ, đang đi tới với vẻ mặt đầy lo lắng. Hùng mặc chiếc áo khoác đồng phục khoác hờ trên vai, mái tóc đầu nấm vẫn còn rối bù.
“Long, sao cậu lại dậy sớm thế?” Hùng hỏi, giọng còn ngái ngủ. "Tớ gọi mãi không được, hóa ra cậu ở đây."
Long chỉ gật đầu, lau mồ hôi trên trán. “Tớ cần phải làm gì đó.”
Hùng cau mày. “Vẫn là chuyện của Linh và tên Tùng kia hả? Tớ biết cậu đang khó chịu, nhưng mà Long... cậu đừng làm gì quá đáng nhé.”
Long không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt trái bóng. Ánh mắt cậu toát lên vẻ kiên định đến lạ, không còn chút mơ hồ hay bất lực nào của những ngày trước. Cậu biết mình cần gì, và cậu sẽ làm gì.
Đúng lúc đó, một giọng nói đầy vẻ cợt nhả vang lên từ phía cổng sân.
“Ồ, xem ai đây? Long của chúng ta lại đang tập luyện một mình sao? Đúng là hình tượng ‘hot boy lạnh lùng’ có khác, đến cả luyện tập cũng phải một mình.”
Long và Hùng đồng loạt quay lại. Nguyễn Trọng Tùng đang đứng đó, nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khiêu khích. Bên cạnh cậu ta là Trần Minh Quân, cậu bạn thân với mái tóc vuốt keo sành điệu, cười hùa theo. Tùng mặc một bộ đồ thể thao hàng hiệu, trông vô cùng bảnh bao và tự tin, như thể cậu ta vừa bước ra từ một tạp chí thời trang chứ không phải đến trường. Ánh nắng ban mai phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Tùng, càng làm nổi bật vẻ kiêu ngạo của cậu ta.
Long siết chặt trái bóng trong tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Tùng. “Cậu muốn gì?”
Tùng chậm rãi bước vào sân, tiếng giày thể thao đắt tiền cọ xát trên mặt bê tông nghe chói tai. “Muốn gì ư? Chà, tớ chỉ muốn biết thôi. Cậu cứ lầm lì thế này, sao Linh hiểu được? Hay để tôi cho cậu thấy thế nào là chủ động?”
Hùng bước tới, định nói gì đó nhưng Long đã đưa tay ngăn lại. Cậu biết đây là khoảnh khắc quyết định.
Long nhìn Tùng, giọng trầm và rõ ràng, không chút run rẩy. “Cậu muốn cho tôi thấy điều gì?”
Tùng cười khẩy, liếc nhìn Hùng rồi quay lại nhìn Long. “Một trận bóng rổ giao hữu đi. Tôi muốn cho cả trường thấy, ai mới là người xứng đáng hơn. Ai mới là người có đủ bản lĩnh để bảo vệ người mình yêu, thay vì cứ im lặng đứng nhìn như một thằng hèn.”
Câu nói cuối cùng của Tùng như một cú đấm thẳng vào lòng Long. Chữ "hèn" như xoáy sâu vào vết thương lòng của cậu. Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Sự tức giận dâng lên trong cậu, nhưng Long không để nó lấn át lý trí. Cậu mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là một ngọn lửa bùng cháy.
“Được thôi,” Long nói, giọng cậu trầm hẳn xuống, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Cậu siết chặt trái bóng, cảm nhận từng đường vân trên bề mặt cao su. “Chiều nay, sau giờ học. Ngay tại sân này.”
Tùng ngạc nhiên một thoáng trước phản ứng dứt khoát của Long, nhưng rồi nụ cười tự mãn lại nở trên môi cậu ta. “Rất tốt! Vậy thì chiều nay chúng ta sẽ gặp lại. Hy vọng cậu sẽ không làm tôi thất vọng.”
Quân đứng bên cạnh vỗ vai Tùng, nở nụ cười hùa theo. “Cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tùng quay lưng bỏ đi cùng Quân, tiếng giày thể thao dần xa. Sân bóng rổ lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động hàng rào lưới.
Hùng nhìn Long, vẻ mặt đầy lo lắng. “Long, cậu… cậu có chắc không? Tên Tùng đó không đơn giản đâu.”
Long nhìn về phía xa, nơi những tia nắng ban mai đang chiếu rọi, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. “Tớ chắc chắn. Tớ không thể tiếp tục im lặng nữa. Đây là cách duy nhất.” Cậu biết đây sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, nhưng cậu đã sẵn sàng.
***
Giờ ra chơi buổi trưa, hành lang trường Ánh Dương trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng bước chân vội vã, tiếng nói cười rôm rả, tiếng đóng mở cửa lớp học liên hồi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Tuy nhiên, đối với Lê Ngọc Linh, mọi âm thanh ấy đều hòa lẫn vào một tiếng xì xào bàn tán lớn hơn, xoáy sâu vào tâm trí cô. Cô bước đi giữa hành lang, bên cạnh là Mai và Lan, nhưng cảm giác cô đơn và áp lực vẫn đè nặng. Ánh mắt của các bạn học sinh khác cứ dán chặt vào cô, những lời thì thầm to nhỏ như những mũi kim châm vào da thịt. Cô biết họ đang nói về cái gì. Lời thách đấu bóng rổ giữa Long và Tùng đã lan truyền khắp trường với tốc độ chóng mặt, và dĩ nhiên, cô là tâm điểm của mọi sự chú ý.
Ngọc Linh cúi gằm mặt xuống, mái tóc dài đen óng ả che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp đang lộ rõ vẻ lo lắng. Cô cảm thấy những ánh mắt ấy như đang soi mói, đánh giá, như thể cô là một món đồ vật đang được đem ra tranh giành. Nỗi bất an từ đêm qua, khi cô cảm thấy mình đang đứng giữa ngã ba đường, nay lại càng lớn hơn. Cô đã không thể ngủ ngon, đã không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Hình ảnh Long trầm lặng trên sân bóng rổ, ánh mắt kiên định nhưng cũng chất chứa nhiều điều khó nói, cứ ám ảnh cô. Cô sợ. Sợ cho Long, sợ cho mối quan hệ của họ, và sợ cả chính bản thân mình.
“Tớ thấy áp lực quá, Mai ơi,” Linh thì thầm, giọng nói gần như nghẹn lại. “Long sẽ không sao chứ?”
Mai nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng xoa nhẹ. “Đừng lo, Long mạnh mẽ lắm. Cậu ấy biết mình đang làm gì mà.” Ánh mắt Mai thông minh và tinh tế, cô hiểu được cảm xúc của Linh lúc này. Cô cũng cảm thấy không khí căng thẳng bao trùm lấy Linh, như một đám mây đen vần vũ.
Lan, với tính cách thẳng thắn và dứt khoát, nhíu mày nhìn quanh. “Mấy cái đứa này, rảnh rỗi quá không có việc gì làm hay sao mà cứ thích buôn chuyện của người khác thế không biết!” Cô định nói lớn hơn, nhưng Mai đã kịp thời kéo tay cô lại, ra hiệu cho cô giữ bình tĩnh.
Bên cạnh một tủ sách cũ kỹ ở cuối hành lang, nhóm bạn của Yến, Chi, Loan, Hà và Vy đang xúm xít lại, thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía Linh. Yến, với vẻ ngoài điệu đà và thích hóng hớt, đang nói một cách đầy vẻ bí ẩn.
“Nghe nói chiều nay Long với Tùng thách đấu bóng rổ đấy,” Yến thì thầm, nhưng đủ lớn để Linh nghe thấy. “Vì Linh đúng không?”
Phạm Thùy Chi, với phong cách cá tính và thích cạnh tranh, tiếp lời ngay lập tức. “Chắc là vậy rồi. Ai thắng thì Linh về phe đó chứ gì?”
Nguyễn Thị Hà, với khuôn mặt gầy gò và vẻ tinh ranh, cười khúc khích. “Thế này thì kịch tính phải biết. Không biết ai sẽ là người chiến thắng đây.”
Đỗ Thị Vy, cô bé tròn trịa và hồn nhiên, mắt tròn xoe lắng nghe, miệng nhai tóp tép gói snack. “Oa, nghe có vẻ hay quá! Chiều nay nhất định phải đi xem mới được.”
Phan Thị Loan, mái tóc nhuộm highlight thời thượng, cũng chen vào: “Tớ cá Tùng sẽ thắng. Cậu ấy vừa đẹp trai, vừa ga lăng, lại còn nhà giàu nữa chứ. Chắc chắn Linh sẽ chọn cậu ấy thôi.”
Những lời bàn tán như những đòn roi vô hình quất vào tâm trí Linh. Cô cảm thấy nóng ran cả mặt, muốn chạy trốn khỏi tất cả. Lan không thể nhịn được nữa, cô quay sang định đối đáp, nhưng Long đã xuất hiện ở đầu hành lang.
Cậu bước đi với vẻ mặt kiên định, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Thế nhưng, khi đi ngang qua nhóm của Linh, ánh mắt cậu khẽ dừng lại, lướt qua gương mặt lo lắng của cô, rồi chạm phải ánh mắt khiêu khích của Tùng.
Tùng đang đứng tựa vào bức tường đối diện, khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười đầy tự mãn. Ánh mắt cậu ta thách thức Long, như muốn nói: "Cậu thấy đó, cô ấy đang đứng ở giữa, và cậu không làm được gì cả."
Long không nói một lời, chỉ liếc nhìn Tùng một cái sắc lạnh, rồi tiếp tục bước đi. Ánh mắt cậu dường như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc kiêu ngạo của Tùng. Sự im lặng của Long lúc này không phải là sự yếu đuối, mà là một lời tuyên chiến không lời, một sự khẳng định ngầm về quyết tâm của cậu.
Ngọc Linh nhìn theo bóng lưng Long khuất dần, rồi lại nhìn sang Tùng. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ đang mắc kẹt giữa hai dòng nước xoáy, không biết phải nương theo dòng nào. Cái cảm giác bị đặt vào tình thế khó xử này khiến cô nghẹt thở. Tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long của cô và Long, liệu có thể vượt qua được cơn bão dư luận và sự cạnh tranh khốc liệt này?
***
Chiều hôm đó, sau khi tiếng chuông tan học vừa dứt, sân bóng rổ trường Ánh Dương đã chật kín học sinh. Không khí nóng như lửa đốt, pha lẫn mùi mồ hôi và mùi cao su của sân bốc lên dưới ánh nắng chiều chói chang. Dù chỉ là một trận đấu giao hữu, nhưng sự kiện này đã trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường, bởi ai cũng biết, đây không chỉ là một trận bóng rổ đơn thuần, mà là một cuộc đối đầu không lời giữa Long và Tùng, mà phần thưởng chính là trái tim và vị thế bên cạnh Ngọc Linh.
Tiếng hò reo, tiếng xì xào bàn tán của đám đông vang lên không ngớt. Học sinh đứng chen chúc nhau quanh hàng rào lưới bảo vệ, thậm chí có người còn trèo lên cả những bậc thang gần đó để có thể nhìn rõ hơn. Tất cả đều háo hức, chờ đợi một màn trình diễn đầy kịch tính. Nguyễn Đình Tùng, thầy giáo thể dục với dáng người khỏe khoắn và giọng nói to rõ, đứng giữa sân, vung tay điều chỉnh đám đông. Bên cạnh thầy là ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng rổ của trường, người vẫn thường xuyên quan sát và đánh giá các học sinh.
"Trật tự! Trật tự nào các em!" Thầy Tùng hô lớn, tiếng còi của thầy vang lên chói tai. "Chào mừng các em đến với trận giao hữu đặc biệt chiều nay giữa hai đại diện xuất sắc của trường chúng ta! Trận đấu này sẽ diễn ra trong không khí công bằng, thể thao và đoàn kết!"
Tiếng vỗ tay và hò reo lại bùng lên.
Ngay lúc đó, Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện từ phía cổng sân. Cậu ta bước vào với vẻ ngoài vô cùng tự tin, thậm chí có phần phô trương. Mái tóc vuốt keo được chải chuốt cẩn thận, bộ đồ thể thao ôm sát khoe vóc dáng cao ráo. Tùng nở một nụ cười tươi tắn, vẫy tay chào hỏi đám đông đang hò reo. Ánh mắt cậu ta nhanh chóng lướt qua đám đông, dừng lại ở một góc khán đài, nơi Ngọc Linh đang đứng cùng Mai và Lan.
Linh đứng đó, tim đập thình thịch không ngừng, chân tay có chút run rẩy. Cô mặc bộ đồng phục thể dục của trường, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ căng thẳng và lo lắng. Những lời thì thầm xung quanh cô vẫn không ngừng vang lên: "Kìa, Tùng đẹp trai quá!", "Cậu ấy chắc chắn sẽ thắng Long thôi!", "Linh chắc chắn là đang cổ vũ Tùng rồi." Những lời đó như muốn nhấn chìm cô vào một cái hố sâu của sự khó chịu. Cô cảm thấy mình như một tâm điểm không mong muốn, bị tất cả mọi ánh mắt soi mói.
Tùng liếc nhìn Linh thêm một lần nữa, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, như một lời khẳng định đầy thách thức. "Hy vọng không làm mọi người thất vọng!" cậu ta nói lớn, giọng điệu đầy tự mãn.
Vài phút sau, một bóng người khác xuất hiện. Trần Hoàng Long.
Cậu bước vào sân, không một lời chào hỏi, không một nụ cười. Khác với vẻ phô trương của Tùng, Long xuất hiện một cách bình tĩnh, kiên định, ánh mắt cậu toát lên một quyết tâm sắt đá. Cậu mặc chiếc áo thun thể thao đã hơi cũ, thấm đẫm mồ hôi từ buổi tập sáng, nhưng điều đó không hề làm giảm đi vẻ nam tính, mạnh mẽ của cậu. Bờ vai rộng, dáng người cân đối, Long bước đi vững chãi, như một chiến binh chuẩn bị ra trận.
Đám đông im lặng trong giây lát, rồi lại bùng lên tiếng xì xào. Vẻ lạnh lùng nhưng đầy bản lĩnh của Long dường như đã tạo ra một sự đối lập rõ rệt với sự tự mãn của Tùng.
Hùng đứng ở phía rìa sân, lòng đầy lo lắng nhưng vẫn cố gắng gửi gắm lời cổ vũ cho cậu bạn thân. "Cố lên nhé, Long! Cậu làm được mà!"
Long không nhìn Hùng, ánh mắt cậu chỉ tập trung vào một điểm duy nhất: trái bóng rổ đang nằm trên tay thầy Tùng, và xa hơn một chút, là bóng dáng Ngọc Linh. Cậu biết cô đang nhìn mình. Cậu cảm nhận được ánh mắt lo lắng, bất an của cô ấy.
Ngọc Linh cũng dõi theo Long, trái tim cô như thắt lại. Cô nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt cậu, sự quyết tâm đang bùng cháy. Cô biết Long không phải người thích phô trương, cậu ấy không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói. Nhưng hành động này của cậu, trận đấu này, chính là câu trả lời của cậu cho tất cả.
"Long... cậu phải thắng!" Linh thì thầm trong lòng, nắm chặt hai bàn tay. Đây không chỉ là một trận đấu bóng rổ. Đây là trận chiến để bảo vệ tình yêu của họ, để khẳng định vị thế của Long, và để xua tan đi tất cả những hiểu lầm, những lời đồn thổi độc địa. Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng không khí trên sân bóng rổ giờ đây như đặc quánh lại, đầy căng thẳng và kỳ vọng. Tiếng còi của thầy Tùng vang lên, xé tan bầu không khí im lặng, báo hiệu trận đấu định mệnh sắp bắt đầu.