Tiếng còi của thầy Tùng xé tan bầu không khí đặc quánh lại, như một mệnh lệnh dứt khoát cho sự khởi đầu của một trận chiến không chỉ trên sân bóng. Khán đài bỗng chốc vỡ òa trong tiếng hò reo, tiếng vỗ tay rộn rã, tiếng cổ vũ vang dội khắp sân trường. Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng không khí trên sân bóng rổ giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở.
Long, với ánh mắt kiên định, không nói một lời, cậu chỉ lướt qua Nguyễn Trọng Tùng bằng một cái nhìn lạnh như băng rồi tập trung hoàn toàn vào quả bóng trên tay thầy trọng tài. Trái bóng da cam, dưới ánh nắng vàng ươm, phản chiếu một vầng sáng chói lòa, tựa như một viên ngọc quý mà ai cũng muốn giành lấy. Tiếng bóng nảy lốp bốp trên nền sân bê tông xanh đỏ, hòa vào tiếng giày thể thao kẹt mạnh trên mặt sân khi các cầu thủ bắt đầu di chuyển, khởi động. Mùi mồ hôi thoang thoảng của những buổi tập luyện dường như đã ngấm vào từng thớ gỗ của cột rổ, từng hạt bụi trên mặt sân, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thể thao, của sự nỗ lực và cạnh tranh.
Long nhận bóng, cậu di chuyển thoăn thoắt, đôi chân dài miên man lướt đi trên sân một cách dứt khoát, uyển chuyển như một con báo săn mồi. Tùng lập tức áp sát, cố gắng cướp bóng, nhưng Long đã quá quen với những pha kèm người như thế. Cậu rê bóng qua Tùng, một cú xoay người khéo léo khiến đối thủ phải lỡ đà. Long bật nhảy, động tác ném rổ chuẩn xác, mạnh mẽ. Quả bóng bay vút lên cao, xoáy tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng lọt vào lưới, tạo nên một âm thanh “xoẹt” ngọt ngào.
“Vào! Long ghi điểm!” Tiếng Phan Việt Hùng thét lên từ phía khán đài, giọng cậu ta lanh lảnh đầy phấn khích. Những tiếng vỗ tay, hò reo từ phe cổ vũ Long bùng nổ, xen lẫn tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ.
Tùng mỉm cười nhếch mép, một nụ cười đầy khiêu khích. Cậu ta không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, như thể muốn nói “cứ đợi đấy”. Nụ cười đó, ánh mắt đó khiến Long cảm thấy một sự khó chịu dâng lên tận cổ họng, nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
Ngay sau đó, Tùng đáp trả. Cậu ta nhận bóng, tốc độ di chuyển nhanh đến kinh ngạc, như một tia chớp vụt qua hàng phòng ngự. Long đã kịp thời áp sát, nhưng Tùng vẫn tìm được khe hở. Một pha fake shot, rồi đột ngột ném bóng từ vạch ba điểm. Quả bóng bay cao, vượt qua tầm với của Long, rồi rơi thẳng vào rổ. Lại một tiếng “xoẹt” ngọt ngào, nhưng lần này là dành cho Tùng.
“Tuyệt vời, Tùng!” Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, hò reo lớn. “Cho nó biết tay đi, Tùng ơi!”
Không khí trên sân càng lúc càng nóng hơn. Từng pha bóng đều là những màn đối đầu trực diện, không khoan nhượng. Long với sức mạnh và kỹ thuật nền tảng vững chắc, còn Tùng với tốc độ, sự khéo léo và những tiểu xảo tinh vi. Có những lúc, Long và Tùng va vào nhau rất mạnh, tiếng còi của thầy Tùng lại vang lên, nhưng cả hai đều nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt tóe lửa nhìn nhau.
Long đang chuẩn bị thực hiện cú ném phạt sau một pha phạm lỗi của Tùng. Cậu hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Ánh nắng chiều đã hơi dịu bớt, nhưng vẫn đủ để khiến mồ hôi lấm tấm trên trán cậu. Mùi mồ hôi mằn mặn, hòa quyện với mùi nhựa đường của sân bóng, tạo nên một cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy áp lực. Cậu đưa bóng lên, nhắm vào rổ.
“Ném trượt thì đừng trách nhé, Long. Hôm nay phong độ không tốt à?”
Giọng Tùng vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để Long nghe thấy, ngay khi cậu chuẩn bị ném. Đó là một lời khiêu khích trắng trợn, cố tình làm mất tập trung đối thủ. Long không đáp, cậu chỉ siết chặt quả bóng trong tay. Ánh mắt cậu thoáng lóe lên một tia tức giận.
“Cố lên Long! Đừng để ý nó!” Hùng từ xa vọng lại, giọng cậu ta đầy lo lắng nhưng cũng hết mình cổ vũ.
Long phớt lờ Tùng, cậu tập trung hoàn toàn vào quả bóng, vào cái rổ phía trước. Cậu không muốn để bất cứ điều gì làm mình xao nhãng. Cú ném ra, bóng lướt đi trong không khí, lần này lại trúng vành rổ rồi bật ra. Một tiếng thở dài tiếc nuối vang lên từ khán đài. Tùng mỉm cười đắc thắng.
Trận đấu tiếp tục với cường độ cao. Tùng, với lợi thế tốc độ và sự khéo léo, liên tục tìm cách xuyên thủng hàng phòng ngự của Long. Cậu ta thường xuyên liếc nhìn về phía khán đài, nơi Ngọc Linh đang ngồi, như một lời khẳng định ngầm về mục tiêu của mình. Long thì vẫn giữ sự trầm tĩnh đáng sợ, cậu chơi bóng bằng cả sức mạnh và trí óc, từng bước phòng thủ, từng pha tấn công đều tính toán kỹ lưỡng.
Ánh mắt cậu luôn tìm kiếm Linh, như một thói quen, một điểm tựa vô hình giữa những áp lực. Cậu biết cô đang ở đó, đang dõi theo mình. Cậu muốn thắng, không chỉ vì danh dự bản thân, mà còn vì cô. Cậu muốn chứng minh rằng mình đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô, để đối mặt với bất cứ ai dám làm tổn thương cô. Mỗi cú bật nhảy, mỗi pha rê bóng, mỗi lần tranh chấp đều ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá, một nỗi phẫn nộ âm ỉ đang tìm cách bùng nổ. Tiếng bóng va đập, tiếng còi trọng tài, tiếng hò reo của đám đông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng của tuổi trẻ, của tình yêu và sự cạnh tranh.
***
Trên khán đài, Ngọc Linh ngồi giữa Mai và Lan, trái tim cô đập thình thịch không ngừng, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh nắng chiều vàng nhạt chiếu xiên qua hàng cây, hắt lên khuôn mặt cô một vẻ mệt mỏi, lo âu. Dù cố gắng dõi theo từng pha bóng gay cấn trên sân, tâm trí cô lại không thể nào yên tĩnh được. Những lời bàn tán xì xào từ nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy ngồi gần đó cứ luồn vào tai cô như những mũi kim châm, khiến cô cảm thấy khó chịu, ngột ngạt đến lạ thường. Mùi mồ hôi của các cầu thủ, mùi cao su của quả bóng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa lẫn với mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới từ những cuốn vở còn vương lại trong cặp sách của các bạn học sinh tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, khiến cô muốn thoát ra.
“Nghe nói Tùng tặng Linh túi xách hàng hiệu đó. Long thì có gì ngoài cái vẻ mặt lạnh lùng?” Yến thì thầm, nhưng giọng cô ta đủ lớn để Linh nghe thấy, như một mũi tên tẩm độc cứa vào lòng cô. Khuôn mặt xinh đẹp, có phần điệu đà của Yến ánh lên vẻ tò mò, đôi mắt sắc lẻm liếc nhìn Linh.
Phạm Thùy Chi, với vẻ ngoài cá tính, sắc sảo, tiếp lời, giọng điệu đầy mỉa mai: “Đúng rồi, Long nhìn thì được đó, nhưng không biết có ga lăng bằng Tùng không. Linh khéo lại xiêu lòng mất.” Cô ta cười khẩy, ánh mắt không hề giấu diếm sự cạnh tranh và bình phẩm.
Phan Thị Loan, cô bạn tóc nhuộm highlight, khuôn mặt đầy vẻ hóng hớt, thêm vào: “Long với Tùng ai thắng thì Linh cũng được lợi thôi. Đằng nào cũng có người đẹp trai, nhà giàu theo.”
Rồi Nguyễn Thị Hà, gầy gò, đeo kính, vẻ mặt tinh ranh, lại thêu dệt thêm: “Chẳng biết Linh nghĩ gì nữa. Chứ mình là mình chọn Tùng rồi. Vừa phong độ, vừa ga lăng, lại còn biết chiều chuộng.”
Đỗ Thị Vy, tròn trịa, hay cười khúc khích, tuy hồn nhiên nhưng cũng dễ bị lôi kéo: “Đúng đó, Tùng cũng đẹp trai mà.”
Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt soi mói đều như một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai nhỏ bé của Ngọc Linh. Cô cảm thấy mình như một con búp bê bị trưng bày, bị tất cả mọi ánh mắt phán xét, bình phẩm. Áp lực từ trận đấu trên sân, cùng với áp lực từ những lời đồn thổi ác ý xung quanh, khiến cô gần như không thở nổi. Cô cúi gằm mặt xuống, đôi tay nắm chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài một nỗi uất nghẹn đang dâng lên tận cổ họng.
“Linh đừng nghe họ nói bậy, cậu đừng để ý.” Hoàng Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, lo lắng nắm lấy tay Linh, cố gắng trấn an cô bạn thân. Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự quan tâm.
Vũ Thanh Lan, dáng người khỏe khoắn, năng động, ánh mắt sắc sảo, nhìn lườm sang nhóm Yến với vẻ khó chịu ra mặt: “Mấy người rảnh quá hay sao mà cứ nói mãi chuyện người khác vậy? Lo chuyện của mình đi!” Giọng Lan tuy dứt khoát nhưng không làm dịu đi được không khí căng thẳng.
Linh không đáp, cô chỉ lắc đầu nhẹ, cảm thấy bất lực. Trong lòng cô tự hỏi: ‘Tại sao mọi người lại nói như vậy? Mình có làm gì sai đâu?’ Cô không muốn Long phải vì mình mà chịu áp lực, cũng không muốn Tùng lợi dụng mình để tạo ra những cuộc đối đầu vô nghĩa. Tình cảm của cô và Long, vốn dĩ đã có những thử thách riêng, giờ đây lại bị bao phủ bởi những lời đồn thổi, những sự so sánh đầy ác ý.
Đúng lúc đó, trên sân, Long và Tùng lại có một pha tranh bóng quyết liệt. Long, trong một nỗ lực cướp bóng, đã va chạm mạnh với Tùng. Một tiếng “rầm” lớn vang lên, kèm theo tiếng còi chói tai của thầy Tùng. Cả hai ngã xuống sân, nhưng nhanh chóng bật dậy. Trọng tài thổi phạt, nhưng hình ảnh hai người đàn ông trẻ tuổi va chạm mạnh mẽ đó, cùng với tiếng động dữ dội, đã khiến Ngọc Linh giật mình. Cảm giác ngột ngạt dường như đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cô. Cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những lời bàn tán, tiếng hò reo, tiếng còi, tiếng bóng nảy, tất cả hòa quyện thành một mớ âm thanh hỗn độn, đè nén lên tâm trí cô. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không thể chịu đựng thêm nữa.
***
Ngọc Linh không nói một lời. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng cô đã đứng bật dậy, hành động như một phản xạ tự nhiên của cơ thể khi chạm đến giới hạn của sự chịu đựng. Cô quay người, bước đi vội vã, tiếng giày thể thao kẹt trên nền khán đài như đang cố gắng chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình. Mai và Lan lập tức gọi theo, giọng họ đầy lo lắng:
“Linh ơi, cậu đi đâu vậy?” Mai thốt lên, giọng cô nàng đầy bối rối, cố gắng níu giữ Linh lại.
Lan cũng vội vàng đứng dậy, ánh mắt tinh nhanh dõi theo bóng dáng Linh đang dần xa: “Để mình đi theo Linh xem sao.”
Nhưng Linh không đáp. Cô không thể đáp. Mọi giác quan của cô lúc này dường như đã bị tê liệt bởi một cơn bão cảm xúc. Cô chỉ cảm thấy cần phải thoát ra, thoát khỏi nơi này, thoát khỏi tất cả những ánh mắt soi mói, những lời bàn tán độc địa, những áp lực vô hình đang đè nén cô đến nghẹt thở. Tiếng bước chân vội vã của cô vang vọng trên hành lang khu học chính, hòa vào tiếng xì xào của những học sinh khác đang tan học, tiếng xe cộ từ bên ngoài cổng trường vọng vào, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn trong tâm trí cô.
Đầu óc cô quay cuồng với hình ảnh Long và Tùng đối đầu quyết liệt trên sân, với những pha bóng đầy tính cạnh tranh, với ánh mắt sắc lạnh của Long và nụ cười khiêu khích của Tùng. Tất cả những hình ảnh đó bị bóp méo, bị biến dạng bởi những lời thì thầm ác ý cô vừa nghe thấy. Cô cảm thấy mình như một con rối, bị giật dây bởi những ham muốn và sự cạnh tranh của người khác. Tình yêu của cô và Long, một tình yêu trong trẻo như nắng Hạ Long, giờ đây lại bị vấy bẩn bởi những thị phi, những sự so sánh đầy bất công.
Cô đi nhanh qua hành lang vắng vẻ, tiếng bước chân vội vã của cô càng lúc càng dồn dập hơn. Mỗi bước chân là một nỗ lực để thoát khỏi cái bức tường vô hình đang đè nén cô, một nỗ lực để tìm lại không khí để thở. Ánh nắng chiều tà đã ngả vàng cam, hắt những vệt dài trên nền gạch hoa cũ kỹ của hành lang, nhưng cô không hề cảm nhận được vẻ đẹp lãng mạn của nó. Trong mắt cô, mọi thứ đều mờ nhòe, chỉ còn lại một màu xám xịt của sự tuyệt vọng và mệt mỏi.
Càng đi, bước chân cô càng nhanh, như thể có một lực vô hình đang đẩy cô về phía trước. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng mình phải đi, phải thoát khỏi nơi này ngay lập tức. Cổng trường hiện ra trước mắt, như một lối thoát duy nhất. Cô lao ra khỏi cổng, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Phía sau cô, tiếng Mai và Lan gọi với theo dần nhỏ lại, rồi tắt hẳn. Nước mắt cô lúc này không còn chực trào nữa, mà đã tuôn rơi thành dòng, nóng hổi, mặn chát. Cô chạy, chạy thật nhanh, như thể muốn chạy trốn khỏi cả thế giới, khỏi tất cả những gì đang bủa vây mình. Cô chỉ muốn tìm một nơi nào đó thật yên tĩnh, nơi cô có thể khóc thật to mà không sợ bị ai phán xét, không sợ bị ai nhìn thấy. Cảm giác ngột ngạt vẫn không ngừng đeo bám, nhưng ít nhất, cô đã thoát khỏi cái không khí căng thẳng đến nghẹt thở của sân bóng rổ. Cô chỉ muốn chạy thật xa, xa khỏi mọi ánh mắt soi mói, xa khỏi mọi áp lực đang bủa vây, xa khỏi chính cái tên Ngọc Linh đang bị đặt lên bàn cân của sự so sánh.
***
Trên sân bóng rổ, trận đấu vẫn diễn ra với tốc độ chóng mặt, căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng bóng nảy lốp bốp, tiếng giày kẹt trên mặt sân, tiếng còi trọng tài liên tục vang lên, hòa cùng tiếng hò reo của đám đông tạo nên một bản nhạc sôi động, cuồng nhiệt. Ánh nắng chiều đã ngả vàng rực, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời Hạ Long, nhưng không thể làm dịu đi sự nóng bỏng của cuộc đối đầu. Mùi mồ hôi mằn mặn, mùi cao su cháy xém từ những pha dừng bóng đột ngột, mùi đất ẩm từ những hạt mưa còn vương trên mép sân, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp mà Long đã quá quen thuộc.
Long đang trong một pha tranh bóng quyết liệt với Tùng ở giữa sân. Cả hai lao vào nhau như những con hổ vồ mồi, ánh mắt tóe lửa. Bóng nằm trong tay Long, cậu chuẩn bị thực hiện một pha đột phá. Nhưng ngay lúc đó, theo một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, Long lướt mắt qua khán đài, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Ngọc Linh. Cô ấy vẫn luôn ở đó, luôn dõi theo cậu, như một điểm tựa vững chắc giữa mọi hỗn loạn.
Tuy nhiên, lần này, ánh mắt cậu chỉ bắt gặp một khoảng trống. Rồi, thoáng qua, ở phía xa, gần cổng trường, cậu thấy một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc đang vội vã rời đi. Mái tóc dài đen óng ả, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát ấy, không lẫn đi đâu được. Là Linh. Cô đang đi rất nhanh, gần như là chạy, đầu cúi gằm, dường như đang cố gắng trốn tránh điều gì đó.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Long như hẫng đi một nhịp. Cả thế giới xung quanh cậu dường như bỗng chốc chậm lại, rồi tan biến. Tiếng hò reo bỗng trở nên xa xăm, tiếng bóng nảy lốp bốp cũng không còn rõ ràng nữa. Sự tập trung của cậu bị xao nhãng hoàn toàn. Cậu cảm nhận được một nỗi lo lắng cồn cào dâng lên trong lòng, một cảm giác bất an khó tả. ‘Linh… Em ấy đi đâu? Chuyện gì đã xảy ra?’
Ngay lập tức, Tùng tận dụng cơ hội vàng đó. Cậu ta vốn dĩ đã luôn theo sát Long, và giờ đây, khi đối thủ lơ là, Tùng liền ra tay. Một pha cướp bóng nhanh như cắt. Long chưa kịp phản ứng, bóng đã nằm gọn trong tay Tùng. Tùng không chần chừ, cậu ta lao thẳng về phía rổ, bật nhảy và ghi điểm.
“Vào! Tùng ghi điểm!” Tiếng Trần Minh Quân và nhóm bạn hò reo vang dội, đầy vẻ đắc thắng.
Tùng liếc nhìn Long, khóe môi nở một nụ cười khẩy, đầy vẻ khiêu khích. “Mất tập trung rồi à, Long?” Giọng cậu ta pha chút mỉa mai, như muốn nhấn chìm sự bối rối của Long.
“Long, cẩn thận!” Phan Việt Hùng thét lên từ phía khán đài, giọng cậu ta đầy lo lắng.
Long siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt cậu thoáng ẩn chứa sự phẫn nộ, không chỉ với Tùng vì đã tận dụng khoảnh khắc yếu lòng của cậu, mà còn vì chính bản thân cậu đã để mất tập trung. Nhưng trên hết, là nỗi lo lắng cho Linh. Cậu không hiểu tại sao cô lại rời đi một cách vội vã như vậy. Cô đã gặp chuyện gì? Có phải vì những lời đồn thổi kia? Hay vì áp lực từ trận đấu này?
Long nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Cậu không thể để mất bình tĩnh. Cậu phải thắng. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì Linh. Cậu lao vào tranh bóng với Tùng một cách quyết liệt hơn bao giờ hết, gần như là trút giận vào từng đường bóng. Mỗi pha rê bóng, mỗi lần bật nhảy, mỗi cú ném rổ đều mang theo một sức mạnh dữ dội, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Cậu muốn cho Tùng thấy rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ đứng vững. Cậu muốn chứng minh rằng cậu đủ mạnh mẽ để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Cậu cướp bóng, rê qua một cầu thủ đối phương, rồi bật nhảy ném rổ từ khoảng cách xa. Quả bóng bay vút, lọt vào lưới một cách gọn gàng. Tiếng “xoẹt” lại vang lên, lần này là dành cho Long. Khán đài lại bùng nổ. Cậu ghi thêm một điểm nữa, nhưng vẻ mặt vẫn nặng trĩu. Nỗi lo lắng cho Linh vẫn ám ảnh tâm trí cậu, nhưng Long biết rằng lúc này, cậu không thể dừng lại. Cậu phải chiến đấu, phải giành chiến thắng. Đây không chỉ là một trận bóng rổ, mà là một lời tuyên chiến, một cuộc chiến để khẳng định vị thế và bảo vệ tình yêu của cậu. Ánh nắng chiều Hạ Long dần tắt, nhưng ngọn lửa trong mắt Long vẫn rực cháy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cậu biết rằng, sau trận đấu này, cậu sẽ phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra với Linh, và cậu sẽ phải đối mặt với mọi thứ. Nhưng giờ đây, trên sân bóng rổ, chỉ có cậu và Tùng, và trái bóng da cam là quan trọng nhất. Tình đầu của Long và Linh, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang đứng trước những con sóng lớn hơn, dữ dội hơn của cuộc đời, đòi hỏi họ phải cùng nhau vượt qua. Và Long, cậu sẽ không lùi bước.