Ánh sáng cuối chiều từ thư viện đã tắt hẳn, nhưng trong lòng Long, một thứ ánh sáng khác vừa được thắp lên, ấm áp và dịu dàng hơn bao giờ hết. Cậu vẫn đứng đó, ngón tay khẽ vuốt chiếc vòng tay may mắn, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc như một điểm tựa giữa những cảm xúc mới mẻ đang cuộn trào. Bóng lưng nhỏ nhắn của Ngọc Linh đã khuất, nhưng nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh và giọng nói trong trẻo của cô vẫn vương vấn trong tâm trí cậu, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, ngân nga mãi không dứt. Cậu không ngờ, chỉ qua vài buổi học nhóm, một phần của thế giới nội tâm vốn dĩ luôn đóng kín của cậu lại có thể được cô gái ấy hé mở, mang đến một luồng gió tươi mát, xua tan đi sự lạnh lẽo mà cậu đã quen thuộc. Long cảm thấy một niềm hạnh phúc giản đơn, một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, thứ cảm xúc mà cậu chưa từng biết đến trước đây, và cậu chợt nhận ra, mình muốn được cảm nhận nó nhiều hơn nữa, được ở bên cạnh cô nhiều hơn nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, hứa hẹn một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa, một hành trình mà Long và Ngọc Linh sẽ cùng nhau khám phá, cùng nhau trưởng thành, dưới vòm trời xanh ngắt của thành phố biển mộng mơ.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong không khí quen thuộc của một buổi học đầu tuần. Ánh nắng ban mai rực rỡ như rải một lớp vàng óng lên mái ngói đỏ thẫm của tòa nhà chính, xuyên qua những tán cây cổ thụ sum suê, nhảy nhót trên sân trường lát gạch sạch sẽ. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, thầy Trần Quang Hải – với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, luôn mặc sơ mi đóng thùng chỉnh tề – bước vào lớp 12A1, trên tay cầm chồng bài kiểm tra Toán của tuần trước. Cả lớp im phăng phắc, tiếng bút viết trên giấy hay tiếng xì xào to nhỏ đều tắt ngấm, thay vào đó là những ánh mắt hồi hộp dõi theo thầy. Không khí trong phòng học lúc này đặc quánh sự lo lắng và chờ đợi, hòa lẫn với mùi phấn bảng quen thuộc và mùi giấy sách mới, một mùi hương đặc trưng của những năm tháng đèn sách.
Thầy Hải đặt chồng bài kiểm tra lên bàn giáo viên, đôi mắt đeo kính lướt qua từng gương mặt học sinh. Giọng thầy trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp phòng học: “Hôm nay, thầy sẽ trả bài kiểm tra Toán lần một của học kỳ. Thầy rất hài lòng với tinh thần học tập của các em. Đa số đều có sự cố gắng đáng khen.” Thầy dừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm một cái tên đặc biệt nào đó. Ánh mắt thầy dừng lại ở hàng ghế thứ ba, nơi Ngọc Linh đang ngồi, nụ cười hiền hậu nở trên môi.
“Đặc biệt,” thầy nói tiếp, “thầy muốn biểu dương một bạn. Bạn ấy đã có sự tiến bộ vượt bậc, thể hiện rõ ràng sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Lê Ngọc Linh!”
Cả lớp như nín thở, rồi một vài tiếng xì xào khe khẽ vang lên. Ngọc Linh, đang cúi gằm mặt, giật mình ngẩng lên. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ ngạc nhiên và một chút ngượng ngùng. Khuôn mặt cô ửng đỏ, như một đóa hoa chớm nở dưới nắng sớm. Cô nàng xinh đẹp ấy thường xuyên là tâm điểm của mọi sự chú ý vì vẻ ngoài rạng rỡ và sự hoạt bát, nhưng được khen ngợi công khai về thành tích học tập, đặc biệt là môn Toán – vốn là môn cô còn khá chật vật – thì quả là một điều bất ngờ.
Thầy Hải cầm bài kiểm tra của Ngọc Linh lên, giơ cao cho cả lớp thấy. “Ngọc Linh, em đã có sự tiến bộ rất đáng khen ngợi trong bài kiểm tra này. 9 điểm, rất tốt!” Thầy nói, giọng đầy vẻ tự hào. “Em đã nắm vững những kiến thức mà tuần trước thầy đã giảng lại. Đây là thành quả của sự kiên trì và nỗ lực.”
Một làn sóng xì xào, bàn tán lan nhanh khắp lớp. "Wow, Linh giỏi quá!" "9 điểm Toán cơ đấy, kinh khủng thật!" Ngay cả những bạn học giỏi nhất lớp cũng phải ngoái lại nhìn Ngọc Linh với ánh mắt ngưỡng mộ.
Ngọc Linh đứng dậy, hơi cúi đầu. “Em cảm ơn thầy ạ.” Giọng cô trong trẻo nhưng hơi nhỏ, vẫn còn chút ngượng nghịu. Cô không chỉ vui vì điểm số, mà còn vui vì những nỗ lực của mình đã được công nhận, và hơn thế nữa, vì cô biết, sự tiến bộ này có một phần không nhỏ công sức của Long. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long lan tỏa trên khuôn mặt cô, khiến cả góc lớp dường như bừng sáng.
Ngồi ngay phía sau Ngọc Linh, Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại ánh lên một tia sáng khác lạ. Cậu nhìn Ngọc Linh, nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, nhìn bài kiểm tra với con số 9 tròn trĩnh trên đó. Trong lòng cậu, một cảm xúc vừa lạ lẫm vừa quen thuộc dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực. Đó không chỉ là sự hài lòng của một người bạn khi thấy bạn mình tiến bộ, mà còn là một niềm vui sướng khó tả, một sự tự hào sâu sắc mà cậu chưa từng cảm nhận được trước đây. Một sự hài lòng "khó hiểu" quả thực, bởi vì cậu chưa từng quan tâm đến điểm số hay sự tiến bộ của bất kỳ ai đến mức này.
Hùng, ngồi bên cạnh Long, không kìm được sự tinh quái của mình. Cậu khẽ huých tay Long, thì thầm đủ nghe: “Chà, Linh nhà mình ghê gớm thật! Long ‘gia sư’ có khác!” Giọng cậu lanh lảnh, pha trò, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tinh ý, như muốn trêu chọc Long. Cậu biết rõ, sự tiến bộ của Ngọc Linh có công lớn của Long, và cậu cũng nhận ra những rung động tinh tế đang lớn dần giữa hai người bạn thân của mình.
Mai, ngồi đối diện, mỉm cười dịu dàng. “Cậu ấy cố gắng nhiều mà.” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn. Cô hiểu Ngọc Linh hơn ai hết, biết cô đã phải nỗ lực thế nào để theo kịp môn Toán, và cũng biết sự kiên nhẫn của Long đã đóng vai trò quan trọng ra sao. Ánh mắt cô liếc nhìn Long một cách ẩn ý, như muốn động viên cậu, đồng thời cũng khẳng định sự ủng hộ của cô cho mối quan hệ đang chớm nở này.
Long không nói gì, chỉ khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua. Nụ cười ấy hiếm hoi đến nỗi chỉ có những người thực sự thân thiết mới có thể bắt gặp. Cậu nhìn xuống bài kiểm tra của mình, con số 10 tròn trĩnh nhưng lại không mang đến cho cậu sự thỏa mãn bằng nụ cười rạng rỡ của Ngọc Linh. Trong thâm tâm, cậu thầm nghĩ: "9 điểm... Cô ấy thực sự đã làm được." Hơn cả làm được, cô ấy đã vượt qua chính mình, đã chứng minh được sự nỗ lực của bản thân. Ánh nắng Hạ Long rực rỡ bên ngoài cửa sổ dường như cũng đang mỉm cười, chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà Long nhận ra rằng, niềm vui của cô gái ấy cũng chính là niềm vui của cậu.
Thầy Hải tiếp tục trả bài, tiếng lật giấy sột soạt hòa cùng tiếng xì xào bàn tán của học sinh. Nhưng trong tâm trí Long, mọi âm thanh khác đều mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh Ngọc Linh với nụ cười tỏa nắng. Cậu tự hỏi, liệu có phải đây là thứ cảm xúc mà người ta vẫn gọi là "hạnh phúc giản đơn" không? Một niềm hạnh phúc không đến từ thành tích cá nhân, mà đến từ sự thành công của một người khác, một người mà cậu bắt đầu quan tâm nhiều hơn mức bình thường. Ánh sáng trong đôi mắt hổ phách của Long không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự ấm áp, dịu dàng, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, mang theo những rung động đầu đời tinh tế.
***
Tiếng chuông reo vang, báo hiệu giờ ra chơi, lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng của lớp học. Như một đàn chim vỡ tổ, học sinh ùa ra khỏi chỗ ngồi, tiếng cười nói, tiếng chân bước vội vã trên hành lang vang lên rộn ràng. Sân trường Ánh Dương bỗng chốc trở nên sôi động, tiếng bóng rổ nảy trên sân, tiếng hò reo của các bạn nam, tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây cổ thụ như cũng hòa vào bản giao hưởng của tuổi trẻ. Ánh nắng nhẹ, gió mát lùa qua ô cửa sổ, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ phía cổng trường, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tràn đầy năng lượng.
Long không ra sân bóng như mọi khi. Cậu vẫn ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm một cuốn sách dày, giả vờ đọc. Nhưng ánh mắt cậu thì không hề tập trung vào những dòng chữ. Thay vào đó, nó liên tục dõi theo Ngọc Linh, người đang vui vẻ trò chuyện với Mai và Lan ở cuối lớp. Ba cô gái đứng thành một nhóm nhỏ, tiếng cười giòn tan của Linh hòa cùng giọng nói nhỏ nhẹ của Mai và sự dứt khoát của Lan, tạo thành một giai điệu vui tai.
Ngọc Linh hôm nay đặc biệt rạng rỡ. Có lẽ là do niềm vui từ điểm số môn Toán, hoặc có thể là do sự quan tâm mà cô cảm nhận được từ Long. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ bay nhẹ trong làn gió mát lùa vào từ cửa sổ, làm lộ ra khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to tròn, long lanh. Cô nàng liên tục dùng những cử chỉ tay đáng yêu khi nói chuyện, đôi khi là vuốt mái tóc, đôi khi là khẽ chạm vào vai Mai, Lan, thể hiện sự hoạt bát, năng động đúng như tính cách của mình. Long chưa bao giờ để ý những chi tiết nhỏ nhặt như vậy về Ngọc Linh trước đây. Cậu từng nghĩ cô chỉ là một cô bạn cùng lớp xinh đẹp, nhưng giờ đây, cậu nhận ra, cô ấy còn nhiều điều thú vị và đáng yêu hơn thế.
Cậu bắt đầu để ý đến cách cô cười, không phải là nụ cười xã giao mà là nụ cười thật tâm, làm đôi mắt cô híp lại thành hình lưỡi liềm. Cậu để ý đến cách cô nghiêng đầu khi lắng nghe bạn bè, ánh mắt chăm chú và đôi môi khẽ mím lại. Cậu còn để ý đến cách cô vuốt nhẹ mái tóc khi suy nghĩ, hay cách cô dùng tay che miệng khi cười khúc khích. Những hành động nhỏ nhặt, vô thức ấy, lại khiến trái tim Long rung lên những nhịp đập lạ lùng. Cảm giác ấm áp dâng lên trong lồng ngực cậu, không còn khó hiểu như lúc sáng, mà giờ đây đã rõ ràng hơn rất nhiều. Cậu thích nhìn cô, thích được ngắm nhìn mọi biểu cảm trên gương mặt cô, thích nghe tiếng cười trong trẻo của cô.
Đột nhiên, một bàn tay nặng nề vỗ mạnh vào vai Long, khiến cậu giật mình, suýt đánh rơi cuốn sách. “Ê Long, lại ngồi ngắm cảnh à? Cậu không ra sân bóng à?” Giọng Hùng lanh lảnh, pha trò như thường lệ. Cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, luôn là người khuấy động không khí. Hùng đứng ngay cạnh Long, tay chống nạnh, đôi mắt tinh quái nhìn xoáy vào cậu.
Long hơi nhíu mày, quay phắt lại, vẻ mặt có chút bối rối. Cậu cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng vành tai cậu lại ửng đỏ. “Không, tớ... đang nghĩ bài.” Cậu nói, giọng trầm, cố gắng giữ sự bình thản, nhưng có chút lắp bắp nhẹ. Cậu nhanh chóng quay lại trang sách, giả vờ tập trung đọc, nhưng ánh mắt vẫn lén lút nhìn về phía Ngọc Linh.
Hùng cười khà khà, vỗ vai Long thêm một cái. “Nghĩ bài mà mắt cứ dán vào chỗ Linh với Mai Lan ấy hả? Thôi đi cha nội!” Cậu nói, giọng điệu trêu chọc không thể giấu giếm. Hùng biết rõ Long đang giấu diếm điều gì, và cậu bạn thân của Long luôn là người tinh ý nhất trong việc "đẩy thuyền" cho cặp đôi này.
Long khẽ nhíu mày thêm một chút, không trả lời. Cậu biết không thể cãi lại Hùng. Cậu lại quay lại trang sách, nhưng ánh mắt vẫn lén lút nhìn về phía Ngọc Linh. Cậu thấy Linh cười rạng rỡ, mái tóc bay nhẹ trong gió từ cửa sổ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Long, không còn là sự khó hiểu nữa, mà là một niềm vui sướng giản dị. Cậu nhận ra, mình thích cái cảm giác này, cảm giác được âm thầm quan tâm, được dõi theo cô gái ấy. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc Long dần mở lòng mình, đón nhận những cảm xúc mới mẻ, tinh tế này. Long cảm thấy mình như đang đứng giữa một khu vườn đầy hoa trái, nơi mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ của Ngọc Linh là một bông hoa, nở rộ trong trái tim cậu.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng dịu đã trải dài trên những con phố Hạ Long, nhóm bạn Long, Ngọc Linh, Hùng và Mai lại tụ tập tại Nhà sách Mây Trôi quen thuộc. Tòa nhà ba tầng cũ được cải tạo, với mặt tiền gỗ ấm áp và nhiều cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên, giờ đây càng trở nên lung linh dưới ánh đèn vàng dịu. Bên trong, các kệ sách cao ngút chạm trần, cầu thang xoắn ốc cổ điển dẫn lên tầng trên, và những góc đọc sách nhỏ xinh ẩn mình giữa vô vàn cuốn sách, tất cả tạo nên một không gian yên tĩnh, tri thức và ấm áp đến lạ thường. Mùi giấy, mực in, gỗ cũ hòa quyện với hương cà phê rang xay, trà thảo mộc từ khu vực cafe sách, tạo nên một bầu không khí đa giác quan đầy quyến rũ, mời gọi những tâm hồn yêu sách. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ và tiếng nhạc không lời du dương khẽ vang lên, khiến mỗi khoảnh khắc ở đây đều trở nên lắng đọng và ý nghĩa.
Hôm nay, không khí học nhóm có chút khác lạ. Long ngồi đối diện Ngọc Linh, tay cầm cây bút chì gỗ khắc tên "Long" mà cô đã tặng, ngón tay cái khẽ vuốt ve những đường nét chạm khắc. Cậu không còn quá chú tâm vào việc giảng bài, mà thay vào đó, cậu lắng nghe, quan sát Ngọc Linh. Cô gái ấy, với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ, đang say sưa giải thích một bài tập Hóa học khó cho Hùng và Mai.
“...nên chỗ này mình phải dùng định luật bảo toàn khối lượng, rồi cân bằng phương trình là ra thôi.” Ngọc Linh nói, giọng trong trẻo, cao và rõ ràng, đôi khi kèm theo những cử chỉ tay đáng yêu khi cô cố gắng diễn tả một khái niệm phức tạp. Sự tự tin toát ra từ cô lúc này là điều mà Long chưa từng thấy trước đây. Cô không còn ngượng nghịu, rụt rè khi giải thích, mà thay vào đó là sự mạch lạc, tự tin của một người đã thực sự nắm vững kiến thức. Ánh mắt cô đôi khi liếc nhìn Long, như muốn tìm kiếm sự đồng tình, và mỗi khi ánh mắt họ chạm nhau, một nụ cười khuyến khích rất khẽ lại xuất hiện trên môi Long.
Hùng tròn mắt, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. “Wow, Linh nói dễ hiểu thật! Sao tớ tự học mãi không ra nhỉ?” Giọng cậu lanh lảnh, pha chút bất ngờ và ngưỡng mộ. Cậu bạn thân của Long thường là người thích pha trò, nhưng hôm nay, cậu thực sự bị ấn tượng bởi sự tiến bộ của Ngọc Linh.
Mai gật đầu đồng tình, nụ cười dịu dàng nở trên môi. “Linh tiến bộ nhanh quá, tớ còn chưa kịp theo đấy.” Cô nói, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn. Mai, vốn là một người trầm tính và tinh tế, luôn là người quan sát và ủng hộ mọi người. Cô cảm thấy vui mừng cho Ngọc Linh, đồng thời cũng nhận ra sự thay đổi rõ rệt trong cô bạn thân.
Long khẽ đặt cây bút chì xuống bàn, một nụ cười hiếm hoi, nhưng rất thật, nở trên môi cậu. “Linh nói đúng đấy. Cậu ấy đã nắm chắc kiến thức rồi.” Giọng cậu trầm ấm, có chút tự hào. Không chỉ đơn thuần là lời khen, mà còn là sự công nhận cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô, và cũng là sự thừa nhận cho vai trò của chính cậu trong quá trình đó. Cậu cảm thấy một niềm vui khó tả, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lồng ngực, khi chứng kiến cô gái ấy tỏa sáng.
Ngọc Linh nghe Long khen, khuôn mặt cô lập tức ửng đỏ, một cảm giác ngại ngùng dâng lên nhưng xen lẫn niềm hạnh phúc. Cô khẽ cúi đầu, đôi mắt long lanh nhìn Long. “À, là nhờ Long giảng bài kỹ cho tớ thôi mà...” Cô nói, giọng nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được sự rạng rỡ. Cô biết, Long không chỉ giảng bài kỹ, mà còn kiên nhẫn, tận tâm, và sự quan tâm ấy đã vượt xa khuôn khổ một người bạn thông thường.
Long nhìn cô, ánh mắt cậu sâu màu hổ phách, dịu dàng như những tia nắng cuối cùng của buổi chiều. Cậu lại khẽ vuốt nhẹ cây bút chì khắc tên "Long" trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ, như một sợi dây vô hình kết nối cậu và cô. Cậu nhận ra, mình không chỉ hài lòng với sự tiến bộ của Ngọc Linh, mà còn cảm thấy bị cuốn hút bởi chính con người cô. Cậu bắt đầu "để ý" đến từng cử chỉ, từng biểu cảm, từng lời nói của cô, như thể muốn khám phá một thế giới mới mẻ, đầy màu sắc.
Buổi học nhóm tiếp tục trong không khí ấm áp và tràn ngập tiếng cười. Ngọc Linh tự tin giải quyết những bài tập khó, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi ý kiến Long, và mỗi lần như vậy, Long lại mỉm cười khuyến khích. Hùng và Mai nhìn hai người, ánh mắt họ đầy ẩn ý. Họ biết rằng, những buổi học nhóm này không chỉ là nơi để củng cố kiến thức, mà còn là nơi để những rung động đầu đời nhen nhóm, lớn dần, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, mang theo tình yêu tuổi thanh xuân.
Khi nhóm bạn rời khỏi nhà sách, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Hạ Long. Long đi cạnh Ngọc Linh, cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp mà cô mang lại. Cậu biết rằng, những cảm xúc này mới chỉ là khởi đầu, nhưng cậu sẵn sàng để khám phá chúng, để cùng cô gái ấy trải qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Chiếc bút chì khắc tên "Long" trong túi quần cậu như một lời nhắc nhở thầm lặng về mối liên kết đặc biệt giữa hai người. Long nhìn Ngọc Linh, đôi mắt cậu không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một ánh sáng khác lạ, một ánh sáng của sự quan tâm, của những rung động đầu đời. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc một chàng trai dần mở lòng, để trái tim mình được dẫn lối bởi một cô gái. Long biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhưng cậu đã sẵn sàng, vì bên cạnh cậu, có Ngọc Linh, có những người bạn thân, và có cả thành phố biển Hạ Long thơ mộng đang ôm ấp những ước mơ và tình cảm đầu đời của họ.