Long cúp máy, không kịp nói lời cảm ơn. Cậu chỉ nghe văng vẳng trong đầu lời Mai vừa nói, từng chữ như khắc sâu vào tâm trí: “Quán trà ở Khu Phố Cổ, hoặc Cafe Sắc Màu.” Đôi mắt hổ phách của Long ánh lên tia hy vọng mong manh, một ngọn lửa nhỏ nhoi nhen nhóm giữa biển trời lo lắng. “Chúng ta đi ngay,” cậu gằn giọng, không cho phép bản thân chần chừ thêm một giây phút nào.
Cả hai phóng xe đạp đến Khu Phố Cổ trước, xuyên qua những con hẻm nhỏ uốn lượn, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Từng góc phố, từng mái nhà rêu phong đều ẩn chứa một câu chuyện riêng, nhưng giờ đây, Long không còn tâm trí để cảm nhận vẻ đẹp cổ kính ấy. Ánh mắt cậu quét khắp các biển hiệu quán trà, len lỏi vào từng góc khuất, từng ô cửa sổ gỗ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc của Ngọc Linh. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, mang theo một chút se lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, từng con sóng. Gió từ biển thổi vào, khiến những tán lá cây xào xạc, tạo nên những âm thanh khô khốc, và cũng khiến lòng Long càng thêm sốt ruột, như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực cậu.
“Không có ở đây,” Long nói, giọng cậu khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang nặng sự tuyệt vọng. Cậu cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng, một cảm giác bất an gặm nhấm từng tế bào. Linh đang ở đâu? Cô ấy có ổn không? Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ thế xoáy sâu vào tâm trí cậu, khiến cậu đứng ngồi không yên.
“Còn quán Cafe Sắc Màu nữa,” Hùng nhắc nhở, cố gắng giữ cho Long không mất hết hy vọng, giọng cậu bạn trầm ổn như một lời động viên. “Cũng là nơi tụi Linh hay đến. Biết đâu…”
Long không để Hùng nói hết câu. Cậu lập tức quay đầu xe, đạp hết sức lực về phía quán Cafe Sắc Màu, mỗi vòng bánh xe quay đều mang theo niềm hy vọng cuối cùng. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm. Nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, và mùi hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả tạo nên một không gian ấm áp, lãng mạn.
Long bước vào quán, ánh mắt hổ phách quét khắp lượt, từ những bàn ghế sát cửa sổ, đến những góc khuất trong cùng, rồi cả quầy bar. Cậu tìm kiếm một mái tóc dài đen óng ả, một đôi mắt to tròn long lanh, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mà cậu luôn tìm kiếm. Nhưng không có. Không có Linh.
Cảm giác thất vọng và lo lắng tột độ ập đến, như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực cậu, khiến cậu khó thở. Long ngồi thẫn thờ tại một bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt trên nền trời. Cậu nắm chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch, không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu đã tìm khắp nơi, nhưng Linh dường như đã biến mất. Sự im lặng của Linh khiến cậu càng thêm hoảng sợ, một nỗi sợ hãi vô hình cứ thế lớn dần trong tâm trí cậu. Cậu đã quyết tâm hành động, nhưng giờ đây, cậu lại cảm thấy bất lực. Cậu đã không thể bảo vệ cô khỏi những lời đồn thổi ác ý, và giờ đây, cậu cũng không thể tìm thấy cô.
Cậu ngồi đó, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, nhưng lòng cậu lại lạnh giá. Những lời đồn đại về cậu, về Linh, về mối quan hệ của hai đứa, cứ thế hiện lên trong đầu cậu, như những bóng ma trêu ngươi. Cậu đã cố gắng giữ bình tĩnh, đã cố gắng lờ đi những lời nói ấy, nhưng chúng vẫn cứ ám ảnh cậu, đặc biệt là khi Linh đang biến mất. Cậu tự hỏi, liệu có phải vì những lời đồn đó mà Linh lại tránh mặt cậu? Liệu cô ấy có đang bị tổn thương, bị cô lập bởi những lời lẽ cay nghiệt đó? Cảm giác tội lỗi và bất lực dâng lên trong cậu, khiến cậu cảm thấy mình thật vô dụng. Long gục đầu xuống bàn, mái tóc đen rủ xuống che đi khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi và lo lắng. Cậu nhớ lại lời Hùng nói, rằng Linh không phải người dễ gục ngã, nhưng sự vắng mặt của cô ấy lúc này lại khiến mọi hy vọng trong cậu tan biến. Long hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết mình không thể bỏ cuộc. Cậu phải tìm thấy Linh, phải nói chuyện với cô ấy, phải làm rõ mọi chuyện. Nhưng tìm ở đâu, khi mà mọi nơi quen thuộc đều không có cô? Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn ra khung cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm lấy thành phố biển. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây lại mang theo một nỗi lo lắng khôn nguôi. Cậu cảm thấy mình đang lạc lối trong chính thành phố thân yêu của mình, không biết phải đi về đâu để tìm thấy ánh sáng của mình.
***
Tiếng chuông reo vang báo hiệu kết thúc tiết học cuối cùng của buổi chiều, phá tan sự tĩnh lặng hiếm hoi còn sót lại trong các lớp học. Hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bỗng chốc trở nên hối hả, sôi động hơn bao giờ hết, như một tổ ong vỡ. Tiếng bước chân vội vã của học sinh hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán, tiếng gọi nhau í ới, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của tuổi học trò. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi giấy sách mới và mùi hương đặc trưng của tuổi học trò, tất cả tạo nên một không khí thân thuộc đến lạ thường.
Long bước đi trên hành lang, dáng người cao ráo, bờ vai rộng vẫn toát lên vẻ nam tính, nhưng đôi mắt hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng thì giờ đây lại đầy vẻ lo lắng, bồn chồn. Cậu không còn tâm trí để để ý đến những ánh mắt tò mò hay những lời thì thầm về mình. Cậu chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm thấy Ngọc Linh. Ánh mắt cậu quét khắp các lớp học và khu vực quen thuộc, từ hành lang tầng một lên đến tầng ba, rồi lại xuống khu vực căng tin, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô. Cậu đi nhanh, mỗi bước chân đều nặng trĩu, cố gắng lờ đi cảm giác bất an đang gặm nhấm tâm trí. Cậu thỉnh thoảng dừng lại, nhìn vào một lớp học trống, hy vọng mong manh rằng cô sẽ ở đó, ngồi lặng lẽ như mọi khi.
Hùng, với vẻ mặt trầm tư, bất ngờ xuất hiện bên cạnh Long. “Vẫn chưa tìm thấy Linh à, Long?” cậu ta hỏi, giọng nói đầy sự cảm thông.
Long chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm. “Mình đã tìm khắp nơi rồi, Hùng. Cả ở Khu Phố Cổ và Cafe Sắc Màu đều không có.” Giọng cậu khàn đặc, biểu lộ sự mệt mỏi và thất vọng.
Hùng đặt tay lên vai Long, an ủi. “Bình tĩnh đi cậu, Linh không phải là người sẽ bỏ đi mà không nói gì đâu. Chắc cậu ấy cần một chút không gian riêng thôi.”
“Không gian riêng?” Long lẩm bẩm, nụ cười méo mó hiện trên môi. “Hay là cô ấy đang trốn tránh mình? Tránh tránh những lời đồn đại này?” Trong lòng cậu, một cảm giác nghi ngờ và tự trách cứ dâng lên. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng khi không thể bảo vệ Linh khỏi những lời lẽ ác ý đó. “Linh đang ở đâu? Cô ấy có ổn không?” Những câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu cậu, không ngừng nghỉ.
Cậu tiếp tục bước đi, ánh mắt dò xét từng gương mặt học sinh, từng nhóm bạn đang túm tụm trò chuyện. Tiếng xì xào bàn tán về cậu và Linh vẫn len lỏi vào tai cậu, dù cậu đã cố gắng lờ đi. Cậu cảm thấy mình như một kẻ bị ruồng bỏ, bị cô lập bởi những lời đồn thổi vô căn cứ. Sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong lòng Long, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi lo lắng cho Linh. Cậu không thể để bản thân yếu lòng lúc này. Cậu phải mạnh mẽ, phải tìm thấy Linh, phải bảo vệ cô. Cậu nhớ lại những lời Tùng đã nói với Linh, những hành động "quan tâm" giả tạo của cậu ta. Một linh cảm xấu chợt lóe lên trong đầu Long, khiến cậu rùng mình.
Khi Long đi ngang qua khu vực ghế đá dưới tán cây phượng, một nơi thường ngày yên tĩnh và rợp bóng mát, cậu bỗng nghe thấy tiếng cười nói rôm rả của một nhóm học sinh. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió nhẹ làm xào xạc những tán lá, xen lẫn tiếng cười khúc khích của nhóm bạn nữ, tạo nên một bức tranh cuối chiều yên bình. Mùi cỏ xanh tươi phảng phất trong gió, đôi khi có cả hương hoa phượng thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của tuổi học trò. Ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.
Long định bước qua, tìm một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ, nhưng bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Đó là giọng của Tùng, pha lẫn chút tự tin và cả sự kiêu ngạo. Long đứng sững lại, trái tim cậu đập mạnh một cách bất thường. Cậu không muốn bị phát hiện, nhưng cũng không thể rời đi khi nghe những lời Tùng nói. Cậu nấp sau một gốc cây lớn, thân cây sần sùi che khuất dáng người cậu, chỉ để lại đôi mắt hổ phách sắc lạnh dõi theo.
Tùng đang ngồi giữa một nhóm bạn nữ, bao gồm Yến, Chi, Loan, Hà và Vy. Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, cũng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng hùa theo những lời Tùng nói. Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, khá điệu đà, ngồi gần Tùng nhất, đôi mắt long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ. Chi, cá tính và nổi bật, gật gù ra vẻ đồng tình. Loan, với mái tóc nhuộm highlight, và Hà, cô bé gầy gò đeo kính với vẻ mặt tinh ranh, cùng với Vy tròn trịa hay cười khúc khích, đều đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò và thích thú.
Tùng đang nói chuyện với một vẻ mặt đầy vẻ 'tâm sự', giọng nói của cậu ta cố tình hạ thấp, pha chút buồn bã và thương hại, nhưng Long có thể cảm nhận được sự giả tạo trong từng câu chữ. “Thật sự, Long cậu ta ghen tuông đến mức mù quáng. Linh chỉ là bạn với tôi thôi mà cậu ta đã làm ầm ĩ lên, còn nói những lời không hay về tôi. Tôi lo cho Linh lắm, sợ cô ấy bị tổn thương vì những người như vậy.”
Những lời nói của Tùng như những mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim Long. Cậu đứng sững lại, nín thở lắng nghe, bàn tay vô thức nắm chặt thành quyền, các khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng khí nóng bốc lên trong lồng ngực cậu, thiêu đốt mọi giác quan. Đôi mắt hổ phách của Long tối sầm lại, một tia lửa giận dữ lóe lên trong đáy mắt. Cậu cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn phẫn nộ tột độ đang dâng trào.
Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, liền hùa theo, giọng có chút xem thường: “Đúng đó, tớ cũng thấy Long dạo này cứ lạ lạ. Cậu ta ghen tuông quá mức, không còn là Long mà tụi mình biết nữa rồi.”
Yến, với vẻ mặt đầy vẻ thương cảm giả tạo, lên tiếng. “Thương Linh quá, bị một người như vậy theo đuổi chắc mệt mỏi lắm.” Ánh mắt cô ta liếc nhìn Tùng đầy ẩn ý, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm.
Phạm Thùy Chi gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, nghe mấy lời đồn mà tớ thấy sợ thay cho Linh luôn. Tùng thì hiền lành, ga lăng thế này mà cũng bị nói xấu.”
Phan Thị Loan và Nguyễn Thị Hà thì không ngừng xì xào, bàn tán, thêu dệt thêm những chi tiết không có thật. “Nghe nói Long còn chặn đường Linh, không cho Linh đi với ai nữa cơ.” “Hic, ghê vậy sao? Ai mà yêu được người như thế chắc stress chết mất.”
Đỗ Thị Vy, cô bé hồn nhiên, dễ tin người, cũng khẽ rụt rè lên tiếng. “Vậy là Long xấu tính thật hả Tùng?”
Tùng khẽ thở dài, vẻ mặt đầy vẻ ưu tư, nhưng đôi mắt cậu ta lại ánh lên một tia đắc ý mà chỉ Long mới có thể nhận ra. “Tớ chỉ mong Linh được bình yên thôi. Những lời đồn đại này, tớ không sợ cho bản thân, nhưng tớ sợ Linh sẽ bị tổn thương.” Cậu ta dừng lại, nhìn quanh một lượt, như đang tìm kiếm sự đồng tình. “Tớ chỉ muốn bảo vệ Linh khỏi những rắc rối này thôi.”
Mỗi lời Tùng thốt ra đều như những ngọn lửa đổ thêm vào cơn giận của Long. Cậu ta không chỉ nói xấu Long, mà còn bóp méo sự thật, biến Long thành một kẻ ghen tuông mù quáng, một người xấu xa, còn bản thân thì đóng vai một "người hùng" đang cố gắng bảo vệ Linh. Sự giả tạo, xảo quyệt trong từng câu chữ của Tùng khiến Long không thể kiềm chế được nữa. Cậu cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, không chỉ danh dự của cậu bị bôi nhọ, mà tình cảm của cậu dành cho Linh cũng bị xuyên tạc một cách trắng trợn. Long siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn như xoa dịu phần nào cơn giận đang sôi sục. Cậu muốn lao ra, muốn đối chất với Tùng, muốn đấm vào khuôn mặt giả tạo đó. Nhưng lý trí mách bảo cậu phải bình tĩnh, phải kiềm chế. Nếu cậu làm vậy, cậu sẽ càng chứng minh những lời Tùng nói là đúng.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Long không còn là Long trầm lặng, chỉ biết im lặng chịu đựng nữa. Cậu đã nhận ra bản chất thật sự của Tùng – một kẻ thù nguy hiểm, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, kể cả việc hủy hoại danh dự người khác. Nỗi lo lắng cho Linh vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với một sự phẫn nộ sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Cậu sẽ không để Tùng tiếp tục làm mưa làm gió. Cậu sẽ không để những lời đồn đại vô căn cứ này hủy hoại mọi thứ mà cậu trân trọng.
Long lặng lẽ lùi lại, khuất mình sau thân cây. Cơn giận dữ trong cậu vẫn chưa nguôi, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một sự kiên định mới. Cậu biết mình phải làm gì. Cậu sẽ không còn im lặng nữa.
***
Sân bóng rổ của trường Ánh Dương giờ đây đã vắng tanh, chỉ còn lại những vệt ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn đang dần tắt. Mặt trời đã lặn hoàn toàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo một chút se lạnh len lỏi trong không khí. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, với những vạch kẻ trắng rõ ràng, giờ đây hiện lên một cách tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự sôi động, nhiệt huyết thường ngày của nó. Cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững giữa sân, như một nhân chứng câm lặng cho những trận đấu nảy lửa, những tiếng hò reo cổ vũ, và cả những giọt mồ hôi rơi trên mặt sân. Xung quanh là hàng rào lưới bảo vệ và một vài ghế đá, nơi các cổ động viên thường ngồi theo dõi trận đấu, giờ cũng trống trơn.
Long bước ra sân bóng rổ, từng bước chân nặng nề, nhưng dứt khoát. Cậu không còn tìm kiếm Linh nữa, tâm trí cậu giờ đây chỉ tràn ngập những lời Tùng vừa nói. Từng câu, từng chữ, từng thái độ giả tạo của Tùng cứ thế xoáy sâu vào tâm trí cậu, như một vết thương đang rỉ máu. Cậu hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Mùi mồ hôi còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi cao su từ bóng, và đôi khi là mùi đất ẩm sau những trận mưa chiều, tất cả đều trở nên xa lạ với cậu lúc này. Tiếng gió rít khe khẽ qua hàng rào lưới, tạo nên những âm thanh buồn bã, như tiếng lòng của cậu.
Từng lời nói dối, từng lời bóp méo sự thật của Tùng như những mũi dao vô hình đâm vào cậu, khiến cậu cảm thấy đau đớn và phẫn nộ tột độ. "Ghen tuông mù quáng", "làm ầm ĩ lên", "nói những lời không hay", "làm Linh tổn thương"... Những cụm từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Long, như một lời nguyền rủa. Cậu nhận ra Tùng không chỉ là đối thủ trong tình yêu, mà là một kẻ thù nguy hiểm, một kẻ thâm độc, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất để đạt được mục đích của mình. Cậu ta không chỉ muốn giành được Linh, mà còn muốn hủy hoại Long, muốn biến Long thành một kẻ tồi tệ trong mắt mọi người. Sự phẫn nộ trong Long dâng lên đến đỉnh điểm, thiêu đốt mọi lý trí. Cậu cảm thấy thất vọng sâu sắc, không chỉ vì Tùng đã làm những điều đó, mà còn vì cậu đã từng nghĩ Tùng cũng là một người bạn.
Long siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu lao đến bức tường gần đó, đấm mạnh vào bề mặt bê tông cứng lạnh. Một tiếng "thịch" khô khốc vang lên, theo sau là một cảm giác đau buốt lan tỏa khắp bàn tay. Cơn đau thể xác ấy dường như xoa dịu phần nào cơn giận dữ đang cháy bỏng trong lòng cậu. Cậu cảm thấy một sự giải tỏa nhỏ nhoi, dù chỉ là tạm thời.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời tối dần, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh yếu ớt. Đôi mắt hổ phách của Long lóe lên một tia sáng kiên định, pha lẫn sự phẫn nộ. Nước mắt không chảy, nhưng trong ánh mắt cậu chất chứa một nỗi đau và sự thất vọng vô hạn. Long đã không còn là Long trầm lặng, chấp nhận mọi thứ một cách thụ động nữa. Những lời Tùng nói đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cậu, đã đánh thức một con người khác trong cậu.
"Nguyễn Trọng Tùng... cậu ta đã đi quá giới hạn rồi," Long gằn giọng, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự sắt đá và quyết tâm. Giọng cậu khàn đặc, đầy vẻ nguy hiểm. Cậu không còn muốn im lặng. Cậu không còn muốn trốn tránh. Cậu sẽ không để những lời đồn đại ác ý đó hủy hoại danh dự của mình, hủy hoại tình cảm của mình dành cho Linh. Cậu sẽ đứng lên, sẽ đối mặt với Tùng, sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện.
Cậu hít một hơi thật sâu làn gió biển se lạnh, cảm nhận sự thay đổi trong chính mình. Từ giờ phút này, Long sẽ không còn là một người bị động. Cậu sẽ chủ động bảo vệ những gì mình trân trọng, bảo vệ Ngọc Linh, và bảo vệ tình yêu đầu đời rực rỡ của mình. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến sự thay đổi này. Long quay lưng lại với sân bóng tối om, bước chân cậu giờ đây không còn nặng nề mà trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một cuộc đối đầu đã được định đoạt, và Long đã sẵn sàng.