Rực rỡ thanh xuân
Chương 183

Đối Mặt Và Sự Thật

3336 từ
Mục tiêu: Ngọc Linh trực tiếp đối mặt với Nguyễn Trọng Tùng, vạch trần sự giả dối và chấm dứt mọi hiểu lầm, áp lực mà cô đang phải gánh chịu.,Ngọc Linh thể hiện sự kiên định, dứt khoát trong cảm xúc và lập trường của mình, không còn bị lung lay bởi Tùng hay dư luận.,Nguyễn Trọng Tùng bị bất ngờ và bẽ bàng trước sự quyết đoán của Ngọc Linh, nhận ra thất bại trong việc thao túng cô.,Giải tỏa áp lực tâm lý cho Ngọc Linh, giúp cô lấy lại sự tự tin và bình yên.,Trần Hoàng Long chứng kiến hoặc biết về hành động dũng cảm của Ngọc Linh, củng cố niềm tin và thúc đẩy cậu chuẩn bị cho hành động quyết liệt tiếp theo.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, resolute, emotional, relief, ultimately empowering for Linh.
Kết chương: [object Object]

Mùi hương nước hoa nồng nặc của Tùng vẫn còn quẩn quanh nơi hành lang, hòa lẫn với không khí oi ả của buổi hoàng hôn, nhưng Ngọc Linh đã không còn cảm nhận được sự khó chịu ấy nữa. Tâm trí cô giờ đây là một mớ hỗn độn của sự bàng hoàng, thất vọng và một nỗi giận dữ âm ỉ. Từng bước chân cô dứt khoát rời đi, mang theo một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Cô đã nhìn thấu một sự thật trần trụi, một bộ mặt giả dối mà bấy lâu nay cô vẫn cố gắng phủ nhận.

Phía sau cô, Long đã bước ra, ánh mắt sắc như dao găm, không một chút do dự hướng về phía Tùng đang đứng như trời trồng. Khung cảnh hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, đổ bóng dài trên sân trường vắng lặng, càng làm cho khoảnh khắc ấy trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Tùng, vẫn còn bàng hoàng trước sự vạch trần của Ngọc Linh, giật mình khi Long xuất hiện. Khuôn mặt hắn ta tái mét đi một lần nữa, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt vốn thường ngày đầy kiêu ngạo. Long không nói một lời, chỉ đứng thẳng, ánh mắt hổ phách ghim chặt lấy Tùng, đầy uy hiếp. Cậu không cần phải thốt ra bất kỳ từ nào, sự tức giận và kiên quyết trong ánh mắt ấy đã đủ để Tùng hiểu rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng kết thúc. Tùng lùi lại một bước, nuốt khan, mọi sự tự tin, phong độ thường ngày đã tan biến như bọt biển. Long chỉ nhìn hắn ta thêm vài giây, đủ để Tùng cảm nhận được sự đe dọa vô hình, rồi cậu xoay người, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng Ngọc Linh. Cô đã đi khuất. Cậu biết, đây chưa phải lúc. Trận chiến này là của Ngọc Linh, và cô ấy cần được tự mình chiến đấu trước. Long hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cảm giác đau buốt ở bàn tay vẫn còn, nhưng nó không thấm tháp gì so với sự tức giận đang sôi sục trong lồng ngực cậu. Cậu sẽ không để yên cho những lời đồn đại ác ý đó hủy hoại danh dự của mình, hủy hoại tình cảm của mình dành cho Linh. Cậu sẽ đứng lên, sẽ đối mặt với Tùng, sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện, không còn một chút do dự. Nhưng trước hết, cậu cần đảm bảo Linh ổn. Cậu sẽ tìm cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến sự thay đổi này, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa hai chàng trai, và một tình yêu đang được thử thách.

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ ra chơi, từng đợt học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười rộn rã khắp hành lang. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ kính, tạo cảm giác tươi mới và hy vọng cho một ngày mới. Nhưng với Ngọc Linh, ánh nắng ấy không xua tan đi được những gợn sóng trong lòng.

Cô bước đi trên hành lang, dáng người nhỏ nhắn quen thuộc nhưng gương mặt lại đanh lại, không còn vẻ hồn nhiên, trong trẻo thường thấy. Đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một sự quyết tâm lạ thường, và hàng mi cong vút không còn chớp động một cách vô tư. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, càng làm nổi bật đường nét thanh tú của gương mặt cô. Cô cần gặp Mai và Lan, những người bạn thân thiết nhất của mình. Cô biết, họ sẽ luôn ở bên cô.

Khi Ngọc Linh vừa đến cửa lớp học của mình, cô đã thấy Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang đứng đợi. Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhìn thấy Linh liền vội vàng bước tới. Thanh Lan, khỏe khoắn và năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng nhanh chóng tiến lại gần, ánh mắt tinh nhanh đầy lo lắng.

“Linh, cậu ổn chứ?” Mai khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn như sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy Linh. Cô nắm lấy tay Linh, cảm nhận được sự lạnh lẽo và run rẩy nhẹ.

Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại cảm xúc đang chực trào. “Không, tớ không ổn, Mai. Tớ… tớ đã phát hiện ra tất cả.” Giọng cô khẽ run lên, nhưng từng từ ngữ lại toát lên sự kiên định. Cô nhìn thẳng vào mắt hai cô bạn thân. “Tùng… hắn ta không chỉ đơn thuần là cạnh tranh, hắn là kẻ giả dối. Hắn ta chính là người đứng sau tất cả những tin đồn đó, Mai, Lan.”

Thanh Lan nghe vậy, đôi mắt sắc sảo của cô lập tức ánh lên vẻ tức giận. “Cái gì? Tùng dám làm vậy sao? Tớ đã bảo mà, cái thằng đó nhìn mặt đã thấy không đáng tin rồi!” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, không giấu nổi sự phẫn nộ. “Hắn ta làm gì cậu nữa? Nói đi, tớ xử lý hắn cho!”

Ngọc Linh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười lạnh nhạt. “Hắn ta cố gắng thao túng tớ, Lan. Hắn ta nói xấu Long, cố gắng khiến tớ tin rằng Long là kẻ ghen tuông, ích kỷ. Nhưng tớ… tớ đã vô tình thấy được những tin nhắn hắn ta bàn bạc với Yến và Quân. Họ… họ đã cố tình lan truyền những tin đồn sai lệch về tớ và Long, để chia rẽ chúng tớ.” Cô kể lại chi tiết cuộc nói chuyện với Tùng chiều hôm qua, việc cô phát hiện ra những đoạn tin nhắn trên điện thoại của hắn ta, và cách hắn ta đã cố gắng chối cãi một cách trắng trợn. Từng lời nói của Linh như cứa vào lòng Mai và Lan, khiến hai cô bạn cũng cảm thấy đau đớn và phẫn nộ thay cho cô.

Mai ôm chặt lấy Linh, vỗ nhẹ vào lưng cô. “Ôi Linh ơi, tớ xin lỗi vì đã không tin cậu ngay từ đầu. Tớ… tớ cứ nghĩ Tùng chỉ là một cậu bạn thích cậu nên có chút cạnh tranh thôi. Tớ không ngờ hắn lại có thể làm những chuyện tồi tệ đến vậy.” Giọng Mai nghẹn ngào, cô cảm thấy hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn.

“Không sao đâu, Mai. Tớ cũng đã từng tin hắn ta mà.” Ngọc Linh nhẹ nhàng đáp, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía sân trường, nơi những tia nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá phượng xanh rì. “Nhưng tớ không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn ta đã đi quá giới hạn. Tớ không thể để hắn ta tiếp tục thao túng tớ, thao túng những người xung quanh tớ nữa.” Cô nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Tớ… tớ muốn đối mặt với hắn ta một lần cuối cùng, để chấm dứt tất cả.”

Thanh Lan đặt tay lên vai Linh, ánh mắt đầy kiên định. “Cậu định làm gì, Linh? Đừng dại dột một mình đối đầu với hắn ta. Hắn ta là một kẻ thâm độc, cậu không thể lường trước được đâu.” Lan lo lắng, giọng nói dứt khoát pha lẫn chút cảnh báo. “Để tớ và Mai đi cùng cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với hắn.”

Ngọc Linh nhìn Mai và Lan, trong lòng dâng lên một sự ấm áp. Tình bạn của họ, trong những lúc khó khăn nhất, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. “Cảm ơn các cậu, Mai, Lan. Tớ biết các cậu luôn ở bên tớ. Nhưng lần này, tớ muốn tự mình giải quyết.” Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn. “Tớ cần phải tự mình đối mặt với Tùng, tự mình vạch trần sự giả dối của hắn ta. Tớ cần phải cho hắn ta thấy rằng tớ không phải là một cô gái yếu đuối, dễ bị thao túng. Tớ cần phải lấy lại sự trong sạch cho bản thân và cho Long.”

Mai nắm chặt tay Linh, đôi mắt sáng thông minh nhìn cô đầy ngưỡng mộ. “Cậu đã lớn rồi, Linh. Tớ tin cậu sẽ làm được. Nhưng hãy nhớ, chúng tớ sẽ luôn bên cậu, dù cậu quyết định thế nào.”

Lan cũng gật đầu đồng tình, gương mặt tươi tắn hiện rõ vẻ ủng hộ. “Đúng vậy. Cậu phải mạnh mẽ lên! Hắn ta không xứng đáng với bất kỳ sự mềm yếu nào của cậu. Cậu cứ nói hết ra những gì cậu nghĩ, những gì hắn ta đã làm. Cứ để hắn ta phải bẽ mặt trước sự thật.”

Ngọc Linh nở một nụ cười nhẹ, nụ cười đầu tiên sau bao ngày u ám. Đó là nụ cười của sự giải thoát, của sự kiên định. “Tớ sẽ làm vậy, Lan. Tớ sẽ làm vậy.” Cô cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Sự thất vọng và tức giận đã biến thành sức mạnh, tiếp thêm cho cô dũng khí để đối mặt với Tùng. Cô biết, cuộc đối đầu này là cần thiết, không chỉ để chấm dứt những hiểu lầm, mà còn để khẳng định bản thân, khẳng định những giá trị mà cô tin tưởng. Cô muốn Long biết rằng, cô tin tưởng cậu, và cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai chia rẽ họ.

Từ một góc khuất trên hành lang, Long lặng lẽ quan sát Ngọc Linh và hai cô bạn của cô. Cậu đã tìm thấy cô, và việc chứng kiến sự kiên định trong ánh mắt của cô, nghe được những lời nói mạnh mẽ của cô, đã khiến trái tim cậu dâng lên một niềm tự hào khó tả. Cậu biết cô đã nhận ra sự thật, và cô đã quyết định tự mình đứng lên. Điều đó làm cậu tin tưởng hơn vào cô, và vào tình cảm của họ. Cậu sẽ không can thiệp, ít nhất là chưa. Cậu sẽ để cô tự mình chiến đấu trận chiến này, như một lời khẳng định cho sự trưởng thành của cô. Nhưng cậu sẽ luôn ở đó, dõi theo, và sẵn sàng xuất hiện khi cô cần. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một Ngọc Linh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Buổi chiều muộn, khi không khí đã bắt đầu se lạnh đầu đông, Quán Cafe Sắc Màu chìm trong một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn với ánh đèn vàng dịu. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng, và hương cà phê đậm đà cùng mùi bánh ngọt mới ra lò lan tỏa khắp không gian, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Tuy nhiên, tại một góc khuất, dưới tán lá xanh tươi của một chậu cây cảnh lớn, bầu không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở.

Ngọc Linh ngồi đối diện với Nguyễn Trọng Tùng. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, mái tóc đen dài thả tự nhiên, tôn lên vẻ đẹp thanh tú của mình. Gương mặt cô vẫn xinh đẹp nổi bật, nhưng đôi mắt to tròn long lanh giờ đây không còn sự ngây thơ mà thay vào đó là vẻ lạnh lùng và kiên quyết. Cô đã chủ động hẹn Tùng ra đây, để nói chuyện, để chấm dứt tất cả.

Tùng, vẫn giữ vẻ ngoài phong độ, cao ráo và ưa nhìn, mặc một chiếc áo sơ mi lịch lãm. Hắn ta cố gắng nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự tự tin thường thấy. “Linh à, em đừng hiểu lầm anh. Anh biết em đang giận anh chuyện chiều hôm qua, nhưng anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà. Long là kẻ ghen tuông, anh ấy không xứng đáng với một người như em đâu. Anh chỉ muốn bảo vệ em khỏi những tổn thương thôi.” Giọng hắn ta vẫn nhanh và dứt khoát, cố gắng dùng những lời lẽ ngọt ngào, thao túng để xoa dịu Linh, để giành lại thế chủ động. Hắn ta với tay định nắm lấy tay cô, nhưng Ngọc Linh đã khéo léo rút tay lại.

Ngọc Linh nhìn thẳng vào mắt Tùng, không chút dao động. Hương cà phê thoang thoảng trong không khí càng làm tăng thêm sự tương phản giữa sự yên bình của quán và sự hỗn loạn trong lòng cô. “Đủ rồi, Tùng. Anh đừng giả dối nữa.” Giọng cô trong trẻo, cao và rõ ràng, nhưng lạnh lùng đến lạ. “Anh nghĩ tôi mù sao? Anh nghĩ tôi không nhìn thấy những gì anh đã làm ư?”

Tùng sững người, nụ cười trên môi hắn ta cứng lại. “Em… em nói gì vậy, Linh? Anh không hiểu…” Hắn ta cố gắng chối cãi, nhưng đôi mắt hắn ta đã bắt đầu lộ rõ sự hoảng loạn.

“Anh không hiểu ư?” Ngọc Linh nở một nụ cười khẩy, nụ cười mà Tùng chưa từng thấy ở cô. “Vậy anh có hiểu những tin nhắn anh bàn bạc với Yến, với Chi, với Quân không? Anh có hiểu những lời anh nói về Long, về việc cố gắng cô lập cậu ấy, đẩy tớ vào vòng tay anh không?” Cô không né tránh ánh mắt của hắn, mà nhìn thẳng, như muốn xuyên thấu vào tận sâu bên trong con người hắn ta. “Anh còn nhớ anh đã viết gì không? ‘Cứ để Long bị cô lập đi, Linh sẽ thấy ai mới là chỗ dựa vững chắc của cô ấy. Long sẽ không dám hó hé gì đâu, nó nhát lắm. Chắc chắn rồi, Linh yếu lòng lắm, chỉ cần đẩy thêm chút nữa là cô ấy sẽ tự động tìm đến anh thôi. Quan trọng là không để Long có cơ hội giải thích.’”

Từng lời của Ngọc Linh như những nhát dao cứa thẳng vào Tùng. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch, mọi sự tự tin, kiêu ngạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Hắn ta lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa. “Đó… đó chỉ là hiểu lầm, Linh. Anh… anh chỉ là lo cho em, muốn em hiểu rõ bản chất của Long thôi mà. Anh… anh không có ý gì xấu cả!” Hắn ta cố gắng níu kéo, đôi mắt cầu xin, van lơn. Mùi hương nước hoa của hắn ta, vốn được cho là quyến rũ, giờ đây trở nên nồng nặc và khó chịu, như mùi của sự giả dối đang bị vạch trần.

“Không có ý gì xấu?” Ngọc Linh đứng dậy một cách dứt khoát, tiếng ghế kéo nhẹ trên sàn nhà vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán cà phê. Hành động của cô mạnh mẽ và không chút do dự. “Anh nghĩ tôi tin anh sao, Tùng? Anh nghĩ tôi sẽ bị lừa bởi những lời nói dối của anh một lần nữa ư?” Cô nhìn xuống Tùng, ánh mắt đầy khinh thường. “Tình cảm không phải là thứ có thể dùng thủ đoạn để chiếm đoạt. Tình cảm là sự chân thành, là sự tin tưởng, là sự tôn trọng. Những gì anh làm chỉ chứng tỏ anh là một kẻ ích kỷ, hèn hạ và không đáng tin. Anh không tôn trọng tôi, không tôn trọng Long, và thậm chí không tôn trọng cả chính bản thân anh.”

Tùng sững sờ, hắn ta đứng chết lặng, không còn một lời nào để biện minh. Mọi lời chối cãi, mọi lời đổ lỗi đều trở nên vô nghĩa trước bằng chứng hiển hiện và sự kiên định của Ngọc Linh. Hắn ta nhìn cô, đôi mắt cầu xin, van lơn, nhưng cô không còn chút cảm xúc nào dành cho hắn ta nữa. Sự thất vọng đã biến thành căm ghét.

“Tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ anh nữa, Tùng.” Giọng Ngọc Linh dứt khoát, từng từ ngữ lạnh lùng và mạnh mẽ. “Chúng ta kết thúc ở đây. Giữa tôi và anh, sẽ không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa, dù là bạn bè hay bất cứ điều gì khác. Anh không xứng đáng.” Cô xoay người, bước đi không một chút do dự, bỏ lại Tùng đứng chết lặng giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, nhưng lại lạnh lẽo như băng giá đối với hắn.

Từ một chiếc bàn gần đó, khuất sau một chậu cây lớn, Long lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc đối đầu. Cậu đã đến đây từ trước, ngồi đợi, và cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên từ bàn của Ngọc Linh và Tùng. Cậu lo lắng cho cô, trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, bàn tay cậu nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu đã gần như lao ra khi Tùng cố gắng chạm vào tay Linh, nhưng cậu đã kiềm chế được. Cậu đã tin tưởng vào cô, và cô đã không làm cậu thất vọng.

Chứng kiến Ngọc Linh mạnh mẽ đứng lên, vạch trần sự giả dối của Tùng một cách dứt khoát như vậy, một niềm tự hào lớn lao dâng trào trong Long. Cô không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối dễ bị tổn thương nữa. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ánh mắt hổ phách của cậu ánh lên sự ngưỡng mộ và kiên định. Cậu biết, đây là một bước ngoặt quan trọng đối với Linh, và đối với cả mối quan hệ của họ. Cậu đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo của mình.

Ngọc Linh bước ra khỏi Quán Cafe Sắc Màu, cảm giác se lạnh của không khí buổi chiều muộn khẽ chạm vào làn da cô. Cô hít thở một hơi thật sâu, cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Một cảm giác nhẹ nhõm và tự do lan tỏa trong cô, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, xóa đi mọi dấu vết của sự lo âu, phiền muộn. Cô đã làm được. Cô đã tự mình đối mặt và chấm dứt mọi chuyện.

Long vẫn ngồi đó, dõi theo bóng lưng cô khuất dần trên con hẻm nhỏ. Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô đã chứng tỏ bản lĩnh của mình. Giờ là lúc cậu phải làm điều cần làm. Cậu sẽ không còn im lặng nữa. Cậu sẽ hành động, không chỉ để bảo vệ Linh, mà còn để khẳng định tình yêu của họ. Cậu rời đi trong ánh mắt ngưỡng mộ và kiên định của Long, người vẫn kiên nhẫn đợi chờ cơ hội của mình, biết rằng màn kịch này chỉ mới là khởi đầu cho một chương mới. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm. Nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh đã trở nên cấp thiết, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ buộc họ phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, và cả thế giới xung quanh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ