Ánh nắng ban mai rực rỡ như rải vàng lên những mái ngói đỏ thắm của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi kiến trúc Pháp cổ kính giao hòa cùng nét hiện đại của những dãy phòng học mới tinh. Tiếng chuông trường trong trẻo vừa dứt, hàng ngàn học sinh đã tề tựu đông đủ trên sân, xếp hàng ngay ngắn cho buổi chào cờ đầu tuần. Không khí buổi sáng trong lành, phảng phất mùi hoa sữa thoảng nhẹ và chút hương cà phê từ căng tin mới mở, hứa hẹn một tuần học mới tràn đầy năng lượng và những khám phá. Nhưng đối với Lê Ngọc Linh, buổi sáng này lại mang một màu sắc khác, nặng trĩu những lo âu và dự cảm bất an.
Cô đứng giữa hàng lớp mình, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ bình thản nhất có thể. Chiếc áo dài trắng tinh khôi không thể che giấu được sự căng thẳng đang cuộn xoáy trong lòng cô. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, thường ngày rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vương vấn trên trán lại như phản ánh sự bồn chồn của chủ nhân. Cô vẫn còn nhớ như in từng lời nói, từng cử chỉ của Nguyễn Trọng Tùng ngày hôm qua tại Quán Cafe Sắc Màu. Sự bẽ bàng, tức giận khi đối mặt với bộ mặt thật của hắn vẫn còn ám ảnh. Cô đã dứt khoát, đã mạnh mẽ, và cô thực sự hy vọng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, rằng cô sẽ tìm lại được sự bình yên vốn có của mình, được trở lại với những tháng ngày học trò vô tư lự, nơi chỉ có tình bạn bè và những rung động đầu đời trong trẻo. "Mong là mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây. Mình chỉ muốn yên bình học hành thôi," Linh thầm thì trong tâm trí, một lời cầu nguyện khẩn thiết hơn là một niềm tin vững chắc. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng quen thuộc hòa lẫn trong không khí, cố gắng dồn nén mọi suy nghĩ tiêu cực xuống tận đáy lòng, tập trung vào tiếng thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang đang vọng ra từ chiếc loa rè rè đặt trên bục chào cờ. "…để chuẩn bị tốt nhất cho kỳ thi sắp tới, nhà trường khuyến khích các em tích cực học tập, rèn luyện…", giọng thầy Hiệu trưởng trang nghiêm, đều đều, như một nốt nhạc trấn an trong bản giao hưởng của sự hỗn loạn nội tâm cô.
Ở một hàng lớp cách đó không xa, Trần Hoàng Long đứng nghiêm trang nhưng ánh mắt hổ phách của cậu lại không hề tập trung vào bục chào cờ. Từ khoảnh khắc đặt chân vào sân trường, toàn bộ giác quan của cậu đã hướng về phía Ngọc Linh. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống một cách vô thức, phản ánh sự lo lắng đang gặm nhấm. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao của Long vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sâu màu hổ phách ấy lại là một nỗi bất an không thể che giấu. Cậu đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối mặt của Linh và Tùng hôm qua. Cậu tự hào về sự mạnh mẽ của cô, nhưng đồng thời, cậu cũng biết rõ bản chất của Tùng. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông tha. "Cô ấy ổn chứ? Tùng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu...", Long tự hỏi, bàn tay cậu vô thức siết chặt lại, đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch dưới lớp da săn chắc. Cậu cảm thấy một dự cảm chẳng lành đang lơ lửng trong không khí, một cảm giác căng thẳng ngầm mà chỉ cậu mới có thể nhận ra, như một con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đại dương xanh biếc của Hạ Long. Cậu muốn lao đến bên cô, muốn ôm lấy cô để bảo vệ khỏi mọi thứ, nhưng cậu hiểu, lúc này, cậu phải tin tưởng vào cô, tin tưởng vào sự lựa chọn của cô.
Bên cạnh Long, Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, cũng cảm nhận được sự bất an từ Long. Cậu liếc nhìn Long, rồi lại nhìn về phía Ngọc Linh, ánh mắt híp lại đầy lo lắng. Cậu biết Long và Linh đang phải trải qua những chuyện không hề dễ dàng. "Long, mày có thấy Linh hôm nay lạ lạ không?", Hùng thì thầm, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn găm chặt vào bóng dáng mảnh mai của Linh. Cậu không nói gì, nhưng sự im lặng của cậu lại nói lên tất cả. Phía Linh, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan cũng đứng cạnh cô, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt bạn mình. Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ chạm nhẹ vào tay Linh, như một lời động viên không lời. Thanh Lan, dáng người khỏe khoắn, năng động, cũng lo lắng không kém, nhưng cô chỉ lặng lẽ đứng đó, sẵn sàng làm chỗ dựa cho bạn mình. Tất cả đều cảm nhận được rằng, có điều gì đó không ổn đang chuẩn bị diễn ra, rằng sự bình yên của buổi sáng Hạ Long này chỉ là vỏ bọc mỏng manh trước một cơn bão sắp ập đến. Tiếng thầy Hiệu trưởng vẫn đều đều vang lên, nhưng không một ai trong số họ có thể thực sự lắng nghe. Tâm trí họ đều đang quay cuồng với những suy đoán, những lo lắng không tên, và một hy vọng mong manh rằng mọi chuyện sẽ chỉ là do họ tưởng tượng.
***
Tiếng thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang vẫn vang vọng trên sân trường, bài phát biểu về ý thức học tập và chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới đang đến hồi kết. Học sinh bắt đầu xao động nhẹ, một số đã khẽ nhúc nhích, chuẩn bị cho tiếng trống tan chào cờ và giờ học đầu tiên. Nắng Hạ Long buổi sáng đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, chiếu rọi khắp sân trường lát gạch sạch sẽ, tạo nên những mảng sáng tối rõ rệt dưới bóng cây cổ thụ. Mùi hoa sữa đã nhạt dần, thay vào đó là mùi khói xe thoang thoảng từ con đường lớn gần đó, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất sau cơn mưa đêm qua. Bầu không khí vốn đang dần trở nên bình thường bỗng chốc bị xé toạc bởi một sự kiện bất ngờ, một hành động táo bạo và đầy kịch tính, khiến cả sân trường như nín thở.
Từ phía sau hàng học sinh khối 11, một bóng người đột ngột bước ra, dáng vẻ tự tin, thậm chí có phần kiêu ngạo. Đó là Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng mái tóc được vuốt keo sành điệu và nụ cười nửa miệng lại toát lên vẻ bất cần. Trên tay Tùng là một bó hoa hồng lớn màu đỏ thắm, rực rỡ đến chói mắt dưới ánh nắng, và một chiếc hộp nhỏ được gói cẩn thận bằng ruy băng lấp lánh. Hắn không ngần ngại, bước đi dứt khoát, thẳng tắp tiến về phía bục chào cờ, nơi thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang đang chuẩn bị kết thúc bài phát biểu. Mỗi bước chân của Tùng như gõ vào sự yên tĩnh bỗng chốc bao trùm sân trường, khiến hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Thầy Đỗ Văn Quang đang nói dở, thấy Tùng tiến lên, gương mặt nghiêm nghị của thầy lộ rõ vẻ khó hiểu, rồi nhanh chóng chuyển sang hốt hoảng. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp Tùng, cũng lao tới, cố gắng ngăn cản. "Em Tùng! Em đang làm gì vậy? Mau xuống ngay!", thầy Hiệu trưởng quát lớn, giọng nói đầy quyền uy nhưng đã bị chìm đi trong tiếng xì xào bắt đầu lan ra từ đám đông học sinh. "Trọng Tùng! Em... em hãy bình tĩnh! Đừng làm loạn buổi chào cờ!", cô Lan Anh cũng hốt hoảng lên tiếng, cố gắng kéo tay Tùng lại. Nhưng Tùng hoàn toàn phớt lờ. Hắn ta nở một nụ cười tự mãn, giật lấy chiếc micro từ tay thầy Hiệu trưởng một cách bất ngờ, khiến tiếng "roẹt roẹt" lớn vang lên qua loa, át đi mọi tiếng xì xào và tiếng la của giáo viên.
"Ngọc Linh! Anh biết em đang ở đâu đó. Anh biết em đang bối rối!" Giọng Tùng vang lên khắp sân trường, được khuếch đại qua loa, rõ ràng và đầy thách thức. Hắn ta xoay người, ánh mắt sắc sảo lướt qua hàng ngàn gương mặt học sinh, cuối cùng dừng lại ở vị trí của Ngọc Linh, như một tia laze găm thẳng vào cô. Trên gương mặt hắn ta, một nụ cười rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa sự thao túng và bạo liệt. "Nhưng hãy nhìn đây, anh muốn tất cả mọi người đều biết, anh yêu em! Anh sẽ không bao giờ buông tay em. Hãy chọn anh, Linh! Hãy nói cho mọi người biết lựa chọn của em!" Tùng giơ cao bó hoa hồng đỏ thắm, như một lời tuyên bố chủ quyền. Hắn ta không ngần ngại nói những lời ám chỉ về mối quan hệ giữa Linh và Long, nhằm gây sức ép tối đa. "Anh biết những gì em đang phải chịu đựng. Anh biết có những người đang cố gắng chia rẽ chúng ta. Nhưng em đừng sợ! Anh sẽ bảo vệ em, sẽ cho em một tình yêu mà không ai có thể làm được!"
Cả sân trường như nổ tung trong tiếng xì xào, bàn tán. "Cái gì thế?", "Tùng làm thật à?", "Linh sẽ làm gì đây?", "Long đâu rồi?" Tiếng nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, nhưng lại không thể lấn át được giọng nói đầy tự mãn của Tùng qua loa. Trần Minh Quân, đứng cùng hàng với Tùng, nụ cười hả hê hiện rõ trên môi, thầm thích thú trước cảnh tượng này. Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy và hàng loạt học sinh khác đều mở to mắt, há hốc mồm, vừa phấn khích vừa tò mò. Đây là một màn kịch tình yêu công khai, một drama học đường được dàn dựng ngay giữa buổi chào cờ trang nghiêm, phá vỡ mọi quy tắc và sự trật tự. Thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang và cô Lan Anh lao tới, cố gắng giành lại micro từ tay Tùng, nhưng hắn ta lại né tránh một cách khéo léo, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ngọc Linh. Bó hoa hồng đỏ thắm như một lời thách thức, chiếc hộp quà nhỏ như một lời hứa hẹn, tất cả đều nhằm ép cô phải đưa ra quyết định, ngay tại đây, trước hàng ngàn con mắt.
***
Trong khoảnh khắc Tùng dứt lời, cả thế giới xung quanh Ngọc Linh dường như đổ sụp. Mọi âm thanh bỗng chốc trở nên mơ hồ, chỉ còn giọng nói đầy thao túng của Tùng vang vọng trong đầu cô, và những tiếng xì xào, bàn tán như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Khuôn mặt cô tái mét, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã ngấn nước, như những giọt sương sớm đọng trên cánh hoa mong manh. Cô cảm thấy một cơn nóng ran bốc lên từ hai gò má, rồi lan khắp cơ thể, đó là cảm giác bẽ bàng, tức giận, và tủi nhục tột độ. Cô bị sỉ nhục công khai, bị dồn vào chân tường, bị ép phải đưa ra lựa chọn trước hàng ngàn con mắt tò mò, phán xét. "Không! Anh ta đang làm gì vậy? Thật quá đáng! Mình phải làm gì đây?", Linh gào thét trong câm lặng. Cô muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người, muốn chôn vùi mình xuống đất để thoát khỏi khoảnh khắc khốn khổ này. Nhưng đôi chân cô như đóng băng, không thể nhúc nhích.
Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đứng cạnh Linh, cũng không giấu được vẻ sốc và lo lắng. Thảo Mai, với vẻ mặt nhợt nhạt, vội vàng nắm lấy tay Linh, siết chặt như muốn truyền cho cô chút hơi ấm và sức mạnh. "Linh ơi…", cô thì thầm, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Thanh Lan, mạnh mẽ và dứt khoát hơn, cũng đặt tay lên vai Linh, ánh mắt đầy lo âu nhìn bạn mình. Cả hai đều cảm nhận được sự tuyệt vọng đang cuộn xoáy trong Ngọc Linh, và họ bất lực trước hành động quá trớn của Tùng.
Từ một góc khác của sân trường, Long chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt hổ phách của cậu, vốn đã ẩn chứa sự lo lắng, giờ đây bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ không thể kiềm chế. Cậu nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Linh, nhìn thấy sự run rẩy trong đôi vai gầy của cô, nhìn thấy sự bẽ bàng đang gặm nhấm cô từng chút một. Cậu cảm nhận được sự khốn khổ của cô như chính nỗi đau của mình. Tùng đã đi quá xa. Giới hạn chịu đựng của Long đã bị phá vỡ hoàn toàn, tan biến như những con sóng dữ đánh tan bờ cát. Mọi sự kiềm chế, mọi cố gắng giữ bình tĩnh bấy lâu nay của cậu đều vỡ vụn. "Hắn đã đi quá xa rồi! Mình sẽ không để hắn làm tổn thương cô ấy thêm nữa. Tuyệt đối không!", Long gằn lên trong tâm trí, mỗi từ ngữ như một nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực cậu.
Bàn tay cậu siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên dưới lớp da. Hàm răng cậu nghiến ken két, tạo ra một âm thanh khô khốc trong không khí căng thẳng. Khuôn mặt góc cạnh của cậu giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự tức giận tột độ, đôi mắt như muốn phun ra lửa. Long không thể đứng nhìn thêm được nữa. Cậu không thể để người con gái cậu yêu thương, người con gái đã làm rực rỡ cả tuổi thanh xuân của cậu, phải chịu đựng sự sỉ nhục này. Tình yêu của họ, vốn dĩ trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, nay lại bị vùi dập bởi sự ích kỷ, hèn hạ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu và Linh, giờ đây lại chứng kiến một cảnh tượng đầy đau lòng.
Một cách dứt khoát, Long bước ra khỏi hàng. Mỗi bước chân của cậu vang lên mạnh mẽ và dứt khoát trên sân trường lát gạch, như tiếng trống báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cả sân trường, vốn đang ồn ào bàn tán, bỗng chốc im bặt. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía Long, rồi lại chuyển sang Tùng, và cuối cùng là Ngọc Linh. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt phựt. Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, mở to mắt, kinh ngạc nhìn theo. "Long, cậu định làm gì?", Hùng thì thầm, giọng nói đầy lo lắng, nhưng Long không hề quay đầu lại.
Ánh mắt Long găm chặt vào Tùng, không một chút do dự, không một chút sợ hãi. Trong khoảnh khắc đó, cậu không còn là Long trầm lặng, lạnh lùng thường ngày nữa. Cậu là một Long đầy phẫn nộ, đầy quyết tâm, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ người cậu yêu. Dù biết hành động này có thể gây ra hậu quả gì, Long cũng không còn quan tâm. Tất cả những gì cậu muốn lúc này là chấm dứt màn kịch lố bịch này, chấm dứt sự khốn khổ của Ngọc Linh. Cậu đã sẵn sàng đối mặt. Tiếng bước chân của Long ngày càng gần, vang vọng như tiếng sấm giữa bầu trời quang đãng, báo hiệu một sự kiện lớn sắp sửa bùng nổ, một cuộc đối đầu trực diện, không khoan nhượng, giữa hai chàng trai và một cô gái, nơi tình yêu và sự thù hận sẽ va chạm nảy lửa.