Rực rỡ thanh xuân
Chương 185

Lời Tuyên Bố Giữa Sân Trường

3860 từ
Mục tiêu: Trần Hoàng Long trực tiếp đối đầu với Nguyễn Trọng Tùng, thể hiện sự tức giận và quyết tâm bảo vệ Ngọc Linh.,Ngọc Linh, trước áp lực của toàn trường, công khai đứng về phía Long và làm rõ tình cảm của mình một cách dứt khoát.,Nguyễn Trọng Tùng bị bẽ bàng và thất bại hoàn toàn trước mặt tất cả học sinh và giáo viên, chấm dứt những hành động gây rối của cậu ta.,Củng cố mối quan hệ giữa Long và Linh, khẳng định tình cảm của họ trước dư luận và những hiểu lầm.,Đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong quá trình phát triển nhân vật của Long (học cách thể hiện cảm xúc) và Linh (kiên định với cảm xúc và đối diện dư luận).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Đỗ Văn Quang, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy, Các học sinh khác
Mood: Tense, dramatic, emotional, triumphant, climactic
Kết chương: [object Object]

Tiếng bước chân dứt khoát của Long, tựa như một nhát búa giáng thẳng vào sự im lặng chết chóc đang bao trùm sân trường, vang vọng rõ mồn một trên nền gạch lát. Mỗi bước chân là một sự khẳng định, một tuyên ngôn không lời về ý chí sắt đá của cậu. Hàng ngàn ánh mắt, từ ngạc nhiên tột độ đến tò mò hóng hớt, từ lo lắng khôn nguôi đến phẫn nộ âm ỉ, đều đổ dồn về phía cậu, tạo thành một luồng áp lực vô hình nhưng nặng trĩu. Thế nhưng, Long không hề bận tâm. Trong tâm trí cậu lúc này, chỉ có hình ảnh Ngọc Linh đang run rẩy, đôi mắt ngấn lệ và bờ vai gầy guộc đang oằn mình chịu đựng. Mọi thứ khác đều trở nên mờ nhạt, vô nghĩa.

Cậu sải bước nhanh hơn, bờ vai rộng và dáng người cao ráo lướt qua hàng học sinh đang đứng như tượng. Ánh nắng ban mai rực rỡ của Hạ Long, vốn thường mang theo hơi thở trong trẻo và ấm áp, giờ đây lại như thiêu đốt, càng làm bùng lên ngọn lửa phẫn nộ trong lồng ngực cậu. Cậu đi thẳng về phía bục chào cờ, nơi Tùng vẫn đang đứng đó, với một nụ cười tự mãn đến ghê tởm trên môi, chiếc micro vẫn nằm gọn trong tay hắn, như thể hắn là ông hoàng của buổi lễ này. Sự ngạo mạn ấy, đối với Long, không thể chấp nhận được.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, vẫn đứng sững sờ trong hàng, đôi mắt mở to nhìn theo bóng dáng kiên quyết của Long. Cậu không ngờ Long lại có thể hành động dứt khoát và công khai đến vậy. Một sự lo lắng vô hình dâng lên trong lòng Hùng, cậu biết Long không phải là người dễ dàng gây chuyện, nhưng một khi đã quyết định, cậu ấy sẽ không bao giờ lùi bước. "Long, cậu ấy... cậu ấy thật sự làm vậy sao?" Hùng tự hỏi, vừa kinh ngạc vừa có chút tự hào một cách khó hiểu.

Ngọc Linh, bị bao vây bởi sự bẽ bàng và tức giận, cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn long lanh của cô dõi theo từng bước chân của Long, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác phức tạp dâng lên trong cô: vừa lo sợ cho Long, vừa cảm động sâu sắc trước hành động bảo vệ đầy mạnh mẽ ấy. Cô biết Long đang vì cô, đang chiến đấu cho cô, và điều đó khiến cô vừa ấm lòng vừa hổ thẹn. "Long...", cô thì thầm, nhưng âm thanh ấy lạc lõng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của sân trường.

Cuối cùng, Long đã đến chân bục. Cậu không nói một lời. Ánh mắt hổ phách của cậu, vốn đã lạnh lùng, giờ đây ánh lên tia lửa giận dữ, găm chặt vào Tùng. Khuôn mặt góc cạnh của Long không một chút biểu cảm, nhưng đôi môi mím chặt và gân xanh nổi lên trên thái dương đã tố cáo sự kìm nén tột độ của cậu. Long cao hơn Tùng một chút, và cái cách cậu đứng, thẳng tắp như một bức tường thành, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên đối phương.

Tùng, dường như vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình, vẫn giữ nguyên nụ cười khẩy đầy thách thức. Hắn ta nhìn Long bằng ánh mắt miệt thị, như thể Long chỉ là một kẻ phá đám không đáng bận tâm. "Ồ, Long à? Đến đây làm gì vậy? Buổi chào cờ sắp kết thúc rồi đấy", Tùng nói với giọng điệu mỉa mai, cố ý kéo dài từ cuối câu, nhưng trong sâu thẳm, hắn ta cũng cảm thấy có chút bất an khi đối diện với đôi mắt rực lửa của Long.

Long không đáp lại lời mỉa mai đó. Bàn tay cậu vươn ra, dứt khoát và mạnh mẽ, giật phăng chiếc micro khỏi tay Tùng. Tiếng "rít" nhỏ của micro vang lên chói tai, phá vỡ sự im lặng đang ngự trị, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả sân trường giật mình. Tùng lùi lại một bước, sự tự mãn trên gương mặt hắn ta thoáng biến mất, thay vào đó là vẻ bất ngờ và tức giận.

Long siết chặt chiếc micro trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng trong lòng cậu, ngọn lửa vẫn đang bùng cháy dữ dội. Cậu hướng chiếc micro về phía Tùng, giọng trầm, gằn lên từng tiếng, như thể mỗi từ đều được nung chảy từ sự phẫn nộ và quyết tâm: "Mày đang làm gì vậy, Tùng?"

Tùng nhếch mép, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn ta đã không còn giữ được sự tự tin ban đầu. "Làm những gì tao muốn, Long. Mày nghĩ mày có quyền gì mà can thiệp?" Hắn ta đáp trả, giọng nói có phần lớn hơn bình thường, như muốn át đi sự bất an trong lòng. "Đây là chuyện của tao và Linh. Mày thì liên quan gì?"

Long nhìn Tùng, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Cậu không hề nao núng trước thái độ thách thức của hắn ta. Chiếc micro trong tay cậu bị siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên dưới lớp da. Cậu biết, đây không chỉ là một cuộc tranh cãi, đây là một trận chiến bảo vệ danh dự, bảo vệ tình yêu. "Quyền bảo vệ người tao yêu", Long nói, mỗi từ như một tiếng gầm gừ phát ra từ sâu thẳm lồng ngực. Giọng nói của cậu vang vọng khắp sân trường, rõ ràng và đầy uy lực, khiến hàng ngàn học sinh và giáo viên phải nín thở. Lời tuyên bố ấy, dù ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng không tưởng, như một tia sét đánh thẳng vào không khí đang căng như dây đàn, làm mọi thứ bùng nổ.

Không khí như đặc quánh lại, căng thẳng đến nghẹt thở. Long và Tùng đứng đối diện nhau, ánh mắt giao nhau tóe lửa, như hai võ sĩ đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng. Long, trong bộ đồng phục học sinh chỉnh tề, lại toát ra khí chất của một chiến binh bất khuất, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách để bảo vệ người con gái cậu yêu. Tùng, với vẻ ngoài bảnh bao thường thấy, giờ đây lại lộ rõ vẻ yếu thế trước khí phách của Long.

Các thầy cô giáo, đặc biệt là cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, và thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, đều tỏ ra vô cùng hoảng hốt và bối rối. Cô Lan Anh vội vàng bước lên, định can thiệp, nhưng dường như không ai có thể chen vào giữa hai chàng trai đang bùng cháy ngọn lửa đối đầu ấy. Thầy Hiệu trưởng Quang, với gương mặt nghiêm nghị, cũng tiến đến gần, cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng lời nói của thầy cũng trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc căng thẳng này. "Các em... các em bình tĩnh lại!", thầy Quang cất tiếng, nhưng giọng nói của thầy bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực.

Long vẫn đứng đó, dáng người vững chãi như núi. Cậu nhìn thẳng vào Tùng, không một chút dao động. Đối với cậu, đây không chỉ là việc giành lại micro, mà là giành lại danh dự cho Linh, và khẳng định vị trí của mình. Cậu đã im lặng quá lâu, đã để cho những hiểu lầm và tin đồn làm tổn thương Linh quá nhiều. Giờ đây, cậu sẽ không để điều đó xảy ra thêm một lần nào nữa. Tình đầu của cậu, trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, nay đã bị vùi dập bởi những toan tính ích kỷ. Cậu sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá.

Sân trường vẫn im phăng phắc, mọi ánh mắt đều dán chặt vào hai nhân vật trung tâm. Một số học sinh bắt đầu xì xào, nhưng nhanh chóng bị những cái nhìn sắc lạnh từ bạn bè xung quanh dập tắt. Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy và nhiều học sinh khác, những người từng hóng hớt, lan truyền tin đồn, giờ đây đều nín thở theo dõi. Họ chưa từng thấy Long hành động quyết liệt đến thế, và cảnh tượng này đang vượt xa mọi kịch bản mà họ có thể tưởng tượng.

Tùng nhìn Long, ánh mắt hắn ta ẩn chứa sự tức giận và bẽ bàng. Hắn ta không ngờ Long lại dám công khai đối đầu với mình như thế, ngay trước mặt toàn trường. Sự kiêu ngạo của Tùng bị lung lay dữ dội. Hắn ta định phản bác, định nói thêm điều gì đó để lấy lại thế thượng phong, nhưng một cảm giác bất lực và uất ức dâng lên trong lòng. Chiếc micro đã bị Long giật mất, và lời nói của hắn ta, dù có nói ra, cũng sẽ không còn sức nặng. Hắn ta chỉ có thể đứng đó, đối mặt với ánh mắt như muốn thiêu đốt của Long, trong sự im lặng đáng sợ.

Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, khi Long và Tùng vẫn đang đối mặt nhau, như hai cực nam châm đang đẩy nhau ra nhưng lại bị một lực vô hình giằng giữ, một bóng dáng nhỏ nhắn nhưng đầy kiên cường bất ngờ bước ra từ hàng ngũ. Đó chính là Ngọc Linh. Gương mặt cô vẫn còn tái nhợt vì những cảm xúc dữ dội vừa trải qua, nhưng ánh mắt to tròn long lanh của cô giờ đây không còn sự hoảng loạn hay bẽ bàng, mà thay vào đó là một sự kiên định đến lạ thường. Cô đã nhìn thấy sự tức giận của Long, đã nghe thấy lời tuyên bố đầy mạnh mẽ của cậu, và điều đó đã tiếp thêm cho cô một sức mạnh to lớn.

Ngọc Linh hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp toàn bộ không khí trong lành của buổi sáng Hạ Long vào lồng ngực, để lấy lại sự bình tĩnh và dũng khí. Cô biết, đây là thời điểm. Không thể trốn tránh, không thể để Long một mình đối mặt. Cô phải tự mình đứng lên, tự mình nói ra sự thật, chấm dứt mọi chuyện một lần và mãi mãi. Cô không thể để tình yêu của họ, tình yêu đầu đời trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bị vùi dập bởi những toan tính và hiểu lầm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô và Long, xứng đáng chứng kiến một sự thật được công khai, không phải là những lời đồn thổi vô căn cứ.

Những bước chân của Ngọc Linh thoạt đầu còn hơi run rẩy, nhưng sau đó dần trở nên vững vàng hơn khi cô tiến về phía bục chào cờ. Cô lướt qua ánh mắt ngạc nhiên của bạn bè, của thầy cô, nhưng không dừng lại. Thảo Mai và Thanh Lan, đứng phía sau, nhìn theo cô với ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ. Họ biết Linh đang rất dũng cảm, và họ tin cô sẽ làm được.

Cả sân trường, vốn đang nín thở dõi theo cuộc đối đầu giữa Long và Tùng, giờ đây lại đổ dồn ánh mắt vào Ngọc Linh. Một làn sóng xì xào nhỏ lan ra, rồi lại nhanh chóng bị dập tắt bởi sự tò mò và căng thẳng. Cô gái xinh đẹp, hoạt bát thường ngày, giờ đây đang mang một vẻ kiên cường và nghiêm túc đến bất ngờ.

Khi Ngọc Linh tiến đến gần bục, cô không nhìn Tùng, cũng không nhìn Long ngay lập tức. Cô nhìn thẳng vào chiếc micro mà Long đang nắm chặt. Bàn tay nhỏ nhắn, thanh tú của cô vươn ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, giành lấy chiếc micro từ tay Long. Long, đang chìm đắm trong sự phẫn nộ và quyết tâm, hoàn toàn bất ngờ trước hành động của cô. Cậu buông tay, để chiếc micro lọt vào tay Linh. Tùng cũng sững sờ, hắn ta không hề nghĩ Ngọc Linh sẽ hành động như vậy.

Ngọc Linh nắm chặt chiếc micro, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Cô lại hít một hơi sâu nữa, đôi mắt quét qua toàn bộ khuôn mặt của Long, của Tùng, rồi cuối cùng là hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía cô. Khoảnh khắc ấy, đối với cô, dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Cô cảm nhận được mọi áp lực, mọi sự phán xét, mọi kỳ vọng đang dồn nén lên đôi vai gầy.

Giọng nói của Ngọc Linh cất lên, ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng mỗi từ ngữ phát ra lại thêm phần mạnh mẽ và rõ ràng, vang vọng khắp sân trường, xuyên thấu vào từng trái tim đang lắng nghe: "Xin lỗi vì đã làm gián đoạn. Nhưng có lẽ đã đến lúc tôi phải nói rõ mọi chuyện."

Câu nói của cô như một quả bom, dội thẳng vào sự tĩnh lặng, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Cô nói rõ ràng, rành mạch, không một chút ngập ngừng. Ánh nắng ban mai của Hạ Long chiếu rọi lên gương mặt cô, làm nổi bật vẻ kiên cường và quyết tâm.

Cô quay sang nhìn Tùng, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay bẽ bàng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và dứt khoát. "Anh Tùng," cô bắt đầu, giọng nói trầm xuống một chút, "tôi đã nói rất rõ ràng với anh rồi. Tôi không có tình cảm với anh." Mỗi từ ngữ của cô đều như một nhát dao, đâm thẳng vào sự tự mãn của Tùng. Hắn ta đứng sững sờ, khuôn mặt biến sắc, không thể thốt nên lời. Mọi nụ cười khẩy, mọi sự ngạo mạn đều biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và tức giận tột độ.

Ngọc Linh tiếp tục, giọng nói của cô vang vọng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những con sóng dữ dội của biển Hạ Long đang vỗ vào bờ, cuốn trôi đi mọi sự giả dối: "Và tôi yêu cầu anh đừng bao giờ dùng những hành động như thế này để sỉ nhục tôi hay bất kỳ ai khác nữa." Lời nói của cô không chỉ là một sự từ chối, mà còn là một lời lên án thẳng thừng hành động của Tùng, khiến hắn ta không thể chối cãi. Hắn ta lùi lại một bước, đôi mắt mở to, sự bẽ bàng và tức giận hiện rõ trên khuôn mặt.

Sau khi nói xong với Tùng, Ngọc Linh quay sang Long. Ánh mắt cô lập tức trở nên dịu dàng hơn, tràn đầy sự hối lỗi, tin tưởng và cả tình yêu thương. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Long, nơi vẫn còn vương vấn sự tức giận nhưng đã dịu đi phần nào bởi sự xuất hiện và lời nói của cô. "Long," cô nói, giọng nói ấm áp và chân thành, "em xin lỗi vì đã để anh phải lo lắng. Em tin anh."

Lời nói "Em tin anh" như một làn nước mát dội vào ngọn lửa đang cháy trong lòng Long. Mọi sự tức giận, mọi sự phẫn nộ trong cậu dường như tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, tự hào và hạnh phúc đến khó tả. Cậu nhìn Ngọc Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ ấm áp chưa từng thấy. Cô gái nhỏ bé này, người mà cậu vẫn luôn cố gắng bảo vệ, giờ đây lại đứng lên, mạnh mẽ và kiên cường đến vậy, không chỉ bảo vệ chính mình mà còn bảo vệ cả cậu. Tình yêu của họ, vốn dĩ trong trẻo và thầm lặng, nay đã được cô công khai khẳng định trước toàn trường.

Hàng ngàn ánh mắt trên sân trường vẫn đổ dồn về phía Ngọc Linh và Long. Không gian lại chìm vào sự im lặng tuyệt đối, nhưng lần này, đó là một sự im lặng đầy mong chờ và xúc động. Mọi người đều đang nín thở, chờ đợi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Thảo Mai và Thanh Lan, đứng trong hàng, vỡ òa trong niềm hạnh phúc và tự hào. Nước mắt lăn dài trên má Thảo Mai, trong khi Thanh Lan mỉm cười rạng rỡ, nắm chặt tay bạn mình. Cả hai đều biết, đây là khoảnh khắc mà Ngọc Linh đã chờ đợi, khoảnh khắc mà cô đã tìm thấy tiếng nói và sức mạnh của chính mình.

Tùng, đứng cách đó không xa, hoàn toàn sững sờ. Khuôn mặt hắn ta biến sắc, từ tức giận chuyển sang bẽ bàng, rồi tuyệt vọng. Hắn ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Kế hoạch của hắn ta, sự chuẩn bị công phu, mọi thứ đều tan thành mây khói chỉ trong vài câu nói của Ngọc Linh. Hắn ta đã bị từ chối một cách phũ phàng, ngay trước mặt toàn trường. Sự tự mãn, kiêu ngạo của hắn ta đã bị đập tan tành, không còn một mảnh.

Ngọc Linh, sau khi nhìn Long, lại quay mặt về phía đám đông học sinh. Cô hít một hơi cuối cùng, ánh mắt kiên định và rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long ban mai. Cô biết, đây là lời kết cho màn kịch này, là sự khẳng định cuối cùng cho tình cảm của cô. Giọng nói của cô vang lên, lần này không còn một chút run rẩy nào, mà thay vào đó là sự ngọt ngào và chân thành nhất, như một lời thì thầm từ trái tim được phóng đại bởi chiếc micro, chạm đến từng ngóc ngách của sân trường: "Em yêu anh, Long."

Lời tuyên bố ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, rồi lại như một làn gió mát thổi qua, khiến cả sân trường vỡ òa. Một tiếng vỗ tay rầm rộ bỗng nổ ra, lan nhanh như cháy rừng, từ hàng ngũ học sinh cho đến các thầy cô giáo. Tiếng reo hò, tiếng huýt sáo vang lên khắp nơi, một cách tự phát và đầy phấn khích. Mọi người đều bị cuốn theo cảm xúc của khoảnh khắc ấy, cảm động trước sự dũng cảm của Ngọc Linh và tình yêu mà cô dành cho Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây, đang chứng kiến một khoảnh khắc đẹp đến nao lòng.

Long, sau một thoáng bất ngờ tột độ, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ rạng rỡ. Cậu không ngờ Ngọc Linh lại có thể công khai bày tỏ tình cảm của mình một cách dứt khoát và mạnh mẽ đến vậy. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cậu, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp và tỏa nắng đến lạ thường. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt của Ngọc Linh, một nụ cười đáp lại nở trên môi cô. Không còn chút nghi ngờ, không còn chút sợ hãi nào. Chỉ còn lại tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối.

Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ngọc Linh, siết chặt như một lời hẹn ước. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang cậu, xua tan mọi lạnh lẽo trong lòng. Long lại ghé sát micro, giọng nói trầm ấm và đầy kiên quyết, không chỉ dành cho Linh mà còn cho tất cả mọi người đang dõi theo: "Tôi cũng yêu Linh. Và tôi sẽ không để ai làm tổn thương cô ấy."

Lời tuyên bố của Long, mạnh mẽ và dứt khoát, lại một lần nữa khiến tiếng vỗ tay và reo hò bùng nổ dữ dội hơn. Cả sân trường như muốn rung chuyển. Hùng, Mai, Lan, ba người bạn thân thiết của họ, không ngừng vỗ tay, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc và tự hào cho Long và Linh. Tình bạn keo sơn của họ đã được chứng minh, khi họ cùng nhau trải qua sóng gió.

Tùng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, hoàn toàn suy sụp. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào Long và Linh đang đứng cạnh nhau, tay trong tay. Lời nói "Không thể nào... không thể nào..." cứ lặp đi lặp lại trong tiềm thức hắn ta, nhưng chỉ là những âm thanh khàn khàn, vô nghĩa. Hắn ta đã thất bại thảm hại, bị đánh bại một cách công khai và bẽ bàng nhất. Mọi sự tự tin, mọi mưu tính của hắn ta đều tan vỡ như bong bóng xà phòng. Trần Minh Quân, bạn của Tùng, cũng đứng đó, vẻ mặt sốc và xấu hổ. Cậu ta không dám nhìn thẳng vào bạn mình.

Cô Lan Anh và thầy Hiệu trưởng Quang, sau khi lấy lại được bình tĩnh, tiến đến gần Tùng. Cô Lan Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn ta, ra hiệu cho hắn ta xuống bục. Tùng lảo đảo bước xuống, như một kẻ mất hồn, trong sự im lặng của đám đông đang nhìn hắn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ. Hắn ta không còn chút khí thế nào, chỉ còn lại một cái bóng cô độc, bước đi trong sự bẽ bàng tột độ.

Long và Ngọc Linh vẫn đứng đó, trên bục chào cờ. Tay trong tay, họ cúi chào tất cả học sinh và giáo viên, những người đã chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này của tuổi thanh xuân rực rỡ. Ánh nắng Hạ Long vẫn rạng rỡ, chiếu sáng lên gương mặt hạnh phúc và kiên cường của họ. Tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã vượt qua bão tố để vươn mình ra biển lớn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến họ dũng cảm đối mặt với mọi thử thách, để khẳng định tình yêu của mình. Một chương mới đã mở ra cho họ, một chương đầy hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, không còn chút che giấu nào. Toàn trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay vang dội, như một lời chúc phúc cho tình yêu đẹp đẽ ấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ