Tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền, như thể cả sân trường THPT Ánh Dương đang rung chuyển dưới chân Long và Ngọc Linh. Nhưng với Nguyễn Trọng Tùng, những âm thanh ấy không khác gì hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, mỗi tiếng vỗ tay là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng đã bị tổn thương tột độ của cậu ta. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn vẫn găm chặt vào hai bóng người đang đứng trên bục, tay trong tay, rạng rỡ dưới ánh nắng Hạ Long chói chang. Cái khung cảnh hạnh phúc ấy, đáng lẽ phải là của Tùng, đáng lẽ phải là hắn ta nắm lấy bàn tay mảnh mai của Ngọc Linh, nhận lấy những lời chúc tụng, chứ không phải là Trần Hoàng Long – kẻ mà hắn ta căm ghét đến tận xương tủy.
“Không thể nào… không thể nào…”
Những lời đó cứ lặp đi lặp lại trong tiềm thức của Tùng, khàn khàn và vô nghĩa. Hắn ta đã thất bại, thất bại một cách công khai, thảm hại, bị sỉ nhục trước hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình. Cô Lan Anh và thầy Hiệu trưởng Quang đã tiếp cận, giọng nói của họ nhỏ nhẹ nhưng đầy sự nghiêm khắc, ra hiệu cho hắn ta rời khỏi bục. Tùng lảo đảo bước xuống, như một kẻ mất hồn. Mỗi bước chân là một vết cứa, mỗi ánh mắt là một ngọn lửa đốt cháy lòng tự ái. Hắn ta không còn chút khí thế nào của một "hot boy" trường học, chỉ còn lại một cái bóng cô độc, bước đi trong sự bẽ bàng tột độ, cảm nhận rõ rệt sự khinh bỉ, thương hại xen lẫn tò mò của đám đông. Trần Minh Quân, bạn của Tùng, cũng đứng đó, vẻ mặt sốc và xấu hổ. Cậu ta không dám nhìn thẳng vào bạn mình, chỉ len lén cuối đầu, tránh né ánh mắt của mọi người, cảm thấy như thể bản thân cũng đang bị phán xét cùng với Tùng.
Khi Tùng thoát khỏi sân trường, cơn giận dữ kìm nén bỗng bùng lên như một ngọn núi lửa. Hắn ta đi như chạy, bước chân nặng nề nhưng lại nhanh đến mức khó tin, cố gắng trốn tránh khỏi mọi ánh nhìn, mọi lời thì thầm. Hắn ta cần một nơi để trút giận, một nơi mà hắn ta có thể trở lại là chính mình, là Nguyễn Trọng Tùng kiêu ngạo và đầy mưu mô. Và nơi ấy không đâu khác ngoài con hẻm nhỏ quen thuộc phía sau khu dân cư, nơi mà ánh sáng mặt trời khó lòng len lỏi tới, và những bí mật dễ dàng được che giấu.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng Hạ Long đã dần tắt, nhường chỗ cho một bầu trời âm u, se lạnh, Nguyễn Trọng Tùng tìm thấy mình trong con hẻm ấy. Từng viên gạch cũ kỹ trên tường, những mảng vôi bong tróc để lộ lớp tường rêu phong, ẩm ướt dường như đang chế giễu hắn ta. Những sợi dây điện chằng chịt giăng ngang đầu, như một tấm mạng nhện khổng lồ giam giữ sự tức giận và tủi hổ của Tùng. Lối đi hẹp, ẩm ướt, thi thoảng có tiếng mèo kêu khàn khàn, tiếng xe máy vội vã lướt qua từ con đường lớn gần đó, và mùi thức ăn từ những ngôi nhà xung quanh hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi rác thải nhẹ, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, ngột ngạt. Tùng cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt, bị dồn vào đường cùng.
Hắn ta dừng lại, lưng dựa vào bức tường gạch lạnh lẽo, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây đục ngầu vì căm hận. Bàn tay hắn ta siết chặt lại, những ngón tay hằn rõ trên lòng bàn tay. Từng câu nói của Long, từng nụ cười của Linh, tiếng vỗ tay của đám đông – tất cả đều quay cuồng trong tâm trí hắn ta, tạo thành một cơn bão tố không lối thoát.
"Cái con nhỏ đó dám làm tao bẽ mặt giữa bao nhiêu người!" Tùng gằn giọng, tiếng nói khàn khàn đầy căm tức, bật ra như một tiếng rít. "Cái đồ hồ ly tinh! Long! Mày cũng chẳng khá hơn đâu!"
Ngay lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía đầu hẻm. Trần Minh Quân, Trần Thị Yến và Phạm Thùy Chi xuất hiện, vẻ mặt ba người đều có chút lo lắng và tò mò. Minh Quân, với mái tóc vuốt keo bảnh bao thường ngày, giờ đây cũng có vẻ nhăn nhó. Yến và Chi, hai cô nàng luôn theo kịp xu hướng thời trang, cũng lộ rõ vẻ sốc và tức tối trên khuôn mặt xinh đẹp của mình. Cả ba đều là những người bạn thân thiết nhất, cũng là "phe phái" của Tùng trong trường.
"Tùng ơi, cậu không sao chứ?" Minh Quân lên tiếng trước, giọng điệu có phần e dè. "Bọn tớ đã thấy hết rồi..."
"Không sao? Mày bảo tao không sao à?" Tùng bật cười khẩy, một nụ cười méo mó đầy cay đắng. Hắn ta đẩy người khỏi bức tường, bước tới gần Minh Quân, đôi mắt tóe lửa. "Tao bị nó làm cho bẽ mặt, bị sỉ nhục trước toàn trường, và mày dám hỏi tao có sao không?"
Yến, với vẻ mặt điệu đà nhưng giờ đây lại đầy vẻ hả hê và căm ghét, xen vào: "Đúng rồi đó Quân, ai nhìn vào mà không thấy Tùng bị làm nhục như thế nào chứ. Cái con nhỏ Ngọc Linh đó, rõ ràng là muốn giật dây cả hai thằng con trai, rồi lại giả bộ thanh cao."
Chi, sắc sảo và cá tính như thường lệ, thêm vào một câu đầy thâm ý: "Đáng lẽ Tùng phải là người chiến thắng chứ. Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám làm thế với Tùng?"
Nghe thấy những lời đó, ngọn lửa giận trong lòng Tùng như được đổ thêm dầu. Hắn ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Tao không chấp nhận chuyện này. Tuyệt đối không chấp nhận." Giọng hắn ta trở nên trầm hơn, nhưng từng chữ lại ẩn chứa một sự quyết tâm đáng sợ. "Cái con nhỏ đó dám làm tao bẽ mặt giữa bao nhiêu người! Tao sẽ cho nó biết tay! Tao sẽ khiến nó phải hối hận vì đã dám đắc tội với Nguyễn Trọng Tùng này!"
Minh Quân, thấy Tùng đã lấy lại được vẻ tự tin và lạnh lùng quen thuộc, vội vàng hùa theo: "Ông chủ đừng nóng, có bọn em đây. Muốn làm gì cứ nói. Bọn em sẽ giúp ông chủ rửa mối nhục này!"
Yến cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ độc địa. "Để xem con Linh nó còn vênh váo được bao lâu khi cả trường quay lưng lại với nó." Cô ta đưa tay vén nhẹ mái tóc dài, vẻ mặt đầy tính toán. "Mấy cái đứa thích nổi bật như nó, chỉ cần có chút vết nhơ là sẽ tan nát hết thôi."
"Vết nhơ?" Tùng lặp lại, nụ cười nhếch mép hiện rõ. "Đúng, vết nhơ. Mà đã là vết nhơ thì phải thật đậm, thật khó gột rửa." Hắn ta quay sang nhìn ba người bạn của mình, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Bọn mày có muốn giúp tao không?"
"Đương nhiên rồi!" Minh Quân vỗ ngực. "Ông chủ cứ ra lệnh!"
"Được." Tùng gật đầu, suy nghĩ nhanh như chớp. "Tao không tin là cái Long nó tốt đẹp gì. Và con Linh, cái con bé giả tạo đó, tao sẽ cho nó biết thế nào là hậu quả khi đùa giỡn với tao." Hắn ta ngừng lại, ánh mắt quét qua ba người, giọng nói thì thầm nhưng lại đầy sức nặng. "Nghe đây, bọn mày hãy bắt đầu lan truyền tin đồn. Rằng màn kịch sáng nay là do chính con Linh sắp đặt. Rằng nó cố tình gài bẫy cả tao và thằng Long để nổi tiếng, để chứng tỏ bản thân."
Yến bật cười thành tiếng, vẻ mặt đầy khoái trá. "Ồ, hay đó! Kiểu như nó muốn làm trung tâm vũ trụ, muốn cả trường phải xoay quanh nó ấy nhỉ?"
"Chính xác." Tùng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự tàn nhẫn. "Và hãy nhấn mạnh rằng nó là đứa lẳng lơ, lợi dụng tình cảm của cả hai đứa con trai, chỉ để đạt được mục đích của mình. Nhấn mạnh rằng nó là người không đứng đắn, chỉ biết toan tính." Hắn ta nhìn Chi, biết rằng Chi là người sắc sảo và có khả năng khuếch đại tin đồn một cách hiệu quả. "Chi, mày hãy dùng mấy cái tài khoản mạng xã hội, mấy cái group kín của trường mà mày vẫn hay hoạt động ấy. Đăng bài ẩn danh, viết mấy câu bóng gió, rồi để tụi nó tự suy diễn."
Chi mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và có chút ngạo mạn. "Yên tâm đi Tùng, tôi không thích thua cuộc. Tôi sẽ khiến cho tin đồn này lan nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng." Cô ta cầm điện thoại lên, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình. "Chỉ cần một vài gợi ý nhỏ, một vài hình ảnh cũ ghép nối khéo léo, là đủ để đám đông tự thêu dệt nên một câu chuyện hoàn chỉnh rồi."
Minh Quân cũng gật gù, vẻ mặt hưng phấn. "Đúng vậy, bọn con gái trong trường vốn ghét con Linh vì nó quá xinh đẹp và được nhiều người theo đuổi rồi. Giờ chỉ cần thêm lửa thôi là bùng cháy ngay." Cậu ta bắt đầu hình dung ra cảnh Ngọc Linh bị cả trường quay lưng, bị cô lập, và cảm thấy hả hê.
Tùng nhìn ra xa, về phía những ngôi nhà đã lên đèn, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tối tăm trong lòng hắn ta. "Đừng quên thằng Long. Cũng phải kéo nó xuống bùn với con Linh. Nhưng mục tiêu chính vẫn là con Linh. Phải cho nó biết, dám đùa giỡn với tao, thì cái giá phải trả sẽ là danh tiếng, là sự tin tưởng của mọi người." Hắn ta nhếch mép, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long? Tao sẽ biến nó thành cơn bão tố, khiến nó phải chìm trong bùn lầy."
Cơn gió chiều se lạnh thổi qua con hẻm, cuốn theo mùi ẩm mốc và cả những lời nói độc địa. Kế hoạch trả đũa đã được vạch ra, tàn nhẫn và đầy tính toán. Tùng không còn là Tùng lảo đảo, mất hồn lúc sáng. Giờ đây, hắn ta là một kẻ thù nguy hiểm, quyết tâm kéo Ngọc Linh và Trần Hoàng Long vào một vòng xoáy thị phi không lối thoát. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sắp sửa chứng kiến một mặt tối khác của tuổi trẻ, nơi những ghen ghét và hận thù có thể biến thành những mũi dao vô hình, đâm vào trái tim những người vô tội.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc. Ánh nắng Hạ Long ban mai rạng rỡ chiếu qua những khung cửa sổ lớp học, in hình những tán cây cổ thụ rợp bóng lên hành lang rộng rãi. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ vào lớp, tiếng giảng bài từ các phòng học vọng ra, xen lẫn tiếng bút viết trên giấy và tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin hòa quyện vào không khí, tạo nên một không khí tràn đầy năng lượng, sự hối hả của tuổi trẻ và một cảm giác tươi mới, đầy hy vọng.
Thế nhưng, đối với Long và Linh, buổi sáng hôm nay lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Họ bước vào cổng trường, tay trong tay, Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên định thường ngày, còn Linh thì gương mặt xinh đẹp vẫn còn phảng phất chút lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Sau lời tuyên bố công khai hôm qua, họ biết rằng mọi chuyện sẽ không thể trở lại như cũ. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho những ánh mắt tò mò, cho những lời bàn tán. Nhưng những gì họ phải đối mặt lại có phần tồi tệ hơn những gì họ tưởng tượng.
Ngay khi vừa đặt chân vào sân trường, họ đã cảm nhận được sự khác biệt. Không còn là những ánh mắt ngưỡng mộ hay vui vẻ chúc mừng như lúc cuối buổi chào cờ. Thay vào đó là những cái nhìn dò xét, tò mò, thậm chí là có chút khinh thường từ những nhóm học sinh đứng tụm năm tụm ba. Những tiếng thì thầm, xì xào vang lên khi họ đi qua, không còn là những lời khen ngợi mà là những câu nói đầy ám chỉ, những lời bóng gió khó chịu.
"Ê, nghe nói vụ hôm qua là do con Linh sắp đặt hết đó. Nó muốn làm nổi bật mình thôi mà." Một cậu học sinh thì thầm với bạn mình, nhưng đủ lớn để Linh có thể nghe thấy.
"Đúng rồi, nó muốn làm trung tâm của mọi sự chú ý. Cứ như muốn chứng tỏ nó có thể điều khiển cả Tùng lẫn Long ấy." Một cô gái khác đáp lời, giọng điệu đầy vẻ ghen tị.
Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt tay Long, cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi. Ánh mắt cô khẽ cụp xuống, cố gắng lảng tránh những cái nhìn trực diện, những lời nói như mũi dao đâm vào lòng cô. Cô biết Tùng sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng cô không ngờ tin đồn lại lan nhanh và ác ý đến vậy.
Long cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay của Linh. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt hổ phách ấm áp và trấn an. Cậu siết chặt bàn tay cô hơn, như một lời khẳng định rằng cậu vẫn ở đây, vẫn sẽ bảo vệ cô. Cậu không nói gì, nhưng từng bước chân cậu đi, từng cử chỉ cậu làm đều thể hiện sự kiên định và bất chấp mọi lời đàm tiếu.
Ngay lập tức, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan xuất hiện, như ba vị thần hộ mệnh. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh, híp mắt khi cười, giờ đây lại mang vẻ mặt cau có. Mai, mảnh mai và đeo kính cận, ánh mắt thông minh đầy lo lắng. Lan, năng động và khỏe khoắn, khuôn mặt tươi tắn thường ngày giờ lại lộ rõ vẻ tức giận.
"Mấy cái đứa này!" Lan gằn giọng, ánh mắt quét qua những nhóm học sinh đang thì thầm. "Tụi bây có gì thì nói thẳng ra đi, đừng có mà ngồi lê đôi mách như mấy bà thím bán cá ngoài chợ!"
Mấy nhóm học sinh kia lập tức im bặt, cúi đầu lảng tránh ánh mắt sắc như dao của Lan.
Thảo Mai vội vàng kéo tay Linh, nhẹ nhàng nói: "Cậu đừng nghe mấy lời vớ vẩn đó, Linh. Họ chỉ ghen tỵ với cậu thôi. Cậu biết mà, cậu quá xinh đẹp và giỏi giang, lại còn được Long yêu nữa, nên họ mới thế." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sự chân thành.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi gượng gạo. "Mình biết mà, Mai. Nhưng mà..." Cô không nói hết câu, nhưng Hùng hiểu rõ sự khó chịu và tổn thương trong lòng cô.
Hùng đặt tay lên vai Long, vẻ mặt bất bình. "Thằng Tùng này đúng là hèn hạ! Thua cuộc thì thôi đi, lại còn đi gieo rắc mấy cái tin đồn bẩn thỉu này." Cậu ta thở dài, nhìn Long với ánh mắt thông cảm. "Long, mày không tính làm gì sao?"
Long nhìn Hùng, ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự tức giận kìm nén. "Kệ họ nói gì thì nói, Hùng. Chúng ta biết sự thật là được. Quan trọng là Linh có tin tưởng tớ hay không." Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy trìu mến. "Em đừng bận tâm những lời nói đó. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em thêm nữa."
Linh nhìn Long, trong đôi mắt to tròn long lanh của cô, một tia sáng kiên cường bắt đầu lóe lên. Lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu những vết thương lòng của cô. Cô gật đầu nhẹ, cố gắng mỉm cười. "Em tin anh, Long."
Thế nhưng, áp lực từ dư luận không chỉ đến từ những lời thì thầm của bạn bè. Ngay cả một số giáo viên cũng bắt đầu nhìn họ với ánh mắt khác. Sự kiện công khai ngày hôm qua đã gây chấn động toàn trường, và dĩ nhiên, nó cũng khiến ban giám hiệu và các thầy cô phải đau đầu. Mặc dù họ đã xử lý Tùng, nhưng việc một cặp đôi học sinh công khai tình cảm giữa sân trường vẫn là một điều chưa từng có tiền lệ, và nó có thể tạo ra một tiền lệ không mong muốn.
Khi Long và Linh bước vào lớp, không khí trong lớp cũng có vẻ khác lạ. Một vài bạn thân thiết của họ vẫn chào đón họ bằng nụ cười và ánh mắt ủng hộ, nhưng phần lớn các bạn khác đều tỏ ra dè dặt, thậm chí là xa lánh. Những tiếng xì xào vẫn tiếp tục vang lên, khiến cho tiết học đầu tiên trở nên nặng nề và căng thẳng hơn bao giờ hết.
Linh cảm thấy như mình đang bị một tấm màn vô hình bao phủ, cô lập cô khỏi thế giới xung quanh. Cô cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng những lời thì thầm, những ánh mắt soi mói cứ lởn vởn trong đầu cô. Cô tự hỏi, liệu mình có thật sự sai lầm khi đã công khai tình cảm với Long? Liệu cô có nên giữ mọi chuyện trong bí mật như trước đây không? Một sự đấu tranh nội tâm diễn ra trong lòng cô, giữa cảm giác kiên cường muốn bảo vệ tình yêu và nỗi lo lắng về áp lực dư luận.
Long ngồi cạnh Linh, ánh mắt cậu vẫn kiên định, nhưng trong sâu thẳm, cậu cũng cảm thấy một sự bực dọc không hề nhỏ. Cậu tức giận trước sự hèn hạ của Tùng, khi hắn ta dùng những lời lẽ ác ý để bôi nhọ Linh. Cậu muốn đứng lên, muốn nói lớn cho tất cả mọi người biết sự thật, muốn bảo vệ cô ấy bằng mọi giá. Nhưng cậu biết, làm như vậy chỉ càng khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, càng khiến tin đồn có cơ hội bùng phát mạnh mẽ hơn. Cậu phải kiềm chế, phải tìm cách bảo vệ Linh một cách khôn ngoan hơn, không để cảm xúc nhất thời dẫn lối. Cậu chỉ có thể siết chặt tay Linh dưới gầm bàn, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh của mình.
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cả hai. Ngay sau đó, cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của họ, bước vào lớp với vẻ mặt nghiêm trọng. Cô quét mắt qua lớp một lượt, dừng lại lâu hơn một chút ở chỗ Long và Linh. "Long, Linh, hai em ra ngoài gặp cô một chút." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, khiến cả hai không khỏi lo lắng. Cả lớp im phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ. Long và Linh nhìn nhau, rồi chậm rãi đứng dậy, đi theo cô ra khỏi lớp, để lại sau lưng những tiếng xì xào bàn tán lại tiếp tục bùng lên.
***
Phòng tư vấn học đường nằm ở một góc khuất của dãy nhà hiệu bộ, tách biệt khỏi sự ồn ào của các lớp học. Đó là một không gian kín đáo, yên tĩnh, với bàn ghế đơn giản, một vài chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh phong cảnh treo tường, tạo cảm giác riêng tư và an toàn. Mùi sách, giấy mới và thoang thoảng mùi tinh dầu thơm nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của Long và Linh.
Cô Lan Anh ngồi phía sau chiếc bàn làm việc, mái tóc cắt ngắn cá tính của cô càng làm nổi bật vẻ trẻ trung, năng động. Cô mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt, trông thật thanh lịch và gần gũi. Ánh mắt cô nhìn Long và Linh, không có sự phán xét, mà chỉ là một nỗi lo lắng chân thành.
"Mời hai em ngồi." Cô Lan Anh lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn.
Long và Linh ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện cô, lòng căng như dây đàn. Long vẫn giữ bàn tay của Linh dưới gầm bàn, siết nhẹ như một lời động viên.
"Cô biết, chuyện xảy ra sáng hôm qua là một sự việc bất ngờ và không ai mong muốn." Cô Lan Anh bắt đầu, nhìn thẳng vào mắt cả hai. "Cô hiểu các em có tình cảm với nhau, nhưng đây là môi trường học đường. Việc công khai như vậy, đặc biệt là trong một hoàn cảnh nhạy cảm như thế, đã gây ra nhiều tranh cãi và ảnh hưởng không nhỏ đến cả lớp, cả trường."
Linh khẽ cúi đầu, cảm thấy áy náy. "Chúng em xin lỗi cô ạ." Giọng cô nhỏ xíu, gần như không nghe thấy.
Cô Lan Anh thở dài nhẹ. "Cô không trách các em. Cô biết Tùng đã hành động quá quắt, và cô cũng hiểu sự bức xúc của Long, cũng như sự dũng cảm của Linh khi đứng ra nói lên sự thật." Cô ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. "Tuy nhiên, nhà trường luôn mong muốn các em tập trung vào việc học. Mối quan hệ tình cảm ở lứa tuổi này, nếu không được kiểm soát tốt, rất dễ gây xao nhãng, ảnh hưởng đến kết quả học tập và cả tâm lý của các em."
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Thưa cô, chúng em sẽ cố gắng không để ảnh hưởng đến việc học và môi trường của trường."
"Cô tin các em." Cô Lan Anh gật đầu, nhưng vẫn có vẻ hoài nghi. "Thế nhưng, dư luận trong trường hiện tại đang rất phức tạp. Cô đã nghe nhiều lời bàn tán không hay, đặc biệt là về Linh. Cô biết là những tin đồn đó không đúng sự thật, nhưng một khi đã lan truyền, nó rất khó để dập tắt." Cô nhìn Linh với vẻ mặt đầy đồng cảm. "Linh, cô biết em là một học sinh ngoan, giỏi giang. Em không đáng phải chịu những lời lẽ ác ý đó."
Linh cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ họng. Cô biết cô Lan Anh đang quan tâm đến mình, nhưng những lời nói đó lại càng làm cô cảm thấy áp lực hơn.
"Vì vậy," cô Lan Anh tiếp tục, "cô mong các em hãy suy nghĩ kỹ. Trong thời điểm này, để tránh gây thêm ồn ào, để những lời đồn đại không có cơ hội bùng phát mạnh mẽ hơn nữa, cô nghĩ các em nên giữ khoảng cách nhất định với nhau khi ở trường. Mọi chuyện nên được giải quyết một cách kín đáo và trưởng thành hơn."
Long nhíu mày. Giữ khoảng cách? Điều đó có nghĩa là gì? Buông tay Linh ra khi cô đang cần cậu nhất sao? Cậu không thể chấp nhận điều đó. Cậu nhìn Linh, thấy đôi mắt cô lại rưng rưng, cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cậu biết Linh đang rất dễ tổn thương.
"Thưa cô, nhưng..." Long định phản đối, nhưng cô Lan Anh đã giơ tay ra hiệu cho cậu im lặng.
"Cô biết điều này khó khăn với hai em. Nhưng hãy tin cô, đây là cách tốt nhất để bảo vệ cả hai, đặc biệt là Linh, khỏi những thị phi không đáng có. Các em còn cả một tương lai phía trước, còn rất nhiều điều quan trọng phải làm ở tuổi học sinh. Tình cảm của các em, nếu thật sự vững bền, sẽ không vì những khoảng cách nhất thời này mà phai nhạt đi đâu." Cô Lan Anh nhìn cả hai, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Cô mong các em hãy tập trung vào việc học, vào kỳ thi sắp tới. Đó mới là điều quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại. Còn những chuyện khác, hãy để thời gian trả lời."
Long và Linh im lặng lắng nghe. Lời khuyên của cô Lan Anh là hợp lý, là vì lợi ích của họ, nhưng lại nặng trĩu như một tảng đá đè lên trái tim họ. Linh cảm thấy vừa buồn bã, vừa thất vọng. Cô đã nghĩ rằng sau tất cả, cô và Long có thể công khai ở bên nhau mà không phải lo lắng gì nữa. Nhưng giờ đây, áp lực từ dư luận và cả từ giáo viên đã dồn họ vào một tình thế khó xử.
Long hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cậu biết cô Lan Anh không có ý xấu, cô chỉ đang làm nhiệm vụ của một giáo viên chủ nhiệm. Cậu nhìn Linh, đôi mắt cô vẫn còn đong đầy sự lo lắng. Cậu không thể để cô phải chịu đựng một mình. Cậu siết chặt bàn tay Linh thêm một lần nữa, như một lời hứa hẹn thầm lặng.
"Chúng em hiểu rồi ạ." Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chúng em sẽ cố gắng làm theo lời khuyên của cô." Cậu không nói rằng họ sẽ giữ khoảng cách, chỉ nói rằng sẽ "cố gắng". Đó là một sự lựa chọn từ ngữ tinh tế, vừa thể hiện sự tôn trọng với giáo viên, vừa ngầm khẳng định lập trường của mình.
Linh ngẩng đầu lên nhìn Long, một tia cảm kích hiện rõ trong đôi mắt cô. Cô biết Long đang cố gắng hết sức để bảo vệ cô, để họ có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy tin tưởng.
Cô Lan Anh nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt Long và sự tin tưởng trong ánh mắt Linh. Cô thở dài, biết rằng mình không thể ép buộc họ quá nhiều. "Được rồi, các em. Cô mong các em sẽ giữ lời. Giờ thì về lớp đi."
Long và Linh đứng dậy, cúi chào cô Lan Anh rồi bước ra khỏi phòng tư vấn. Không khí bên ngoài phòng vẫn còn căng thẳng, nhưng trong lòng họ, một sự kiên cường mới đã hình thành. Họ biết, bão tin đồn đã nổi lên, và những thử thách từ dư luận và cả nhà trường sẽ không dễ dàng. Nguyễn Trọng Tùng sẽ không chỉ dừng lại ở tin đồn, cậu ta sẽ tìm cách khác để gây khó dễ cho họ. Áp lực từ dư luận và thầy cô sẽ là một thử thách lớn cho sự kiên định và tin tưởng lẫn nhau của họ. Mối quan hệ của Long và Linh, dù đã được công khai, sẽ phải trải qua nhiều sóng gió hơn để thực sự vững chắc.
Nhưng Long và Linh không còn đơn độc. Họ có nhau, và có những người bạn thân thiết luôn ủng hộ. Tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã vượt qua bão tố để vươn mình ra biển lớn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến họ dũng cảm đối mặt với mọi thử thách. Và họ sẽ tiếp tục đối mặt, cùng nhau. Bởi vì, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu chỉ có màu hồng, mà còn có cả những giông bão, những thử thách để tình yêu và tình bạn được tôi luyện, được trưởng thành.