Sau buổi gặp gỡ với cô chủ nhiệm Lan Anh, bước chân của Long và Linh trên hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương nặng trĩu hơn thường lệ. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch, nhưng không thể xua đi mây mù trong lòng hai cậu trò. Mặc dù cô Lan Anh đã khuyên nhủ bằng giọng điệu thấu hiểu, nhưng lời khuyên "giữ khoảng cách" ấy lại như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim họ, khiến Linh cảm thấy chênh vênh và Long thì bực bội, bất lực.
Họ bước vào lớp trong một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt thường thấy của một buổi sáng đầu tuần, cả lớp dường như chìm trong một sự im ắng đầy gượng gạo. Từng ánh mắt dò xét, từng cái liếc nhìn nhanh chóng, rồi lại vội vàng tránh đi khi bắt gặp ánh mắt của Linh hay Long. Những lời thì thầm to nhỏ không còn chỉ là những tiếng xì xào vô nghĩa mà đã trở nên rõ ràng hơn, như những con sóng ngầm vỗ nhẹ vào mạn thuyền, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Long cảm nhận rõ sự thay đổi ấy. Cậu siết chặt bàn tay Linh đang đan vào tay mình, cố gắng truyền cho cô sự trấn an, dù trong lòng cậu cũng đang gợn lên một nỗi lo lắng khôn nguôi. Cậu nhìn quanh, thấy Hùng, Mai và Lan đang ngồi ở bàn cuối, ánh mắt họ đầy sự lo lắng, nhưng cũng có vẻ bất lực. Cậu thấy Yến, Chi và Loan đang túm tụm lại ở góc lớp, những cái đầu chụm vào nhau, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía họ, rồi che miệng cười khúc khích. Nụ cười đó không hề vui vẻ, mà ẩn chứa một sự chế nhạo, hả hê.
Khi Long và Linh đi ngang qua, Yến khẽ ho một tiếng, rồi thì thầm với Chi, giọng đủ lớn để Linh có thể nghe thấy rõ mồn một: “*Đúng là có sắc thì được lợi đủ đường nhỉ? Ai mà biết được bên trong thế nào…*” Chi và Loan bật cười rúc rích, ánh mắt đầy vẻ khinh thường lướt qua Linh. Câu nói của Yến không chỉ là một lời thì thầm, nó là một mũi kim nhọn đâm thẳng vào sự tự trọng của Linh. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, cảm giác tủi thân và uất ức dâng trào. Cô biết, một lời đồn mới, độc địa hơn, đã bắt đầu được gieo rắc.
Linh nghiêng đầu, thầm thì với Long, giọng cô khẽ run lên: “*Sao mọi người nhìn mình lạ vậy Long? Có phải… có phải tin đồn lại lan ra rồi không?*” Cô cảm nhận được sự lạnh giá từ những ánh mắt xa lạ, sự dè bỉu từ những nụ cười khẩy, và trên hết là sự cô lập mà cô chưa từng trải qua. Cô đã từng là tâm điểm của mọi sự chú ý, nhưng là theo một cách tích cực, rạng rỡ. Còn bây giờ, cô lại là tâm điểm của những lời xì xào, của những ánh nhìn xét nét, như một thứ gì đó đáng bị soi mói.
Long siết chặt tay Linh hơn nữa, cảm nhận sự run rẩy trong lòng bàn tay cô. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt kiên định, cố gắng truyền cho cô sức mạnh. “*Kệ họ đi Linh. Mình không làm gì sai.*” Lời nói của Long tuy đơn giản nhưng lại là một điểm tựa vững chắc cho Linh lúc này. Cậu biết, tin đồn đang lan truyền không chỉ là về việc họ hẹn hò, mà còn là một phiên bản méo mó, độc hại hơn nhiều. Cậu đã nghe loáng thoáng từ Hùng, rằng Tùng và Minh Quân đang gieo rắc tin đồn rằng Linh hẹn hò với Long chỉ vì muốn nâng điểm trong các môn Long giỏi, hoặc Long cố tình lợi dụng Linh để nổi tiếng hơn. Những lời lẽ đó không chỉ bôi nhọ Linh mà còn hạ thấp cả cậu, biến tình cảm chân thành của họ thành một mối quan hệ vụ lợi, toan tính. Long cảm thấy tức giận đến sôi máu, nhưng cậu biết mình phải giữ bình tĩnh, ít nhất là trước mặt Linh.
Họ cố gắng bước về chỗ ngồi của mình, nhưng mỗi bước đi lại như bị kéo lại bởi những lực vô hình. Các nhóm bạn bè thân thiết của Linh trước đây, giờ đây lại tỏ ra lúng túng, tránh né. Khi Linh tiến đến gần bàn của một nhóm bạn nữ, các cô gái ấy đột ngột im bặt, rồi nhanh chóng quay đi, vờ như đang bận rộn với sách vở. Cảm giác bị cô lập, bị xa lánh càng khiến Linh đau đớn. Cô luôn là người hoạt bát, dễ gần, có nhiều bạn bè. Giờ đây, những người cô từng tin tưởng lại quay lưng lại với cô, chỉ vì những lời đồn thổi vô căn cứ.
Long cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng. Cậu nhìn Tùng và Minh Quân đang ngồi ở bàn trên, từ xa quan sát với vẻ mặt đắc ý, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Nụ cười đó như một lời tuyên chiến ngầm, khẳng định rằng Tùng vẫn chưa chịu thua, và cậu ta sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích của mình. Long muốn lao đến, túm lấy cổ áo Tùng và bắt cậu ta phải trả giá cho những gì đã gây ra. Nhưng cậu biết, điều đó sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ, sẽ chỉ khiến Linh càng thêm áp lực. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sục sôi trong lòng. Cậu phải mạnh mẽ, phải là điểm tựa cho Linh.
Cả buổi học đầu tiên trôi qua trong sự nặng nề. Linh cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng những lời thì thầm, những ánh mắt soi mói vẫn cứ đeo bám cô. Cô cảm thấy như mình đang bị đánh giá, bị phán xét bởi cả một tập thể. Cô ngước nhìn Long, thấy cậu vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn về phía bảng. Sự bình tĩnh của cậu phần nào giúp cô trấn an, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn cứ âm ỉ. Cô ước gì mọi chuyện có thể trở lại như trước, khi tình cảm của cô và Long chỉ là một bí mật ngọt ngào, khi họ có thể tự do thể hiện sự quan tâm mà không phải lo lắng về những ánh mắt dò xét. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu chỉ có màu hồng, mà còn có cả những giông bão, những thử thách để tình yêu và tình bạn được tôi luyện, được trưởng thành. Và cô biết, họ đang ở ngay giữa tâm bão.
***
Tiết thực hành Hóa học, một trong những môn học yêu thích của Linh, lại trở thành một thử thách khác. Phòng thí nghiệm của trường Ánh Dương luôn là một không gian đặc biệt. Dãy bàn thí nghiệm dài, mặt đá granite lạnh lẽo, những chiếc ghế đẩu cao xếp ngay ngắn. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh va vào nhau, mùi cồn và hóa chất đặc trưng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa nghiêm túc, vừa đầy hứng thú. Tuy nhiên, hôm nay, sự hứng thú trong Linh đã tan biến. Cô chỉ cảm thấy căng thẳng, áp lực.
Cô giáo yêu cầu các nhóm tự chọn cặp để làm thí nghiệm. Long và Linh, như thường lệ, sẽ luôn là một cặp ăn ý. Linh luôn ngưỡng mộ sự tỉ mỉ, cẩn thận và kiến thức vững vàng của Long trong các môn khoa học tự nhiên. Còn Long thì lại thích sự năng động, hoạt bát và khả năng ghi nhớ nhanh nhạy của Linh. Cả hai bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo.
Long vừa đặt túi sách xuống ghế, đang định quay sang mỉm cười với Linh và ngỏ lời: "Cậu muốn làm thí nghiệm nào trước, Linh?", thì Linh đã tiến lại gần. Nhưng ngay khi cô vừa nhích bước, một bóng dáng quen thuộc đã nhanh chóng chen vào giữa họ. Đó là Yến, và ngay sau đó là Chi.
"Ối, Long ơi, cậu có thể hướng dẫn tớ phần này được không? Tớ thấy khó hiểu quá à!" Yến nói, giọng điệu ngọt ngào đến mức giả tạo, đôi mắt liếc xéo sang Linh đầy vẻ thách thức. Cô ta cố tình đứng sát cạnh Long, gần như chạm vào cánh tay cậu, khiến Linh không thể nào tiếp cận một cách tự nhiên. Chi thì đứng ngay sau Yến, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Long nhíu mày, cảm thấy khó chịu trước sự trơ trẽn của Yến. Cậu định lên tiếng từ chối thì một bạn nam khác, Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, đã nhanh chóng bước tới, chen vào phía bên kia của Long.
"Long ơi, hay cậu với tớ làm chung nhóm đi. Tớ thấy phần này phức tạp quá, cần người giỏi như cậu hướng dẫn." Minh Quân nói, giọng có vẻ nhiệt tình nhưng ánh mắt lại lấm lét nhìn sang Linh, rồi nhanh chóng liếc về phía Tùng đang ngồi ở một góc khác, khóe môi khẽ nhếch.
Linh bị đẩy vào tình thế khó xử. Cô đứng chôn chân giữa lối đi, cảm thấy mình như người thừa. Ánh mắt cô chạm vào Long, thấy cậu đang nhìn cô đầy áy náy và bất lực. Cậu muốn nói gì đó, muốn đẩy Yến và Minh Quân ra để cô có thể đến gần. Nhưng cậu biết, làm như vậy sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm ồn ào, thêm rắc rối. Cô giáo đang đi lại giữa các dãy bàn, quan sát học sinh. Long không muốn Linh bị chú ý thêm nữa.
Hùng, thấy vậy, nhanh chóng bước tới, cố gắng giúp Linh thoát khỏi tình huống khó chịu này. Cậu ta vẫy tay về phía Linh, giọng lanh lảnh, pha chút hài hước để giảm bớt căng thẳng: “*Linh ơi, cậu có muốn sang nhóm Hùng không? Bọn Hùng đang thiếu người đây, vừa đúng một cặp luôn!*” Kèm theo đó là nụ cười híp mắt đặc trưng của cậu.
Linh nhìn Hùng, rồi lại nhìn Long, ánh mắt đầy sự cảm kích. Cô gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. “*À, ừm, cảm ơn Hùng. Mình qua đây vậy.*” Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Bước chân cô nhẹ bẫng khi rời khỏi vị trí của Long, như thể cô vừa bị tước đi một thứ gì đó thân thuộc.
Long nhìn theo Linh, thấy cô miễn cưỡng gia nhập nhóm của Hùng. Cậu cảm thấy tức giận đến sôi máu. Cậu biết rõ đây là âm mưu của Tùng, thông qua Yến, Chi và Minh Quân, nhằm chia cắt cậu và Linh, nhằm khiến Linh cảm thấy bị cô lập. Cậu muốn lập tức bỏ dở buổi thực hành, kéo Linh ra khỏi đây, nhưng lý trí mách bảo cậu phải kiềm chế. Cậu phải kiên nhẫn, phải tìm một cách giải quyết triệt để hơn.
Long cố gắng tập trung vào thí nghiệm Hóa học, nhưng lòng cậu như lửa đốt. Mùi hóa chất đặc trưng trong phòng thí nghiệm hôm nay dường như trở nên nồng nặc hơn, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Cậu liếc nhìn về phía Linh, thấy cô đang cặm cụi với dụng cụ của mình, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được vẻ buồn bã. Tùng, ngồi ở một góc khác của phòng thí nghiệm, liếc nhìn Long và Linh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Hắn ta đã thành công trong việc gieo rắc sự chia rẽ và khó chịu. Hắn ta biết, đây chỉ là khởi đầu.
Cả buổi thực hành trôi qua trong sự căng thẳng. Long và Linh không thể làm việc cùng nhau, không thể trao đổi ánh mắt hay những lời động viên quen thuộc. Khoảng cách vật lý giữa họ, dù chỉ là vài bước chân, lại trở nên xa vời vợi, như một bức tường vô hình ngăn cách. Long cảm thấy bất lực, cảm thấy mình không thể bảo vệ Linh khỏi những mũi nhọn của dư luận, khỏi những âm mưu hèn hạ. Nỗi lo lắng cho Linh cứ lớn dần trong lòng cậu, báo hiệu một sự mệt mỏi và tổn thương của Linh đang đến giới hạn chịu đựng, có thể dẫn đến một hành động bộc phát hoặc một cuộc nói chuyện nghiêm túc hơn giữa hai người.
***
Chiều tối, sau giờ học, quán trà sữa Trăng Khuyết rộn ràng hơn thường lệ. Quán có mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh nhỏ xinh và những bức tranh tường lãng mạn. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, tiếng trò chuyện rôm rả của các cô cậu học trò tan trường, tiếng máy pha chế đồ uống lạch cạch, tất cả tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp và trẻ trung. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp không gian, xua đi cái lạnh lẽo của buổi chiều tà.
Tuy nhiên, bầu không khí tươi sáng của quán trà sữa dường như không thể xua tan đi sự mệt mỏi đang hiện rõ trên gương mặt Linh. Cô tựa đầu vào vai Long, đôi mắt đỏ hoe, những vệt nước mắt đã khô nhưng vẫn còn vương lại trên gò má. Long ôm nhẹ cô, một tay siết chặt tay cô dưới gầm bàn, ánh mắt cậu nhìn xa xăm, đầy sự xót xa và quyết tâm. Bên cạnh họ, Hùng, Mai và Lan cũng ngồi đó, vẻ mặt đầy lo lắng.
“*Thật sự mệt mỏi quá…*” Linh khẽ thều thào, giọng cô yếu ớt, nghẹn ngào. “*Mình không hiểu sao mọi người có thể tin những điều như vậy. Mình… mình chỉ muốn mọi chuyện bình thường trở lại. Mình chỉ muốn được đi học, được ở bên Long mà không phải lo lắng bất cứ điều gì…*” Nước mắt cô lại bắt đầu lăn dài. Cảm giác bị hiểu lầm, bị phán xét, bị cô lập đã đè nặng lên cô suốt cả ngày. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng kiên cường, nhưng giờ đây, khi ở bên những người bạn thân thiết, những cảm xúc tiêu cực ấy đã vỡ òa.
Long siết chặt tay Linh hơn nữa, cảm nhận sự run rẩy trong cơ thể cô. Cậu nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một nỗi đau xót: “*Anh xin lỗi vì không thể làm gì hơn để bảo vệ em. Anh xin lỗi vì để em phải chịu đựng những điều này.*” Cậu thật sự cảm thấy bất lực. Cậu có thể đối đầu trực diện với Tùng, có thể đánh bại cậu ta trên sân bóng, nhưng những lời đồn thổi vô hình, những ánh mắt dò xét thì cậu lại không thể nào chống đỡ. “*Nhưng đừng lo, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Anh sẽ không bao giờ buông tay em.*” Lời hứa của Long như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của Linh.
Lan, với bản tính nóng nảy và thẳng thắn, không thể kìm được sự tức giận. Cô đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng cốc trà sữa lạch cạch vang lên. “*Cái tên Tùng đó thật đáng ghét! Hắn ta không từ thủ đoạn nào để phá hoại hai cậu! Hắn ta nghĩ hắn là ai chứ!*” Giọng Lan cao và dứt khoát, thể hiện rõ sự căm phẫn của cô. Cô luôn là người đứng ra bảo vệ bạn bè, và giờ đây, thấy Linh đau khổ như vậy, cô càng thêm tức tối.
Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh và suy tư hơn, cố gắng giữ bình tĩnh để phân tích tình hình. Cô đẩy gọng kính lên sống mũi, ánh mắt thông minh lướt qua gương mặt mệt mỏi của Linh. “*Chúng ta cần phải tìm cách để chứng minh những tin đồn đó là sai sự thật, hoặc ít nhất là giảm bớt ảnh hưởng của nó. Nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn, Linh sẽ không chịu nổi đâu.*” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự kiên quyết. Cô biết, chỉ ngồi than vãn sẽ không giải quyết được vấn đề.
Hùng gật đầu đồng tình, vẻ mặt đã bớt pha trò hơn thường lệ. “*Đúng vậy. Nhưng làm sao bây giờ? Càng giải thích thì người ta càng cho là mình ngụy biện. Mà không nói gì thì lại bị đồn thổi đủ thứ.*” Cậu gãi đầu, cảm thấy bối rối.
Linh ngẩng đầu lên nhìn Long, ánh mắt cô đầy sự lo lắng. “*Anh nghĩ chúng ta nên làm gì, Long? Em không biết phải đối mặt với mọi người như thế nào nữa.*” Cô cảm thấy mình đang đến giới hạn của sự chịu đựng. Nỗi tổn thương và mệt mỏi đã khiến cô mất đi sự tự tin thường ngày.
Long siết chặt tay Linh, ánh mắt cậu ánh lên sự quyết tâm. Cậu biết, sự đắc thắng của Tùng báo hiệu hắn sẽ không dừng lại ở tin đồn, mà sẽ tìm cách phá hoại trực tiếp và nghiêm trọng hơn. Cậu và Linh không thể cứ im lặng chịu đựng mãi được. Họ cần một giải pháp triệt để hơn, một hành động táo bạo hơn. Cậu nhìn Mai, nhìn Lan, nhìn Hùng, những người bạn thân thiết luôn ở bên cạnh họ. “*Anh sẽ không để ai làm tổn thương em thêm nữa, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách.*” Long nói, giọng cậu trầm ấm và kiên định, như một lời thề. Cậu biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cậu và Linh, mà còn là cuộc chiến của cả nhóm bạn bè.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán trà sữa khẽ mở ra. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Đó là Tùng, đi cùng Trần Minh Quân. Hắn ta bước vào, ánh mắt nhanh chóng lướt qua bàn của Long và Linh. Khi ánh mắt hắn chạm vào gương mặt mệt mỏi của Linh, và Long đang ôm nhẹ cô, khóe miệng hắn ta khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, đầy vẻ hả hê. Hắn ta không dừng lại, chỉ liếc nhìn rồi nhanh chóng rời đi, để lại phía sau một làn hương nước hoa nam tính nhưng lại mang theo một sự ghê tởm khó tả.
Long cảm nhận được ánh mắt của Tùng, và sự căm ghét trong lòng cậu lại trỗi dậy. Cậu biết, đây chỉ là một đòn thăm dò nhỏ của Tùng. Hắn ta đang hả hê vì kế hoạch của mình đang có hiệu quả. Nhưng Long sẽ không để hắn ta đạt được mục đích cuối cùng. Mối quan hệ của Long và Linh, dù đã được công khai, sẽ phải trải qua nhiều sóng gió hơn để thực sự vững chắc. Long và Linh cần phải tìm một giải pháp triệt để hơn là chỉ im lặng và chịu đựng, báo hiệu một kế hoạch hoặc hành động đối phó táo bạo hơn sẽ được thực hiện trong tương lai gần. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những rung động ngọt ngào mà còn có cả những thử thách khắc nghiệt, để tình yêu và tình bạn được tôi luyện, được chứng minh. Và họ, Long và Linh, cùng với những người bạn thân thiết, sẽ đối mặt với tất cả.