Rực rỡ thanh xuân
Chương 188

Khoảng Cách Từ Một Lời Vô Tình

3728 từ
Mục tiêu: Minh họa cách Long và Linh cùng nhau đối mặt với áp lực dư luận, nhưng sự mệt mỏi đã khiến cả hai dễ tổn thương hơn.,Tạo ra một 'sự cố nhỏ hoặc lời nói vô tình' từ phía Long, gây ra hiểu lầm sâu sắc cho Linh.,Khiến sự tin tưởng giữa Long và Linh bị lung lay, tạo nên một khoảng cách mong manh trong mối quan hệ của họ, đẩy xung đột nội tâm lên cao trào.,Cho thấy sự 'đắc thắng' ngầm của Tùng khi chứng kiến mối quan hệ của Long và Linh rạn nứt.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Trần Minh Quân
Mood: Tense, emotional, melancholic, reflective
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán bàng lá xanh rì trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, trải dài thành những vệt sáng vàng óng trên hành lang lát gạch. Tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, lập tức một làn sóng náo nhiệt ùa đến, phá vỡ sự tĩnh lặng của những tiết học căng thẳng. Tiếng cười nói, tiếng chân bước vội vã, tiếng xì xào to nhỏ của hàng trăm học sinh hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của tuổi học trò. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và đâu đó thoang thoảng mùi cà phê từ căng tin lẩn quẩn trong không khí, vẽ nên một bức tranh thanh xuân sống động.

Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh bước đi chậm rãi giữa dòng người ngược xuôi. Long cao lớn, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi như một điểm tựa. Cậu cố gắng giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, khuôn mặt góc cạnh vẫn mang nét lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách lại không ngừng lướt qua những gương mặt bạn bè xung quanh, dò xét từng ánh nhìn. Linh sánh bước bên cậu, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi bước chân. Cô vẫn xinh đẹp, vẫn thanh thoát, nhưng nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi nay đã nhạt đi rất nhiều. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ mệt mỏi, và đôi khi, cô lại cúi gằm mặt xuống, như muốn trốn tránh tất cả những ánh mắt tò mò đang dõi theo.

Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và vẻ mặt bầu bĩnh, đi ngay cạnh Long, cố gắng pha trò để khuấy động bầu không khí nặng nề. “Này Long, Linh! Hôm nay căng tin có món bánh mì nướng mới ra lò đấy, thơm lừng cả trường luôn! Hay chúng ta đi ăn thử không?” Giọng cậu lanh lảnh, cố tình nói to để át đi những tiếng xì xào xung quanh.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân nhỏ nhắn, đeo kính cận, bước đi bên cạnh Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. “Đúng đó Linh, cậu đã ăn gì chưa? Đừng để những chuyện vớ vẩn này làm ảnh hưởng đến sức khỏe của cậu.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cô biết, Linh đang rất mệt mỏi, và điều cần nhất lúc này là sự an ủi.

Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, mái tóc ngắn năng động, bước đi dứt khoát phía sau. Cô liếc nhìn những nhóm học sinh đang tụm năm tụm ba, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ bất bình. “Kệ tụi nó đi Long, Linh! Cứ sống cuộc sống của mình là được. Miệng lưỡi thiên hạ thì có bao giờ dứt đâu.” Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, như muốn thách thức những lời đàm tiếu vô hình.

Long siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt trong tay cậu, cố gắng truyền cho cô chút sức mạnh. “Hùng nói đúng đó Linh. Chúng ta cứ đi ăn chút gì đi. Đừng để bụng đói rồi lại suy nghĩ lung tung.” Cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng nghe có vẻ hơi gượng gạo. Cậu muốn trấn an cô, muốn cô biết cậu luôn ở đây, nhưng cậu không biết phải làm thế nào để xua tan đi bóng ma đang bao trùm lấy cô.

Linh ngẩng đầu lên nhìn Long, ánh mắt cô chất chứa một nỗi buồn khó tả. Cô gật nhẹ, nhưng bước chân vẫn nặng nề. Cô cảm thấy Long đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng chính sự mạnh mẽ ấy đôi khi lại khiến cô cảm thấy cô độc. Cô không cần những lời khuyên lý trí, cô chỉ cần một sự thấu hiểu, một lời sẻ chia thật sự từ đáy lòng.

Khi nhóm Long và Linh vừa đi ngang qua một góc hành lang khuất, nơi có một cây bàng cổ thụ rợp bóng, tiếng ve kêu râm ran mùa hè như muốn xé toạc không gian tĩnh lặng, thì một giọng nói điệu đà, đầy vẻ hả hê vang lên, lọt vào tai Linh một cách rõ ràng.

“Nghe nói đâu đó có người giả vờ thanh cao, nhưng bên trong thì… haizzz. Mấy loại con gái đó ấy mà, thích gây sự chú ý bằng mọi giá. Cứ bám víu vào mấy cậu con trai hot-boy, tưởng thế là giỏi giang lắm à?” Đó là Trần Thị Yến, đang tụ tập cùng Phạm Thùy Chi và Đỗ Thị Vy. Cô ta không thèm che giấu, ánh mắt liếc thẳng về phía Linh, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Chi tiếp lời, giọng đầy vẻ hùa theo: “Đúng đó. Cứ làm như mình là nạn nhân vậy, nhưng ai biết bên trong ra sao. Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi, còn không phải thì có cố gắng cũng vô ích.”

Lời nói của Yến như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Linh. Cô cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Mọi nỗ lực tỏ ra bình thường, mọi sự cố gắng để phớt lờ đều tan biến. Cô biết, họ đang nói về cô, về Long, về cái tin đồn độc địa mới nhất đang lan truyền trong trường: Linh đang "lợi dụng" Long để đạt được mục đích cá nhân, để giữ vững vị trí "ngôi sao" của trường, hoặc tệ hơn, Long đang "ép buộc" cô. Nghe xong, Linh cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, hai mắt cay xè. Cô rụt tay lại khỏi tay Long, không còn đủ sức để giả vờ mạnh mẽ.

“Linh à…” Mai gọi nhỏ, ánh mắt lo lắng nhìn cô bạn.

“Không sao đâu Linh, đừng nghe lời tụi đó.” Lan bực bội lên tiếng, định quay lại đối chất nhưng Long đã giữ tay cô lại.

Long nhìn Yến và nhóm bạn với ánh mắt sắc lạnh, đầy sự căm ghét. Cậu biết, đây lại là một đòn nữa từ phía Tùng. Cậu ta đang dùng những lời nói độc địa để công kích Linh, để khoét sâu vào vết thương lòng của cô. Cậu muốn xông đến, muốn quát vào mặt bọn họ, nhưng cậu biết, càng làm thế thì tin đồn sẽ càng được dịp bùng phát. Long siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong lòng. Cậu quay sang Linh, ánh mắt dịu lại, cố gắng trấn an cô bằng một cái nhìn đầy yêu thương. “Cứ kệ họ đi Linh. Những lời nói đó không có giá trị gì cả. Quan trọng là chúng ta biết sự thật.”

Nhưng lời nói của Long lúc này lại không có tác dụng. Linh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cô cảm thấy mình như một con búp bê bị kéo dây, bị mọi người xung quanh soi mói, phán xét. Cô không biết phải làm sao để đối mặt với tất cả.

Ở một góc sân trường khác, Nguyễn Trọng Tùng đứng tựa vào bức tường gạch cũ kỹ, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình điện thoại. Hắn ta vừa gửi một tin nhắn cho Trần Minh Quân: "Kế hoạch đang đi đúng hướng. Cứ để Long và Linh tự dằn vặt nhau." Ánh mắt sắc sảo của hắn lướt qua nhóm Long và Linh, bắt gặp khoảnh khắc Linh rụt tay lại khỏi Long, bắt gặp vẻ mặt suy sụp của cô. Khóe miệng hắn ta khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, đầy vẻ hả hê. Hắn ta không nói gì, chỉ đứng đó quan sát, cảm nhận sự hỗn loạn đang diễn ra và thỏa mãn với "thành quả" của mình. Mùi hương nước hoa nam tính sành điệu của hắn phảng phất trong gió, như một lời tuyên bố về sự hiện diện đầy thách thức của mình. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Vết nứt đã xuất hiện.

***

Buổi chiều, sau giờ học, không khí trong quán trà sữa Trăng Khuyết vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng nhạc Kpop sôi động vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, sinh viên hòa cùng tiếng máy pha chế đồ uống lách cách, tạo nên một không gian trẻ trung, vui vẻ. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn treo lơ lửng chiếu rọi khắp căn phòng, làm nổi bật những gam màu pastel dịu mắt của nội thất. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm, mùi đường đen thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Nhưng tại một góc khuất, nơi ánh sáng có phần yếu hơn, không khí lại nặng nề đến lạ. Long, Linh, Hùng, Mai và Lan ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ. Đồ uống của họ vẫn còn nguyên vẹn, dường như không ai có hứng thú thưởng thức. Linh gục mặt xuống bàn, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất gần hết khuôn mặt. Vai cô khẽ run lên từng đợt.

“Linh, cậu đừng đọc mấy cái đó nữa…” Mai nhẹ nhàng khuyên, tay cô chạm nhẹ vào cánh tay Linh. Cô biết, Linh đang lướt điện thoại, đọc những bình luận ác ý trên các diễn đàn trường, nơi những tin đồn độc địa nhất đang được lan truyền một cách không kiểm soát.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe. “Họ… họ nói tớ là loại con gái lẳng lơ, chỉ biết bám víu đàn ông… Long, tớ phải làm sao đây?” Giọng cô run rẩy, khàn đặc vì cố kìm nén tiếng nấc. “Họ nói tớ không xứng đáng với cậu… Họ nói tớ là kẻ giả tạo, lợi dụng cậu để nổi tiếng…” Mỗi từ thốt ra đều như một nhát dao cứa vào lòng cô. Nỗi đau, sự tủi thân và bất lực cứ thế trào dâng. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, đang đạp đổ tất cả những gì cô trân quý.

Long siết chặt tay Linh, nhưng ánh mắt cậu lại nhìn xa xăm, lướt qua những bức tranh tường màu pastel mà không thực sự nhìn thấy gì. Cậu cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, nhưng những lời nói ấy dường như đã trở nên vô nghĩa. Cậu đã lặp lại chúng quá nhiều lần, và chúng không còn đủ sức mạnh để xoa dịu nỗi đau của cô nữa. “Cứ kệ họ đi Linh. Những lời nói đó không có giá trị gì cả. Quan trọng là chúng ta biết sự thật. Cậu cứ tập trung học hành, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.” Cậu nói, giọng trầm ấm nhưng lại thiếu đi sự mềm mại, thiếu đi cái vỗ về mà Linh đang khao khát. Cậu nghĩ mình đang trấn an cô bằng lý trí, bằng sự mạnh mẽ mà cậu vẫn luôn thể hiện, nhưng cậu không nhận ra rằng, điều Linh cần lúc này không phải là lý trí.

Linh ngước nhìn Long, ánh mắt cô đầy sự tổn thương và thất vọng. Cô rụt tay lại khỏi tay cậu, như thể bị bỏng. “Cậu… cậu không hiểu. Không phải ai cũng mạnh mẽ được như cậu. Tớ… tớ mệt mỏi lắm rồi.” Nước mắt cô lại không kìm được mà tuôn rơi. Lời nói của Long, vốn dĩ là để an ủi, giờ đây lại như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cô. Cậu nói cô hãy "cứ kệ", hãy "tập trung học hành", như thể nỗi đau của cô chỉ là một thứ phiền toái có thể dễ dàng bỏ qua. Cậu không hiểu rằng, những lời nói đó đang xé nát tâm hồn cô, đang khiến cô mất đi niềm tin vào bản thân và vào cả mối quan hệ này. Cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, ngay cả khi Long đang ngồi ngay bên cạnh.

Long nhìn cô, lòng đầy bối rối và bất lực. Cậu không biết mình đã nói sai ở đâu. Cậu chỉ muốn cô đừng quá để tâm đến những lời đồn thổi vô căn cứ, muốn cô giữ vững tinh thần để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Nhưng khuôn mặt suy sụp của Linh, ánh mắt đầy thất vọng của cô, khiến cậu nhận ra mình đã thất bại. Cậu đưa tay ra, muốn chạm vào vai cô, nhưng rồi lại khựng lại. Khoảng cách mong manh đã bắt đầu hình thành giữa hai người, một khoảng cách vô hình nhưng lại thật nặng nề.

Hùng và Mai trao đổi ánh mắt lo lắng. Hùng gãi đầu, vẻ mặt khó xử. “Thôi mà Linh, Long không có ý đó đâu. Long chỉ muốn cậu đừng buồn thôi.” Cậu cố gắng hòa giải, nhưng giọng nói lại nghe có vẻ yếu ớt.

Lan thở dài, cô hiểu Long muốn tốt cho Linh, nhưng cách thể hiện của cậu lại không đúng lúc. Cô nắm lấy tay Linh, nhẹ nhàng xoa. “Linh, cậu cứ khóc đi. Khóc cho nhẹ lòng. Đừng kìm nén làm gì.”

Linh gục mặt xuống bàn một lần nữa, vai cô khẽ run lên từng đợt. Tiếng nấc nghẹn ngào của cô hòa vào tiếng nhạc Kpop sôi động, tạo nên một sự tương phản đến đau lòng. Cô cảm thấy mình đang chìm dần vào một vực sâu không đáy của sự cô độc và tuyệt vọng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại trở thành những con sóng dữ dội xô đổ mọi thứ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang chứng kiến những tổn thương đầu đời.

Long nhìn cô, lòng cậu thắt lại. Cậu biết, mình đã vô tình làm cô tổn thương. Cậu muốn rút lại lời nói, muốn ôm cô thật chặt, nhưng một sự cứng nhắc nào đó trong cậu lại ngăn cản. Cậu sợ, sợ rằng mọi lời nói lúc này đều sẽ trở nên vô nghĩa. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, thật bất lực.

Xa xa, bên kia ô cửa kính của quán trà sữa, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng cùng Trần Minh Quân. Hắn ta chỉ tình cờ đi ngang qua, nhưng ánh mắt sắc sảo của hắn ngay lập tức bắt gặp hình ảnh Linh đang gục mặt khóc, và Long đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt bối rối, bất lực. Tùng khẽ nhếch mép, một nụ cười thỏa mãn hiện rõ trên môi. “Cứ để chúng nó tự dằn vặt nhau đi.” Hắn nói nhỏ với Minh Quân, giọng đầy vẻ đắc thắng. “Mối quan hệ này… sớm muộn gì cũng sẽ tan vỡ thôi.” Minh Quân gật gù, ánh mắt cũng đầy vẻ hả hê. Tùng biết, hắn đã gieo được hạt giống nghi ngờ vào lòng Linh, và giờ đây, hạt giống đó đang nảy mầm. Hắn sẽ không dừng lại ở đây. Hắn sẽ tiếp tục khoét sâu vào vết rạn nứt này, cho đến khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

***

Tối muộn, gió biển Hạ Long se lạnh thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm mặn mà của biển cả. Ánh đèn đường vàng vọt trong con hẻm nhỏ khu dân cư không đủ sức xua tan đi màn đêm dày đặc. Những bức tường gạch cũ kỹ, có chỗ đã bong tróc, in hằn những vết thời gian. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên cao, và đâu đó, tiếng mèo kêu thảm thiết vọng lại từ một góc khuất. Mùi thức ăn từ các ngôi nhà, mùi ẩm ướt đặc trưng của con hẻm trộn lẫn với mùi rác thải nhẹ, tạo nên một không gian quen thuộc nhưng lại ẩn chứa sự tĩnh lặng đáng sợ.

Long và Linh đi bộ cạnh nhau, sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người. Con hẻm này, từng là nơi chứng kiến biết bao câu chuyện vui vẻ, những tiếng cười giòn tan, những lời hẹn ước thì thầm của họ. Giờ đây, chỉ còn lại sự căng thẳng, đến mức khiến cả không khí cũng dường như đặc quánh lại. Long bước đi chậm rãi, ánh mắt cậu dõi về phía trước, nhưng tâm trí cậu lại quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn. Cậu cảm thấy sự mệt mỏi từ Linh, cảm thấy nỗi đau của cô, nhưng cậu không biết phải làm sao để chữa lành nó.

Linh bước đi bên cạnh Long, từng bước chân nặng trĩu. Cô cảm thấy một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và cậu. Cậu vẫn ở đây, vẫn đang đưa cô về nhà, nhưng cô lại cảm thấy Long đang cố giữ khoảng cách với cô, hoặc có lẽ, chính cô đang tự đẩy cậu ra xa. Nỗi tổn thương từ những lời đồn thổi, và đặc biệt là sự hụt hẫng từ lời nói vô tình của Long ở quán trà sữa, đã tạo nên một vết nứt sâu sắc trong lòng cô. Cô muốn nói, muốn hỏi, muốn được nghe những lời trấn an thật lòng, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ.

Đến gần cửa nhà Linh, cô dừng lại, quay sang nhìn Long. Ánh mắt cô đầy sự dò hỏi, pha lẫn một chút tuyệt vọng. “Long… cậu có tin tớ không?” Giọng cô nhỏ xíu, gần như thì thầm, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân. Đây không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời cầu cứu, một sự kiểm chứng cuối cùng cho niềm tin của cô.

Long cũng dừng lại, quay sang nhìn Linh. Trong ánh sáng yếu ớt của đèn đường, khuôn mặt cậu hiện rõ vẻ phức tạp: có sự bối rối, có chút bất lực, và cả một nỗi lo lắng sâu sắc. Cậu đưa tay lên, muốn chạm vào má cô, nhưng rồi lại hạ xuống. “Linh, cậu biết mà. Anh… tớ luôn tin tưởng cậu.” Cậu bắt đầu bằng một lời khẳng định quen thuộc, nhưng sau đó, một sự do dự nhỏ đã xuất hiện trong giọng nói của cậu. “Nhưng những chuyện thế này, càng giải thích càng rắc rối. Tớ nghĩ chúng ta cứ… bình thường là tốt nhất.” Long nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, lý trí. Cậu nghĩ rằng việc giữ "bình thường" sẽ giúp họ tránh được những rắc rối không đáng có, sẽ giúp Linh bớt bị soi mói. Cậu không muốn cô phải chịu thêm áp lực.

Nhưng từ "bình thường" ấy, trong hoàn cảnh này, lại là một mũi tên xuyên thẳng qua trái tim Linh. Bình thường? Vậy là cậu muốn mọi chuyện trở về như cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Như chưa từng có những lời đồn thổi độc địa, như chưa từng có những ánh mắt dò xét, như chưa từng có nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng? Bình thường, nghĩa là cô phải giả vờ mạnh mẽ, giả vờ như không có chuyện gì, trong khi lòng cô đang tan nát? Nước mắt cô trực trào, lăn dài trên má. “Bình thường? Vậy là cậu muốn mọi chuyện trở về như cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Cậu không thấy tớ đang bị tổn thương thế nào à?” Giọng cô vỡ òa trong tiếng nấc nghẹn. Cô cảm thấy như Long đang phủ nhận tất cả những gì cô đã trải qua, phủ nhận nỗi đau của cô, và tệ hơn nữa, phủ nhận cả mối quan hệ của họ. Cậu không chỉ vô tình, mà còn dường như không thấu hiểu.

Không đợi Long trả lời, Linh đột ngột quay người, vội vàng chạy thẳng vào nhà. Cánh cửa gỗ cũ kỹ đóng sầm lại, tạo ra một âm thanh khô khốc vang vọng trong con hẻm vắng. Long đứng chết lặng, đưa tay ra như muốn níu giữ, nhưng rồi lại buông thõng xuống. Ánh mắt cậu dán chặt vào cánh cửa đã đóng kín, lòng cậu ngập tràn sự hối hận và bất lực. Cậu biết, mình đã sai. Cậu biết, mình đã vô tình nói ra những lời khiến cô tổn thương sâu sắc. Cậu muốn chạy theo, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng cậu yêu cô nhiều đến nhường nào, nhưng một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người.

Gió lạnh lùa qua con hẻm, thổi tung mái tóc đen của Long. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những rung động ngọt ngào mà còn có cả những thử thách khắc nghiệt, để tình yêu và tình bạn được tôi luyện, được chứng minh. Nhưng liệu tình yêu của cậu và Linh có đủ mạnh mẽ để vượt qua vết nứt vừa hình thành? Vết nứt này, cậu biết, sẽ là cơ hội để Tùng tiếp tục ra tay, có thể là một hành động trực tiếp hơn để chiếm lấy Linh. Và Linh, liệu cô có tiếp tục tin tưởng cậu, hay để nỗi đau và sự nghi ngờ dẫn lối? Long biết, cậu sẽ phải học cách thể hiện cảm xúc rõ ràng hơn và thấu hiểu hơn, nếu không muốn mất đi Linh. Cậu cảm thấy một dự cảm chẳng lành, một "cú sốc" lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước, buộc cậu và Linh phải đối diện với cảm xúc thật và đưa ra quyết định dứt khoát về mối quan hệ của mình. Khoảng cách mong manh này, liệu có thể hàn gắn lại được không? Hay nó sẽ ngày càng rộng lớn, đẩy hai trái tim yêu thương ra xa nhau mãi mãi?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ