Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Hạ Long khi nhóm bạn rời khỏi nhà sách, mang theo cảm giác của một buổi học nhóm vừa hiệu quả lại vừa chất chứa những rung động ngầm. Long đi cạnh Ngọc Linh, cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp mà cô mang lại. Cậu biết rằng, những cảm xúc này mới chỉ là khởi đầu, nhưng cậu sẵn sàng để khám phá chúng, để cùng cô gái ấy trải qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Chiếc bút chì khắc tên "Long" trong túi quần cậu như một lời nhắc nhở thầm lặng về mối liên kết đặc biệt giữa hai người. Long nhìn Ngọc Linh, đôi mắt cậu không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một ánh sáng khác lạ, một ánh sáng của sự quan tâm, của những rung động đầu đời. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc một chàng trai dần mở lòng, để trái tim mình được dẫn lối bởi một cô gái. Long biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhưng cậu đã sẵn sàng, vì bên cạnh cậu, có Ngọc Linh, có những người bạn thân, và có cả thành phố biển Hạ Long thơ mộng đang ôm ấp những ước mơ và tình cảm đầu đời của họ.
***
Chiều muộn, khi những tia nắng vàng còn vương vãi trên mái ngói đỏ tươi của những căn nhà cổ, len lỏi qua tán lá xanh mướt của hàng cây phượng vĩ, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan đã có mặt tại Nhà sách Mây Trôi quen thuộc. Đây là một tòa nhà ba tầng cũ kỹ nhưng được cải tạo rất khéo léo, mang một vẻ đẹp ấm áp và cổ điển. Mặt tiền bằng gỗ sẫm màu, với những ô cửa sổ lớn đón trọn ánh sáng tự nhiên, khiến không gian bên trong luôn ngập tràn sự trong trẻo. Khi bước vào, một mùi hương dễ chịu xộc thẳng vào khứu giác: mùi giấy cũ thoang thoảng, mùi mực in còn mới, xen lẫn hương gỗ ấm áp và cả mùi cà phê rang xay dịu nhẹ từ khu vực cà phê sách ở tầng trệt. Tiếng lật trang sách loạt soạt, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những người đọc, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương phát ra từ những chiếc loa nhỏ được giấu khéo léo, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của tri thức và sự thư thái.
Cả nhóm chọn một chiếc bàn lớn bằng gỗ sồi cũ kỹ ở tầng hai, nơi có thể nhìn ra con phố tấp nập bên dưới qua khung cửa sổ. Sách vở, máy tính, bút chì và những chiếc bút màu đủ loại nhanh chóng được bày biện gọn gàng trên mặt bàn. Ngọc Linh, với nụ cười vẫn còn rạng rỡ từ kết quả bài kiểm tra Toán tuần trước, trông đặc biệt tươi tắn. Làn da trắng hồng của cô ửng nhẹ dưới ánh đèn vàng dịu, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hưng phấn. Cô mặc bộ đồng phục học sinh gọn gàng, mái tóc đen dài được buộc cao thành đuôi ngựa, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Long khẽ mỉm cười khi nhìn thấy cô. Cậu ngồi đối diện Linh, chiếc áo sơ mi trắng tinh của đồng phục được là phẳng phiu, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Đôi mắt hổ phách của cậu lướt qua Linh, dừng lại một chút, rồi lại chuyên chú vào cuốn sách trên tay, nhưng khóe môi vẫn cong lên một cách vô thức.
Hùng, như thường lệ, không thể bỏ qua cơ hội để trêu chọc. Cậu bạn dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp lại khi cười, lanh lảnh nói: “Này Linh, cậu lại ‘lột xác’ nữa rồi à? Trông rạng rỡ thế này, chắc lại có bí kíp gì từ ‘gia sư đặc biệt’ rồi!” Hùng nháy mắt với Long, cố tình nhấn mạnh cụm từ “gia sư đặc biệt” như một lời ám chỉ. Cậu quay sang Mai, mỉm cười tinh quái. Mai, ngồi cạnh Linh, nhẹ nhàng đẩy vai Hùng, nhưng đôi môi cô cũng cong lên một nụ cười dịu dàng. Cô, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc tết gọn gàng và chiếc kính cận trên sống mũi thanh tú, luôn là người trầm tính và tinh tế nhất nhóm. “Thôi đi Hùng, để Linh tập trung nào,” cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để kìm hãm sự hưng phấn của Hùng.
Ngọc Linh nghe Hùng trêu, khuôn mặt cô lập tức ửng đỏ, một cảm giác ngại ngùng dâng lên nhưng xen lẫn niềm hạnh phúc không nói nên lời. Cô khẽ liếc nhìn Long, người vẫn đang giả vờ chăm chú vào cuốn sách nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên. “Tớ chỉ cố gắng hơn thôi mà!” Linh nói, giọng lí nhí, cố gắng lảng tránh ánh mắt trêu chọc của Hùng. Cô biết, sự cố gắng của cô có một phần không nhỏ đến từ sự kiên nhẫn và tận tâm của Long. Mỗi lần Long giảng bài, cậu không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn truyền cả sự tự tin, sự nhiệt huyết, khiến cô cảm thấy được động viên rất nhiều.
Long, nghe thấy lời Linh, khẽ cười, một nụ cười rất khẽ nhưng lại tỏa ra sự ấm áp lạ thường. Cậu đặt cây bút chì khắc tên "Long" mà Linh đã tặng lên bàn của mình, cạnh cuốn sách Toán. Chiếc bút chì gỗ, với những nét khắc đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, như một vật kết nối vô hình giữa hai người. Cậu dịch ghế ngồi gần Ngọc Linh hơn một chút, một hành động nhỏ nhưng đầy ẩn ý, giả vờ là để tiện trao đổi bài. Thật ra, cậu chỉ muốn cảm nhận sự hiện diện của cô rõ ràng hơn, cảm nhận được hơi ấm và hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô. Linh mở sách Toán, bắt đầu làm bài tập, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cô vẫn lướt qua Long, rồi lại nhanh chóng cụp xuống, giấu đi những rung động tinh tế trong lòng. Bầu không khí học tập vẫn diễn ra sôi nổi, nhưng dưới lớp vỏ bọc của những công thức và con số, một dòng chảy cảm xúc khác đang âm thầm tuôn chảy, nhẹ nhàng như những con sóng vỗ về bờ cát Hạ Long.
***
Buổi học nhóm tiếp tục, và bầu không khí trong Nhà sách Mây Trôi dần trở nên sâu lắng hơn khi ánh sáng bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ vàng nhạt sang tím sẫm của buổi chiều tà. Những chiếc đèn vàng trong nhà sách được bật sáng, hắt lên những giá sách cao ngút, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy mê hoặc. Tiếng nhạc không lời vẫn du dương, hòa cùng tiếng lật sách và tiếng bút sột soạt trên giấy. Ngọc Linh đang vật lộn với một bài toán hình học cực khó. Cô cau mày, vẻ mặt tập trung cao độ, rồi khẽ gãi đầu, mái tóc đen dài khẽ rơi xuống che một phần khuôn mặt. Đôi môi cô mím chặt, biểu cảm lộ rõ sự bế tắc. Dù đã tiến bộ rất nhiều, nhưng những bài toán nâng cao vẫn là một thử thách không nhỏ đối với cô. Cô liếc nhìn Long một cách vô thức, như tìm kiếm một sự giúp đỡ.
Long, người luôn có một giác quan nhạy bén với những biểu hiện cảm xúc của Linh, nhận thấy sự khó khăn của cô. Cậu nhẹ nhàng dịch chuyển ghế lại gần hơn một chút nữa, hơi nghiêng người sang phía cô. Một mùi hương thoang thoảng, rất riêng của Long – mùi sách mới và một chút hương bạc hà tươi mát – lướt qua khứu giác của Linh, khiến cô khẽ giật mình. Cậu đưa tay chỉ vào sách của Linh, cúi người sát lại để giải thích chi tiết, giọng trầm ấm vang bên tai cô. “Chỗ này, cậu phải dùng định lý... như thế này. Vẽ thêm đường phụ ở đây thì sẽ ra,” Long nói, từng câu chữ rõ ràng, mạch lạc, như đang cố gắng tháo gỡ từng nút thắt trong suy nghĩ của Linh. Hơi thở ấm áp của cậu phả nhẹ vào mái tóc cô, khiến Linh bất giác rụt vai lại một chút.
Cô cố gắng tập trung vào lời giải thích của cậu, nhưng sự gần gũi đột ngột ấy khiến tim cô đập nhanh hơn bình thường. Cánh tay của Long khẽ chạm vào cánh tay cô khi cậu với tay qua để chỉ vào một điểm trên hình vẽ. Rồi, khi cả hai cùng cúi xuống, cùng chỉ vào một góc nhỏ trên quyển sách, ngón tay Long vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Linh. Đó chỉ là một cú chạm rất khẽ, rất thoáng qua, nhưng lại như một dòng điện chạy dọc cơ thể cô. Mu bàn tay Linh mềm mại, ấm áp, khiến Long bất giác nín thở. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ điểm chạm, vừa bất ngờ vừa ấm nóng, khiến cả hai giật mình như bị điện giật.
Long rụt tay lại nhanh chóng, ánh mắt cậu thoáng vẻ bối rối, không dám nhìn thẳng vào Linh. Khuôn mặt vốn điềm tĩnh của cậu giờ đây ửng đỏ một cách khó nhận ra dưới ánh đèn vàng dịu. Cậu cố gắng hắng giọng, điều chỉnh lại tư thế ngồi, nhưng sự ngượng ngùng vẫn còn vương vấn trong ánh mắt hổ phách của cậu. “Cậu... cậu hiểu không?” Long hỏi, giọng hơi ngập ngừng, không còn vẻ trầm ấm tự tin như trước. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh mắt bối rối của Linh. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây long lanh hơn mọi khi, ánh lên vẻ ngạc nhiên và một chút hoảng loạn.
Ngọc Linh cúi gằm mặt, mái tóc đen dài che đi phần lớn khuôn mặt đang đỏ bừng của cô. Cảm giác ấm nóng từ cú chạm vẫn còn vương vấn trên mu bàn tay, như một dấu ấn vô hình. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô sợ rằng Long có thể nghe thấy. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác lạ lẫm và choáng váng. “À... ừm...” Linh lí nhí, không biết phải trả lời sao cho phải. Cô chỉ biết gật đầu lia lịa, tay nắm chặt cây bút, cố gắng che giấu sự bối rối tột độ của mình. Cả hai chìm vào một khoảnh khắc im lặng khó xử, khi mà lời nói dường như trở nên thừa thãi, nhường chỗ cho những cảm xúc đang cuộn trào trong tâm hồn tuổi trẻ.
***
Sau cú chạm tay bất ngờ và đầy rung động, một sự im lặng khó xử bao trùm Long và Linh, nhưng chỉ trong chốc lát. Long, dù bên trong đang xao xuyến không thôi, vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh. Cậu hắng giọng một cái, cố gắng lấy lại sự điềm đạm thường thấy. Giọng cậu hơi trầm hơn, có chút ngập ngừng, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục bài giảng. “Vậy... cậu đã hiểu rõ chỗ này chưa?” Cậu hỏi, cố gắng chỉ vào quyển sách một lần nữa, nhưng lần này cẩn thận hơn, không để tay mình quá gần cô. Ánh mắt cậu cũng lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Linh. Cậu sợ rằng, nếu nhìn vào ánh mắt ấy, những cảm xúc đang dâng trào trong lòng cậu sẽ bộc lộ hết ra bên ngoài.
Ngọc Linh vẫn cúi gằm mặt, má cô vẫn còn ửng đỏ. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít thở thật sâu. Cảm giác ấm nóng từ cú chạm tay vẫn còn rõ rệt, khiến cô không thể nào tập trung hoàn toàn vào những con số và hình vẽ trên trang sách. Cô gật đầu lia lịa, cố gắng tạo ra vẻ tự nhiên nhất có thể. “Dạ... ừm... tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu,” cô nói, giọng nhỏ xíu, gần như thì thầm. Cô biết ơn Long vì cậu đã không đề cập gì đến cú chạm tay vừa rồi, dù cô chắc chắn rằng cậu cũng cảm nhận được sự bất ngờ và bối rối ấy.
Hùng và Mai, những người bạn thân luôn có mặt và luôn tinh ý, không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Hùng, với đôi mắt híp lại đầy tinh quái, khẽ thì thầm với Mai, giọng đủ nhỏ để Long và Linh không nghe thấy rõ, nhưng đủ lớn để tạo nên một sự hiện diện. “Này, cậu thấy không? Có ‘điện’ rồi đó. Không hổ danh ‘gia sư đặc biệt’ của tớ.” Cậu nháy mắt với Mai, vẻ mặt đầy thích thú. Mai, dù cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, cũng không thể nhịn được một nụ cười mỉm. Cô khẽ đẩy nhẹ Hùng, ra hiệu cho cậu im lặng, nhưng trong ánh mắt cô lại ánh lên sự ủng hộ và vui vẻ. Hai người bạn thân của Long và Linh đã quá quen thuộc với những màn "đẩy thuyền" tinh tế của mình, và họ biết rằng, khoảnh khắc vừa rồi chính là một bước tiến quan trọng.
Lan, cô bạn thực tế và tập trung vào học tập, ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách Vật lý, hơi khó hiểu nhìn Hùng và Mai. “Hai cậu nói gì mà bí mật thế?” Giọng cô rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hùng và Mai. Sự xuất hiện của Lan như một làn gió mát thổi tan đi một phần không khí căng thẳng và ngượng ngùng giữa Long và Linh, đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo bình thường hơn một chút. Hùng cười hềnh hệch, xua tay: “À không có gì đâu Lan, tụi tớ đang bàn về một bài toán khó thôi mà.” Cậu cố gắng giấu đi vẻ tinh quái trên khuôn mặt.
Long hít một hơi thật sâu, cảm thấy đôi chút nhẹ nhõm khi sự chú ý được chuyển hướng. Cậu tiếp tục chỉ dẫn cho Linh một cách kiên nhẫn hơn, giọng đã trở lại vẻ trầm ấm quen thuộc. Linh cũng cố gắng tập trung vào bài giải, nhưng trong lòng cô, cảm giác ấm nóng từ cú chạm tay vẫn còn nguyên vẹn, và những rung động mới mẻ vẫn đang dồn dập. Cô biết rằng, buổi học nhóm này không chỉ là nơi để củng cố kiến thức, mà còn là nơi để những rung động đầu đời nhen nhóm, lớn dần, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, mang theo tình yêu tuổi thanh xuân. Chiếc bút chì khắc tên "Long" nằm yên vị trên bàn, như một nhân chứng thầm lặng cho khoảnh khắc đặc biệt vừa qua, và cho những cảm xúc đang dần lớn lên giữa hai người.
***
Buổi học nhóm cuối cùng cũng kết thúc khi trời đã tối muộn, thành phố Hạ Long lên đèn lung linh như một dải ngân hà lấp lánh bên bờ biển. Nhóm bạn rời Nhà sách Mây Trôi, tạm biệt nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt. Long vẫn giữ khoảng cách vừa phải với Ngọc Linh, dù trong lòng cậu, cảm giác ấm nóng từ cú chạm tay vẫn còn vương vấn. Hùng và Mai đi phía sau, thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt ẩn ý, không quên nhoẻn cười khi thấy Long và Linh dù không nói gì nhưng vẫn toát lên một sự kết nối đặc biệt.
Ngọc Linh bước đi trên con đường quen thuộc về nhà, lòng vẫn còn xao xuyến không thôi. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi mặn của nước biển và hương thơm dịu nhẹ của hoa sữa đầu mùa, nhưng cô dường như không cảm nhận được gì ngoài dòng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô khẽ chạm vào mu bàn tay mình, nơi Long đã vô tình chạm vào. Cảm giác ấm nóng từ cú chạm ấy vẫn còn vẹn nguyên, như một dòng điện nhẹ chạy dọc cơ thể. Tim cô vẫn đập nhanh hơn bình thường, một nhịp đập lạ lùng mà cô chưa từng trải qua.
Trong đầu Linh, hình ảnh Long cúi sát, giọng nói trầm ấm của cậu, và ánh mắt bối rối của cậu sau cú chạm cứ hiện lên rõ mồn một. Cô tự hỏi, liệu Long có cảm nhận được sự bối rối và rung động mạnh mẽ của cô không? Hay cậu chỉ đơn thuần là ngạc nhiên vì một cú chạm vô tình? “Tim mình... sao lại đập nhanh đến thế?” Linh tự nhủ, giọng thì thầm chỉ đủ cho mình nghe. “Cảm giác đó... là gì vậy?” Cô không thể gọi tên được cảm xúc này, nó vừa ngọt ngào, vừa ngượng ngùng, vừa đầy tò mò. Nó giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, liên tục, dai dẳng, khiến bờ cát cứ mềm mại dần đi, và cô, dường như đang dần mềm lòng.
Long cũng chậm rãi bước đi trên con đường về nhà. Ánh mắt cậu dõi theo bóng Linh cho đến khi cô khuất dần sau khúc quanh. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng và một chút bối rối khó tả. Cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào ngón tay mình, nơi vừa chạm vào mu bàn tay mềm mại của Linh. “Cô ấy... có cảm nhận được gì không?” Long tự hỏi, một nụ cười khẽ nở trên môi. “Tay cô ấy thật mềm...” Cậu nhớ lại sự bất ngờ, sự ngượng ngùng, và cả cái cảm giác như có một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt giữa hai người.
Long, người vốn ít khi biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại cảm thấy một dòng chảy ấm áp đang lan tỏa trong lồng ngực. Cậu không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một ánh sáng khác lạ trong đôi mắt hổ phách, ánh sáng của sự quan tâm, của những rung động đầu đời. Cậu biết rằng, những cảm xúc này mới chỉ là khởi đầu, nhưng cậu đã sẵn sàng để khám phá chúng, để cùng cô gái ấy trải qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Chiếc bút chì khắc tên "Long" trong túi quần cậu như một lời nhắc nhở thầm lặng về mối liên kết đặc biệt giữa hai người. Long nhận ra, cậu không chỉ hài lòng với sự tiến bộ của Ngọc Linh, mà còn cảm thấy bị cuốn hút bởi chính con người cô, bởi nụ cười rạng rỡ, bởi sự hoạt bát, và cả sự bối rối đáng yêu của cô. Cậu bắt đầu "để ý" đến từng cử chỉ, từng biểu cảm, từng lời nói của cô, như thể muốn khám phá một thế giới mới mẻ, đầy màu sắc.
Đêm Hạ Long buông xuống, mang theo hơi sương mỏng và ánh trăng thanh khiết. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc một chàng trai dần mở lòng, để trái tim mình được dẫn lối bởi một cô gái. Long biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhưng cậu đã sẵn sàng, vì bên cạnh cậu, có Ngọc Linh, có những người bạn thân, và có cả thành phố biển Hạ Long thơ mộng đang ôm ấp những ước mơ và tình cảm đầu đời của họ. Cậu bước về nhà, lòng tràn ngập một niềm hy vọng và sự háo hức khó tả cho những gì sắp đến.