Rực rỡ thanh xuân
Chương 3

Chung Lớp: Lời Khởi Đầu Tinh Tế

4484 từ
Mục tiêu: Công bố danh sách lớp, xác nhận Long và Ngọc Linh học chung lớp 10A1.,Bắt đầu những tương tác đầu tiên giữa Long và Ngọc Linh trong vai trò bạn học, phá vỡ khoảng cách ban đầu.,Giới thiệu các nhân vật mới: Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh (cha mẹ Linh), Hoàng Minh Khôi, Ông Hùng, Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Kiên (bạn bè và huấn luyện viên của Long).,Giới thiệu vật phẩm quan trọng: Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' của Ngọc Linh.,Giới thiệu các địa điểm mới: Công viên Bình Minh, Cầu vượt bộ hành, Hẻm nhỏ khu dân cư.,Tiếp tục thiết lập bối cảnh học đường và củng cố mối quan hệ ban đầu của nhóm bạn thân.,Gieo mầm những rung động tinh tế và foreshadowing cho các sự kiện tương lai.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh, Hoàng Minh Khôi, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Kiên
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tò mò, khởi đầu.
Kết chương: [object Object]

Chuyến xe buýt cuối cùng của buổi chiều đã khuất dạng sau khúc quanh, để lại con đường ven biển trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó. Những ngọn đèn đường vàng vọt bắt đầu thắp sáng, hắt lên mặt đường nhựa còn vương hơi ẩm của một cơn mưa phùn nhẹ buổi trưa. Long và Linh, cùng với Hùng, Thảo Mai và Thanh Lan, tản bộ trên vỉa hè, tiếng cười nói của nhóm bạn vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa. Cả nhóm vừa bước ra từ Quán Cafe Sắc Màu, nơi những rung động đầu đời bắt đầu được nhen nhóm, nơi những câu chuyện tuổi học trò đầu tiên được kể.

Long bước đi cạnh Hùng, thỉnh thoảng liếc nhìn sang phía Linh đang trò chuyện rôm rả với Thảo Mai và Thanh Lan. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân, và nụ cười rạng rỡ của cô như một đóa hoa vừa hé nở dưới ánh đèn đường. Trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp lan tỏa, khác hẳn với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy. Cậu nhận ra, Linh không chỉ xinh đẹp mà còn rất tốt bụng, chu đáo và biết quan tâm đến người khác. Những ấn tượng ban đầu của cậu về cô gái này càng sâu sắc hơn, tựa như những con sóng nhỏ cứ vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn cậu, dần dần khắc ghi một hình bóng.

Ngọc Linh cũng lén nhìn Long. Cậu ấy không lạnh lùng như mình nghĩ. Ánh mắt cậu ấy… có gì đó rất sâu sắc, và đôi khi lại lộ ra vẻ ấm áp, dịu dàng. Đặc biệt là khi cậu ấy nhìn mình. Linh cảm thấy một sự tò mò len lỏi trong lòng, muốn tìm hiểu thêm về con người Long. Cậu ấy có vẻ trầm tĩnh, ít nói, nhưng lại có một sức hút khó tả. Cô mỉm cười nhẹ, nghĩ về bông hồng nhung đỏ thắm mình vừa mua, và cả nụ cười rạng rỡ của cô Mai Phương khi nhận được món quà ấy.

Buổi tối buông xuống thật chậm rãi, lãng đãng trên thành phố biển. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên bầu trời Hạ Long, tựa như vô vàn viên ngọc trai lấp lánh trên tấm thảm nhung đen tuyền. Khi ra về, cả nhóm đi ngang qua trường THPT Ánh Dương một lần nữa. Ánh đèn đã được bật sáng, chiếu rọi lên những dãy phòng học cổ kính, tạo nên một vẻ đẹp vừa trang nghiêm, vừa lãng mạn. Khung cảnh thật yên bình, như một lời hứa hẹn cho những điều tươi đẹp sắp đến. Long và Linh đi cạnh nhau, cách một khoảng nhỏ, nhưng trong lòng mỗi người, một sự gắn kết lạ lùng, một thứ tình cảm chưa thể gọi tên đang nhen nhóm. Cậu biết, đây sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chào đón họ bằng những điều bất ngờ và tươi đẹp nhất.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng Hạ Long trong lành và ngập tràn nắng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên sân trường THPT Ánh Dương, rọi vào từng ô cửa sổ lớp học, đánh thức không gian vốn đã tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Tiếng chuông trường vang lên ngân nga, dứt khoát, báo hiệu giờ học đầu tiên đã bắt đầu. Trong lớp 10A1, không khí vẫn còn chút xôn xao, náo nhiệt. Những gương mặt mới toanh, tràn đầy sự háo hức và cả chút bỡ ngỡ, đang tản mác tìm chỗ ngồi, trao đổi với nhau những câu chuyện vụn vặt. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới vẫn còn phảng phất trong không khí, hòa lẫn với hương hoa sữa thoang thoảng từ góc sân trường, tạo nên một mùi hương đặc trưng của ngôi trường cấp ba, một mùi hương hứa hẹn bao điều mới mẻ.

Long chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, ánh mắt cậu lướt qua khung cảnh bên ngoài, nơi những cây phượng già đang vươn mình đón nắng. Cậu vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng trong lòng lại không khỏi có chút tò mò về những gì sẽ diễn ra. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh luôn tươi rói, ngồi ngay cạnh Long. Cậu ta không ngừng nhìn quanh, đôi mắt híp lại khi cười, như đang cố gắng ghi nhớ từng gương mặt mới.

“Cậu đoán xem ai sẽ chung lớp với chúng ta, Long?” Hùng thì thầm, khẽ huých tay Long, giọng nói lanh lảnh đầy vẻ mong chờ.

Long khẽ quay đầu, đôi mắt hổ phách sâu thẳm thoáng nhìn Hùng rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ. “Không quan trọng lắm, miễn là học tốt thôi,” cậu đáp, giọng trầm và chậm rãi, như thể mọi chuyện đều không thể làm xao động được cậu. Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó của cậu lại mong đợi được nhìn thấy một nụ cười rạng rỡ, một ánh mắt long lanh quen thuộc.

Phía bên kia lớp học, Ngọc Linh đang ngồi cạnh Thảo Mai và Thanh Lan. Cô nàng xinh đẹp với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng. Linh tràn đầy năng lượng, đôi tay nhỏ nhắn không ngừng vẫy vẫy khi nói chuyện, ánh mắt sáng ngời. “Mong là lớp mình có nhiều bạn vui tính!” Linh nói, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, khiến Thảo Mai và Thanh Lan bật cười khúc khích.

Thảo Mai, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, mỉm cười nhẹ nhàng. “Linh lúc nào cũng lạc quan. Nhưng tớ cũng mong vậy, một lớp học vui vẻ thì mới có động lực học chứ.” Thanh Lan, cô bạn năng động và khỏe khoắn, gật đầu đồng tình. “Đúng đó, có bạn bè cùng nhau vượt qua ba năm cấp ba này thì còn gì bằng.”

Tiếng nói chuyện xì xào trong lớp bỗng chốc lắng xuống khi cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh bước vào. Cô giáo trẻ trung, năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính, mặc chiếc áo dài xanh lam thanh lịch, bước đi dứt khoát nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng. Trên tay cô là một tập danh sách lớp, dường như mang theo cả vận mệnh của 40 con người trẻ tuổi.

“Chào các em, cô là Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp 10A1 của chúng ta,” giọng cô Lan Anh vang lên ấm áp nhưng cũng đầy uy lực, khiến cả lớp im phăng phắc. “Cô rất vui được đồng hành cùng các em trong chặng đường sắp tới. Bây giờ, cô sẽ đọc danh sách lớp để các em biết mình sẽ gắn bó với ai trong ba năm học này nhé.”

Cả lớp nín thở, mỗi cái tên được xướng lên lại kéo theo một tràng xì xào, tiếng reo mừng của những người bạn cũ tìm thấy nhau, hoặc tiếng thở phào nhẹ nhõm của những người bạn mới. Long vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng đôi tai cậu lại vô thức lắng nghe từng âm thanh. Cậu nghe thấy tên Hùng, tên Mai, tên Lan. Cả ba đều cùng lớp 10A1. Một nụ cười kín đáo thoáng hiện trên môi cậu.

Rồi, một cái tên vang lên, như một nốt nhạc trong trẻo giữa bản giao hưởng của tuổi trẻ: “Lê Ngọc Linh!”

Ngọc Linh khẽ giật mình, một cảm giác vui sướng lan tỏa trong lòng. Cô nhìn sang Thảo Mai và Thanh Lan, cả ba cùng mỉm cười rạng rỡ. Vừa lúc đó, một cái tên khác được xướng lên, như một lời khẳng định cho điều mà Linh đã vô thức mong đợi: “Trần Hoàng Long!”

Tiếng xì xào trong lớp lại nổi lên, lớn hơn một chút. Một số ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Long, cậu nam sinh điển trai, trầm tĩnh mà ai cũng đã biết đến từ lễ khai giảng.

Cả Long và Linh đều ngạc nhiên. Ánh mắt cậu và cô vô tình chạm nhau. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như ngưng đọng. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, tạo thành một vệt sáng lung linh trên mái tóc đen óng của Linh, khiến cô trông như một thiên thần nhỏ. Long thấy má cô thoáng ửng hồng, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ bối rối, nhưng cũng không kém phần vui sướng. Còn cậu, một cảm giác ấm áp, lạ lùng len lỏi vào từng tế bào. Cậu không ngờ rằng, sự trùng hợp này lại khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm và có chút phấn khích đến vậy.

Hùng không kìm được, vui vẻ đấm nhẹ vào vai Long, suýt làm cậu mất thăng bằng. “Ha! Thấy chưa, tớ bảo mà! Chúng ta lại chung lớp rồi, Long! Lại còn có cả Linh nữa chứ!” Hùng nói, giọng lanh lảnh đầy phấn khích.

Long chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong ánh mắt cậu, một tia sáng tinh nghịch thoáng qua. Cậu lén nhìn Ngọc Linh một lần nữa. Cô cũng đang nhìn cậu, rồi vội vàng quay đi, cố gắng che giấu nụ cười đang nở rộ trên môi. Cô ấy… cô ấy cười thật tươi. Đúng là mặt trời của lớp học. Cậu nhận ra, Linh không chỉ xinh đẹp mà còn rất tốt bụng, chu đáo và biết quan tâm đến người khác. Những ấn tượng ban đầu của cậu về cô gái này càng sâu sắc hơn, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế khắc ghi từng đường nét. Cậu cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng, một thứ tình cảm chưa thể gọi tên đang nhen nhóm trong lòng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chào đón họ bằng những điều bất ngờ và tươi đẹp nhất. Cậu biết, đây sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

***

Buổi chiều muộn, khi những tia nắng vàng óng cuối cùng của ngày bắt đầu trải dài trên sân trường, sân bóng rổ trường THPT Ánh Dương bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, tiếng hò reo cổ vũ hòa cùng tiếng thở dốc của các cầu thủ, tạo nên một bản giao hưởng đầy nhiệt huyết. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ quả bóng mới và một chút mùi ẩm đất sau cơn mưa buổi sáng quyện vào nhau, đặc trưng của một buổi tập luyện thể thao căng thẳng.

Ông Hùng, vị huấn luyện viên cao lớn, vạm vỡ, nước da rám nắng và giọng nói dứt khoát, đang đứng giữa sân, tay cầm chiếc còi, đôi mắt tinh anh quét một lượt qua các học trò. “Long, Thành, Duy, Kiên, hôm nay tập trung vào phối hợp tấn công! Nhớ, đừng bao giờ bỏ cuộc!” Ông hô to, giọng nói đầy truyền lửa, vang vọng khắp sân. “Sức mạnh của đội bóng không chỉ nằm ở kỹ năng cá nhân, mà còn ở sự gắn kết của cả tập thể!”

Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, đang thực hiện những động tác khởi động một cách nghiêm túc. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ tập trung cao độ. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu giờ đã lấm tấm mồ hôi, nhưng điều đó càng làm tăng thêm vẻ nam tính, cuốn hút. Cậu mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng đơn giản cùng chiếc quần shorts thể thao, để lộ những cơ bắp săn chắc.

Hoàng Minh Khôi, một cậu bạn cao ráo, khỏe khoắn với nước da ngăm, chuyền bóng cho Long. “Long ơi, chuyền cho tớ cái! Cứ làm đại đi, sợ gì!” Khôi nói, giọng lanh lảnh, đôi mắt tinh nghịch. Khôi luôn là người tạo không khí sôi nổi cho đội bóng.

Long đón bóng gọn gàng, rồi nhanh chóng chuyền trả lại cho Khôi một đường bóng chính xác đến từng centimet. “Cần tập trung hơn, Khôi,” Long nhắc nhở, giọng trầm và rõ ràng, không hề pha chút đùa cợt. Với Long, mọi thứ đều phải thật sự nghiêm túc, đặc biệt là khi đã dấn thân vào một cuộc chơi. Cậu di chuyển nhanh nhẹn trên sân, thực hiện những cú dứt điểm mạnh mẽ và chính xác, thể hiện kỹ năng vượt trội cùng khả năng lãnh đạo bẩm sinh của mình. Cậu thực sự là một ngôi sao sáng trên sân bóng rổ, thu hút mọi ánh nhìn.

Nguyễn Thành, Lê Duy và Hoàng Kiên cũng hăng say tập luyện. Thành, với vóc dáng thể thao và mạnh mẽ, luôn là người hỗ trợ đắc lực cho Long. Duy, nước da ngăm và mái tóc xoăn, nhanh nhẹn nhưng đôi khi có chút bốc đồng, luôn tìm cách tạo ra những pha đột phá. Còn Kiên, cao to và ít nói, lại là bức tường đáng tin cậy dưới rổ. Tiếng bóng đập vào bảng rổ "rầm rầm", tiếng còi của Ông Hùng thỉnh thoảng lại vang lên dứt khoát, thúc giục các cậu trai trẻ.

Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, đứng ngoài sân, tay cầm chai nước, nhiệt tình cổ vũ. “Long cố lên! Lớp trưởng tương lai của chúng ta!” Hùng hét to, giọng lanh lảnh, khiến vài cô bé đi ngang qua phải ngoái nhìn. Hùng luôn là người đồng hành đáng tin cậy, dù không tham gia vào môn thể thao này nhưng vẫn luôn có mặt để ủng hộ bạn bè.

Long chỉ khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại vô cùng ấm áp. Khi Long vừa hoàn thành một cú úp rổ đẹp mắt, tiếng reo hò vang lên. Cậu lấy tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt vô tình lướt qua hàng cây phượng vĩ xanh rì bên cạnh sân bóng. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh một nụ cười rạng rỡ, một đôi mắt to tròn long lanh bỗng hiện lên trong tâm trí cậu. Ngọc Linh. Cô gái với mái tóc đen óng ả và làn da trắng hồng. Lớp 10A1. Cậu và cô ấy đã chung lớp.

"Một ngày mới, một lớp mới, và... một ánh mắt quen thuộc," Long thầm nghĩ trong đầu. Cậu không ngờ rằng việc chung lớp với Linh lại khiến cậu cảm thấy một sự thay đổi tinh tế đến vậy. Nụ cười của cô, sự hoạt bát của cô, và cả ánh mắt bối rối khi hai người nhìn nhau sáng nay, tất cả đều đang dần dần khắc sâu vào tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự tò mò len lỏi, muốn tìm hiểu thêm về cô gái đặc biệt này. Long biết, những năm tháng sắp tới sẽ không chỉ là những buổi tập luyện và những trận đấu bóng rổ nảy lửa. Chúng còn là những năm tháng rực rỡ thanh xuân, nơi tình bạn được vun đắp, và nơi những rung động đầu đời bắt đầu chớm nở, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gió biển thoảng qua, mang theo hương vị mặn mòi và cả một chút gì đó của sự khởi đầu, một sự khởi đầu đầy hứa hẹn.

***

Khi màn đêm buông xuống, phủ một màu đen huyền bí lên thành phố Hạ Long, căn hộ tập thể cũ của gia đình Ngọc Linh trở nên ấm cúng hơn bao giờ hết dưới ánh đèn vàng dịu. Khu nhà tập thể bốn tầng, xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, giờ đây vẫn mang một vẻ đẹp thân thuộc và giản dị. Mùi thức ăn thơm lừng từ các căn hộ hàng xóm bay thoảng vào, hòa cùng tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể và tiếng TV từ các nhà lân cận, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật.

Ngọc Linh về nhà sau một ngày đầu tiên đầy ắp sự kiện, tâm trạng cô vẫn còn bâng khuâng với những cảm xúc mới mẻ. Cô bé xinh đẹp với mái tóc dài đen óng ả giờ đây đã được thả tự nhiên, khuôn mặt vẫn rạng rỡ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa chút suy tư. Cô bước vào căn bếp nhỏ, nơi mẹ Lê Thanh Hương đang dọn dẹp sau bữa tối. Mẹ Linh, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, quay lại nhìn cô con gái cưng.

“Mẹ ơi, hôm nay con được xếp vào lớp 10A1, có nhiều bạn mới vui lắm!” Linh kể, giọng nói trong trẻo vẫn còn pha chút phấn khích của tuổi học trò. Cô nhanh chóng giúp mẹ rửa bát, vừa làm vừa líu lo. “Cô giáo chủ nhiệm dễ thương lắm mẹ ạ, lại còn có cả Hùng, Thảo Mai và Thanh Lan nữa, chúng con lại được học chung rồi!”

Lê Thanh Hương mỉm cười dịu dàng, khẽ vuốt mái tóc dài của con gái. “Thế à? Vậy thì tốt quá. Mẹ tin con sẽ làm được, Linh ạ. Cố gắng học tập, nhưng cũng đừng quên vui chơi nhé. Thanh xuân của con gái chỉ có một lần thôi.” Giọng mẹ Linh ấm áp và thấu hiểu, luôn là nguồn động viên lớn nhất cho cô.

Bố Lê Quang Minh, với vẻ ngoài đứng đắn và có chút nghiêm khắc, vẫn ngồi ở ghế sofa trong phòng khách, tay cầm tờ báo, thỉnh thoảng mới ngẩng đầu lên. “Học hành là quan trọng nhất, con gái. Đừng để bị phân tâm,” bố Linh nói, giọng tuy có phần khô khan nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Bố luôn tin rằng việc học sẽ mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng nhất cho con gái mình.

Linh chỉ khẽ gật đầu, hiểu rằng bố đang quan tâm cô theo cách riêng của ông. Sau khi giúp mẹ xong xuôi, cô bé bước vào căn phòng nhỏ của mình. Căn phòng tuy không lớn nhưng được trang trí rất tinh tế, với những bức ảnh bạn bè, những cuốn sách yêu thích và một bàn học gọn gàng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo một quầng sáng ấm áp.

Cô ngồi xuống bàn học, mở ngăn kéo, lấy ra một vật phẩm đặc biệt: “Cuốn sổ tay Ước mơ tuổi 17”. Đó là một cuốn sổ bìa xanh pastel, được trang trí bằng những hình vẽ hoa cỏ đơn giản nhưng đẹp mắt. Đây là cuốn sổ mà cô đã ấp ủ từ lâu, dùng để ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và ước mơ của mình trong những năm tháng cấp ba. Cô nhẹ nhàng vuốt ve bìa sổ, cảm nhận độ mịn màng của giấy dưới đầu ngón tay. Cuốn sổ này, cô tin rằng, sẽ chứng kiến mọi cung bậc cảm xúc của tuổi thanh xuân, nơi những bí mật thầm kín nhất sẽ được gửi gắm.

Linh mở trang đầu tiên, nét chữ mềm mại, cẩn thận nắn nót.

*“Ngày… tháng… năm…*

*Hạ Long. Ngày đầu tiên của cấp ba. Ngày mà mình được xếp vào lớp 10A1. Mọi thứ đều mới mẻ, từ ngôi trường cổ kính đến những gương mặt bạn bè. Và rồi, mình lại được chung lớp với Long. Cậu ấy… Trần Hoàng Long. Cái tên cứ vang vọng trong đầu mình.”*

Cô dừng lại một chút, cắn nhẹ đầu bút, đôi mắt to tròn nhìn xa xăm, suy nghĩ về Long. Cậu ấy không lạnh lùng như vẻ ngoài. Ánh mắt cậu ấy… có gì đó rất sâu sắc, và đôi khi lại lộ ra vẻ ấm áp, dịu dàng. Đặc biệt là khi cậu ấy nhìn mình. Cô nhớ lại ánh mắt Long nhìn cô trong lớp học sáng nay, một cái nhìn thoáng qua nhưng lại khiến tim cô lỡ nhịp.

*“Mình và Long… chung lớp. Thật là một khởi đầu… rất đặc biệt. Mình vẫn còn nhớ ánh mắt cậu ấy nhìn mình khi cô giáo đọc tên. Một chút bất ngờ, một chút bối rối, nhưng cũng có cả một sự ấm áp lạ lùng. Cậu ấy có vẻ trầm tĩnh, ít nói, nhưng lại có một sức hút khó tả. Mình tò mò không biết cậu ấy đang nghĩ gì, cậu ấy có thích môn thể thao nào không, hay cậu ấy có ước mơ gì cho tương lai. Mình muốn tìm hiểu thêm về con người Long. Mình và Long… liệu có phải là định mệnh của nhau trong ba năm thanh xuân này không?”*

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên, trong trẻo. Cô gấp cuốn sổ lại, áp nhẹ vào ngực, cảm nhận nhịp đập trái tim đang rung động một cách khó hiểu. Cuốn sổ tay ‘Ước mơ tuổi 17’ này, cô biết, sẽ là nơi lưu giữ những bí mật đầu đời, những cảm xúc tinh tế nhất mà cô chưa bao giờ dám nói ra. Cô tin rằng, nó sẽ là cầu nối, hoặc đôi khi là nguồn gây hiểu lầm, trong hành trình khám phá những rung động đầu đời này.

***

Tối muộn, khi thành phố Hạ Long đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt hắt xuống, Long đang trên đường trở về nhà từ sân bóng rổ. Cậu bước đi chậm rãi trên Cầu vượt bộ hành, cảm nhận làn gió đêm mát mẻ mơn man qua mái tóc. Phía dưới, ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng và xe cộ vội vã tạo thành một dải lụa sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của đêm Hạ Long.

Long dừng lại một chút ở giữa cầu, tay vịn vào lan can sắt lạnh ngắt, phóng tầm mắt ra xa. Ánh mắt cậu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa nhiều suy tư. Cậu nhớ về buổi tập luyện căng thẳng trên sân bóng rổ, về những pha bóng đẹp mắt, về lời hô hào đầy nhiệt huyết của huấn luyện viên Ông Hùng. Nhưng rồi, hình ảnh một nụ cười rạng rỡ, một đôi mắt to tròn long lanh lại hiện lên rõ nét trong tâm trí cậu. Ngọc Linh. Cô gái lớp 10A1.

"Lớp 10A1... có vẻ sẽ thú vị hơn mình nghĩ," Long thầm nghĩ, giọng trầm khẽ. Cậu chưa bao giờ là người dễ dàng mở lòng, bộc lộ cảm xúc. Nhưng từ khi gặp Linh, từ khi ánh mắt họ chạm nhau, một điều gì đó trong cậu đã thay đổi. Cậu bắt đầu chú ý hơn, quan tâm hơn đến những điều nhỏ nhặt xung quanh. Cái cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng mỗi khi nghĩ về cô, cái sự tò mò muốn tìm hiểu về cô gái ấy, tất cả đều là những điều mới mẻ mà cậu chưa từng trải qua. Cậu vẫn còn nhớ rõ ánh mắt bối rối của cô khi cô giáo đọc tên cậu và cô chung lớp, và cả nụ cười tươi rói của cô khi trò chuyện với bạn bè. Những hình ảnh ấy, cứ thế vỗ về tâm hồn cậu như những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát.

Cùng lúc đó, không xa căn hộ tập thể cũ, Ngọc Linh, sau khi đã ghi lại những dòng cảm xúc đầu tiên vào cuốn sổ tay, đi bộ ra tiệm tạp hóa gần nhà để mua một vài món đồ vặt. Con hẻm nhỏ khu dân cư, thường ngày náo nhiệt, giờ đây đã chìm vào sự tĩnh lặng của đêm tối, chỉ còn ánh đèn đường hắt hiu chiếu rọi. Mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm đã lắng xuống, thay vào đó là mùi hương quen thuộc của đất ẩm và hơi nước đọng lại sau một ngày.

Linh bước đi, đôi mắt vẫn còn bâng khuâng với những suy nghĩ về Long. Cô vuốt nhẹ bìa cuốn sổ tay ‘Ước mơ tuổi 17’ mà cô đang cầm trên tay, cảm nhận sự mát lạnh của bìa giấy dưới đầu ngón tay. Cô và Long… chung lớp. Đó là một sự trùng hợp bất ngờ, một sự khởi đầu mà cô chưa từng dự đoán.

"Mình và Long... chung lớp. Thật là một khởi đầu..." Linh thầm nghĩ, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy có nghĩ về cô như cô nghĩ về cậu ấy không? Liệu cậu ấy có tò mò về cô không? Hay cậu ấy chỉ đơn thuần xem cô là một người bạn cùng lớp, giống như bao người khác? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cô gái tuổi mười bảy.

Long đứng trên cầu vượt, nhìn xuống thành phố Hạ Long đang dần chìm vào giấc ngủ. Linh bước đi trong con hẻm nhỏ, ánh mắt xa xăm. Dù ở hai nơi khác nhau, nhưng tâm hồn cả hai dường như đang giao hòa, cùng chìm đắm trong những rung động đầu đời, những cảm xúc tinh tế và mới mẻ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã khẽ khàng mở ra một chương mới cho câu chuyện thanh xuân rực rỡ của họ. Cả hai đều biết rằng, những ngày tháng sắp tới sẽ không chỉ là những bài học trên lớp, những trận bóng nảy lửa hay những buổi trò chuyện cùng bạn bè. Đó sẽ là những năm tháng mà tình yêu và tình bạn được thử thách, được lớn lên cùng thời gian, tựa như những con sóng bền bỉ vỗ vào bờ cát, khắc ghi dấu ấn mãi mãi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ