Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bừng sáng dưới ánh nắng Hạ Long trong trẻo, rực rỡ như những trang giấy đầu tiên của một cuốn sách mới. Những tia nắng vàng ươm nhảy nhót trên mái ngói đỏ thẫm của tòa nhà chính cổ kính, xuyên qua tán lá xanh rì của những cây phượng vĩ già cỗi, trải dài trên sân trường lát gạch sạch sẽ. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, phá tan sự tĩnh lặng của những tiết học căng thẳng, nhường chỗ cho một bản hòa ca ồn ã của tuổi học trò. Tiếng xì xào, tiếng cười nói râm ran từ các lớp học vọng ra, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, và đâu đó là tiếng bóng rổ nảy lên từ sân thể dục – tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng của một ngôi trường cấp ba đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một hương vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của ngôi trường Ánh Dương.
Trong lớp 12A1, Trần Hoàng Long vẫn ngồi trầm ngâm tại bàn học cuối cùng, ánh mắt cậu xa xăm nhìn ra ô cửa sổ nơi một vài cành cây lộc vừng đang đung đưa nhẹ trong gió, mang theo hương hoa dịu nhẹ. Nhưng tâm trí cậu không hề ở ngoài kia, mà vẫn còn vương vấn những dư âm của buổi học nhóm tối qua. Trong lòng bàn tay phải, cậu vô thức mân mê cây bút chì khắc tên mình, "Long", một món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa mà Lê Ngọc Linh đã tặng. Cái cảm giác ấm nóng từ cú chạm tay vô tình tối qua tại Nhà sách Mây Trôi vẫn còn vẹn nguyên, như một dòng điện nhẹ chạy dọc các ngón tay, khiến lồng ngực cậu khẽ nhói lên một nhịp lạ. Long vốn là người ít biểu lộ cảm xúc, khuôn mặt cậu thường mang một vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng giờ đây, khóe môi cậu khẽ cong lên một cách vô thức, một nụ cười thoáng qua như sương khói, nhanh chóng tan biến trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra. Cậu không hiểu tại sao mình lại cảm thấy như vậy, một sự bối rối xen lẫn chút thích thú, một niềm vui thầm kín đang len lỏi trong trái tim vốn dĩ vẫn luôn điềm tĩnh, ít khi xao động. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có cảm thấy giống mình không? Liệu cô ấy có đang nghĩ về khoảnh khắc ấy như cậu không, hay cô ấy chỉ đơn thuần coi đó là một sự cố vô tình?
Xa xa, phía bàn của nhóm con gái, Lê Ngọc Linh đang nói chuyện rôm rả với Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Cô nàng hoạt bát, xinh đẹp với mái tóc dài đen óng ả và đôi mắt to tròn long lanh ấy hôm nay lại có vẻ gì đó hơi khác lạ. Nụ cười vẫn rạng rỡ như ánh nắng, giọng nói vẫn trong trẻo, nhưng ánh mắt cô thỉnh thoảng lại lén lút liếc về phía Long, rồi lại vội vàng quay đi khi bắt gặp ánh mắt cậu đang vô tình hướng về phía mình. Mỗi lần như vậy, gò má cô lại ửng hồng một cách khó hiểu, khiến cô nàng càng thêm phần đáng yêu và ngượng ngùng. Linh cảm thấy một sự ngượng ngùng lạ lùng bao trùm lấy mình từ tối qua đến giờ. Cô tự trách mình sao lại không thể ngừng nghĩ về cú chạm tay ấy, về ánh mắt bối rối của Long, về hơi ấm truyền qua da thịt. Tim cô vẫn đập nhanh hơn bình thường mỗi khi hình ảnh Long cúi sát, giọng nói trầm ấm của cậu hiện lên trong đầu, một nhịp đập thổn thức, đầy tò mò về những cảm xúc mới mẻ đang lớn dần trong mình. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ ấy, tập trung vào câu chuyện của Mai và Lan, nhưng vô ích. Cứ như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía cậu ấy, khiến cô không thể nào rời mắt khỏi cậu, dù chỉ là trong vô thức.
Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp đầy tinh quái, ngồi ở bàn trên, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào đang diễn ra giữa hai người bạn của mình. Cậu huých nhẹ vào tay Thảo Mai, người đang chăm chú đọc một cuốn tiểu thuyết nhưng vẫn luôn giữ thái độ quan sát tinh tế những gì xung quanh.
"Ê, cậu có thấy dạo này hai 'thánh' nhà mình lạ lắm không?", Hùng thì thầm, giọng pha chút tò mò và cả sự thích thú. Ánh mắt cậu lướt qua Long, rồi lại dừng lại ở Ngọc Linh, người đang cố gắng tỏ ra bình thường nhưng vành tai lại hơi đỏ ửng, và đôi môi mím chặt.
Thảo Mai, cô nàng mảnh mai với cặp kính cận, khẽ nhếch môi cười. Đôi mắt sáng thông minh của cô lấp lánh sự tinh quái, hoàn toàn đồng điệu với Hùng. "Tớ thấy lạ từ hôm học nhóm rồi. Cứ như có luồng điện ấy nhỉ?" Cô nàng đáp, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ẩn ý, cô không chỉ nhìn thấy mà còn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí mỗi khi Long và Linh ở gần nhau, một thứ năng lượng đặc biệt đang lan tỏa. "Linh dạo này cũng hay lơ đãng nhìn Long lắm đó nha." Mai nói thêm, như để khẳng định suy đoán của mình.
Hùng cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng ồn của giờ ra chơi. "Đúng là mắt tớ không lầm mà. Cứ tưởng mình tớ đa nghi." Cậu quay sang nhìn Long một lần nữa, cậu bạn thân của cậu đang gục mặt xuống bàn, nhưng bàn tay vẫn mân mê cây bút chì một cách vô thức. "Mà Long cũng lạ, ít khi thấy cậu ấy để tâm chuyện gì ngoài sách vở, thể thao như thế. Giờ thì..." Hùng bỏ lửng câu nói, ánh mắt lại liếc sang Linh đầy trêu chọc.
Ngọc Linh, đang quay sang Mai định hỏi về bài tập, vô tình nghe được đoạn đối thoại nhỏ của hai người bạn. Cô giật mình, khuôn mặt đỏ bừng lên như gấc, đến tận mang tai. Cô lắp bắp: "Mai... Mai nói gì vậy? Đâu có... Tớ có nhìn Long đâu?" Cô vội vàng quay đi, cố gắng giấu đi khuôn mặt đang nóng bừng, nhưng sự lúng túng của cô lại càng khiến Hùng và Mai thêm phần khẳng định suy đoán của mình. Cô cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng tột độ, như thể mọi bí mật trong lòng đều bị phơi bày ra ánh sáng.
Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng khẽ nhếch mép cười. Ánh mắt sắc sảo của cô lướt qua Long rồi dừng lại ở Linh. "Chà, không có gì mà mặt đỏ như trái cà chua vậy à, Linh?" Lan nói, giọng điệu trêu chọc nhưng cũng đầy tình cảm. Cô biết Linh đang ngượng, và cô cũng biết cảm xúc của bạn mình đang thật sự hỗn loạn. Lan không muốn làm Linh khó xử thêm, nhưng cô cũng không thể phủ nhận những gì mình đã chứng kiến.
Long, người vẫn đang vờ như không để ý, nhưng thực chất từng lời nói của Hùng, Mai và Lan đều lọt vào tai cậu, rõ mồn một. Cậu cảm thấy hơi khó chịu khi bị bạn bè trêu chọc, một cảm giác quen thuộc mỗi khi cậu bị chú ý. Nhưng lạ thay, sự khó chịu ấy không hề gay gắt như mọi khi. Thay vào đó, trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác ấm áp, có chút ngầm mãn nguyện khi thấy Linh cũng đỏ mặt, cũng bối rối giống cậu. Cậu khẽ liếc nhìn về phía Linh, cô nàng đang cúi gằm mặt xuống cuốn sách, mái tóc dài che đi gần hết khuôn mặt. Trông cô lúc này thật đáng yêu và ngượng ngùng, khiến Long không khỏi bật cười thầm trong lòng. Ánh mắt hổ phách của Long vốn luôn lạnh lùng, giờ đây lại ánh lên một tia sáng khác lạ, một sự dịu dàng hiếm thấy mà chỉ những người bạn thân thiết như Hùng và Mai mới có thể nhận ra. Cậu biết, cậu đang dần "để ý" đến Ngọc Linh nhiều hơn, không chỉ vì sự tiến bộ trong học tập của cô, mà còn vì chính con người cô, vì nụ cười rạng rỡ, vì sự hoạt bát, và cả sự bối rối đáng yêu ấy. Cây bút chì trong tay cậu vẫn được mân mê, như một vật kỷ niệm, một lời nhắc nhở thầm lặng về mối liên kết đặc biệt giữa hai người, một mối liên kết mà Long đang dần học cách chấp nhận và trân trọng.
***
Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày còn vương trên những con phố của Hạ Long, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan lại tụ tập tại Quán Cafe Sắc Màu quen thuộc. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ giờ đây đã sáng đèn, tỏa ra một thứ ánh sáng vàng dịu ấm áp, báo hiệu một buổi tối an lành đang đến. Bên trong, mùi cà phê đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò từ bếp thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi, êm ái như một lời thì thầm, tạo nên một không gian vừa thư thái, vừa lãng mạn. Những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và cây xanh treo tường tô điểm thêm cho không gian, khiến nơi đây trở thành góc riêng lý tưởng cho tụi học trò sau những giờ học căng thẳng. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của cuộc sống phố phường.
Long và Ngọc Linh ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn lớn, giữa họ là Hùng, Mai và Lan. Dù đã cố gắng giữ khoảng cách và vẻ mặt bình thường, nhưng không khí giữa Long và Linh vẫn có một sự căng thẳng nhẹ, một thứ năng lượng ngầm mà chỉ những người tinh ý như nhóm bạn mới có thể nhận ra. Cả hai đều có vẻ tập trung vào những cuốn sách giáo khoa và tập vở, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt họ lại lén lút chạm nhau, chỉ trong tích tắc rồi vội vàng tách ra, để lại một dòng điện nhẹ chạy qua không gian, khiến cả hai đều giật mình. Linh cố gắng làm bài tập, nhưng những con số, những công thức cứ nhảy múa trước mắt cô, chẳng thể nào tập trung được. Cô vẫn còn nhớ như in ánh mắt của Long khi cậu ấy cúi xuống chỉ bài cho cô hôm trước, cái chạm tay vô tình và cả sự ngượng ngùng của cậu. Trái tim cô vẫn đập rộn ràng mỗi khi nghĩ đến, và bây giờ, khi Long ngồi ngay trước mặt, cảm giác ấy lại càng mãnh liệt hơn, khiến cô nàng không khỏi lo lắng và bối rối.
Long cũng vậy. Cậu lật trang sách, đọc đi đọc lại một câu nhưng chẳng hiểu gì. Hình ảnh khuôn mặt đỏ bừng của Linh, cái cách cô ấy vội vàng quay đi sáng nay, và cả sự lúng túng đáng yêu của cô khi bị Hùng trêu chọc, cứ lởn vởn trong tâm trí cậu. Cậu đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, cố gắng xua đi những suy nghĩ "linh tinh" ấy, nhưng vô ích. Một cảm giác ấm áp lạ lùng vẫn cuộn trào trong lồng ngực cậu, một cảm giác mà cậu chưa từng trải qua trước đây. Cậu không còn khó chịu như khi bị người khác trêu chọc nữa, mà thay vào đó là một sự chấp nhận ngầm, thậm chí là một chút thích thú, một niềm vui len lỏi khi nhận ra rằng, những cảm xúc của cậu dành cho Linh đang dần trở nên rõ ràng hơn, không chỉ với cậu mà còn với cả bạn bè.
Sau một hồi ôn bài, khi không khí đã trở nên thoải mái hơn một chút, Hùng đặt bút xuống, kéo ghế lại gần hơn, ánh mắt tinh quái lướt qua Long rồi dừng lại ở Linh. Cậu nở một nụ cười ranh mãnh, "Này Long, Linh!" Cậu bắt đầu, giọng điệu đầy ẩn ý. "Hôm trước tớ thấy cậu giảng bài cho Linh nhiệt tình ghê ha. Đặc biệt là cái đoạn 'chạm nhẹ' ấy... Cậu có bí quyết gì mà Linh hiểu bài nhanh thế?" Hùng cố tình nhấn mạnh cụm từ "chạm nhẹ", và cả lớp học nhóm bỗng chốc im lặng, chỉ còn tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng xay cà phê đều đặn vọng lại. Cả Hùng và Mai đều đang nhìn chằm chằm vào Long và Linh, chờ đợi phản ứng, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
Ngọc Linh nghe Hùng nói, khuôn mặt cô đỏ bừng lên như gấc, đến tận mang tai. Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống cuốn sách, hai tay siết chặt lại dưới gầm bàn, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, như thể nó sắp vỡ tung. "Hùng... Hùng nói gì vậy?" Cô lắp bắp, giọng nói lí nhí, gần như không nghe thấy. "Đâu có... Long giảng bài ai cũng nhiệt tình mà!" Linh cố gắng phủ nhận, nhưng lời nói của cô lại càng trở nên yếu ớt và thiếu thuyết phục. Cô cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng tột độ, không biết phải đối mặt với tình huống này thế nào, khi mà những cảm xúc cô đang cố gắng giấu kín lại bị bạn bè phơi bày ra ánh sáng một cách trần trụi.
Thảo Mai, cô nàng thông minh và tinh tế, mỉm cười duyên dáng, ánh mắt lấp lánh nhìn Long. Cô không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào trong phản ứng của cả hai. "Đúng rồi, nhưng có vẻ với Linh thì 'nhiệt tình' hơn một chút ấy Long nhỉ?" Mai nói, giọng nhẹ nhàng nhưng lại có sức công phá cực lớn. Cô không trực tiếp trêu chọc mà chỉ thêm vào một lời nhận xét sắc sảo, khiến cho Long càng khó lòng chối cãi. Mai biết rõ Long là người như thế nào, và cách cậu ấy đối xử với Linh thực sự có phần đặc biệt hơn những người khác, một sự quan tâm vượt xa tình bạn thông thường.
Long, người đang cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhấp một ngụm cà phê đen. Cậu cảm thấy một dòng nhiệt nóng bốc lên từ cổ, lan tỏa khắp khuôn mặt, nhưng vẫn cố gắng kìm nén. Giọng cậu trầm hơn bình thường, cố tỏ ra thờ ơ: "Chỉ là muốn Linh hiểu bài thôi. Các cậu đừng có suy diễn linh tinh." Cậu đặt cốc xuống bàn, tay vô thức chạm vào cây bút chì đang nằm bên cạnh cuốn sách. Cậu không muốn bị trêu chọc, nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó của cậu lại không hề cảm thấy khó chịu. Ngược lại, cậu còn cảm thấy một niềm vui khó tả, một sự xác nhận rằng những rung động của cậu dành cho Linh đã được bạn bè nhận ra, dù chỉ là qua những lời trêu chọc tinh quái.
Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động và thẳng thắn, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng, phá vỡ sự căng thẳng. Cô nhếch mép cười, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Long và Linh. "Suy diễn hay sự thật thì chỉ người trong cuộc biết thôi chứ, nhỉ?" Lan nói, giọng điệu dứt khoát và đầy ẩn ý. Cô biết rõ bạn mình, và cô cũng biết Long không phải là người dễ dàng bị dao động. Nhưng cái cách cậu ấy cố gắng giữ bình tĩnh, cái cách cậu ấy nhấp cà phê để che giấu sự bối rối, tất cả đều nói lên rất nhiều điều. Lan quay sang Linh, nháy mắt một cái, "Tớ chỉ thấy dạo này Linh học giỏi hơn hẳn, chắc nhờ 'gia sư đặc biệt' đó nhỉ?"
Ngọc Linh chỉ biết cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Khuôn mặt cô giờ đây đã nóng bừng như lửa đốt, và cô cảm thấy tim mình đập liên hồi, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Những lời trêu chọc của bạn bè vừa khiến cô ngượng ngùng, vừa khiến cô bối rối về cảm xúc của chính mình. Có thật là Long quan tâm cô nhiều hơn không? Và cô... có thật sự rung động vì cậu ấy không? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Linh, khiến cô không thể nào tập trung vào bất cứ điều gì khác, dù chỉ là một bài toán đơn giản.
Long thì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu lại lén lút nhìn về phía Linh. Cậu thấy cô nàng đang đỏ bừng mặt, và trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cậu biết rằng, những cảm xúc này đang lớn dần, và cậu không thể nào chối bỏ chúng được nữa. Cậu cảm thấy một sự cuốn hút mạnh mẽ từ cô gái ấy, từ nụ cười rạng rỡ, từ sự hoạt bát, và cả sự bối rối đáng yêu của cô. Cậu biết rằng, những lời trêu chọc của bạn bè chỉ là khởi đầu, nhưng cậu đã sẵn sàng để đối mặt với chúng, vì bên cạnh cậu, có Ngọc Linh, có những người bạn thân luôn ủng hộ (dù đôi khi bằng cách trêu chọc), và có cả thành phố biển Hạ Long thơ mộng đang ôm ấp những ước mơ và tình cảm đầu đời của họ.
***
Đêm Hạ Long buông xuống, mang theo hơi sương mỏng và ánh trăng thanh khiết. Sau khi tạm biệt nhóm bạn ở quán cà phê, Long chậm rãi bước về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà 4-5 tầng xây từ những năm 80-90 giờ đây chìm trong ánh đèn vàng vọt từ các ô cửa sổ, tạo nên một vẻ cổ kính, yên bình. Cầu thang bộ cũ kỹ kêu ken két dưới mỗi bước chân, và mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa lẫn với mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, tạo nên một thứ không khí quen thuộc, đầy hoài niệm. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV từ các nhà lân cận, và tiếng xe cộ thưa thớt từ dưới đường – tất cả tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho buổi tối, một bản nhạc của cuộc sống bình dị.
Long mở cửa căn hộ, bước vào không gian giản dị nhưng ấm cúng của mình. Cậu thay quần áo, rồi nằm vật ra giường, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà trắng. Những lời trêu chọc của Hùng, Mai và Lan ở quán cà phê cứ văng vẳng trong tai cậu, như một đoạn băng bị tua đi tua lại. "Nhiệt tình hơn một chút ấy Long nhỉ?", "Suy diễn hay sự thật thì chỉ người trong cuộc biết thôi chứ, nhỉ?" Cậu cảm thấy vừa bực mình vì bị bạn bè chọc ghẹo, một sự xâm phạm vào không gian riêng tư và cảm xúc của cậu. Nhưng lạ thay, sự bực mình ấy lại không hề kéo dài. Thay vào đó, trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác khó tả, một sự ấm áp và có chút ngầm mãn nguyện. Cậu không còn khó chịu khi bị gắn ghép với Ngọc Linh nữa, mà ngược lại, cậu còn thấy một niềm vui thầm kín đang len lỏi trong tim, một sự xác nhận cho những cảm xúc mà cậu vẫn đang cố gắng gọi tên.
Long đưa tay lên chạm nhẹ vào ngón tay mình, nơi đã vô tình chạm vào mu bàn tay mềm mại của Linh. Cảm giác ấm nóng từ cú chạm ấy vẫn còn vẹn nguyên, như một dấu ấn không thể phai mờ, in sâu vào tâm trí cậu. Cậu nhớ lại khuôn mặt đỏ bừng của Linh, đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng, và cả sự lúng túng đáng yêu của cô khi bị bạn bè trêu chọc. Một nụ cười khẽ nở trên môi Long, một nụ cười không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự dịu dàng và ấm áp. Cậu khẽ lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ "linh tinh", nhưng càng cố gắng, hình ảnh của Linh lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu, như một bức tranh sống động, đầy màu sắc.
Long vốn là một người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc. Cậu luôn giữ cho mình một vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng, như một bức tường vững chắc che giấu những cảm xúc bên trong. Cậu chưa bao giờ thực sự để ý đến ai ngoài gia đình và bạn bè thân thiết. Nhưng từ khi Ngọc Linh xuất hiện, từ khi những buổi học nhóm trở nên thường xuyên hơn, từ khi những ánh mắt chạm nhau, những cú chạm tay vô tình xảy ra, bức tường ấy dường như đang dần nứt vỡ, hé lộ những cảm xúc mới mẻ, ngọt ngào. Cậu không còn chỉ coi Linh là một người bạn cùng lớp, một cô học trò cần được giúp đỡ trong học tập nữa. Cô ấy đã trở thành một điều gì đó đặc biệt hơn, một người mà cậu quan tâm một cách tinh tế, một người mà sự hiện diện của cô ấy có thể khiến trái tim cậu đập nhanh hơn, khiến khóe môi cậu khẽ cong lên một cách vô thức, khiến cả thế giới xung quanh cậu dường như trở nên tươi sáng hơn.
Cậu với tay lấy cây bút chì khắc tên "Long" đang nằm trên bàn học. Vật kỷ niệm nhỏ bé ấy giờ đây không chỉ là một món quà, mà còn là một biểu tượng, một sợi dây vô hình kết nối cậu và Linh. Cậu mân mê cây bút chì trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ vật thể vô tri, như thể nó cũng mang theo một phần hơi ấm từ tay Linh. Cậu biết rằng, những cảm xúc này mới chỉ là khởi đầu, một hành trình khám phá bản thân và khám phá tình cảm mà cậu chưa từng nghĩ tới. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quan tâm đến một ai đó ngoài gia đình và bạn bè thân thiết đến vậy, chưa bao giờ nghĩ tình cảm lại có thể len lỏi vào cuộc sống của cậu một cách tự nhiên và mãnh liệt đến thế. Nhưng Ngọc Linh đã làm thay đổi mọi thứ, cô ấy đã mở ra một cánh cửa mới trong trái tim cậu.
Long tự nhủ: "Mấy tên này đúng là... nhưng sao mình lại không thấy khó chịu đến thế nhỉ?" Cậu không chỉ không khó chịu, mà còn có chút thích thú, một niềm vui thầm kín khi nhận ra rằng những rung động trong lòng cậu đã được bạn bè nhận ra, dù chỉ là qua những lời trêu chọc. Cậu bắt đầu "để ý" đến Ngọc Linh nhiều hơn, không chỉ là những cử chỉ, biểu cảm, mà còn là những suy nghĩ, những ước mơ của cô. Cậu muốn hiểu cô hơn, muốn ở bên cô nhiều hơn, muốn cùng cô trải qua những tháng ngày rực rỡ nhất của tuổi trẻ, những tháng ngày mà tình yêu và tình bạn đan xen, tạo nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc một chàng trai dần mở lòng, để trái tim mình được dẫn lối bởi một cô gái. Long biết rằng, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều bối rối và cả những thử thách. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Bởi vì, bên cạnh cậu, có Ngọc Linh, có những người bạn thân thiết luôn ủng hộ (dù đôi khi bằng cách trêu chọc), và có cả thành phố biển Hạ Long thơ mộng đang ôm ấp những ước mơ và tình cảm đầu đời của họ. Cậu nhắm mắt lại, lòng tràn ngập một niềm hy vọng và sự háo hức khó tả cho những gì sắp đến, những chương mới của câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" mà cậu và Linh đang cùng nhau viết nên, một câu chuyện sẽ mãi là ký ức đẹp nhất trong cuộc đời họ.