Tiếng chuông tan học vang lên giòn giã, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà, mang theo một làn sóng phấn khích lan tỏa khắp hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Học sinh từ các lớp ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng nói cười, tiếng bước chân hối hả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, quen thuộc của tuổi học trò. Nắng chiều Hạ Long vẫn còn vương vãi trên những tán cây xanh cổ thụ, xuyên qua những ô cửa kính cũ kỹ của dãy phòng học, nhuộm vàng cả một góc sân trường. Mùi phấn bảng và giấy sách mới từ các lớp học quyện lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng chỉ có ở ngôi trường này.
Long chậm rãi gấp cuốn sách giáo khoa lại, cất vào ba lô. Cậu không vội vã như những người khác, bởi sự điềm tĩnh đã trở thành bản năng thứ hai của cậu. Vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy vẫn hiện diện trên gương mặt góc cạnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, một ánh nhìn mơ hồ, ấm áp đã thay thế sự thờ ơ thường ngày. Cậu đứng dậy, vai rộng thẳng tắp, rồi khẽ liếc về phía bàn Ngọc Linh. Cô nàng đang loay hoay sắp xếp sách vở, mái tóc đen óng ả xõa xuống gương mặt trắng hồng, đôi mắt to tròn vẫn còn lấp lánh sự tập trung từ bài giảng cuối cùng. Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, nhưng đủ để khiến trái tim cậu khẽ rung lên. Cảm giác ấm nóng từ cú chạm tay vô tình hôm trước vẫn còn vẹn nguyên, như một dấu ấn nhẹ nhàng nhưng sâu sắc trong tâm trí cậu. Cậu vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt đỏ bừng của Linh, sự lúng túng đáng yêu của cô nàng khi bị Hùng và Mai trêu chọc. Điều đó không hề khiến cậu khó chịu, mà ngược lại, còn mang đến một niềm vui thầm kín, một sự xác nhận cho những cảm xúc mà cậu vẫn đang cố gắng gọi tên.
Cậu bắt đầu bước đi, không nhanh không chậm, hướng về phía cổng trường. Cậu biết Ngọc Linh thường đi xe đạp về nhà, và con đường của họ thường trùng nhau một đoạn khá dài. Cậu không cố ý chờ đợi, cũng không cố ý đi chậm lại, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, như thể số phận đã an bài. Long bước qua hành lang rộng rãi, tiếng giày thể thao của cậu vang lên đều đều trên nền gạch sạch sẽ. Từ xa, cậu đã thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Ngọc Linh đang đẩy xe đạp ra khỏi sân trường. Cô nàng vẫn còn mang trên mình bộ đồng phục trắng tinh tươm, chiếc cặp sách nhỏ xinh đeo chéo vai, mái tóc đen cột cao đuôi ngựa đung đưa theo từng bước chân. Nụ cười rạng rỡ thường trực của cô nàng đã làm bừng sáng cả một góc sân trường.
Khi Long ra đến cổng, Ngọc Linh đã đi trước cậu một đoạn. Cậu cứ thế bước theo sau, giữ một khoảng cách vừa phải, đủ để cô không nhận ra sự hiện diện của cậu một cách quá rõ ràng, nhưng cũng đủ để cậu có thể quan sát cô. Con đường quen thuộc về nhà bắt đầu vắng dần những tiếng ồn ào của học sinh, thay vào đó là tiếng xe cộ xa xăm và tiếng gió thổi xào xạc qua những hàng cây ven đường. Nắng chiều dịu nhẹ dần buông, không còn gay gắt như giữa trưa mà thay vào đó là một vẻ vàng óng, lãng mạn. Long cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi đi cạnh cô, dù chỉ là một khoảng cách không gần không xa. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của đất ẩm và cây cỏ sau một ngày nắng, xen lẫn mùi khói bụi nhẹ từ đường phố.
Đột nhiên, chiếc xe đạp của Ngọc Linh khựng lại một cách đột ngột. Cô nàng lảo đảo một chút, rồi phải chống chân xuống đất để giữ thăng bằng. Long nheo mắt nhìn, nhận ra ngay điều gì đã xảy ra. Từ phía sau, cậu có thể nghe thấy tiếng Linh thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ bất lực và khó chịu.
"Ôi không, lại đúng lúc này chứ!" Linh lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ pha chút bực bội. Cô nàng cúi xuống nhìn chiếc xích xe đã tuột ra khỏi đĩa, dính đầy dầu mỡ đen sì. Gương mặt xinh đẹp của cô nhăn lại, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Linh cố gắng dùng tay đẩy xích vào, nhưng những ngón tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô nàng không quen với công việc này, càng cố lại càng làm bẩn thêm. Cô nàng lúng túng nhìn xung quanh, mong chờ một sự giúp đỡ nào đó, nhưng con đường này giờ đã vắng tanh, chỉ còn lại những cơn gió chiều lướt qua.
Long không chần chừ. Cậu bước nhanh hơn, thu hẹp khoảng cách. Trong khoảnh khắc đó, mọi sự bối rối, ngại ngùng từ buổi học nhóm hôm trước dường như tan biến. Chỉ còn lại một Long ga lăng, sẵn sàng giúp đỡ. Cậu không nói nhiều, chỉ đơn giản dừng lại ngay bên cạnh cô.
"Có chuyện gì vậy, Linh?" Giọng cậu trầm ấm, vang lên một cách tự nhiên, không chút ngượng ngùng nào. Ánh mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào chiếc xích xe bị tuột, đánh giá tình hình. Linh giật mình ngẩng đầu lên, gương mặt cô nàng đỏ bừng lên vì xấu hổ và bất ngờ. Cô không nghĩ Long lại xuất hiện ngay lúc này, khi cô đang trong tình huống khó xử nhất.
"À... Long..." Linh lắp bắp, giọng nói nhỏ dần. "Xe tớ... nó bị tuột xích rồi. Tớ... tớ không biết làm sao nữa." Cô nàng né tránh ánh mắt của Long, cúi đầu nhìn xuống bàn tay dính đầy dầu mỡ của mình. Một cảm giác nóng ran dâng lên trong lòng cô, vừa là sự xấu hổ vì vẻ ngoài lúng túng của mình, vừa là một chút gì đó xao xuyến khó tả khi Long xuất hiện như một vị cứu tinh. Long đứng đó, cao lớn và điềm tĩnh, như một bức tường vững chãi giữa khung cảnh chiều tà. Trong khoảnh khắc đó, Long không còn là Long lạnh lùng, ít nói mà cô vẫn thường thấy ở trường, mà là một Long ấm áp, quan tâm. Một sự an tâm nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng cô, như một làn gió mát lành xua đi cái nóng bức của buổi chiều.
Cậu không đợi Linh trả lời thêm. Ánh mắt Long quét qua chiếc xe đạp một lần nữa, rồi cậu đặt ba lô xuống đất, cởi chiếc áo khoác đồng phục trắng tinh tươm ra, gấp gọn gàng rồi đặt lên trên chiếc ba lô. Chiếc áo đồng phục phẳng phiu ấy giờ đây nằm trên mặt đất, như một tín hiệu cho sự sẵn sàng không ngại dơ bẩn của cậu. Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn mở rộng. Cô cảm thấy một chút áy náy, nhưng cũng không biết phải làm gì. Long đã luôn như vậy, âm thầm và lặng lẽ, nhưng luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Cậu không nói những lời hoa mỹ, mà hành động của cậu luôn mạnh mẽ và dứt khoát.
"Tuột xích thôi, không sao đâu," Long nói, giọng cậu vẫn trầm ấm và điềm tĩnh. Cậu quỳ một chân xuống bên cạnh chiếc xe đạp, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào bộ phận truyền động. "Cậu cứ giữ thẳng xe nhé." Cậu ra hiệu cho Linh giữ chặt ghi đông. Linh gật đầu lia lịa, hai tay nắm chặt ghi đông, cố gắng giữ cho chiếc xe đứng vững. Cô nàng đứng cạnh Long, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vỏn vẹn vài chục centimet. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long, xen lẫn với mùi sách vở và một chút mùi nắng, nhẹ nhàng luồn vào cánh mũi cô, khiến tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp.
Long cúi người xuống, đôi bàn tay thon dài, mạnh mẽ của cậu bắt đầu kiểm tra chiếc xích. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ tập trung vào công việc. Những ngón tay của cậu thoăn thoắt tháo gỡ phần xích bị kẹt, đôi khi cau mày nhẹ vì sự phức tạp của nó. Linh đứng bên cạnh, chăm chú quan sát. Cô nhìn thấy những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán Long, nhìn thấy những đường nét cương nghị trên gương mặt cậu khi cậu tập trung cao độ. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng, tay áo được xắn lên gọn gàng để lộ cánh tay rắn chắc. Lúc này, cậu không còn vẻ lạnh lùng, xa cách, mà thay vào đó là một sự gần gũi, đáng tin cậy.
"Có bẩn không?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nàng nhỏ xíu, như sợ làm phiền Long. Cô thấy bàn tay cậu đã dính đầy dầu mỡ đen sì.
Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách nhìn cô. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cậu, làm tan chảy vẻ lạnh lùng thường thấy. "Không sao đâu," cậu nói, giọng vẫn điềm tĩnh. "Chút nữa rửa là sạch. Mà Linh này, bài kiểm tra Ngữ Văn hôm trước cậu làm tốt chứ? Cô Phương khen cậu có cảm thụ văn học tốt đấy."
Linh bất ngờ trước câu hỏi của Long. Cô không nghĩ cậu lại để ý đến những điều nhỏ nhặt như vậy. Gương mặt cô nàng lại đỏ bừng lên. "À, cũng tạm ổn," cô trả lời, giọng có chút ngượng ngùng. "Nhờ Long chỉ bài Toán nên tớ cũng tự tin hơn. May mà có Long, không thì tớ cũng không biết làm sao với mấy cái bài hình học khó nhằn đó." Cô cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường khi Long nhớ đến lời khen của cô giáo dành cho cô. Điều đó cho thấy cậu không chỉ quan tâm đến cô ở khía cạnh học hành mà còn để ý đến cả những chi tiết nhỏ khác.
Không khí giữa hai người bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. Sự ngượng ngùng ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thoải mái mới mẻ. Linh vẫn đứng đó, giữ chặt ghi đông xe, nhưng ánh mắt cô nàng không còn né tránh Long nữa. Thay vào đó, cô nhìn cậu một cách tò mò, muốn tìm hiểu thêm về con người này. Long không chỉ là một học sinh giỏi, một người bạn cùng lớp, mà cậu còn là một người có thể khiến cô an tâm, tin tưởng. Cậu ấy có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự ấm áp và tinh tế đến lạ.
"Mà Long thích làm gì ngoài giờ học vậy?" Linh chủ động hỏi, giọng cô nàng giờ đã tự tin hơn một chút. "Tớ thấy Long hay đọc sách ở thư viện." Long ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu ánh lên vẻ bất ngờ trước câu hỏi của cô. Cậu không nghĩ Linh lại để ý đến những thói quen nhỏ của cậu. Một nụ cười nhẹ lại nở trên môi cậu, không còn vẻ gượng gạo như trước mà chân thành hơn nhiều. Lúc này, ánh nắng hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm vàng cả con hẻm nhỏ. Những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, giờ đây trở nên lãng mạn hơn dưới ánh sáng dịu nhẹ. Tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy qua nhẹ nhàng trên đường lớn, tiếng mèo kêu đâu đó từ một mái nhà. Mùi thức ăn từ các nhà dân bắt đầu thoang thoảng, xen lẫn mùi ẩm ướt đặc trưng của những con hẻm nhỏ. Bầu không khí trở nên yên tĩnh, thân thuộc và gần gũi.
Long đã sửa xong chiếc xích xe. Cậu đứng dậy, phủi tay. Chiếc xích xe giờ đã vào đúng vị trí, sáng bóng dầu mỡ. Cậu đưa chiếc xe đạp cho Linh. "Xong rồi đấy," cậu nói, giọng cậu có vẻ nhẹ nhõm hơn. Linh nhìn chiếc xe, rồi nhìn bàn tay dính đầy dầu mỡ của Long. "Cảm ơn Long nhiều lắm!" cô nói, giọng đầy vẻ biết ơn. "Để tớ... tớ có khăn giấy đây." Cô nàng vội vàng lục cặp sách, lấy ra một gói khăn giấy ướt, đưa cho Long. Long nhận lấy, cẩn thận lau sạch tay. Cậu cảm nhận sự mềm mại của khăn giấy, và một chút ấm áp từ bàn tay Linh khi cô đưa nó cho cậu.
"Không có gì đâu," Long đáp, vẫn với nụ cười nhẹ. Cậu nhìn Linh, và rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu. Cậu muốn kéo dài khoảnh khắc này thêm một chút nữa. Cậu không muốn chia tay ngay lúc này, khi không khí giữa hai người đang dần trở nên thoải mái và gần gũi. "Linh về nhà luôn à? Tớ cũng đi đường này một đoạn."
Linh ngạc nhiên, nhưng rồi gương mặt cô nàng lại rạng rỡ. "À... vâng. Tớ cũng về luôn. Vậy thì tốt quá, Long đi cùng tớ nhé?" Cô nàng vui vẻ nói, và nụ cười rạng rỡ của cô nàng dưới ánh hoàng hôn khiến trái tim Long lại rung lên một cách nhẹ nhàng. Cô cảm thấy một niềm vui thầm kín, như một đứa trẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi yêu thích. Được đi cùng Long, được trò chuyện với cậu ấy, đó là một điều mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Long gật đầu. Cậu không nói gì thêm, chỉ đơn giản là đi bộ bên cạnh Linh, đẩy chiếc xe đạp. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, những vệt nắng cuối cùng còn sót lại trên bầu trời xanh thẳm của Hạ Long đang dần nhường chỗ cho màn đêm. Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu bật sáng, chiếu xuống con hẻm nhỏ, tạo nên những bóng đổ dài của hai người sánh bước. Tiếng dế kêu râm ran từ những bụi cây ven đường, tiếng gió nhẹ se lạnh buổi tối vuốt qua da thịt, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng từ những khu vườn gần đó. Bầu không khí ấm áp, gần gũi hơn sau cuộc trò chuyện.
"Tớ thích đọc sách khoa học và thỉnh thoảng chơi bóng rổ," Long trả lời câu hỏi của Linh từ lúc nãy, giọng cậu trầm ấm, vang lên trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. "Còn Linh, cậu có vẻ rất thích vẽ? Tớ thấy cậu hay mang sổ vẽ."
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long. "Đúng vậy!" cô nàng reo lên, giọng đầy vẻ nhiệt huyết. Cô không ngờ Long lại để ý đến sở thích nhỏ bé đó của mình. "Tớ thích vẽ những cảnh đẹp ở Hạ Long lắm, đặc biệt là biển lúc hoàng hôn. Biển Hạ Long mình đẹp lắm, mỗi buổi chiều lại có một vẻ đẹp khác nhau, như một bức tranh không bao giờ lặp lại vậy. Còn sách, tớ thích những câu chuyện lãng mạn hơn. Long có bao giờ thử vẽ chưa?"
Long khẽ cười. Nụ cười của cậu giờ đây đã hoàn toàn tự nhiên và ấm áp, không còn chút gượng gạo nào. "Chưa, tớ không có năng khiếu đó," cậu nói. "Tớ vẽ xấu lắm. Nhưng tớ rất ngưỡng mộ những người có thể tạo ra cái đẹp. Đặc biệt là những bức tranh về Hạ Long. Tớ nghĩ cậu sẽ vẽ đẹp lắm."
Linh nghe Long nói vậy, gương mặt cô nàng lại đỏ bừng lên. Cô cảm thấy một sự ngọt ngào lan tỏa trong lòng, một cảm giác được Long quan tâm và thấu hiểu. "Vậy thì Long có thể xem tớ vẽ một ngày nào đó," cô nàng nói, giọng cô đầy vẻ mời gọi và chân thành. "Hoặc tớ có thể chỉ Long một vài nét cơ bản? Biết đâu Long lại có năng khiếu ẩn mà chưa phát hiện ra thì sao?"
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ánh lên vẻ thích thú. "Được thôi," cậu nói. "Tớ rất mong chờ." Cậu cảm thấy một niềm vui dâng trào trong lòng. Lời mời của Linh không chỉ là một lời mời đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu cho thấy khoảng cách giữa họ đang dần được rút ngắn. Cậu có thể cảm nhận được sự thoải mái và tin tưởng mà Linh dành cho cậu.
Họ tiếp tục đi bộ, trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời. Long kể về những cuốn sách khoa học mà cậu đang đọc, về những trận bóng rổ đầy kịch tính. Linh kể về niềm đam mê hội họa của mình, về những ước mơ nhỏ bé của cô, và cả những bài hát đang thịnh hành mà cô yêu thích. Khoảng cách vô hình giữa họ dường như tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự thoải mái và tin tưởng. Ánh mắt họ giao nhau nhiều hơn, không còn sự ngượng ngùng như ban đầu, thay vào đó là sự thấu hiểu và ngưỡng mộ.
Long cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Cậu nhận ra rằng, những cuộc trò chuyện như thế này, những khoảnh khắc chia sẻ về sở thích cá nhân, về ước mơ, đã khiến cậu và Linh gần nhau hơn rất nhiều. Cậu không còn chỉ coi cô là một người bạn cùng lớp, một cô học trò cần được giúp đỡ trong học tập nữa. Cô ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong suy nghĩ của cậu, một người mà cậu muốn tìm hiểu sâu sắc hơn, một người mà cậu muốn cùng chia sẻ mọi điều trong cuộc sống. Cậu nhận ra rằng, sự sẵn lòng giúp đỡ và quan tâm tinh tế của cậu, dù là sửa chiếc xe đạp hay chỉ đơn giản là lắng nghe cô nói, đã và đang củng cố vị trí của cậu là một chỗ dựa vững chắc cho Linh.
Linh cũng cảm thấy điều tương tự. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể thoải mái trò chuyện với Long đến vậy. Vẻ ngoài lạnh lùng của cậu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Long ấm áp, chu đáo và tinh tế. Cô cảm thấy một sự an toàn lạ lùng khi ở bên cậu. Lời mời Long xem cô vẽ, hay chỉ cho cậu những nét cơ bản, là một bước tiến lớn đối với cô. Nó cho thấy cô đã tin tưởng cậu đến mức nào, và cô muốn chia sẻ thế giới nội tâm của mình với cậu. Cô hy vọng rằng, những buổi gặp gỡ riêng tư, sâu sắc hơn sẽ diễn ra trong tương lai, giúp họ khám phá nhiều điểm chung và những khía cạnh khác của nhau.
Họ dừng lại ở một ngã ba quen thuộc, cách nhà Linh không xa. Ánh đèn đường giờ đây đã chiếu sáng rõ ràng hơn. Long nhìn Linh, và Linh cũng nhìn Long. Trong khoảnh khắc đó, không cần bất kỳ lời nói nào, họ đều hiểu rằng có một điều gì đó đặc biệt đang nảy nở giữa họ. Một sự kết nối sâu sắc hơn, một tình cảm đang dần lớn lên, vượt xa tình bạn thông thường.
"Cảm ơn Long nhiều lắm nhé!" Linh nói, giọng cô nàng đầy vẻ ngọt ngào. "Long về cẩn thận nhé."
Long gật đầu. "Cậu cũng vậy. Về nhà nhớ rửa tay sạch sẽ nhé." Cậu mỉm cười, nụ cười dịu dàng và ấm áp. Cậu nhìn theo bóng Linh khuất dần vào con hẻm nhỏ quen thuộc. Trong lòng cậu tràn ngập một cảm giác vui vẻ, mãn nguyện. Cậu biết rằng, những lời trêu chọc của bạn bè, hay những lời đồn thổi nhỏ trong trường (nếu có) sắp tới, sẽ không còn là vấn đề nữa. Bởi vì, cậu đã tìm thấy một điều gì đó đáng giá, một điều gì đó mà cậu muốn trân trọng và vun đắp. Sự thoải mái và gần gũi mới giữa họ sẽ không chỉ thu hút sự chú ý của những người bạn tinh ý trong nhóm, mà còn có thể khiến những người khác, đặc biệt là những người có cảm tình với Ngọc Linh như Tùng, bắt đầu phải để mắt.
Long tiếp tục bước đi, nhưng bước chân cậu giờ đây nhẹ bẫng hơn. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm se lạnh vuốt nhẹ qua gương mặt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, khoảnh khắc một chàng trai và một cô gái đang dần mở lòng với nhau, từng chút một, tạo nên những trang mới đầy màu sắc cho câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" của riêng họ. Cậu biết rằng, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều bối rối và cả những thử thách. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Bởi vì, cậu đã có Linh, đã có những khoảnh khắc ấm áp và chân thành như thế này, và cậu tin rằng, những gì sắp đến sẽ còn đẹp đẽ hơn nữa.