Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ ra chơi cuối cùng của buổi sáng vang lên lanh lảnh, cắt ngang những câu chuyện còn dang dở, những tiếng cười giòn tan trên sân trường. Học sinh các lớp lục tục trở về phòng, mang theo hơi nóng của nắng Hạ Long và sự rộn ràng của những câu chuyện phiếm. Trong lớp 11A1, không khí vẫn còn vương vấn sự náo nhiệt, nhưng tất cả đều nhanh chóng ổn định chỗ ngồi khi cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào.
Ánh nắng ban mai rực rỡ vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh cổ thụ rợp bóng sân trường, hắt vào qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm vàng những bàn ghế gỗ cũ kỹ và cả mái tóc đen nhánh của đám học trò. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và một chút mùi hoa phượng còn sót lại từ những ngày đầu hè tạo nên một không khí rất riêng của tuổi học trò. Cô Lan Anh đứng trên bục giảng, tà áo dài xanh ngọc khẽ đung đưa theo từng cử động. Vẻ mặt cô nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên sự nhiệt huyết khi cô cất giọng nói rõ ràng, dứt khoát.
"Các em trật tự nào!" Cô Lan Anh giơ tay ra hiệu, tiếng xì xào trong lớp dần lắng xuống. "Như đã thông báo ở buổi trước, hôm nay chúng ta sẽ tiến hành đăng ký nhóm cho Hội trại Thanh Xuân. Cô và Ban Tổ Chức đã thống nhất thể lệ như sau..."
Cả lớp nín thở lắng nghe. Cô Lan Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Long và Linh một thoáng rồi tiếp tục. "Các em có thể tự do ghép nhóm, mỗi nhóm từ sáu đến tám người. Quan trọng nhất là phải đảm bảo cân bằng số lượng nam và nữ. Mục đích là để các em có cơ hội giao lưu, làm việc nhóm thật hiệu quả." Cô vừa nói vừa phát những tờ phiếu đăng ký màu xanh nhạt cho Tuấn Anh, lớp trưởng.
Tuấn Anh, với vẻ ngoài thư sinh, cặp kính cận hơi trễ xuống sống mũi, nhanh nhẹn đón lấy xấp phiếu và bắt đầu đi vòng quanh lớp phát cho từng bạn. Cậu ấy cẩn thận dặn dò: "Ai đăng ký xong thì nộp danh sách cho tớ nhé. Hạn chót là chiều mai."
Ngay khi những tờ phiếu bắt đầu được chuyền tay, không khí lớp học như bùng nổ. Những tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc trở nên ồn ào hơn bao giờ hết, kèm theo là những tiếng cười khúc khích, những lời rủ rê í ới. Các nhóm nhỏ nhanh chóng tụ lại, đầu chụm vào nhau, bàn bạc sôi nổi.
Long ngồi ở bàn cuối, ánh mắt vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường thấy, nhưng bên trong, một dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng. Cậu lướt nhìn những nhóm bạn đang hăng hái thảo luận, rồi dừng lại ở phía bàn của Ngọc Linh. Cô ấy đang cười tươi, trò chuyện với Mai và Lan, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo từng cử chỉ. Long cảm nhận rõ một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình. Cậu biết đây là cơ hội, cũng là một cuộc chiến ngầm. Lời hứa thầm với bản thân tối qua lại vang vọng: "Lần này, mình sẽ không để bất cứ ai xen vào nữa… Linh, cậu sẽ ở cạnh mình."
Bên cạnh Long, Hùng lay nhẹ cánh tay cậu, giọng nói lanh lảnh nhưng cũng không kém phần tinh quái. "Nhanh lên Long, cậu còn ngồi đó mà 'tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến' à? Không khéo Linh bị thằng Tùng nó 'cướp' mất bây giờ!" Hùng nháy mắt, một nụ cười ranh mãnh nở trên môi.
Long khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua phía Tùng. Cậu ta đang ngồi ở dãy bàn giữa, cạnh một vài nam sinh khác, nhưng ánh mắt lại không ngừng hướng về phía Ngọc Linh, đôi môi khẽ nở một nụ cười đầy tự tin. Long đã lường trước được điều này. Cậu biết Tùng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp cận Linh. Sự chủ động của Tùng, kết hợp với sự ngập ngừng của Linh và tính cách ít nói của Long, chính là điều khiến cậu phải đề phòng.
Cậu thở ra một hơi thật nhẹ, cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh nhất có thể. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn nhìn về phía Linh, một tia kiên định lóe lên. Cậu sẽ không để mọi chuyện diễn ra dễ dàng như vậy. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng nếu không giữ gìn, sóng cũng có thể cuốn trôi tất cả. Long đã học được bài học đó.
***
Tiếng chuông hết giờ vang lên một lần nữa, báo hiệu kết thúc tiết học và bắt đầu giờ ra chơi. Ngay lập tức, không khí trong lớp học vốn đã ồn ào giờ lại càng náo nhiệt hơn. Các nhóm học sinh ào ra khỏi lớp, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng cười nói giòn tan hòa vào tiếng gió xào xạc mang theo mùi hương cây cỏ từ sân trường.
Trong khi Long còn đang suy nghĩ về "chiến lược" của mình, thì Tùng đã nhanh chóng hành động. Cậu ta đứng dậy, dáng người cao ráo, phong độ, bước chân dứt khoát hướng thẳng về phía Ngọc Linh đang ngồi cạnh Mai và Lan. Trên môi Tùng nở một nụ cười tự tin, pha chút lịch thiệp nhưng ánh mắt lại ánh lên sự sắc sảo, đầy tính toán. Long, dù đứng cách đó không xa, vẫn cảm nhận được sự "nguy hiểm" toát ra từ Tùng.
"Linh, cậu vào nhóm bọn tớ nhé!" Tùng cất giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng vẫn cố giữ một sự ngọt ngào nhất định khi nói chuyện với cô. Cậu ta khẽ cúi người, đưa tay ra một tờ phiếu đăng ký đã điền sẵn vài cái tên. "Tớ đã rủ thêm mấy bạn rồi, toàn là 'cao thủ' đi trại cả đó. Đảm bảo nhóm mình sẽ 'càn quét' mọi giải thưởng!"
Ngọc Linh giật mình, cô không ngờ Tùng lại chủ động đến vậy. Gương mặt xinh đẹp của cô thoáng hiện lên vẻ bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển sang ngập ngừng, khó xử. Cô ấy khẽ cắn môi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào tờ phiếu đăng ký của Tùng, rồi lại nhìn sang Mai và Lan như tìm kiếm sự trợ giúp. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ rủ xuống, che đi một phần biểu cảm.
"À... ừm..." Linh lắp bắp, giọng nói trong trẻo thường ngày nay có vẻ nhỏ hơn hẳn, không còn sự tự tin, nhiệt huyết. Cô chưa kịp suy nghĩ hay bàn bạc với Mai và Lan về việc ghép nhóm, giờ lại bị Tùng đặt vào một tình thế khó xử như vậy. Cô không muốn làm Tùng phật lòng, nhưng cũng không hoàn toàn thoải mái với việc tham gia nhóm của cậu ta, đặc biệt là khi cô đã ngầm có những "tính toán" riêng về Long.
Hùng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, không khỏi huých nhẹ Long một cái, giọng thì thầm đầy vẻ "biết trước": "Thấy chưa? Tớ đã bảo mà! Cậu cứ chần chừ đi. Giờ thì khỏi trách nhé!" Hùng vừa nói vừa lén lút quan sát Long, cậu ấy biết Long đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
Long im lặng, đôi mắt sâu màu hổ phách vẫn không rời khỏi Ngọc Linh. Cậu thấy rõ sự bối rối trong ánh mắt cô, sự ngập ngừng trong lời nói của cô. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Long, như có một cục đá tảng đè nặng. Cậu siết nhẹ nắm tay, móng tay hằn vào lòng bàn tay, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, lạnh lùng như thường lệ. Cậu biết bây giờ không phải lúc để hành động thiếu suy nghĩ.
Vũ Thanh Lan, với tính cách thẳng thắn, không ngại bày tỏ sự khó chịu. Cô ấy liếc nhìn Tùng một cái đầy ý tứ, rồi khẽ nhíu mày. Hoàng Thảo Mai, trầm tính hơn, nhưng cũng không kém phần tinh tế. Cô ấy nắm nhẹ tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định: "Cậu không cần phải đồng ý đâu Linh, nếu cậu không muốn." Mai nhìn thẳng vào Tùng, ánh mắt ẩn chứa sự cảnh giác.
Tùng thoáng giật mình trước lời nói của Mai, nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. "Sao thế Mai? Đi hội trại cùng nhau cho vui chứ. Nhóm mình còn thiếu một bạn nữ nữa là đủ. Linh vào là đẹp đội hình luôn!" Tùng vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt đã ánh lên một chút sự thách thức. Cậu ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho những lời từ chối, và cũng đã có những "kế hoạch dự phòng".
Linh nhìn Mai, rồi lại nhìn Lan, ánh mắt cầu cứu. Cô biết Mai và Lan đang lo lắng cho cô, và cũng đang ngầm "đẩy thuyền" cho cô và Long. Nhưng cô cũng không muốn gây ra một sự khó xử công khai ngay giữa lớp học, đặc biệt là khi Tùng đang rất tự tin và kiên quyết. Hơn nữa, những ánh mắt tò mò từ Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy – những người bạn cùng lớp thích hóng hớt, buôn chuyện – đã bắt đầu đổ dồn về phía nhóm họ. Mùi mồ hôi nhẹ của tuổi học trò, trộn lẫn với hương giấy mới và phấn bảng, dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong bầu không khí.
Tùng thấy Linh còn do dự, cậu ta liền tiếp tục "tấn công". "Thôi nào Linh, cậu không cần lo lắng đâu. Bọn tớ sẽ chăm sóc cậu thật tốt. Các hoạt động như 'Giải mã mật thư' hay 'Vượt chướng ngại vật' tớ đều có kinh nghiệm hết. Đảm bảo cậu sẽ có một hội trại đáng nhớ nhất!" Cậu ta nói bằng giọng điệu đầy sức thuyết phục, cố tình nhấn mạnh vào những trò chơi mà cậu biết Linh thích, và cũng là những điểm mạnh của Long. Đây rõ ràng là một lời "tuyên chiến" ngầm.
Linh nghe Tùng nói, lại nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của cậu ta, và cả những ánh mắt tò mò đang dõi theo. Cô cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Cô không muốn làm Tùng mất mặt, cũng không muốn tạo thêm rắc rối. Trong tâm trí cô, hình ảnh Long vẫn hiện lên, trầm tĩnh và xa cách. Cô biết Long đang nhìn cô, nhưng cậu ấy vẫn đứng yên, không có bất kỳ động thái nào. Có lẽ, Long vẫn còn đang giận cô vì chuyện trước đó, hoặc cậu ấy không muốn xen vào. Sự ngập ngừng của Long khiến Linh cảm thấy càng bối rối hơn.
Cuối cùng, sau một hồi do dự, Linh khẽ gật đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "À... ừm... vậy... vậy tớ vào nhóm cậu vậy." Giọng cô nhỏ dần, như sợ ai đó nghe thấy.
Nụ cười trên môi Tùng càng rạng rỡ hơn, ánh mắt cậu ta thoáng hiện lên vẻ đắc thắng. "Tuyệt vời! Vậy là nhóm mình đủ người rồi. Lần này phải cố gắng giành giải nhất mới được!" Cậu ta nói to, đủ để cả Long và những người xung quanh đều nghe thấy.
Long đứng đó, chứng kiến tất cả. Cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dù đã lường trước, nhưng khi mọi chuyện thực sự xảy ra, một cảm giác khó chịu vẫn không ngừng cồn cào trong lòng cậu. Cậu thấy sự gượng gạo trên gương mặt Linh, thấy ánh mắt lo lắng của Mai và Lan. Cậu cũng thấy vẻ đắc thắng của Tùng. Long biết mình không thể cứ mãi đứng nhìn. Nhưng lúc này, hành động nóng vội sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối. Cậu cần một kế hoạch, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.
***
Tiếng trống báo hiệu tan học vang lên dồn dập, xé tan bầu không khí còn vương vấn sự căng thẳng trong lớp học. Học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng nói cười, tiếng xe cộ từ sân trường vọng vào, hòa lẫn với tiếng gió xào xạc mang theo hơi biển mặn mà đặc trưng của Hạ Long. Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên những dãy nhà cổ kính của trường Ánh Dương, tạo nên một bức tranh vừa lãng mạn vừa u hoài.
Tuấn Anh cẩn thận thu lại những tờ phiếu đăng ký nhóm đã được nộp. Cậu ấy kiểm tra lại số lượng, tên thành viên và đảm bảo mỗi nhóm đều cân bằng nam nữ theo đúng quy định của cô Lan Anh. Tùng, với vẻ mặt đầy tự tin và có chút kiêu ngạo, rời đi cùng nhóm bạn của mình, không quên quay lại nhìn Linh một cái, ánh mắt như muốn khẳng định "cô là của tôi".
Ngọc Linh đứng lại một mình với Mai và Lan, nét mặt vẫn còn thoáng buồn và bối rối. Cô ấy khẽ thở dài, đôi mắt to tròn nhìn theo bóng dáng Tùng khuất dần. Cô biết mình đã bị đặt vào thế khó, và việc chấp nhận vào nhóm Tùng là cách duy nhất để tránh gây ra sự chú ý không mong muốn. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác trống rỗng và tiếc nuối không ngừng dấy lên. Cô đã hy vọng, đã mong chờ một điều gì đó khác.
"Linh, cậu ổn chứ?" Mai hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ đầy vẻ quan tâm, bàn tay khẽ đặt lên vai bạn. Cô ấy nhìn Linh với ánh mắt lo lắng, rồi liếc nhanh sang phía Long đang đứng lặng thinh.
Lan, dù thẳng thắn hơn, cũng không khỏi tỏ ra khó chịu. "Cái tên Tùng đó thật là... quá đáng! Cậu ấy đâu cần phải làm vậy chứ. Cậu cứ nói không muốn là được mà, Linh."
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo vẫn chưa tắt hẳn trên môi. "Tớ... tớ không muốn làm cậu ấy khó xử. Với lại, cậu ấy nói cứ như thể tớ không vào là không được vậy." Cô ấy thở dài một lần nữa, ánh mắt thoáng buồn. "Thôi, dù sao cũng đã lỡ rồi."
Long im lặng, chứng kiến toàn bộ cuộc nói chuyện của ba cô gái. Cậu vẫn đứng ở cuối lớp, bên cạnh Hùng. Cậu không nói một lời nào, nhưng đôi mắt sâu thẳm của cậu lại chứa đựng rất nhiều cảm xúc: sự thất vọng, sự tức giận, nhưng trên hết là một sự quyết tâm mạnh mẽ đến lạ thường. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Hùng khẽ vỗ vai Long, giọng nói trầm xuống, không còn vẻ lanh lảnh thường ngày. "Cậu đừng lo, Long. Hội trại còn nhiều trò khác mà. Đây mới chỉ là bước đầu thôi. Cậu còn nhiều cơ hội để..." Hùng ngập ngừng, không biết nên nói gì thêm để an ủi bạn. Cậu ấy biết Long đang phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn.
Long không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu thấy cô ấy đang buồn, đang khó xử. Và cậu biết, cậu không thể cứ để cô ấy như vậy. Cậu không thể để Tùng tiếp tục gây áp lực cho Linh.
Cậu quay lưng lại, bước chậm rãi ra khỏi lớp. Bóng lưng cậu cao lớn, vững chãi, nhưng lại mang theo một vẻ kiên định, xen lẫn chút ẩn ý mà chỉ những người thân cận mới có thể nhận ra. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi qua khung cửa sổ, hắt lên bóng hình Long, tạo nên một vệt dài trên sàn nhà.
Cậu đi qua hành lang vắng lặng, tiếng bước chân đều đều vang vọng. Trong đầu cậu, những kế hoạch đã bắt đầu hình thành. Tùng có thể đã "chiếm" được Linh trong việc chia nhóm, nhưng đó không phải là tất cả. Hội trại Thanh Xuân này, sẽ là nơi cậu và Linh viết tiếp những chương mới của cuốn "Ước mơ tuổi 17" một cách rực rỡ và chân thật nhất. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ lại một lần nữa chứng kiến tình yêu của họ được thử thách và lớn lên cùng thời gian, rực rỡ như nắng Hạ Long.
Long biết, cậu sẽ không từ bỏ. Cậu sẽ tìm cách để ở gần Linh, để bảo vệ cô ấy khỏi những sự khó xử. Cậu sẽ tạo ra những khoảnh khắc mà chỉ có hai người. Cậu sẽ thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng nhất. Bởi vì, tình yêu cần sự dũng cảm và kiên định, và Long đã sẵn sàng cho điều đó.
Trong khoảnh khắc đó, dù Linh đang buồn bã và Long đang thầm tính toán, nhưng cả hai đều có chung một suy nghĩ: Hội trại này, không chỉ là một cuộc chơi, mà còn là một cơ hội, một thử thách để tình cảm của họ được khẳng định.