Rực rỡ thanh xuân
Chương 216

Buổi Họp Nhóm Đầu Tiên: Vòng Vây Của Tùng

3047 từ
Mục tiêu: Khắc họa buổi họp nhóm đầu tiên của Hội trại Thanh Xuân, đặc biệt là nhóm có Ngọc Linh và Tùng.,Thể hiện rõ ràng sự chủ động và những nỗ lực của Tùng nhằm gây ấn tượng với Ngọc Linh trong môi trường nhóm.,Làm nổi bật sự khó chịu, ghen tuông ngầm và nội tâm đấu tranh của Long khi chứng kiến Tùng từ xa.,Miêu tả sự khó xử và thái độ giữ khoảng cách lịch sự của Ngọc Linh trước những lời lẽ, hành động của Tùng.,Thiết lập nền tảng cho những tình huống căng thẳng và cạnh tranh trực tiếp hơn giữa Long và Tùng tại hội trại.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Tuấn Anh
Mood: Tense, emotional, subtly romantic (challenged), competitive
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng chiều vàng óng như rót mật qua khung cửa sổ lớp học, nhuộm lên những dãy bàn ghế gỗ cũ kỹ một màu hoài niệm. Tiếng chuông tan học đã điểm từ lâu, nhưng không khí trong lớp 12A1 hôm nay vẫn sôi động lạ thường. Không phải tiếng huyên náo của giờ ra chơi, cũng chẳng phải sự ồn ào của một buổi tan tầm vội vã, mà là một thứ âm thanh đặc trưng của sự háo hức, trộn lẫn chút căng thẳng nhẹ. Từng nhóm nhỏ tụ tập lại với nhau, tiếng ghế cọ ken két trên sàn, tiếng xì xào bàn tán của học sinh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng độc đáo, báo hiệu một sự kiện quan trọng sắp diễn ra.

Long, người vừa trở về từ Công viên Bình Minh với một ý chí kiên định hơn bao giờ hết, bước vào lớp khi buổi họp nhóm đã bắt đầu rục rịch. Cậu cảm nhận được mùi phấn bảng thoang thoảng, mùi giấy sách mới còn vương vấn đâu đó, và cả mùi gỗ quen thuộc từ những chiếc bàn ghế đã gắn bó với cậu suốt ba năm cấp ba. Ánh nắng từ phía Tây đổ vào, vẽ nên những vệt sáng dài trên hành lang, nơi tiếng bước chân của vài học sinh còn nán lại dường như cũng chứa đựng sự mong chờ.

Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, đứng ở bục giảng, mái tóc ngắn cá tính của cô ánh lên màu đồng dưới nắng chiều. Giọng nói của cô vẫn dứt khoát và rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút niềm vui: "Các em chú ý! Như cô đã thông báo, đây là buổi họp nhóm đầu tiên để chúng ta thảo luận về kế hoạch và phân công nhiệm vụ cho Hội trại Thanh Xuân sắp tới. Thời gian không còn nhiều, nên cô mong các nhóm hãy làm việc thật nghiêm túc và hiệu quả. Các nhóm trưởng, nhớ ghi chép đầy đủ và báo cáo lại cho lớp trưởng Tuấn Anh sau khi kết thúc nhé."

Tuấn Anh, lớp trưởng gương mẫu, gọng kính cận phản chiếu ánh sáng, đứng cạnh cô Lan Anh, gật đầu đầy trách nhiệm. "Vâng, thưa cô. Các bạn nhóm trưởng lưu ý gửi báo cáo đầy đủ cho tớ. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, cứ hỏi tớ nhé, tớ sẽ giúp hết sức." Giọng cậu ấy trầm ổn, đáng tin cậy như mọi khi.

Cả lớp như một tổ ong vỡ, học sinh nhanh chóng di chuyển ghế, tạo thành những vòng tròn nhỏ giữa các dãy bàn. Nhóm của Long, bao gồm Hùng và hai người bạn khác, cũng nhanh chóng tìm một góc yên tĩnh ở cuối lớp. Long kéo ghế, đặt cặp xuống chân, nhưng ánh mắt cậu không thể rời khỏi một nhóm khác, ở ngay giữa lớp, nơi có Ngọc Linh.

Linh đang ngồi giữa nhóm của mình, mái tóc dài đen óng ả xõa tự nhiên trên vai. Dù cô ấy luôn cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất, Long vẫn nhận thấy đôi mắt to tròn của cô có chút bối rối khi Tùng nhanh chóng kéo ghế ngồi sát bên cạnh. Tùng, với nụ cười rạng rỡ quá mức cần thiết, đã nghiễm nhiên chiếm lấy vị trí trung tâm của nhóm ngay từ giây phút đầu tiên. Ánh mắt hắn tràn đầy sự tự tin, thậm chí là kiêu ngạo, như thể hắn đã đạt được một chiến thắng vang dội.

Hùng, ngồi ngay bên cạnh Long, khẽ huých tay cậu bạn, giọng nói lanh lảnh nhưng khẽ đủ để hai người nghe thấy: "Này, cậu lại đang 'chìm' rồi đấy à? Cô Lan Anh vừa nhắc đấy. Tập trung vào việc của chúng ta đi chứ, Long!" Cậu ấy nhìn theo ánh mắt của Long, và rồi cũng hiểu ra vấn đề. Một cái nhếch mép tinh quái xuất hiện trên môi Hùng, như một lời động viên ngầm, hoặc có lẽ là một lời trêu chọc đầy thiện ý.

Long khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi hình ảnh Tùng đang cười nói không ngừng với Linh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ từ chiếc bàn học thân thuộc, mùi phấn bảng còn vương trên không khí, và cả chút hương hoa đại thoang thoảng từ bên ngoài cửa sổ, như để nhắc nhở bản thân về thực tại. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch của cậu, dù mới chỉ là những nét phác thảo, đã bắt đầu được hình thành trong đầu. Cậu sẽ không để những gì Tùng đang làm ảnh hưởng đến Linh, hay đến chính cậu. Long cố gắng tập trung vào cuộc thảo luận của nhóm mình, nhưng một phần tâm trí cậu vẫn không ngừng hướng về phía cô gái nhỏ nhắn ở giữa lớp. Mùi cỏ xanh từ sân trường, hòa với tiếng gió xào xạc, dường như đang thì thầm vào tai cậu những dự cảm về một hành trình đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn nhiều điều. Cậu biết, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể dịu êm, có thể cuộn trào, nhưng sẽ luôn tìm cách để chạm đến nhau, để hòa mình vào nhau. Và Long, cậu đã sẵn sàng để đón nhận những con sóng đó.

***

Trong góc lớp của nhóm Tùng, một bầu không khí khác lạ đang bao trùm. Tùng ngồi tự tin ở vị trí trung tâm, đôi mắt sắc sảo của hắn liên tục hướng về phía Ngọc Linh, người đang ngồi ngay cạnh hắn. Với vẻ mặt rạng rỡ và hào hứng, Tùng nhanh chóng chiếm lấy vai trò chủ đạo trong buổi họp nhóm. Hắn bắt đầu đưa ra hàng loạt ý tưởng cho các hoạt động tại trại, giọng nói nhanh, dứt khoát và hơi lớn, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, đặc biệt là Ngọc Linh.

"Các cậu thấy sao về ý tưởng dựng lều theo chủ đề 'Vũ trụ huyền bí' của tớ?" Tùng nói, tay khoa chân múa tay, cố gắng minh họa ý tưởng của mình. "Chúng ta có thể dùng những tấm vải đen để làm bầu trời đêm, rồi dán những ngôi sao dạ quang lên đó. Buổi tối, khi đèn tắt, cả lều sẽ sáng rực như một dải ngân hà thu nhỏ! Tuyệt vời đúng không?" Hắn quay sang Linh, đôi mắt sáng rực, như thể đang chờ đợi một lời khen ngợi đặc biệt. "Linh này, cậu thấy ý tưởng dựng lều theo chủ đề vũ trụ của tớ thế nào? Với đôi mắt tinh tế của cậu, chắc chắn sẽ có những góp ý tuyệt vời!"

Ngọc Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười lịch sự nhưng có chút gượng gạo. Cô khẽ gật đầu, cố gắng giữ khoảng cách một cách tinh tế. Mùi phấn bảng còn vương trên không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới từ những cuốn sổ tay đang mở, tạo nên một không gian quen thuộc của lớp học, nhưng sự hiện diện của Tùng khiến cô cảm thấy có một áp lực vô hình. "À, tớ thấy cũng hay đấy, Tùng." Giọng nói trong trẻo của cô có chút dè dặt. "Nhưng có lẽ mình nên ưu tiên sự tiện lợi và an toàn trước tiên, rồi mới đến tính thẩm mỹ. Dựng lều có khi sẽ tốn nhiều thời gian và công sức hơn mình nghĩ đó."

Tùng không hề nao núng trước sự dè dặt của Linh. Hắn ta nhanh chóng chớp lấy cơ hội để tán dương cô. "Đúng vậy! Cậu nói rất đúng, Linh! Sự an toàn là trên hết! Cậu luôn có những suy nghĩ chu đáo và thực tế như vậy đó, Linh à. Chính vì thế, tớ nghĩ phần thiết kế lều, hay ít nhất là khâu trang trí, chắc chắn phải do cậu phụ trách rồi. Cậu là người có gu thẩm mỹ nhất trong nhóm chúng ta mà!" Hắn nói, tay khẽ đặt lên vai Linh một cách tự nhiên, như một cử chỉ thân mật.

Linh hơi rụt người lại một cách vô thức, ánh mắt cô lướt qua vai Tùng, nhìn về phía cuối lớp, nơi có nhóm của Long. Cô nhanh chóng quay lại, tập trung vào cuốn sổ ghi chép, cố gắng lảng tránh ánh mắt của Tùng. Mùi gỗ từ chiếc bàn học, mùi mực từ cây bút trong tay, tất cả dường như trở nên đậm đặc hơn, như một cách để cô cố gắng neo giữ bản thân vào thực tại, thoát khỏi sự khó xử.

"Tớ nghĩ chúng ta nên chia nhỏ công việc ra, Tùng ạ," Linh nói, giọng cô ấy cố gắng trở nên bình tĩnh và khách quan hơn. "Mỗi người phụ trách một mảng sẽ hiệu quả hơn. Tớ có thể hỗ trợ phần lên ý tưởng, nhưng việc dựng lều cần sức lực và kỹ thuật, nên chắc chắn phải là các bạn nam rồi." Cô khẽ vuốt mái tóc dài, tránh nhìn thẳng vào Tùng.

Tùng vẫn giữ nụ cười tự tin. "Được thôi, Linh nói sao thì làm vậy. Tớ tôn trọng mọi ý kiến của cậu. Vậy thì để tớ và các bạn nam khác lo việc dựng lều. Nhưng cậu cứ yên tâm, tớ sẽ luôn hỏi ý kiến cậu trong mọi khâu để đảm bảo lều của chúng ta đẹp nhất và đúng ý cậu nhất." Hắn nói, giọng điệu ngọt ngào hơn, cố tỏ ra lịch thiệp nhưng vẫn lộ rõ ý đồ muốn ở gần và tương tác với Linh nhiều nhất có thể.

Mai và Lan, hai cô bạn thân của Linh, ngồi đối diện, chứng kiến toàn bộ màn thể hiện của Tùng. Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ nhíu mày. Lan, dáng người khỏe khoắn và năng động, đôi mắt tinh nhanh sắc sảo, trao đổi một cái nhìn lo lắng với Mai. Cả hai đều hiểu rõ sự khó xử của Linh. Họ biết Tùng đang cố gắng tạo ra một "vòng vây" vô hình xung quanh Linh, và cô ấy, với bản tính tốt bụng và lịch sự, đang rất khó khăn để thoát ra mà không làm mất lòng ai.

"Hay là Tùng có thể lên danh sách các vật liệu cần thiết cho việc dựng lều và trang trí?" Mai lên tiếng, cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện. "Rồi Linh và tớ sẽ tìm kiếm nguồn cung cấp và ước tính chi phí. Như vậy sẽ rõ ràng và hiệu quả hơn."

Lan cũng nhanh chóng tiếp lời: "Đúng đó Tùng. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể cho từng hạng mục. Ví dụ như phần trò chơi tập thể, cậu có ý tưởng gì không? Hoặc phần chuẩn bị thức ăn đêm lửa trại chẳng hạn?"

Hành động của Mai và Lan như một làn gió mát, phần nào làm dịu đi không khí căng thẳng. Tùng, dù có chút không vui vì bị ngắt lời, vẫn nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ. Hắn ta biết rằng, để tiếp cận Linh, hắn cần phải được lòng cả những người bạn của cô. "Tuyệt vời! Ý kiến của Mai và Lan rất hay. Đúng là chúng ta cần một kế hoạch chi tiết. Vậy thì, để tớ phụ trách tổng thể, còn các cậu..." Tùng lại bắt đầu phân công nhiệm vụ, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng lướt qua Linh, như muốn đảm bảo rằng mọi sự chú ý của cô vẫn hướng về hắn. Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm, tập trung ghi chép vào sổ, cố gắng lảng tránh mọi sự tương tác không cần thiết. Cô biết, hội trại này sẽ không hề dễ dàng như cô nghĩ. Mùi hương của hoa đại thoang thoảng từ bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, dường như đang báo hiệu một mùa hè đầy những biến động và thử thách.

***

Cùng lúc đó, ở góc lớp, Long ngồi cùng nhóm của mình, cố gắng tập trung vào cuộc thảo luận về kế hoạch dựng lều và các trò chơi tập thể. Hùng, với vẻ mặt bầu bĩnh và nụ cười hóm hỉnh, đang nhiệt tình trình bày ý tưởng về một trò chơi truy tìm kho báu đầy thử thách. "Tớ nghĩ chúng ta nên tạo ra một bản đồ kho báu dựa trên những địa danh nổi tiếng của Hạ Long! Mỗi trạm sẽ có một câu đố hoặc một thử thách vận động. Đội nào giải mã nhanh nhất và tìm ra kho báu trước sẽ thắng!" Giọng nói lanh lảnh của Hùng vang lên, tràn đầy sự phấn khích.

Long gật đầu, cố gắng đưa ra những góp ý hợp lý, nhưng mỗi khi giọng nói tự tin, hơi lớn của Tùng từ phía giữa lớp vọng tới, cậu lại không thể kìm được mà liếc mắt nhìn sang. Ánh nắng chiều đã dần phai, chỉ còn những vệt sáng mờ ảo len lỏi qua cửa sổ, phản chiếu trên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Trong bầu không khí xì xào của các nhóm đang thảo luận, tiếng bút chì sột soạt trên giấy, Long vẫn có thể nghe rõ từng lời Tùng nói, từng câu hắn ta khen ngợi Linh, và cả những tiếng cười gượng gạo của cô ấy.

Một cảm giác khó chịu, thậm chí là ghen tuông ngầm, cuộn xoáy trong lòng Long. Cậu siết chặt cây bút chì trong tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đầu óc cậu tự động tua lại hình ảnh Tùng đặt tay lên vai Linh, nụ cười quá đỗi thân mật của hắn. Cậu biết Linh không hề thoải mái, cậu nhìn thấy sự né tránh trong ánh mắt cô, nụ cười gượng gạo trên môi. Cậu muốn đứng dậy, bước đến, kéo Linh ra khỏi cái vòng vây giả tạo đó, nhưng lý trí mách bảo cậu rằng chưa phải lúc. Cậu phải kiềm chế, phải giữ bình tĩnh.

Hùng, tinh ý như mọi khi, nhận ra sự im lặng bất thường của Long. Cậu ấy thấy Long đang vô thức gõ nhịp bút chì vào mặt bàn, đôi mắt hổ phách lướt qua đám đông, dừng lại ở hình ảnh Tùng đang cười nói rạng rỡ với Linh. "Này Long, cậu sao thế?" Hùng khẽ khều nhẹ Long, giọng nói pha chút trêu chọc để cậu bạn thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực. "Lại đang bay bổng ở đâu rồi? Tớ vừa bảo Long phụ trách lên danh sách đồ dùng chung cho nhóm mình đấy. Sao, cậu không có ý kiến gì à? Hay là cậu lại đang bận nghĩ về cô nàng nào rồi?" Hùng cười ranh mãnh, cố ý đánh lạc hướng.

Long giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "À không, tớ nghe rồi." Giọng cậu hơi gằn, nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh, làm mềm giọng lại. "Cứ vậy đi. Tớ sẽ làm." Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn bảng, mùi giấy sách cũ, mùi gỗ từ bàn ghế, tất cả dường như đang cố gắng kéo cậu trở lại với thực tại.

"Thật không đấy?" Hùng không buông tha. "Tớ thấy cậu cứ nhìn về phía đội của Tùng mãi thôi. Có gì hay ho à? Có khi nào là 'tình địch' của cậu đang làm trò gì đó khiến cậu không yên lòng không?" Hùng nháy mắt, một nụ cười tinh quái nở trên môi. Cậu ấy biết Long đang ghen. Cậu ấy cũng biết Long đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.

Long khẽ thở dài, nhưng không trả lời trực tiếp. Cậu quay lại nhìn Hùng, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên định. "Tớ chỉ đang suy nghĩ xem làm thế nào để chúng ta có thể làm tốt nhất ở hội trại thôi." Cậu nói, giọng trầm ấm hơn. Cậu cố gắng tập trung vào các ghi chú của nhóm mình, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Linh. Cậu nhận ra sự căng thẳng nội tâm của mình đang lớn dần. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cậu như một lời nhắc nhở, một điểm tựa vô hình. Cậu khẽ vuốt nhẹ nó, cảm giác da thịt chạm vào vật kỷ niệm ấy mang lại một chút an ủi.

Long biết, Tùng đang cố gắng tạo ra một hình ảnh hoàn hảo trước mặt Linh, nhưng cậu cũng nhìn thấy sự gượng gạo trong nụ cười của cô ấy. Cậu hiểu rằng Linh đang rất khó xử. Điều này càng củng cố quyết tâm của Long. Cậu sẽ không để Linh một mình đối mặt với sự đeo bám của Tùng.

Tiếng chuông tan học vọng lại từ xa, báo hiệu buổi họp nhóm đã kết thúc. Các nhóm bắt đầu thu dọn đồ đạc. Long đứng dậy, đôi mắt hổ phách không còn vẻ mệt mỏi mà giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định. Bóng lưng cậu cao lớn, vững chãi, in rõ trên nền ánh sáng mờ ảo của buổi chiều muộn. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự chủ động của Tùng trong buổi họp nhóm này chỉ là một lời báo hiệu cho những gì sẽ xảy ra tại Hội trại Thanh Xuân. Long sẽ không để mình bị động. Cậu sẽ phải có những hành động quyết đoán hơn, không chỉ để khẳng định tình cảm của mình với Linh, mà còn để bảo vệ cô khỏi sự khó xử mà Tùng mang lại. Kế hoạch của cậu, vốn đã nhen nhóm từ Công viên Bình Minh, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Long sẽ biến hội trại này thành nơi tình cảm của cậu và Linh được khẳng định, được vun đắp một cách rực rỡ nhất. Cậu sẽ không lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ