Tiếng chuông tan học vọng lại từ xa, báo hiệu buổi họp nhóm đã kết thúc. Các nhóm bắt đầu thu dọn đồ đạc. Long đứng dậy, đôi mắt hổ phách không còn vẻ mệt mỏi mà giờ đây ánh lên một tia sáng kiên định. Bóng lưng cậu cao lớn, vững chãi, in rõ trên nền ánh sáng mờ ảo của buổi chiều muộn. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự chủ động của Tùng trong buổi họp nhóm này chỉ là một lời báo hiệu cho những gì sẽ xảy ra tại Hội trại Thanh Xuân. Long sẽ không để mình bị động. Cậu sẽ phải có những hành động quyết đoán hơn, không chỉ để khẳng định tình cảm của mình với Linh, mà còn để bảo vệ cô khỏi sự khó xử mà Tùng mang lại. Kế hoạch của cậu, vốn đã nhen nhóm từ Công viên Bình Minh, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Long sẽ biến hội trại này thành nơi tình cảm của cậu và Linh được khẳng định, được vun đắp một cách rực rỡ nhất. Cậu sẽ không lùi bước.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp len lỏi qua tầng lá cây, chiếc xe buýt chở học sinh đã từ từ lăn bánh vào Công viên Bình Minh. Một luồng khí tươi mát, trong lành ập vào khoang xe ngay khi cửa mở, mang theo mùi cỏ non ẩm ướt sau sương đêm, mùi đất pha lẫn hương hoa dại thoang thoảng. Cả trăm học sinh, ai nấy đều mang theo vẻ hào hứng, tràn đầy năng lượng, ùa xuống xe như đàn ong vỡ tổ. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng í ới gọi nhau, tiếng ba lô va vào nhau lách cách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sôi động của tuổi trẻ, xua tan đi sự tĩnh lặng vốn có của khu rừng xanh mướt.
Công viên Bình Minh hiện ra trước mắt các cô cậu học trò như một bức tranh khổng lồ. Những bãi cỏ trải dài xanh mướt như nhung, được điểm xuyết bằng những cụm hoa đủ màu sắc rực rỡ, lấp lánh trong nắng sớm. Phía xa xa, những rặng núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long vẫn còn ẩn mình trong màn sương mỏng, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa lãng mạn. Những hàng cây cổ thụ với tán lá rộng lớn, xanh um tùm, vươn mình đón ánh mặt trời, tạo nên những bóng râm mát mẻ trải dài trên mặt đất. Không khí nơi đây thật sự khác hẳn với sự ngột ngạt của những bức tường lớp học hay sự ồn ào của phố thị. Một cảm giác tự do, phóng khoáng len lỏi vào từng hơi thở.
Các nhóm nhanh chóng tìm đến khu vực đã được phân công, bắt đầu công việc dựng trại. Mỗi nhóm được phát một bộ lều, vài chiếc túi ngủ và bộ dụng cụ cá nhân. Sự háo hức ban đầu nhanh chóng chuyển thành sự lúng túng khi các cô cậu học trò phải vật lộn với những thanh chống, tấm bạt và dây buộc. Tiếng sột soạt của vải lều, tiếng va chạm của khung kim loại, tiếng hướng dẫn của các giáo viên pha lẫn tiếng kêu la, hò reo của học sinh tạo nên một không khí vô cùng náo nhiệt.
Nhóm của Long được phân công ở một khu vực khá bằng phẳng, dưới tán một cây bàng cổ thụ. Cậu cùng Hùng và vài bạn nam khác nhanh chóng bắt tay vào việc. Với sự khéo léo và kinh nghiệm từ những lần cắm trại gia đình, Long chỉ dẫn các bạn cách lắp ráp từng phần một cách khoa học và hiệu quả. Dáng người cao lớn của cậu thoăn thoắt di chuyển, bờ vai rộng vững chãi đỡ lấy khung lều, đôi tay mạnh mẽ siết chặt từng mối nối. Cậu ít nói, nhưng mỗi lời hướng dẫn đều rõ ràng, dứt khoát, khiến công việc diễn ra một cách trôi chảy. Hùng thì luôn miệng pha trò, khiến không khí nhóm thêm phần vui vẻ. "Woah, không khí đúng là khác hẳn trường học nhỉ! Mới sáng mà đã tràn đầy năng lượng rồi!" Hùng reo lên, vừa kéo căng một sợi dây lều, vừa lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá như đang cùng hòa điệu với sự sôi động của tuổi trẻ.
Long khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt màu hổ phách lại liên tục lướt qua đám đông, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Không khó để cậu tìm thấy Linh và nhóm của cô ấy ở một khu vực cách đó không xa, bên cạnh một rặng tre xanh mướt. Ánh nắng ban mai như muốn tô điểm thêm cho vẻ đẹp rạng rỡ của cô. Linh đang cười nói vui vẻ với Mai và Lan, mái tóc dài đen óng ả lay động theo từng cử chỉ. Cô mặc chiếc áo phông trắng của đồng phục trại, kết hợp với chiếc quần short jean năng động, toát lên vẻ hoạt bát, tươi tắn. Cả ba cô gái đang cùng nhau mở túi đồ, phân chia các vật dụng. Long thấy một nụ cười rạng rỡ trên môi Linh khi cô ấy chỉ vào một vị trí trống trải gần khu lửa trại.
"Mai, Lan, chúng ta dựng lều bên này nhé! Chỗ này có vẻ mát mẻ và gần khu lửa trại," giọng Linh trong trẻo, cao và rõ ràng, nhưng vẫn đủ dịu dàng để Long có thể cảm nhận được từ xa. Cô ấy dùng tay chỉ về phía một khoảng đất trống, vẻ mặt tràn đầy sự hứng khởi. Hai cô bạn thân của cô cũng gật đầu đồng ý, vẻ mặt hồ hởi.
Tuy nhiên, nụ cười trên môi Long hơi chùng xuống khi cậu thấy một bóng người cao ráo, dáng vẻ phong độ tiến đến gần Linh. Đó là Tùng. Hắn ta luôn biết cách chọn đúng thời điểm để xuất hiện. Tùng mỉm cười tự mãn, đôi mắt sắc sảo lướt qua Linh, rồi quay sang nhìn Mai và Lan một cách hời hợt. "Để tớ giúp Linh, cậu cứ chỉ đạo là được rồi. Việc nặng cứ để con trai lo," Tùng nói, giọng điệu có chút vẻ oai vệ, cố tỏ ra ga lăng. Hắn ta chủ động cầm lấy mấy thanh lều nặng nhất từ tay Linh, rồi nở một nụ cười rất tươi. Linh hơi bối rối, cố gắng mỉm cười đáp lại một cách lịch sự, nhưng Long, với khả năng quan sát tinh tường của mình, vẫn nhận ra một chút gượng gạo trong ánh mắt cô. Cậu cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Dù Linh đang rất vui vẻ, rất hoạt bát, nhưng trong ánh mắt Long vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về sự hiện diện của Tùng, như một đám mây nhỏ lẩn khuất trên bầu trời xanh trong. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những ngày đầy thử thách. Cậu khẽ siết chặt chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay, như một lời nhắc nhở cho chính mình.
***
Công việc dựng trại diễn ra khá thuận lợi. Đến giữa buổi sáng, hầu hết các nhóm đã hoàn thành xong việc lắp đặt lều trại của mình. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, nhưng những làn gió nhẹ từ phía biển vẫn thổi vào, mang theo hơi mặn mòi đặc trưng của Hạ Long, khiến không khí không quá oi bức. Các học sinh bắt đầu ổn định chỗ ở và phân chia vật dụng cá nhân còn lại.
Tại khu vực lều trại của nhóm Linh, không khí lại bắt đầu trở nên căng thẳng một cách bất thường. Linh đang ngồi xổm giữa lều, tỉ mỉ phân chia từng vật dụng nhỏ mà cô giáo đã phát cho mỗi thành viên, như đèn pin dự phòng, bình nước cá nhân, một phần thức ăn nhẹ đóng gói. Cô Thảo Mai và Thanh Lan ngồi bên cạnh, giúp cô kiểm đếm và sắp xếp. Linh, với tính cách chu đáo của mình, luôn cố gắng đảm bảo mọi thứ công bằng và hợp lý nhất có thể.
Tuy nhiên, không phải ai cũng nghĩ vậy. Phan Thị Loan và Nguyễn Thị Hà, hai cô bạn trong nhóm, ngồi ở một góc khác, bắt đầu tỏ thái độ không hài lòng. Loan, với mái tóc nhuộm highlight và gương mặt trang điểm nhẹ, nhíu mày, khoanh tay nhìn chằm chằm vào đống đồ. "Này Linh, sao cái đèn pin của Mai lại có vẻ mới hơn của tớ vậy? Cậu là nhóm trưởng mà phân chia kiểu gì lạ đời thế?" Giọng Loan vang lên, hơi lớn và mang theo chút bóng gió, phá tan sự yên bình trong lều. Ánh nắng xiên qua cửa lều, chiếu vào gương mặt cô ấy, làm nổi bật vẻ khó chịu.
Nguyễn Thị Hà, cô bạn gầy gò với cặp kính cận và vẻ mặt tinh ranh, lập tức hùa theo, đẩy gọng kính lên cao. "Đúng đó, hay là chỉ thích mấy đứa bạn thân của mình thôi chứ gì? Cái túi ngủ của tớ cũng bị rách một tí này, sao không thấy đổi cho tớ cái khác đi?" Giọng Hà the thé, chứa đựng sự tò mò và cả chút ghen tị. Đỗ Thị Vy, cô bạn tròn trịa hay cười khúc khích, ngồi bên cạnh, im lặng nhưng đôi mắt to tròn lại dán chặt vào Linh, vẻ mặt đầy hồn nhiên nhưng cũng dễ bị tác động.
Ngọc Linh giật mình, cô ngẩng đầu lên, nét mặt xinh đẹp thoáng chút bối rối. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn giải thích: "Không phải vậy đâu Loan, Hà. Cái này là do nhà trường phát theo từng lô, có cái mới hơn, có cái cũ hơn một chút, chứ không phải tớ cố ý. Tớ chỉ là người phân chia lại dựa trên danh sách thôi mà. Với lại, đèn pin nào cũng dùng được cả, quan trọng là nó còn hoạt động tốt." Cô đưa tay chỉ vào một tờ danh sách có ghi rõ từng số hiệu đồ dùng, cố gắng chứng minh sự minh bạch của mình. Cô nói thêm: "Còn túi ngủ của Hà, tớ sẽ kiểm tra lại xem có thể đổi được không. Có thể là do quá trình vận chuyển bị xước thôi." Linh luôn muốn mọi người hòa thuận, cô không muốn bất kỳ ai cảm thấy không vui.
Thảo Mai và Thanh Lan cũng nhìn Loan và Hà với vẻ không hài lòng. Mai đẩy gọng kính, nói nhỏ: "Linh đã cố gắng hết sức rồi mà. Các cậu nên thông cảm chứ." Lan thì khoanh tay, ánh mắt tinh nhanh nhìn thẳng vào Loan, như muốn cảnh cáo.
Thế nhưng, Loan và Hà vẫn không buông tha. Loan bĩu môi: "Thôi đi, lý do lý trấu. Ai biết được cậu có chọn trước cho bạn bè không?" Hà cười khẩy, liếc nhìn Mai và Lan một cách đầy ẩn ý. Không khí trong lều trở nên nặng nề, những lời bóng gió, những ánh mắt nghi ngờ như những mũi kim châm vào trái tim Linh. Cô cảm thấy một nỗi tủi thân nho nhỏ dâng lên.
Đúng lúc đó, Tùng, người nãy giờ vẫn đứng bên ngoài lều, quan sát tình hình, lập tức bước vào. Hắn ta luôn có mặt đúng lúc để "thể hiện". Tùng nở một nụ cười nửa miệng, nhìn thẳng vào Loan và Hà bằng ánh mắt có phần chế giễu. "Thôi đi mấy cậu! Linh đã nói vậy rồi thì cứ tin đi. Dù sao Linh cũng là nhóm trưởng, làm gì chả có lý do. Hay là các cậu ghen tị với Linh à? Thấy Linh được nhiều người quan tâm quá nên kiếm chuyện hả?" Giọng Tùng dứt khoát, hơi cao và mang theo vẻ tự mãn, nhưng lại thiếu đi sự tế nhị cần thiết. Hắn ta đặt tay lên vai Linh một cách tự nhiên, như một hành động bảo vệ, nhưng lại khiến Linh cảm thấy không thoải mái chút nào.
Ngọc Linh khẽ rụt vai lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Tùng với vẻ khó chịu. "Tùng, cậu đừng nói vậy..." cô thì thầm, giọng hơi cau mày. Cô không muốn Tùng làm cho mọi chuyện trở nên phức tạp hơn. Việc Tùng can thiệp bằng những lời lẽ như vậy không những không giúp cô giải quyết hiểu lầm mà còn đẩy cô vào thế khó xử hơn, như thể cô đang được "bảo vệ" khỏi chính những người bạn cùng nhóm. Tùng vô tình đã cô lập Linh khỏi những thành viên khác, khiến cô trở thành tâm điểm của sự ghen ghét.
Loan lập tức cau mày, vẻ mặt đầy tức giận. "Ghen tị cái gì? Tùng nói vậy là có ý gì? Cậu nghĩ cậu là ai mà nói bọn tớ như thế?" Cô đứng bật dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tùng, rồi liếc sang Linh với vẻ bực bội. Hà cũng đứng lên, phụ họa theo: "Đúng đó! Tớ thấy Tùng mới là người đang thiên vị Linh thì có! Làm như Linh là người yêu của cậu ấy không bằng!"
Tùng nhếch mép cười, vẻ mặt đầy thách thức: "Thì sao? Có gì không đúng à?" Hắn ta càng nói càng lộ rõ bản chất chiếm hữu, khiến Linh càng thêm ngột ngạt. Cô chỉ muốn mọi chuyện êm đẹp, nhưng Tùng lại đang đổ thêm dầu vào lửa. Linh quay đi, cố gắng né tránh ánh mắt của Loan và Hà, cảm thấy vô cùng tủi thân. Cô biết, sau vụ này, mối quan hệ giữa cô và hai cô bạn cùng nhóm sẽ càng thêm rạn nứt. Mai và Lan cũng chỉ biết thở dài, nhìn nhau bất lực. Bầu không khí trong lều trở nên vô cùng căng thẳng, như một sợi dây đàn sắp đứt. Mùi nhựa từ các vật dụng mới, lẫn trong mùi ẩm mốc của vải lều, càng làm Linh cảm thấy khó chịu.
***
Cách đó không xa, dưới tán một gốc cây cổ thụ lớn có thân cây sần sùi, rêu phong, Long đang cùng Hùng và một vài thành viên khác của nhóm mình hoàn tất việc cố định lều. Chiếc lều màu xanh quân đội được dựng chắc chắn, những sợi dây dù được cột chặt vào các cọc neo. Ánh nắng cuối buổi sáng chiếu xiên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, nhưng Long không hề cảm nhận được vẻ đẹp đó. Mặc dù đang bận rộn với công việc, ánh mắt cậu vẫn liên tục hướng về phía nhóm Linh.
Tầm nhìn của Long bị che khuất một phần bởi vài bụi cây thấp, nhưng cậu vẫn có thể nghe rõ mồn một từng lời nói, từng tiếng cãi vã vọng đến từ phía lều của Linh. Cậu đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Từ lúc Loan và Hà bắt đầu gây khó dễ, chất vấn Linh về việc phân chia đồ dùng, đến khi Linh bối rối cố gắng giải thích bằng giọng điệu ôn hòa, nhưng không được lắng nghe. Và đỉnh điểm là khi Tùng can thiệp một cách vụng về, thiếu tế nhị, làm cô bé càng thêm khó xử và bị cô lập.
Một ngọn lửa giận dữ và lo lắng bùng lên trong lòng Long. Cậu nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch, đến mức chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay như hằn sâu vào da thịt. Cậu cảm nhận được một sự bực bội dâng trào. Tùng, với vẻ ngoài ga lăng giả tạo và những lời lẽ bảo vệ đầy tính chiếm hữu, không những không giúp được Linh mà còn đẩy cô vào tình thế khó xử hơn, khiến cô phải đối mặt với sự ghen ghét, hiềm khích từ chính những người bạn cùng nhóm. Long biết Linh không đáng phải chịu như vậy. Cô ấy là một người luôn cố gắng hòa đồng, luôn đặt lợi ích chung lên hàng đầu.
"Này Long, sao mặt cậu căng thế? Đừng nói là lại lo cho vụ hiểu lầm bên kia đấy nhé?" Hùng nhỏ giọng, khẽ vỗ vai Long, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Hùng đã quan sát Long từ nãy đến giờ, thấy cậu bạn mình cứ nhìn chằm chằm về một hướng, vẻ mặt đầy căng thẳng dù đang cố giữ vẻ lạnh lùng. Hùng biết Long đang ghen, và cậu cũng biết Long đang cảm thấy bất lực.
Long giật mình, quay sang nhìn Hùng. Ánh mắt hổ phách của cậu ẩn chứa một sự tức giận khó kìm nén. "Tùng... cách cậu ta làm mọi chuyện thật tệ. Linh không đáng phải chịu như vậy." Giọng Long trầm khẽ, nhưng lại chất chứa một sự kiên quyết. Cậu nghĩ về Linh, về nụ cười gượng gạo của cô, về ánh mắt bối rối khi Tùng đặt tay lên vai cô. Cậu muốn lao đến, kéo Linh ra khỏi đó, nhưng lý trí mách bảo cậu phải kiềm chế. Cậu không cùng nhóm với Linh, việc can thiệp trực tiếp lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối, thậm chí có thể khiến Linh bị mọi người chú ý tiêu cực hơn.
Hùng thở dài, gật đầu đồng tình. "Tớ thấy rồi, Linh có vẻ không thoải mái chút nào. Cậu định làm gì đây, đội trưởng? Mình đâu có cùng nhóm với Linh." Hùng nói, giọng điệu có chút lo lắng cho bạn, và cũng là một lời nhắc nhở về rào cản hiện tại. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót đâu đó cũng không làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng Long. Mùi cỏ tươi và đất ẩm dường như trở nên vô vị.
Long quay lại nhìn về phía lều của Linh một lần nữa. Cậu thấy Linh đang cúi đầu, mái tóc dài che khuất một phần khuôn mặt. Dù không thấy rõ biểu cảm của cô, nhưng Long có thể cảm nhận được sự tủi thân và khó chịu đang bao trùm lấy cô. Một cảm giác bất lực len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi một ý chí mạnh mẽ hơn. Cậu sẽ không để Linh một mình. Cậu sẽ không đứng nhìn cô bị tổn thương.
Long hít một hơi thật sâu, rồi quay lại nhìn Hùng, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hổ phách, như ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm tối. "Không thể để mọi chuyện cứ thế diễn ra được. Tớ phải... tìm cách khác để giúp cô ấy. Bằng mọi giá." Giọng cậu trầm ấm, nhưng lại vang lên đầy quyết tâm, không còn chút do dự nào. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những rắc rối. Tùng sẽ tiếp tục đeo bám Linh, và sẽ còn nhiều hiểu lầm, nhiều tình huống khó xử hơn nữa. Nhưng cậu cũng đã có một "kế hoạch B" đang dần hình thành trong tâm trí. Cậu sẽ chủ động tìm kiếm những cơ hội để tương tác với Linh, để ở bên cạnh cô, để bảo vệ cô khỏi mọi khó khăn. Hội trại Thanh Xuân này, sẽ là nơi cậu khẳng định tình cảm của mình, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động. Long sẽ không lùi bước, sẽ không để cho Tùng có cơ hội chiến thắng. Dù không cùng nhóm, cậu vẫn sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho Linh. Long khẽ vuốt nhẹ chiếc vòng tay trên cổ tay, cảm nhận sức mạnh và sự tự tin đang tuôn chảy trong mình. Cậu đã sẵn sàng cho mọi thử thách.