Rực rỡ thanh xuân
Chương 218

Động Thái Bất Ngờ: Long Xung Phong Hỗ Trợ Ban Tổ Chức

3217 từ
Mục tiêu: Long chính thức tình nguyện tham gia hỗ trợ ban tổ chức Hội trại Thanh Xuân.,Khắc họa động cơ của Long: muốn có cơ hội gần gũi và bảo vệ Ngọc Linh một cách gián tiếp, đồng thời ngầm đối phó với Tùng.,Thể hiện sự ngạc nhiên, tò mò của Ngọc Linh trước hành động bất ngờ của Long.,Làm nổi bật sự khó chịu, nghi ngờ và cảm giác bị thách thức của Tùng.,Tiếp tục giai đoạn SETUP của Arc 4, thiết lập Long vào một vai trò chủ động hơn trong Hội trại.,Tăng cường căng thẳng và cạnh tranh ngầm giữa Long và Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Cô Lan Anh
Mood: Quyết đoán, chiến lược, căng thẳng ngầm, tò mò.
Kết chương: [object Object]

Long hít một hơi thật sâu, rồi quay lại nhìn Hùng, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hổ phách, như ngọn lửa đang bùng cháy trong đêm tối. "Không thể để mọi chuyện cứ thế diễn ra được. Tớ phải... tìm cách khác để giúp cô ấy. Bằng mọi giá." Giọng cậu trầm ấm, nhưng lại vang lên đầy quyết tâm, không còn chút do dự nào. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những rắc rối. Tùng sẽ tiếp tục đeo bám Linh, và sẽ còn nhiều hiểu lầm, nhiều tình huống khó xử hơn nữa. Nhưng cậu cũng đã có một "kế hoạch B" đang dần hình thành trong tâm trí. Cậu sẽ chủ động tìm kiếm những cơ hội để tương tác với Linh, để ở bên cạnh cô, để bảo vệ cô khỏi mọi khó khăn. Hội trại Thanh Xuân này, sẽ là nơi cậu khẳng định tình cảm của mình, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động. Long sẽ không lùi bước, sẽ không để cho Tùng có cơ hội chiến thắng. Dù không cùng nhóm, cậu vẫn sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho Linh. Long khẽ vuốt nhẹ chiếc vòng tay trên cổ tay, cảm nhận sức mạnh và sự tự tin đang tuôn chảy trong mình. Cậu đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng Hạ Long dịu dàng trải đều trên Công viên Bình Minh, đánh thức những lều trại rực rỡ sắc màu sau một đêm yên tĩnh. Một làn gió nhẹ mang theo hương cỏ xanh tươi và hơi ẩm từ hồ nước thổi qua, khiến không khí trở nên sảng khoái và trong lành lạ thường. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ già cỗi vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của học sinh đang di chuyển. Dọc theo con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, các nhóm đã hoàn thành việc dựng lều, giờ đây đang chuẩn bị cho ngày đầu tiên của Hội trại Thanh Xuân. Tiếng cười nói râm ran, tiếng gọi nhau í ới tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ.

Long bước đi dứt khoát, từng bước chân vững chãi trên thảm cỏ xanh mướt, hướng về phía khu vực ban tổ chức. Nơi đó, dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ, cô Lan Anh đang tất bật sắp xếp chồng giấy tờ dày cộp trên chiếc bàn dã chiến. Gương mặt cô giáo vẫn luôn rạng rỡ, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ mệt mỏi sau một đêm dài chuẩn bị. Xung quanh cô là một vài tình nguyện viên là sinh viên đại học, cũng đang hỗ trợ nhiệt tình. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, soi rõ từng hạt sương còn đọng lại trên thảm cỏ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn thoang thoảng, dịu mát.

Không xa Long, cách đó chừng vài chục mét, nhóm của Ngọc Linh cũng vừa hoàn tất việc sắp xếp gọn gàng chiếc lều của mình. Linh đang cùng Thảo Mai và Thanh Lan kiểm tra lại vật dụng, gương mặt cô bé xinh đẹp vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi từ buổi tối hôm qua, nhưng đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ hoạt bát vốn có. Tùng, với dáng vẻ phong độ, vẫn không ngừng tìm cách bắt chuyện với Linh, miệng không ngừng đưa ra những câu hỏi thăm, những lời gợi ý về các hoạt động sắp tới. Cậu ta cố gắng thể hiện sự quan tâm đặc biệt, liên tục xoay người về phía Linh, gạt bỏ sự hiện diện của Mai và Lan. Tuy nhiên, Linh chỉ đáp lại một cách lịch sự, đôi khi là những cái gật đầu nhẹ nhàng, giữ một khoảng cách nhất định. Cô bé vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm giác khó xử và hơi ngột ngạt sau vụ hiểu lầm nhỏ với Loan và Hà tối qua, và thái độ quá nhiệt tình của Tùng càng khiến cô muốn lảng tránh.

Trong lúc đó, ánh mắt Long như một đường thẳng vô hình, xuyên qua đám đông, xuyên qua những tán cây, dõi theo từng cử chỉ của Linh. Cậu thấy rõ sự mệt mỏi trong đôi mắt cô, sự gượng gạo trong nụ cười và cả sự khó chịu tiềm ẩn trước sự đeo bám của Tùng. Một cảm giác nóng ran dâng lên trong lồng ngực Long, nhưng cậu cố gắng kiềm chế, biến nó thành quyết tâm. Cậu không thể cứ đứng nhìn mãi được. Đây chính là lúc để thực hiện "kế hoạch B" của mình.

Khi Long tiến đến gần khu vực ban tổ chức, tiếng bước chân của cậu, dù không quá lớn, vẫn đủ để thu hút sự chú ý. Đầu tiên là Tùng, ánh mắt sắc sảo của cậu ta lập tức nhận ra Long đang tiến lại. Một tia nghi ngờ thoáng qua, rồi nhanh chóng biến thành vẻ khó chịu, bực dọc. Linh cũng cảm nhận được ánh mắt của Tùng chuyển hướng, cô bé ngước lên, đôi mắt to tròn chạm phải Long. Một chút ngạc nhiên, rồi tò mò hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Mai và Lan cũng dừng cuộc trò chuyện, cùng nhìn về phía Long, đôi mắt đầy vẻ thăm dò.

Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy, bước thẳng đến trước mặt cô Lan Anh. Cô giáo ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn cậu học trò cưng. "Long? Có chuyện gì thế em?"

Long đứng thẳng người, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, dứt khoát vang lên giữa không gian đang dần sôi động. "Thưa cô Lan Anh, em xin phép được tình nguyện hỗ trợ ban tổ chức ạ."

Lời đề nghị của Long như một quả bom nhỏ, làm chững lại mọi âm thanh xung quanh. Cô Lan Anh tròn mắt nhìn cậu, rõ ràng là bất ngờ. "Long? Em... em chắc chứ? Em không muốn tham gia các hoạt động cùng nhóm sao? Cô nhớ đội của em cũng khá mạnh mà." Giọng cô có chút ngạc nhiên, nhưng cũng ánh lên niềm vui khi có thêm một cánh tay đắc lực. Long là một học sinh xuất sắc, cậu ấy có khả năng tổ chức và lãnh đạo rất tốt.

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Em muốn đóng góp sức mình cho Hội trại, thưa cô. Vả lại, em nghĩ mình có thể giúp cô quản lý một số đầu việc, đặc biệt là những việc cần sự nhanh nhẹn và bao quát." Cậu nhấn mạnh sự chủ động và khả năng của mình, không quên liếc nhanh về phía nhóm Linh. Cậu muốn thể hiện rõ ràng rằng mình đang hành động, không phải là một sự bồng bột nhất thời.

Xa xa, Tùng không giấu được vẻ khó chịu. Cậu ta nghiêng người lại gần Linh, thì thầm với giọng điệu đầy vẻ khinh thường. "Cậu ta lại bày trò gì đây? Chắc muốn gây ấn tượng bằng cách này chứ gì. Trò vặt." Ánh mắt Tùng vẫn không rời Long, đầy vẻ dò xét và nghi ngờ. Cậu ta không thể tin được Long lại có thể làm một hành động bất ngờ như vậy. Cái vẻ lạnh lùng, ít nói thường ngày của Long hoàn toàn trái ngược với hành động xung phong này.

Linh không đáp lại Tùng, ánh mắt cô bé vẫn dõi theo Long, chứa đựng một sự bối rối nhưng cũng không kém phần tò mò. Trong lòng cô tự nhủ: "Long... tại sao cậu ấy lại làm thế? Cậu ấy không phải là người thích những việc thế này mà." Cô đã quá quen với một Long trầm lặng, luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc nhưng ít khi tự nguyện nổi bật. Hành động này của cậu thực sự khiến cô suy nghĩ. Mai và Lan cũng trao đổi ánh mắt với nhau, có vẻ như họ cũng đang tự hỏi về động cơ của Long. Tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng dường như tất cả mọi người đều đang tập trung vào Long, chờ đợi phản ứng tiếp theo.

***

Chưa đầy mười phút sau, Long đã khoác lên mình chiếc áo khoác đồng phục màu xanh lá cây đậm của ban tổ chức, trên ngực áo thêu dòng chữ "BTC Hội trại Thanh Xuân". Màu xanh ấy khiến làn da trắng săn chắc của cậu càng thêm nổi bật, tạo nên một vẻ ngoài năng động nhưng vẫn không kém phần lịch lãm. Cô Lan Anh đã nhanh chóng giao cho cậu một tập tài liệu dày cộp, trong đó có danh sách các nhóm, lịch trình hoạt động chi tiết và một bản đồ khu vực cắm trại. Cậu lắng nghe cô giáo dặn dò công việc một cách cẩn thận, đôi mắt hổ phách lướt nhanh qua từng trang giấy, ghi nhớ mọi thông tin quan trọng.

Làn gió nhẹ buổi sáng tiếp tục mơn man, vuốt ve mái tóc đen của Long, khiến vài sợi tóc rủ xuống trán. Cậu chỉnh lại vạt áo, rồi bắt đầu di chuyển, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía nhóm Linh. Dù chỉ là một cái liếc mắt rất nhanh, nhưng nó đủ để Tùng nhận ra. Vẻ khó chịu trên khuôn mặt cậu ta càng hiện rõ hơn. Tùng khẽ nghiến răng, ánh mắt sắc lẻm dõi theo bóng lưng Long. Cậu ta cố gắng tỏ ra không quan tâm, nhưng sự căng thẳng trên quai hàm và những ngón tay siết chặt lại đã tố cáo cảm xúc thật của mình.

Từ phía xa, Hùng không thể nén được tiếng gọi lớn, pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy vẻ tò mò. "Long! Cậu làm cái gì thế? Bỏ đội mà đi làm 'công bộc' à?" Giọng cậu bạn lanh lảnh, khiến vài người xung quanh cũng bật cười.

Long quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉm đầy ẩn ý, chỉ đủ để Hùng nhìn thấy. "Trợ giúp." Cậu đáp ngắn gọn, súc tích, rồi lại quay đi, tiếp tục công việc của mình. Nhưng Hùng thì đã hiểu. Cái nhếch mép ấy, cái ánh mắt ấy, và cả cái hành động bất ngờ này của Long – tất cả đều nói lên một điều: Long đang làm điều gì đó rất có chủ đích. Hùng cười tủm tỉm, lắc đầu. "Đúng là Long, lúc nào cũng bày ra mấy trò khó hiểu."

Bên cạnh Linh, Thảo Mai nhỏ nhẹ lên tiếng, ánh mắt tinh tế của cô nhìn về phía Long đang dần xa. "Long... cậu ấy thật bất ngờ. Cậu ấy ít khi tự nguyện tham gia những việc như thế này." Giọng Mai chứa đựng sự suy tư, như đang cố gắng phân tích hành động của Long.

Thanh Lan, với vẻ năng động thường ngày, cũng thêm vào, có chút ngưỡng mộ. "Đúng là Long, lúc nào cũng làm người khác phải ngạc nhiên. Cậu ấy làm cái gì cũng ra dáng, ngay cả khi làm tình nguyện viên ban tổ chức." Cô bé khẽ đẩy nhẹ tay Linh, muốn cô bạn bày tỏ suy nghĩ của mình.

Tùng, không chịu được nữa, hừ lạnh một tiếng. "Chỉ là muốn gây chú ý thôi. Trò vặt." Cậu ta nói, cố tỏ ra không quan tâm, nhưng ánh mắt lại không ngừng hướng về phía Long, như muốn dùng ánh mắt mà đốt cháy cái "công bộc" đang điềm nhiên làm việc kia. Tùng cảm thấy bị thách thức. Long đang cố tình tạo ra một vị trí mới, một lợi thế mới. Điều này khiến Tùng càng thêm cảnh giác và khó chịu.

Linh nhìn theo Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một sự bối rối rõ rệt, nhưng cùng lúc đó, một tia tò mò cũng bùng lên mạnh mẽ. "Không biết Long định làm gì..." Cô thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có mình cô nghe thấy. Dù Tùng đang đứng rất gần, Linh cũng không hề để tâm. Cô không thể hiểu nổi hành động của Long. Một người luôn giữ khoảng cách, ít thể hiện cảm xúc như cậu ấy lại tự nguyện tham gia vào một vai trò cần sự giao tiếp và hoạt động liên tục như vậy? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với những gì cô biết về Long. Linh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu động cơ thực sự đằng sau hành động này của cậu. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong trái tim cô, không phải là lo lắng, mà là một sự chú ý đặc biệt, một sự thu hút không thể giải thích.

Long, dù đang bận rộn xem xét bản đồ khu vực, vẫn cảm nhận được ánh mắt của Linh. Cậu biết cô đang bối rối, đang tò mò. Và đó chính là điều cậu muốn. Cậu muốn cô chú ý đến mình, muốn cô nhận ra rằng cậu đang ở đây, không phải là một người ngoài cuộc, mà là một phần quan trọng của hội trại, và quan trọng hơn, một phần có thể bảo vệ cô. Tiếng chim hót líu lo, tiếng cười nói râm ran của học sinh vẫn tiếp tục, nhưng trong tâm trí Linh, âm thanh duy nhất lúc này là hình ảnh Long trong chiếc áo xanh của ban tổ chức, và câu hỏi chưa có lời đáp.

***

Long ngồi xuống dưới tán cây phượng vĩ lớn, gần khu vực ban tổ chức, nơi ánh nắng dịu buổi sáng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Một làn gió mát lành thổi qua, làm những cành phượng khẽ rung rinh, và mùi hương hoa phượng thoang thoảng bay trong không khí, hòa cùng mùi cỏ xanh và đất ẩm. Cậu mở tập tài liệu ra, bắt đầu xem xét kỹ lưỡng từng hạng mục công việc. Dù bề ngoài Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tập trung vào công việc được giao, nhưng trong tâm trí cậu, những suy nghĩ về Ngọc Linh vẫn không ngừng xoáy sâu.

Cậu nhớ lại khoảnh khắc Linh cúi đầu, mái tóc dài che khuất gương mặt, khi Tùng can thiệp một cách thô lỗ và làm tình hình trở nên tệ hơn. Long cảm thấy một sự bực dọc không nguôi. "Không thể để Tùng tiếp tục như thế," cậu tự nhủ. "Cậu ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, không hề quan tâm đến cảm nhận của Linh. Cậu ta đang đẩy Linh vào thế khó, khiến cô ấy bị cô lập." Ánh mắt hổ phách của Long lóe lên một tia sáng kiên định, pha lẫn chút lạnh lùng. Cậu biết Linh không phải là người yếu đuối, nhưng trong một môi trường mới mẻ và nhiều áp lực như hội trại, cô ấy cần một chỗ dựa, một người có thể âm thầm bảo vệ cô.

Việc xung phong làm tình nguyện viên ban tổ chức không phải là một quyết định bộc phát. Nó là kết quả của một đêm dài trằn trọc suy nghĩ, sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra với Linh. Long đã cân nhắc rất kỹ. Nếu cậu vẫn ở trong nhóm của mình, cậu sẽ bị ràng buộc bởi các hoạt động riêng, khó có thể tiếp cận Linh một cách tự nhiên và chính đáng. Nhưng với vai trò là thành viên ban tổ chức, cậu sẽ có quyền hạn di chuyển tự do giữa các nhóm, giám sát các hoạt động, và quan trọng nhất, cậu sẽ có lý do chính đáng để xuất hiện ở bất cứ đâu, kể cả ở nhóm của Linh.

"Phải ở gần Linh, phải bảo vệ cô ấy," Long lại thầm nhắc nhở bản thân. "Đây là cách duy nhất, ít nhất là lúc này." Cậu hiểu rằng vai trò này sẽ khiến cậu phải hy sinh việc tham gia các trò chơi tập thể cùng bạn bè, những hoạt động mà cậu vốn rất giỏi và yêu thích. Nhưng đối với Long, việc đảm bảo sự an toàn và thoải mái cho Linh quan trọng hơn tất cả. "Dù có phải hy sinh việc tham gia các trò chơi, thì cũng đáng."

Cậu lướt mắt qua danh sách các nhóm, tìm đến tên "Lê Ngọc Linh". Cô bé nằm trong nhóm số 3, cùng với Tùng, Mai, Lan, Loan, Hà và Vy. Long khẽ nhíu mày khi nhìn thấy tên Tùng. Cậu biết rằng Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục đeo bám Linh, và có thể sẽ trở nên quyết liệt hơn khi thấy Long cũng đang tìm cách tiếp cận cô. Nhưng Long đã chuẩn bị cho điều đó. Cậu sẽ không lùi bước.

Một cảm giác ấm áp của nắng dịu trên da, cùng làn gió nhẹ mơn man qua đồng phục ban tổ chức, không làm Long xao nhãng khỏi mục tiêu của mình. Cậu cảm thấy một luồng sức mạnh tuôn chảy trong mình. Đây không chỉ là một hành động bảo vệ đơn thuần, mà còn là một bước đi chiến lược, để khẳng định tình cảm của mình một cách mạnh mẽ nhất. Vai trò tình nguyện viên ban tổ chức sẽ trao cho cậu lý do chính đáng và quyền hạn để tiếp cận Linh, giám sát các hoạt động của nhóm cô, và gián tiếp can thiệp vào các tình huống. Điều này sẽ tạo ra nhiều cơ hội tương tác giữa hai người, phá vỡ rào cản "không cùng nhóm".

Hành động bất ngờ này của Long chắc chắn sẽ buộc Tùng phải thay đổi chiến lược, có thể trở nên quyết liệt hoặc lộ liễu hơn trong việc theo đuổi Linh. Và Long đã sẵn sàng đối mặt. Hơn nữa, cậu tin rằng, Linh sẽ bắt đầu chú ý hơn đến những hành động và sự hiện diện của cậu. Cô sẽ dần dần nhận ra sự quan tâm thầm lặng, nhưng kiên định mà cậu dành cho cô.

Long khẽ hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa phượng dịu nhẹ như tiếp thêm cho cậu sự bình tĩnh. Cậu gấp tập tài liệu lại, đứng dậy. Đã đến lúc bắt đầu công việc. Đã đến lúc bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Hội trại Thanh Xuân này, sẽ không chỉ là nơi gắn kết tình bạn, mà còn là chiến trường của những rung động đầu đời, nơi Long sẽ chiến đấu để bảo vệ và khẳng định tình yêu của mình. Cậu sẽ không để những hiểu lầm hay sự đeo bám của Tùng làm phai nhạt đi những năm tháng rực rỡ thanh xuân này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ