Ánh nắng sáng muộn vẫn còn vương vấn sự dịu dàng của buổi sớm, xuyên qua kẽ lá xanh um tùm của những cây phượng cổ thụ, vẽ nên những đốm sáng vàng óng trên thảm cỏ non xanh mướt của Công viên Bình Minh. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thanh khiết của cỏ cây, mùi đất ẩm sau một đêm sương và cả hương hoa phượng thoang thoảng, dịu ngọt, hòa quyện vào không khí trong lành. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cao, tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước gần đó, cùng với tiếng cười nói xôn xao của các nhóm học sinh đang rộn ràng chuẩn bị cho các hoạt động đầu tiên của hội trại, tạo nên một bản giao hưởng trong trẻo, đầy sức sống của tuổi thanh xuân.
Long, trong chiếc áo tình nguyện viên gọn gàng, đang giúp ban tổ chức sắp xếp những dụng cụ cho một khu vực trò chơi vận động. Cậu di chuyển linh hoạt, thỉnh thoảng cúi xuống sắp xếp các vật dụng, thỉnh thoảng lại đứng thẳng người, đưa mắt quét một lượt quanh khu vực trại. Từ vị trí này, cậu có thể bao quát gần như toàn bộ khu lều trại của các lớp, đặc biệt là nhóm của Ngọc Linh. Ánh mắt hổ phách của cậu dừng lại ở một góc trại, nơi có một nhóm học sinh đang tụm năm tụm ba, và trong số đó, cậu dễ dàng nhận ra bóng dáng thanh thoát của cô ấy.
Ngọc Linh đang đứng giữa Phan Thị Loan và Nguyễn Thị Hà, hai cô bạn cùng nhóm mà cậu đã từng chứng kiến thái độ khó chịu của họ với Linh từ hôm qua. Có vẻ như họ lại đang tranh cãi về một việc vặt vãnh nào đó liên quan đến việc sắp xếp đồ đạc trong lều. Linh cố gắng giải thích, giọng nói trong trẻo của cô ấy dù không nghe rõ nội dung nhưng Long có thể cảm nhận được sự ôn hòa, cố gắng hòa giải từ cử chỉ tay, ánh mắt hơi cụp xuống và nụ cười gượng gạo trên môi. Loan thì khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc sảo dưới lớp tóc nhuộm highlight nhìn Linh đầy vẻ bất mãn, còn Hà, với cặp kính cận trên sống mũi gầy gò và vẻ mặt tinh ranh, thì đang thì thầm điều gì đó vào tai Loan, đôi khi lại liếc nhìn Linh với ánh mắt đánh giá.
Bất chợt, Tùng xuất hiện. Cậu ta bước đến bên Linh, với vẻ mặt cau có đầy vẻ khó chịu. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản là xua tay ra hiệu cho Loan và Hà im lặng, sau đó quay sang Linh, giọng nói dứt khoát nhưng đầy vẻ chiếm hữu: "Mấy việc vặt này để tôi lo, Linh cứ nghỉ đi. Cậu không cần phải bận tâm." Linh hơi giật mình trước hành động của Tùng, cô ấy khẽ lắc đầu, giọng nói có vẻ hơi miễn cưỡng: "Không sao đâu Tùng, mình tự làm được." Nhưng Tùng dường như không nghe, hắn vẫn tiếp tục sắp xếp đồ đạc một cách thô lỗ, khiến Loan và Hà càng thêm bĩu môi, rồi quay đi, thì thầm với nhau: "Làm gì mà căng thẳng thế, có tí việc thôi mà." Long không nghe rõ nhưng cậu có thể đoán được thái độ của họ.
Trong lòng Long dấy lên một sự bực dọc không nguôi. Cậu siết nhẹ tay vào cán chổi đang cầm, đôi mắt hổ phách nheo lại, ánh lên tia lạnh lùng. "Tùng vẫn vậy, luôn muốn chiếm hữu, nhưng Linh không thoải mái chút nào." Cậu đã nhìn thấy rõ sự khó xử trong ánh mắt của Linh, cái cách cô ấy muốn tự mình giải quyết nhưng lại bị Tùng đẩy vào tình thế bị động, thậm chí là bị cô lập hơn. Tùng nghĩ rằng hắn đang bảo vệ Linh, nhưng thực chất, hắn chỉ đang làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, khiến Linh phải chịu đựng sự khó chịu từ các bạn cùng nhóm. "Không thể để Tùng tiếp tục như thế," Long tự nhủ. Cậu hiểu rằng Linh không phải là người yếu đuối, nhưng trong một môi trường mới mẻ, đầy cạnh tranh và áp lực như hội trại, cô ấy cần một người thực sự hiểu và tôn trọng cảm xúc của mình, một người có thể âm thầm bảo vệ cô mà không làm cô cảm thấy bị kiểm soát.
Kế hoạch ứng phó, một kế hoạch đã được ấp ủ từ đêm qua, giờ đây càng trở nên rõ ràng và kiên định trong tâm trí Long. Cậu đã lường trước được Tùng sẽ không dễ dàng buông tha Linh, thậm chí còn trở nên quyết liệt hơn khi thấy cậu xuất hiện dưới vai trò tình nguyện viên ban tổ chức. Nhưng Long đã chuẩn bị cho điều đó. Cậu sẽ không lùi bước. Vai trò này không chỉ giúp cậu có lý do chính đáng để tiếp cận Linh, mà còn cho phép cậu can thiệp vào các tình huống một cách khéo léo, không để Tùng có cơ hội lấn tới. "Phải ở gần Linh, phải bảo vệ cô ấy," cậu lại thầm nhắc nhở bản thân. Cậu biết đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc đấu trí mà cậu phải thắng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, sẽ là nơi cậu khẳng định tình cảm này.
Long hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa phượng dịu nhẹ như tiếp thêm cho cậu sự bình tĩnh. Cậu đặt chổi vào một góc, rồi cầm lấy một tập tài liệu khác, giả vờ xem xét. Nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi nhóm của Linh. Cậu thấy Linh khẽ thở dài, rồi quay lưng lại với Tùng, đi về phía lều của mình. Tùng đứng đó một lúc, vẻ mặt khó chịu, rồi cũng quay đi, có vẻ như hắn cũng không hài lòng với thái độ của Linh. Long khẽ nhếch môi. Tùng có lẽ không nhận ra rằng, cách hắn thể hiện sự quan tâm lại đang đẩy Linh xa khỏi hắn. Và đó chính là cơ hội của Long. Cậu sẽ chứng minh cho Linh thấy, có một cách yêu thương và bảo vệ khác, tinh tế hơn, tôn trọng hơn, và chân thành hơn. Một cảm giác quyết tâm mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng Long, hòa cùng những rung động tinh tế của tình đầu, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, sẵn sàng cuộn trào bất cứ lúc nào. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ là chứng nhân cho tình yêu của cậu.
***
Công viên Bình Minh giữa buổi chiều ngập tràn trong ánh nắng nhẹ, vàng óng như mật ong, vương trên từng tán lá, từng phiến đá cổ kính. Làn gió mát lành vẫn thổi nhẹ, làm xào xạc những khóm cây xanh và mang theo tiếng cười nói rộn ràng của học sinh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước vẫn là những nốt nhạc nền quen thuộc, nhưng bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng hơn khi một âm thanh khác vang lên, át đi mọi tạp âm: tiếng loa thông báo dứt khoát của Cô Lan Anh.
"Các em chú ý! Tất cả học sinh các lớp tập trung tại khu vực trung tâm ngay lập tức!" Giọng cô Lan Anh, dù đã được khuếch đại, vẫn giữ được sự nghiêm túc và dứt khoát quen thuộc. Lập tức, sự náo nhiệt ban nãy lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán, tò mò. Các nhóm học sinh đang tham gia các hoạt động khởi động như kéo co, nhảy bao bố, hay đơn giản là ngồi trò chuyện dưới những tán cây, đều ngưng lại, hướng ánh mắt về phía bục thông báo tạm thời được dựng ở khu vực trung tâm.
Long, đang đứng cạnh cô Lan Anh, giả vờ bận rộn sắp xếp chồng tài liệu. Cậu cúi đầu, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu vẫn tinh tường quét qua đám đông, tìm kiếm hình bóng của Ngọc Linh. Cậu thấy cô ấy đang bước đến cùng Thảo Mai và Thanh Lan, vẻ mặt có chút bối rối. Tùng cũng đi ngay phía sau, ánh mắt khó chịu quét qua Long một cách đầy nghi ngờ. Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, cũng có mặt trong đám đông, cậu ấy nháy mắt với Long một cách tinh quái, như thể hiểu rõ những gì đang diễn ra trong đầu bạn mình.
Khi tất cả học sinh đã tập trung đông đủ, Cô Lan Anh nhìn một lượt quanh đám đông, vẻ mặt nghiêm nghị. "Chào mừng tất cả các em đến với Hội trại Thanh Xuân năm nay! Cô biết các em đã có một buổi sáng khởi động đầy hứng khởi. Tuy nhiên," cô dừng lại một chút, khiến đám đông nín thở, "để Hội trại Thanh Xuân thêm phần kịch tính và ý nghĩa, ban tổ chức có một sự điều chỉnh nhỏ về danh sách nhóm."
Lời cô vừa dứt, cả sân trung tâm như vỡ òa trong những tiếng xì xào, bàn tán ồn ào. "Gì vậy trời?", "Đổi nhóm hả?", "Không thể nào!" – những câu hỏi và thán từ thể hiện sự ngạc nhiên, thậm chí là bất mãn, vang lên khắp nơi. Long khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Linh. Cô ấy đang nhìn cô Lan Anh với đôi mắt to tròn mở to, vẻ mặt đầy bất ngờ, pha lẫn chút lo lắng. Thảo Mai và Thanh Lan cũng nhìn nhau, tỏ vẻ khó hiểu. Riêng Tùng, hắn nhíu chặt mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu và nghi ngờ. Hắn liếc nhìn Long một cách đầy cảnh giác, như thể muốn dò xét xem Long có liên quan gì đến quyết định bất ngờ này không.
Cô Lan Anh giơ tay lên, ra hiệu cho các em giữ trật tự. "Cô biết các em đang rất bất ngờ, nhưng hãy tin cô, đây là một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Điều này nhằm tạo cơ hội cho các em giao lưu và phát huy tối đa năng lực của mình, học hỏi lẫn nhau và mở rộng vòng kết nối bạn bè." Cô giáo giải thích thêm, nhưng dường như những lời đó chỉ làm tăng thêm sự xôn xao trong đám đông. Các học sinh bắt đầu quay sang hỏi han nhau, đoán già đoán non về những thay đổi sắp tới.
Long vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu, một luồng sóng phấn khích đang dâng trào. Kế hoạch của cậu, vốn chỉ là một ý tưởng mơ hồ về việc tiếp cận Linh, giờ đây lại có thêm một cơ hội bất ngờ, do chính ban tổ chức tạo ra. Cậu thầm cảm ơn sự "sáng tạo" của cô Lan Anh. Cậu biết rằng, việc thay đổi nhóm sẽ phá vỡ những "phe cánh" đã hình thành từ trước, tạo ra một sân chơi mới, nơi mọi người đều phải thích nghi và tìm kiếm những mối quan hệ mới. Và đây chính là cơ hội vàng để cậu có thể đường hoàng tiến vào thế giới của Linh, dưới sự "cho phép" của ban tổ chức. Cậu liếc nhìn Tùng, vẻ mặt hắn giờ đây đã chuyển từ khó chịu sang tức tối. Tùng có lẽ đang cảm thấy như bị tước đi quyền kiểm soát, và điều đó khiến Long cảm thấy hài lòng một cách thầm kín.
Long hít một hơi nhẹ, mùi hương cỏ xanh và đất ẩm dưới chân, cùng với hương hoa phượng dịu nhẹ, dường như trở nên ngọt ngào hơn. Cậu đưa mắt nhìn Linh một lần nữa, cô ấy vẫn đang lắng nghe cô giáo, đôi môi khẽ mím lại, ánh mắt tràn đầy những câu hỏi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu êm nhưng cũng tiềm ẩn sức mạnh thay đổi mọi thứ. Và Long tin rằng, những con sóng đó đang bắt đầu cuộn trào, mang theo những điều bất ngờ, đầy kịch tính cho tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này. Cậu đã sẵn sàng cho những gì sắp tới.
***
Ánh nắng cuối buổi chiều dịu dàng trải dài trên thảm cỏ xanh mướt của Công viên Bình Minh, nhuộm vàng từng cành cây, từng khuôn mặt học sinh. Không khí vẫn còn vương vấn sự ngạc nhiên và một chút hồi hộp sau thông báo bất ngờ của Cô Lan Anh. Tiếng chim hót líu lo đã giảm bớt, thay vào đó là tiếng xì xào không ngớt của đám đông, cùng với tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản nhạc nền đầy kịch tính cho khoảnh khắc sắp tới.
Cô Lan Anh, sau khi đã để các em học sinh có đủ thời gian để tiêu hóa thông tin, lại cầm mic lên. Giọng cô giáo vang lên dứt khoát, cắt ngang mọi tiếng bàn tán: "Bây giờ, cô sẽ đọc danh sách các thành viên được điều chuyển nhóm. Các em hãy lắng nghe thật kỹ." Cô bắt đầu đọc tên từng học sinh, mỗi cái tên được xướng lên lại kéo theo một làn sóng xôn xao mới. Có người thở phào nhẹ nhõm, có người lại tỏ vẻ tiếc nuối khi phải xa bạn bè cũ.
Long đứng cạnh cô Lan Anh, trái tim cậu đập mạnh hơn một chút. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu không ngừng lướt qua đám đông, đặc biệt là nhóm của Ngọc Linh. Cậu thấy Linh đang đứng cạnh Thảo Mai và Thanh Lan, vẻ mặt cô ấy vẫn còn đầy vẻ tò mò và một chút lo lắng. Tùng đứng chếch phía sau Linh, ánh mắt hắn sắc lạnh, dán chặt vào cô giáo, như thể muốn đoán trước mọi điều.
"Tiếp theo là các bạn: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng..." Cô Lan Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tùng, người đang đứng thẳng người, vẻ mặt căng thẳng. "...Nguyễn Trọng Tùng sẽ chuyển sang nhóm của lớp 11A3. Lê Ngọc Linh, em sẽ chuyển sang nhóm số 5, cùng với... Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan."
Cả sân trung tâm như nín thở. Rồi một tiếng động lớn vang lên khi Tùng bất ngờ đứng bật dậy, đẩy đổ chiếc ghế nhựa nhỏ sau lưng. Hắn ta tiến lên một bước, giọng nói lớn tiếng, đầy vẻ tức tối và bất mãn: "Thưa cô, em không đồng ý! Em muốn ở lại nhóm với Linh!" Khuôn mặt Tùng đỏ bừng, ánh mắt hắn bắn ra lửa, nhìn thẳng vào Cô Lan Anh, rồi lại liếc xéo Long như muốn thách thức.
Cô Lan Anh, với kinh nghiệm của một giáo viên chủ nhiệm lâu năm, không hề tỏ ra nao núng trước sự phản đối của Tùng. Cô nhìn hắn với ánh mắt nghiêm khắc, giọng nói trầm xuống, đầy uy quyền: "Đây là quyết định của ban tổ chức, Tùng. Mọi sự sắp xếp đều có lý do. Em hãy tôn trọng quy định." Cô nhấn mạnh từng chữ, không cho Tùng một cơ hội nào để phản bác. Ánh mắt cô giáo kiên quyết, cho thấy không có chỗ cho sự thỏa hiệp.
Long, đứng cạnh cô, đã thầm mỉm cười. Cậu giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu, một cảm giác hả hê dâng lên. Mọi thứ diễn ra đúng như cậu mong đợi, thậm chí còn tốt hơn. "Long? Lại là Long..." – cậu nghe thấy tiếng thì thầm trong đầu, như thể đó là suy nghĩ của Linh. Cậu khẽ liếc nhìn cô ấy. Đôi mắt to tròn của Linh đang nhìn cậu với vẻ phức tạp: sự ngạc nhiên, một chút bối rối, và cả một tia tò mò khó tả. Gò má cô ấy ửng hồng nhẹ, không rõ vì bất ngờ hay vì một cảm xúc nào khác.
Phan Việt Hùng, đứng cách đó không xa, không giấu nổi vẻ phấn khích. Cậu ấy vỗ vai một người bạn bên cạnh, rồi nháy mắt với Long một cách tinh quái, miệng khẽ thốt lên: "Tuyệt vời!" Hùng biết rõ tình cảm của Long dành cho Linh, và cậu luôn ủng hộ bạn mình. Việc Long và Linh được xếp vào cùng một nhóm là một tín hiệu không thể tốt hơn.
Trong khi đó, Loan và Hà, hai cô bạn cùng nhóm cũ của Linh, lại trao đổi với nhau một ánh mắt đầy vẻ hài lòng. Có lẽ, việc Linh và Tùng rời đi khiến họ cảm thấy dễ thở hơn, không còn phải đối mặt với những rắc rối và sự khó chịu từ Tùng.
Tùng, sau khi bị cô giáo dập tắt lời phản đối, vẫn đứng đó một lúc, khuôn mặt méo mó vì tức giận và bất lực. Hắn không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Cả hắn và Linh đều bị đẩy sang nhóm khác, và tệ hơn, Linh lại được xếp chung với Long – đối thủ lớn nhất của hắn. Cảm giác bị thách thức, bị gạt ra rìa khiến hắn sôi máu. Hắn liếc nhìn Long một lần cuối, ánh mắt đầy sự căm ghét, rồi tức tối quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn Linh một cái. Cậu ta bước đi nhanh chóng, dường như muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này càng sớm càng tốt.
Long nhìn theo bóng Tùng khuất dần, ánh mắt kiên định. Cậu biết rằng Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và điều này có thể dẫn đến những hành động quyết liệt hơn từ phía hắn. Nhưng Long đã sẵn sàng. Cậu quay sang nhìn Linh, cô ấy vẫn đang đứng đó, vẻ mặt đầy suy tư. Việc Long và Linh được xếp vào cùng một nhóm sẽ tạo ra nhiều cơ hội tương tác, thử thách sự phối hợp và củng cố tình cảm giữa họ. Đây là bước đầu tiên để Long thực hiện kế hoạch bảo vệ và thổ lộ tình cảm với Linh trong suốt hội trại. Long tin rằng, sự thay đổi này không chỉ là một sự ngẫu nhiên, mà còn là một sắp đặt của định mệnh, để họ có thể kề vai sát cánh, cùng nhau trải qua những thử thách mới. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cuốn trôi mọi rào cản. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới, đầy hứa hẹn.