Cả sân trung tâm Công viên Bình Minh như nín thở sau lời tuyên bố của cô Lan Anh. Tiếng chim hót líu lo thường ngày, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước ở phía xa, hay cả tiếng lá cây xào xạc theo làn gió chiều dịu mát cũng dường như chìm hẳn vào một khoảng lặng đặc quánh. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía bục nhỏ nơi cô giáo đang đứng, và sau đó là những gương mặt đang trở thành tâm điểm của sự sắp đặt đầy bất ngờ này.
Long đứng cạnh cô Lan Anh, trái tim cậu đập mạnh hơn một chút so với vẻ ngoài điềm tĩnh. Cậu cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão của sự bất ngờ và niềm vui sướng đang cuộn trào. "Sao lại... đúng như mình mong đợi? Thật khó tin! Nhưng sao có thể trùng hợp đến vậy?" – Cậu tự hỏi, từng tế bào trong cơ thể như muốn nhảy múa. Niềm hạnh phúc quá lớn đến mức khó tin, tựa như một giấc mơ vừa thành hiện thực ngay trước mắt. Cậu vẫn còn nhớ rõ cảm giác hụt hẫng khi nghe tên Tùng được xướng lên cùng Linh trong nhóm cũ, và giờ đây, mọi thứ đã đảo chiều một cách ngoạn mục. Cậu không thể không nghĩ đến một bàn tay vô hình nào đó của số phận đã tác động. Hay đây là quả ngọt cho sự chủ động của cậu khi xung phong vào ban tổ chức? Dù là gì đi nữa, kết quả này hoàn toàn vượt ngoài mong đợi. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ xanh tươi thoảng trong không khí, pha lẫn chút hương hoa từ những khóm cúc dại ven đường, cố gắng kìm nén sự phấn khích đang dâng trào. Đôi mắt hổ phách của cậu lướt nhanh qua đám đông, dừng lại ở một điểm duy nhất: Lê Ngọc Linh.
Linh vẫn đang đứng đó, giữa Thảo Mai và Thanh Lan, vẻ mặt cô ấy như thể vừa bị một luồng điện giật ngang qua. Đôi mắt to tròn long lanh mở to, nhìn chằm chằm vào Long, rồi lại liếc sang cô Lan Anh, như muốn tìm kiếm một lời giải thích cho sự sắp xếp khó tin này. "Long? Cậu ấy và mình? Cả Hùng, Mai, Lan nữa... Đây là điều gì chứ?" – Cô tự nhủ, trong đầu quay cuồng bao suy nghĩ. Một sự bàng hoàng đến tột độ, xen lẫn chút bối rối khó tả. Gò má cô ấy ửng hồng nhẹ, không rõ vì bất ngờ, vì ngại ngùng, hay vì một cảm xúc nào đó mà cô còn chưa gọi tên được. Cô nhớ lại những ánh mắt, những lời xì xào của bạn bè khi cô và Long đứng cạnh nhau, khi họ tương tác. Giờ đây, việc họ cùng nhóm sẽ khiến mọi chuyện càng trở nên phức tạp hơn, hay là... thú vị hơn? Cô không thể phủ nhận một tia tò mò mơ hồ, một cảm giác mong đợi len lỏi vào tâm trí, dù cô cố gắng xua đi nó nhanh nhất có thể. Long và cô, hai ngôi sao sáng của trường, bây giờ sẽ "chung đội", cùng nhau trải qua những ngày hội trại sắp tới. Điều này vừa khiến cô lo lắng, lại vừa khiến trái tim cô đập nhanh một nhịp khó hiểu.
Trong khi đó, Nguyễn Trọng Tùng, người vừa bị đẩy sang nhóm của lớp 11A3, vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn đứng bật dậy, đẩy đổ chiếc ghế nhựa nhỏ sau lưng tạo ra một tiếng động chói tai, khiến không ít học sinh giật mình. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, gân xanh nổi lên trên trán, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm về phía Cô Lan Anh, rồi lại liếc xéo Long như muốn ăn tươi nuốt sống. "Không thể nào! Chắc chắn có ai đó cố tình sắp xếp!" – Hắn gầm gừ trong cổ họng, cảm giác bị sỉ nhục và phản bội dâng lên đến đỉnh điểm. Hắn đã cố gắng hết sức để ở gần Linh, đã dùng mọi cách để loại bỏ Long khỏi cuộc đua này, vậy mà giờ đây, mọi nỗ lực của hắn đều tan thành mây khói. Linh lại được xếp vào nhóm của Long, của cái thằng Long lạnh lùng, ít nói đó! Hắn cảm thấy như một con thú bị dồn vào đường cùng, bất lực nhìn con mồi vuột khỏi tay mình và rơi vào vòng vây của kẻ thù. Cảm giác này còn tệ hơn cả khi hắn bị Long vượt mặt trong các cuộc thi đấu thể thao hay học tập. Đây là cuộc chiến giành Linh, và hắn đã thua một ván cờ đầy cay đắng. Nỗi phẫn nộ trong hắn bùng lên, lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn run rẩy. Tiếng xì xào bàn tán của các học sinh xung quanh, ánh mắt tò mò xen lẫn hả hê của một số người càng khiến hắn cảm thấy bị bẽ mặt. Hắn không thể chịu đựng được không khí này thêm một giây phút nào nữa.
Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, không giấu nổi vẻ phấn khích. Cậu ấy vỗ vai một người bạn bên cạnh, rồi nháy mắt với Long một cách tinh quái, miệng khẽ thốt lên: "Tuyệt vời!" Hùng biết rõ tình cảm của Long dành cho Linh, và cậu luôn ủng hộ bạn mình một cách nhiệt thành nhất. Việc Long và Linh được xếp vào cùng một nhóm là một tín hiệu không thể tốt hơn, một cơ hội vàng để Long tiến tới. Cậu cười toe toét, đôi mắt híp lại, như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng hài hước và thỏa mãn nhất đời. "Này, 'số' cậu đỏ thật đấy Long!" – Cậu thì thầm, đủ để Long nghe thấy, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc và chúc mừng. Cậu đã đoán trước được một phần, nhưng kết quả này vẫn khiến cậu bất ngờ.
Hoàng Thảo Mai, đứng cạnh Linh, nhìn cô bạn thân với ánh mắt đầy lo lắng. Cô nắm nhẹ lấy tay Linh, cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ từ cô. "Linh ơi, cậu không sao chứ?" – Mai hỏi nhỏ, giọng điệu đầy quan tâm. Mai hiểu Linh đang bối rối đến mức nào, và cũng hiểu rằng sự sắp xếp này sẽ kéo theo không ít rắc rối, nhưng cũng có thể là một cơ hội lớn.
Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động của Linh, lại có vẻ thích thú trước "drama" vừa diễn ra. Cô khẽ nhếch mép, trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý với Thảo Mai. "Ôi trời, kịch tính thật!" – Lan thì thầm với Mai, giọng điệu mang chút hóm hỉnh. Cô không khỏi nghĩ đến những ngày hội trại sắp tới sẽ không hề tẻ nhạt chút nào.
Trong khi đó, Phan Thị Loan và Nguyễn Thị Hà, hai cô bạn cùng nhóm cũ của Linh và Tùng, lại trao đổi với nhau một ánh mắt đầy vẻ hài lòng. Có lẽ, việc Linh và Tùng rời đi khiến họ cảm thấy dễ thở hơn, không còn phải đối mặt với những rắc rối và sự khó chịu từ Tùng. Loan khẽ bĩu môi, nhìn theo bóng Tùng đang tức tối bỏ đi, rồi quay sang Hà, nháy mắt một cách tinh ranh. "Cuối cùng thì cũng thoát được cái cục nợ đó!" – Cô thì thầm, đủ để Hà nghe thấy, nhưng cũng đủ để Long và Linh cảm nhận được sự hả hê trong lời nói của cô. Hà chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt kính tinh ranh lấp lánh, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt gầy gò của cô.
Cô Lan Anh, với kinh nghiệm của một giáo viên chủ nhiệm lâu năm, không hề tỏ ra nao núng trước sự phản đối của Tùng. Cô nhìn hắn với ánh mắt nghiêm khắc, giọng nói trầm xuống, đầy uy quyền: "Đây là quyết định của ban tổ chức, Tùng. Mọi sự sắp xếp đều có lý do. Em hãy tôn trọng quy định." Cô nhấn mạnh từng chữ, không cho Tùng một cơ hội nào để phản bác. Ánh mắt cô giáo kiên quyết, cho thấy không có chỗ cho sự thỏa hiệp. Cô biết rõ Tùng không phải là học sinh dễ bảo, nhưng quy định là quy định. Cô cũng nhận thấy rõ sự căng thẳng trong không khí, nhưng với vai trò của mình, cô phải giữ vững sự công bằng và trật tự. Một cái liếc nhìn nhanh qua Long, cô thấy cậu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đáng ngạc nhiên, và cô thầm gật gù trong lòng. Long luôn là một học sinh đáng tin cậy.
Tùng, sau khi bị cô giáo dập tắt lời phản đối một cách dứt khoát, vẫn đứng đó một lúc, khuôn mặt méo mó vì tức giận và bất lực. Hắn không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Cả hắn và Linh đều bị đẩy sang nhóm khác, và tệ hơn, Linh lại được xếp chung với Long – đối thủ lớn nhất của hắn. Cảm giác bị thách thức, bị gạt ra rìa khiến hắn sôi máu. Hắn liếc nhìn Long một lần cuối, ánh mắt đầy sự căm ghét, như một lời đe dọa không lời, rồi tức tối quay lưng bỏ đi. Hắn không thèm nhìn Linh một cái, không muốn để cô thấy sự yếu kém và thất bại của mình. Tùng bước đi nhanh chóng, dường như muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này càng sớm càng tốt, để che giấu đi sự bẽ bàng và nỗi tức giận đang bùng cháy trong lồng ngực. Vai hắn hơi run lên, mỗi bước chân dường như đều mang theo một lời nguyền rủa cho kẻ đã cướp đi cơ hội của hắn.
Long nhìn theo bóng Tùng khuất dần vào đám đông đang bắt đầu tản ra, ánh mắt kiên định. Cậu biết rằng Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và điều này có thể dẫn đến những hành động quyết liệt hơn từ phía hắn trong những ngày hội trại sắp tới. Nhưng Long đã sẵn sàng. Cậu quay sang nhìn Linh, cô ấy vẫn đang đứng đó, vẻ mặt đầy suy tư, đôi mắt vẫn còn chút bàng hoàng. Long biết, đây là một khởi đầu mới, một cơ hội mà cậu đã mong chờ bấy lâu.
Sau lời công bố đầy bất ngờ của cô Lan Anh và sự ra đi đầy giận dữ của Tùng, không khí trong Công viên Bình Minh dần chuyển từ sự căng thẳng tột độ sang một làn sóng xì xào bàn tán, rồi sau đó là sự di chuyển rộn ràng của hàng trăm học sinh đang tìm kiếm nhóm mới của mình. Ánh nắng chiều dịu dàng vẫn trải vàng trên những con đường lát gạch sạch sẽ, xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo dường như đã trở lại rõ ràng hơn, hòa lẫn với tiếng cười nói và tiếng chân bước vội vã. Mùi cỏ xanh tươi và hương hoa thoảng nhẹ vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó còn pha lẫn một chút mùi của sự tò mò, của những lời đồn đoán và cả những cảm xúc ngổn ngang.
Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác nhẹ nhõm và hân hoan đang lan tỏa. Cậu chầm chậm di chuyển về phía nhóm của mình, nơi Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang đứng, tất cả đều đang nhìn cậu và Linh với những ánh mắt đầy vẻ thích thú. Long biết, đây là một thời khắc quan trọng. Cậu cần phải hành động một cách khéo léo, không quá vồ vập để Linh không cảm thấy bị áp lực, nhưng cũng không quá xa cách để cô hiểu rằng cậu luôn ở đây. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. "Có vẻ chúng ta sẽ có một hội trại đáng nhớ." – Long nói, giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng, đủ nghe nhưng không quá lớn, đôi mắt hổ phách lướt qua Linh một cách tinh tế. Cậu không nói rõ "đáng nhớ" vì điều gì, để lại một khoảng trống cho trí tưởng tượng của Linh. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, không quá rõ ràng, nhưng đủ để lộ ra vẻ ấm áp hiếm thấy. Cậu muốn Linh biết rằng, cậu không hề khó chịu với sự sắp xếp này, ngược lại là đằng khác. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi một cơ hội để họ có thể kề vai sát cánh, cùng nhau trải qua những thử thách.
Ngọc Linh vẫn còn đang bàng hoàng, nhưng cô cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô cảm nhận được ánh mắt của Long, và trái tim cô lại đập lỗi nhịp. Cô cúi đầu nhẹ, tránh ánh mắt cậu, đôi má vẫn còn ửng hồng. Cô biết rằng tất cả bạn bè đều đang nhìn mình, đặc biệt là Thảo Mai và Thanh Lan. Cô không muốn lộ ra bất kỳ sự yếu đuối hay bối rối nào. Cô khẽ nắm chặt tay, cố gắng mỉm cười một cách gượng gạo. "Mình... mình ổn." – Cô trả lời Thảo Mai, giọng nói nhỏ nhẹ, có chút run rẩy mà cô không thể che giấu hoàn toàn. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí. Một mặt, cô thở phào nhẹ nhõm vì Tùng đã đi. Áp lực từ cậu ta trong những ngày qua thật sự khiến cô mệt mỏi. Nhưng mặt khác, việc ở cùng nhóm với Long lại mang đến một loại áp lực khác, một sự mong đợi mơ hồ và cả những rung động khó tả mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Cô biết Long có tình cảm với mình, và cô cũng không thể phủ nhận rằng cậu ấy luôn có một sức hút đặc biệt. Giờ đây, họ sẽ phải dành nhiều thời gian bên nhau, cùng nhau làm việc. Liệu cô có thể giữ được sự bình tĩnh và lý trí của mình không? Cô liếc nhìn Long một lần nữa, cậu vẫn đang nhìn cô với ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định.
Phan Việt Hùng không kìm được sự phấn khích, cậu vỗ nhẹ vào vai Long, rồi nháy mắt tinh quái. "Thôi nào Long, cậu cứ làm như không quen vậy! Rõ ràng là cậu đang bay bổng trên chín tầng mây rồi còn gì!" – Hùng trêu chọc, giọng nói lanh lảnh, pha trò. Cậu biết Long sẽ không biểu lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng Hùng đã quá hiểu người bạn thân này. Cậu quay sang Linh, cười toe toét. "Linh này, có gì khó khăn cứ để Long lo! Thằng này nó khỏe lắm, lại còn thông minh nữa chứ!" – Hùng nói, như muốn 'PR' cho Long, đồng thời cũng muốn xoa dịu sự bối rối của Linh.
Hoàng Thảo Mai khẽ véo tay Hùng, ra hiệu cho cậu ấy bớt nói những lời trêu chọc. Cô nhìn Linh với ánh mắt cảm thông. "Hùng nói đúng đó Linh. Dù sao thì, Long cũng là một người bạn tốt. Cậu đừng lo lắng quá." – Mai nói nhỏ nhẹ, giọng điệu từ tốn, cố gắng trấn an Linh. Cô hiểu rằng Linh đang cần sự ủng hộ từ bạn bè lúc này.
Vũ Thanh Lan, sau một thoáng cười thầm, cũng lên tiếng. "Chà, nhóm chúng ta đúng là 'đội hình trong mơ' rồi! Hai ngôi sao của trường, cộng thêm ba 'phó tướng' đắc lực! Hội trại này chắc chắn sẽ giành giải nhất cho mà xem!" – Lan nói với vẻ lạc quan, cố gắng phá vỡ không khí ngượng ngùng giữa Long và Linh. Cô nháy mắt với Linh, như muốn nói "đừng lo, có tụi tớ ở đây mà".
Trong khi nhóm 3 đang dần tập hợp và cố gắng làm quen với tình huống mới, Tùng đã bước đi như một cơn gió lốc, vai hắn hơi run lên vì tức giận. Hắn xuyên qua đám đông học sinh đang xôn xao, mỗi bước chân đều nặng trĩu sự phẫn nộ. Hắn không dừng lại, không ngoảnh đầu nhìn lại. Hắn muốn nhanh chóng thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này, thoát khỏi những ánh mắt soi mói và những lời thì thầm mà hắn tin là đang nhắm vào mình. Hắn đi thẳng đến khu vực nhóm 11A3, nơi các bạn học mới đang nhìn hắn với vẻ tò mò xen lẫn dè chừng. Tùng không nói một lời, chỉ ngồi phịch xuống một chiếc ghế trống, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự căm ghét. Hắn sẽ không để yên chuyện này. Hắn sẽ tìm cách phá hoại, sẽ khiến Long phải trả giá cho sự đắc thắng này. Nỗi tức giận của Tùng như một ngọn lửa âm ỉ, báo hiệu rằng những ngày hội trại sắp tới sẽ không hề yên bình.
Long và Linh, giờ đây đã đứng cạnh nhau, trong cùng một nhóm, cùng với những người bạn thân thiết. Một sự sắp xếp đầy bất ngờ, có thể là ngẫu nhiên, nhưng cũng có thể là một sự an bài của định mệnh. Việc Long và Linh được xếp cùng nhóm sẽ tạo ra vô số cơ hội để họ tương tác, hiểu nhau hơn và củng cố tình cảm. Những khó khăn và thử thách trong các hoạt động nhóm sẽ buộc họ phải hợp tác, dựa dẫm vào nhau, đẩy nhanh quá trình phát triển tình cảm. Và sự phẫn nộ của Tùng báo hiệu cậu ta sẽ không từ bỏ dễ dàng mà sẽ tìm cách phá hoại hoặc gây khó dễ cho Long và Linh trong các hoạt động của hội trại. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới, đầy hứa hẹn, nơi tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cuốn trôi mọi rào cản, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến những khoảnh khắc đáng nhớ nhất.