Rực rỡ thanh xuân
Chương 23

Giai Điệu Chung Đôi

3937 từ
Mục tiêu: Fulfill the chapter's specific direction: Long và Linh cùng tham gia chuẩn bị cho một sự kiện của trường, họ làm việc ăn ý và có những giây phút vui vẻ, tự nhiên bên nhau.,Deepen Long và Linh's emotional connection và comfort level, moving beyond initial shyness towards a more natural and playful interaction.,Showcase their teamwork và mutual respect for each other's abilities, highlighting their complementary strengths (Long's meticulousness, Linh's creativity).,Emphasize the 'rung động đầu đời' through subtle actions, glances, internal thoughts, and physical proximity.,Introduce a glimpse of the broader school environment and other students' reactions to their growing closeness.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, vui vẻ, ấm áp, đôi khi có chút ngại ngùng.
Kết chương: [object Object]

Sau buổi chiều định mệnh ấy, mọi thứ trong thế giới của Long và Linh dường như đều mang một sắc thái mới. Những cảm xúc tươi tắn, trong trẻo như giọt sương mai đọng trên cánh hoa, cứ thế nảy nở, lớn dần trong tâm trí của cả hai. Long bước đi trên con đường quen thuộc mỗi ngày đến trường, nhưng bước chân cậu giờ đây nhẹ bẫng hơn, tâm hồn cậu bay bổng như đang chạm vào những đám mây trắng trên nền trời xanh biếc. Cậu không còn chỉ chú tâm vào những công thức vật lý hay những thuật toán phức tạp, mà thỉnh thoảng, tâm trí cậu lại trôi về nụ cười rạng rỡ của Linh, về cách cô say sưa kể về niềm đam mê hội họa, hay ánh mắt long lanh tin tưởng cô dành cho cậu. Cậu biết, một điều gì đó đặc biệt đang chớm nở, và cậu sẵn sàng đón nhận nó.

Linh cũng vậy. Mỗi khi nhìn thấy Long, trái tim cô lại đập rộn ràng hơn một nhịp, một cảm giác vừa ngại ngùng vừa thích thú. Cô nhớ lại cách cậu kiên nhẫn sửa xe cho cô, cách cậu lắng nghe cô nói về những ước mơ nhỏ bé của mình với một sự chân thành hiếm có. Vẻ ngoài lạnh lùng của Long giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ bọc mỏng manh, bên trong là một trái tim ấm áp, tinh tế và đầy quan tâm. Cô cảm thấy mình may mắn khi có một người bạn như Long, và hơn thế nữa, cô đang dần nhận ra rằng, cảm xúc của cô dành cho cậu đã vượt xa cái định nghĩa "bạn bè" thông thường.

Hôm nay là một buổi chiều muộn, khi những tia nắng vàng óng cuối cùng của ngày đang khẽ khàng lướt qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Ánh Dương. Tiếng chuông tan học vừa dứt, âm vang còn vương vấn trong không khí, báo hiệu một ngày học nữa đã kết thúc. Hành lang trường học, với những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, đang dần vắng vẻ. Chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh nán lại trò chuyện, hay vội vã thu dọn sách vở để kịp chuyến xe buýt cuối cùng. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn còn phảng phất, hòa cùng mùi hoa sữa thoảng nhẹ theo làn gió, tạo nên một bầu không khí thân thuộc, đặc trưng của tuổi học trò.

Long đang bước đi thong thả trên hành lang, tay cầm tập tài liệu môn Toán, tâm trí vẫn còn vương vấn những công thức vừa học. Cậu định ghé thư viện một lát trước khi về. Đúng lúc đó, từ phía cuối hành lang, cậu nhìn thấy Linh đang bước ra từ lớp học của mình, mái tóc dài đen óng ả khẽ đung đưa theo từng bước chân. Cô ấy vẫn xinh đẹp và nổi bật như mọi khi, làn da trắng hồng phản chiếu ánh sáng chiều tà. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt họ vô tình chạm nhau. Linh khẽ giật mình, một nụ cười ngượng ngùng nở trên môi, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên tia vui vẻ. Long cũng mỉm cười nhẹ, một nụ cười dịu dàng và ấm áp, khiến vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu tan biến.

"Linh!" Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang khoảnh khắc tĩnh lặng giữa hai người. Đó là cô giáo Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp của Long, đang bước nhanh về phía họ, trên tay cầm một tập giấy tờ. Cô Lan Anh vẫn trẻ trung và năng động như mọi khi, mái tóc cắt ngắn cá tính ôm lấy khuôn mặt rạng rỡ. "À, tiện quá, Long và Linh đều ở đây!"

Linh và Long vội vã chào cô. "Dạ, chúng em chào cô ạ."

"Đúng lúc lắm!" Cô Lan Anh nở nụ cười tươi rói. "Cô đang định tìm mấy đứa đây. Sắp tới trường mình có buổi văn nghệ tổng kết học kỳ, cần chuẩn bị đạo cụ và phông nền. Cô thấy mấy đứa đều có năng khiếu, Long thì khéo tay, tỉ mỉ, Linh thì sáng tạo, vẽ đẹp. Cô muốn giao cho hai đứa cùng nhóm với Hùng, Mai, và Lan để lo phần này."

Nghe thấy tên mình, từ phía sau cô Lan Anh, Hùng, Mai và Lan cũng vừa đi tới. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, vẫy tay chào: "Dạ, cô gọi tụi em ạ?" Thảo Mai nhỏ nhắn, đeo kính cận, lặng lẽ đứng cạnh Hùng, trong khi Thanh Lan năng động đứng khoanh tay, khuôn mặt tươi tắn.

Long và Linh lại trao đổi ánh mắt. Lần này, sự ngượng ngùng của Linh rõ ràng hơn, gò má cô ửng hồng. Long thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên, và ánh mắt cậu ánh lên một tia thích thú khi biết mình sẽ làm việc chung với Linh.

"Thế là tốt rồi!" Cô Lan Anh không để ý đến những ánh mắt giao nhau ấy. "Các em sẽ chịu trách nhiệm chính về phần đạo cụ và phông nền cho tiết mục mở màn của khối 12 và tiết mục kịch của khối 11. Cô đã liên hệ với ban giám hiệu, họ sẽ cho phép các em sử dụng phòng nhạc của trường để làm việc. Chiều nay các em bắt đầu luôn nhé? Càng sớm càng tốt, vì thời gian không còn nhiều đâu."

"Dạ vâng ạ!" Cả nhóm đồng thanh đáp.

Hùng, với bản tính tinh nghịch, không bỏ lỡ cơ hội. Cậu ta liếc nhìn Long và Linh, rồi nháy mắt với Mai. "Chà, cô Lan Anh khéo ghép cặp quá nhỉ? Một cặp đôi hoàn hảo cho khâu mĩ thuật và kỹ thuật luôn! Chắc chắn là phông nền với đạo cụ của chúng ta sẽ 'đỉnh của chóp' cho mà xem!" Giọng Hùng lanh lảnh, pha chút trêu chọc.

Linh đỏ bừng mặt, cô lườm Hùng một cái sắc lẹm, nhưng trong lòng lại có chút xao xuyến. "Hùng nói linh tinh gì thế!" cô khẽ mắng.

Long khẽ hắng giọng, cố che giấu nụ cười đang chực nở trên môi. Cậu biết Hùng đang cố ý trêu chọc, nhưng cậu cũng không cảm thấy khó chịu. Ngược lại, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cậu. "Cậu nói nhiều quá đó Hùng. Cô Lan Anh đang nghe kìa." Long nói, giọng trầm ấm, nhưng không có chút trách móc nào.

Cô Lan Anh chỉ cười hiền. "Thôi thôi, Hùng đừng có chọc bạn nữa. Các em tập trung làm việc đi nhé. Cần gì thì cứ báo cô, cô sẽ hỗ trợ hết mình. Các em là tương lai của đất nước mà, phải không?" Cô nói, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn các học trò.

"Dạ vâng ạ!" Cả nhóm lại một lần nữa đồng thanh.

Sau khi cô Lan Anh rời đi, nhóm bạn bắt đầu bàn bạc.

"Vậy là chúng ta có nhiệm vụ cao cả rồi đấy!" Hùng hào hứng nói. "Phòng nhạc ở cuối dãy B, tầng một. Đi thôi nào!"

Thảo Mai nhìn Long và Linh, đôi mắt sau cặp kính cận khẽ lấp lánh sự tinh ý. Cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt như muốn nói: "Tớ biết hết rồi nhé!". Lan thì vẫn giữ vẻ năng động, cô vỗ vai Linh. "Cố lên nha Linh! Có Long hỗ trợ thì không lo gì rồi!"

Long và Linh lại vô tình trao đổi ánh mắt. Lần này, sự ngại ngùng đã vơi bớt, thay vào đó là một chút thích thú, một chút hồi hộp. Họ biết rằng, những ngày sắp tới, họ sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn, cùng nhau làm việc, cùng nhau chia sẻ. Và trong sâu thẳm, cả hai đều mong chờ điều đó.

Cả nhóm di chuyển về phía phòng nhạc. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên hành lang đã vắng người, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Long và Linh bước cạnh nhau, vai kề vai, dù không nói nhiều nhưng một sợi dây vô hình dường như đang kết nối họ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến những khởi đầu mới mẻ này.

***

Phòng nhạc của trường Ánh Dương nằm khuất sau dãy nhà B, nơi mà ít học sinh lui tới trừ những giờ sinh hoạt câu lạc bộ. Căn phòng rộng rãi, được cách âm cẩn thận, mang một vẻ cổ điển với sàn gỗ cũ kỹ và những bức tường màu kem đã ngả màu thời gian. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn điện ấm áp, vàng vọt chiếu rọi căn phòng, làm nổi bật những nhạc cụ được sắp xếp gọn gàng: một chiếc piano lớn nằm ở góc phòng, những giá đỡ guitar, một bộ trống đầy đủ, và cả những chiếc loa cũ kỹ nhưng vẫn hoạt động tốt. Mùi gỗ từ nhạc cụ, mùi bụi nhẹ và cả mùi sơn còn vương vấn từ một lần sửa chữa trước đó, tạo nên một không gian đặc trưng, đầy cảm hứng.

Hùng, Mai và Lan nhanh chóng bắt tay vào việc sắp xếp vật liệu. Hùng nhiệt tình khuân vác các tấm ván ép, vải bạt, và thùng màu ra giữa phòng. Mai tỉ mỉ ghi chép các vật liệu cần thiết và kiểm tra danh sách. Lan thì nhanh nhẹn chuẩn bị bàn ghế, trải bạt xuống sàn để tránh làm bẩn.

"Long, Linh, hai cậu phụ trách phông nền và mấy chi tiết đạo cụ nhỏ nhé!" Hùng nói, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Tụi tớ sẽ lo phần khung và những thứ cồng kềnh hơn."

"Được thôi," Long đáp, giọng trầm ấm. Cậu đặt tập tài liệu xuống bàn, xắn tay áo lên. Bờ vai rộng và dáng người cao ráo của cậu toát lên vẻ mạnh mẽ, đáng tin cậy. Linh cũng gật đầu, đôi mắt long lanh đầy nhiệt huyết. "Để tớ xem chúng ta có gì nào."

Họ bắt đầu lục lọi trong đống vật liệu. Có những cuộn vải bạt trắng tinh, những hộp màu acrylic đủ sắc thái rực rỡ, những tấm xốp lớn, và cả một đống dây kẽm, keo dán, kéo, dao rọc giấy.

Long cầm một tấm vải bạt lớn lên, trải nhẹ nhàng ra sàn. Cậu kiểm tra chất liệu, độ dày của vải, rồi dùng thước đo cẩn thận, vạch ra những đường kẻ mờ. Linh ngồi xuống bên cạnh, mở hộp màu ra. Hương sơn mới, hơi hắc nhẹ, nhưng đầy cuốn hút, xộc vào khứu giác.

"Phông nền cho tiết mục kịch là cảnh một khu rừng thần tiên, đúng không Linh?" Long hỏi, mắt vẫn dán vào tấm vải. Giọng cậu đều đều, nhưng lại có một sự tập trung cao độ.

"Đúng rồi Long," Linh đáp, giọng trong trẻo. "Tớ định vẽ những cây cổ thụ cao vút, với những tán lá xanh biếc xen lẫn màu tím của hoàng hôn, và những bông hoa phát sáng lấp lánh. Long thấy sao?" Cô nhìn Long, đôi mắt to tròn chờ đợi phản hồi.

Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách sâu thẳm nhìn vào bản phác thảo nhỏ mà Linh vừa đưa ra. "Rất đẹp. Nhưng để tạo hiệu ứng chiều sâu, có lẽ chúng ta nên làm thêm vài lớp cây ở phía trước, có thể dùng xốp cắt thành hình, rồi dán lên phông nền chính. Như vậy sẽ tạo cảm giác ba chiều hơn." Long đề nghị, tay chỉ vào bản vẽ. Cậu không chỉ chú ý đến chi tiết, mà còn nghĩ đến cả kỹ thuật thực hiện.

Linh ngạc nhiên nhìn Long. Cô chưa từng nghĩ cậu lại có thể có những ý tưởng sáng tạo và thực tế đến vậy. "Ý hay đó Long! Vậy để tớ phác họa trước khung cảnh chính, rồi Long có thể giúp tớ cắt các chi tiết cây cối từ tấm xốp nhé? Cậu khéo tay mà."

Long khẽ mỉm cười. "Được thôi. Cứ giao cho tớ." Cậu thích thú với sự tin tưởng mà Linh dành cho mình.

Thế là họ bắt đầu công việc một cách ăn ý lạ thường. Linh ngồi bệt xuống sàn, tay cầm cọ vẽ, say sưa phác họa những đường nét đầu tiên lên tấm vải bạt. Từng nét vẽ của cô mềm mại, uyển chuyển, nhưng đầy mạnh mẽ. Long ngồi đối diện, dùng dao rọc giấy cắt tỉ mỉ từng chi tiết cây cối từ tấm xốp. Tiếng kéo cắt giấy sột soạt, tiếng cọ vẽ lướt trên vải, tiếng Hùng và Lan thì thầm trao đổi về việc cố định khung, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng lao động hăng say.

Trong lúc làm việc, họ bắt đầu trò chuyện. Ban đầu chỉ là những câu hỏi liên quan đến công việc: "Long, cậu thấy màu xanh này có hợp với màu tím kia không?", "Linh, cậu cần tớ giữ cái này không?", rồi dần dần, những câu chuyện lại len lỏi sang những chủ đề khác.

"Hôm trước cậu kể cậu thích đọc sách khoa học, vậy cậu có thích đọc sách về vũ trụ không?" Linh hỏi, tay vẫn thoăn thoắt tô màu. Mái tóc dài của cô buông xõa, thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay Long khi cô cúi xuống.

Long ngừng tay cắt, suy nghĩ một lát. "Có chứ. Tớ thích tìm hiểu về những điều bí ẩn ngoài kia. Vũ trụ bao la, nó khiến tớ cảm thấy con người thật nhỏ bé, nhưng cũng đầy tiềm năng."

Linh cười khúc khích. "Tớ cũng thấy vậy! Tớ hay tưởng tượng về những hành tinh lạ, những sinh vật ngoài hành tinh. Đôi khi tớ vẽ chúng nữa."

"Thật à?" Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy sự tò mò. "Cậu có thể cho tớ xem không? Tớ rất muốn xem."

Linh gật đầu, đôi mắt long lanh. "Chắc chắn rồi. Một ngày nào đó, tớ sẽ cho cậu xem."

Một lần khác, Linh vô tình làm rơi cây cọ vẽ. Long nhanh tay nhặt lên, đặt vào lòng bàn tay cô. Khoảnh khắc ngón tay họ chạm vào nhau, một luồng điện nhẹ nhàng chạy qua, khiến cả hai khẽ giật mình. Linh đỏ mặt, vội vàng cúi xuống vẽ tiếp. Long cũng giả vờ tập trung vào miếng xốp đang cắt dở, nhưng trong lòng cậu, cảm giác ấm áp từ cái chạm nhẹ ấy vẫn còn vương vấn.

Càng làm việc cùng nhau, Long càng nhận ra sự tinh tế và khéo léo của Linh trong từng nét vẽ, cách cô ấy pha màu, cách cô ấy tạo ra những hiệu ứng ánh sáng kì ảo. Cô ấy không chỉ có tài năng, mà còn có một trái tim đầy nhiệt huyết, say mê với nghệ thuật. Còn Linh, cô ấy lại ngạc nhiên trước sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và khả năng giải quyết vấn đề của Long. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là một học sinh giỏi toán lý hóa, mà còn là một người có óc quan sát sắc bén, khả năng thực hành cực kỳ tốt, và một sự tinh tế mà cô ít khi thấy ở người khác.

Bầu không khí trong phòng nhạc dần trở nên thoải mái và vui vẻ hơn. Tiếng nhạc không lời du dương từ hệ thống âm thanh của phòng nhạc được Lan mở nhẹ, càng khiến không gian thêm phần lãng mạn. Long và Linh, dù bận rộn với công việc, nhưng lại cảm thấy như đang tận hưởng một buổi hẹn hò đặc biệt, nơi họ có thể cùng nhau sáng tạo, cùng nhau chia sẻ những điều thầm kín.

***

Đèn điện trong phòng nhạc đã sáng trưng, vì màn đêm đã buông xuống từ lâu. Những ngôi sao lấp lánh đã bắt đầu xuất hiện trên nền trời đen thẳm bên ngoài cửa sổ. Gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa nhỏ, mang theo chút hơi ẩm của Hạ Long về đêm. Trong phòng, Hùng và Lan đã gần như hoàn thành xong phần khung cho đạo cụ, Mai vẫn đang tỉ mỉ kiểm tra lại danh sách vật liệu còn thiếu. Long và Linh, sau nhiều giờ làm việc miệt mài, đã hoàn thành được một phần lớn của phông nền. Những cây cổ thụ cao vút, những tán lá xanh biếc, và cả những bông hoa lấp lánh dưới ánh đèn vàng đã dần hiện rõ, tạo nên một khung cảnh thần tiên đầy mê hoặc.

Linh đang say sưa tô điểm một chi tiết nhỏ trên một bông hoa, cô cúi sát người xuống tấm vải bạt, đôi mắt to tròn tập trung cao độ. Cây cọ trong tay cô di chuyển mềm mại, uyển chuyển. Long ngồi bên cạnh, đang dùng một miếng vải nhỏ lau nhẹ những vết bẩn trên sàn nhà.

Bỗng, Linh vô tình quẹt mạnh tay, một vệt sơn màu vàng chanh văng ra, dính ngay lên má Long.

"Ui!" Linh kêu lên một tiếng nhỏ, cô vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy hốt hoảng. "Tớ xin lỗi Long! Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm! Tớ bất cẩn quá!" Cô luống cuống tìm khăn giấy.

Long khẽ giật mình, cậu đưa tay lên chạm vào vết sơn vàng chanh trên má. Cậu quay sang nhìn Linh, một nụ cười hiếm hoi, rạng rỡ và ấm áp, nở trên môi cậu. Nụ cười ấy khiến trái tim Linh như ngừng đập một nhịp. "Không sao đâu Linh," Long nói, giọng trầm ấm, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ thích thú. "Chút sơn thôi mà."

Linh vẫn thấy có lỗi, cô cầm khăn giấy lau nhẹ lên má Long. Tay cô khẽ run, cảm nhận được hơi ấm từ làn da cậu. Long không né tránh, cậu để yên cho cô lau. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa họ dường như tan biến hoàn toàn. Cả hai chỉ còn cảm nhận được sự hiện diện của đối phương, và một dòng cảm xúc ấm áp, ngọt ngào đang len lỏi trong từng tế bào.

Đúng lúc đó, Long nhận ra một vệt sơn nhỏ, màu xanh lam, dính trên mái tóc đen óng ả của Linh. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm vào mái tóc cô, rồi dùng đầu ngón tay khẽ lau đi vết sơn. Động tác của Long dịu dàng và tinh tế đến lạ. Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn như muốn hỏi "Cái gì vậy?". Cậu mỉm cười, ánh mắt đầy trìu mến. "Cậu cũng bị dính sơn kìa."

Linh cảm thấy gò má mình nóng bừng. Cô không ngờ Long lại có thể dịu dàng đến vậy. Cô cảm thấy một sự an toàn lạ lùng khi cậu ở gần, một cảm giác mà cô chưa từng trải qua với bất cứ ai khác. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là... tình cảm mà người ta vẫn nói đến?

Đúng lúc khoảnh khắc lãng mạn ấy đang diễn ra, tiếng bước chân vội vã vang lên. Hùng, Mai và Lan vừa đi mua đồ ăn nhẹ về, bước vào phòng. Hùng, với đôi mắt tinh ranh, ngay lập tức bắt gặp hình ảnh Long đang dịu dàng lau tóc cho Linh, và vết sơn vàng chanh trên má Long.

"Ố là la!" Hùng reo lên một tiếng, giọng lanh lảnh đầy vẻ trêu chọc. "Chà chà, không khí làm việc hăng say quá nhỉ? Hay là... đang 'làm màu' đây?" Cậu ta nháy mắt với Mai, rồi đẩy nhẹ khuỷu tay Lan.

Linh giật mình, vội vàng lùi lại, mặt cô đỏ như gấc. Long cũng hơi bối rối, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Cậu hắng giọng, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng.

"Cậu nói linh tinh gì đó Hùng!" Linh mắng yêu, nhưng giọng cô lại có chút yếu ớt. "Long vừa giúp tớ lau sơn thôi!"

Hùng cười khà khà. "Giúp lau sơn mà tình cảm quá vậy? Tớ còn tưởng có cần thêm người 'giữ khoảng cách' không đây chứ!"

Thảo Mai khẽ mỉm cười, đôi mắt tinh tế sau cặp kính cận liếc nhìn Long và Linh. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô như muốn nói: "Tớ biết hết rồi nhé!". Lan thì chỉ cười tủm tỉm, lắc đầu. Cô bạn năng động này có vẻ đã quá quen với những trò chọc ghẹo của Hùng.

Long chỉ lắc đầu, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định. Cậu nhìn Linh, và Linh cũng nhìn lại cậu. Trong ánh mắt họ, có một sự thấu hiểu, một sự gắn kết mà chỉ hai người mới có thể cảm nhận được. Những lời trêu chọc của Hùng không còn khiến họ quá ngượng ngùng nữa, mà thay vào đó, nó như một lời khẳng định cho những gì họ đang cảm nhận.

Họ tiếp tục làm việc, nhưng giờ đây, mỗi lần Long vô tình chạm vào tay Linh khi chuyền dụng cụ, hay mỗi khi ánh mắt họ giao nhau, một tia lửa điện lại xẹt qua. Họ cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cả hai đều biết rằng, những khoảnh khắc làm việc cùng nhau như thế này, những chia sẻ nhỏ nhặt, những cái chạm vô tình, đã và đang dệt nên một câu chuyện tình cảm thật đẹp, một tình đầu trong trẻo như nắng Hạ Long, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng nhạc, giữa những cuộn vải bạt, những hộp màu rực rỡ, Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường Ánh Dương, đang cùng nhau tạo nên không chỉ một phông nền đẹp đẽ cho buổi văn nghệ, mà còn là những trang đầu tiên đầy màu sắc cho câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" của riêng họ. Cậu biết, và cô cũng biết, rằng hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều bối rối và cả những thử thách. Nhưng cậu đã sẵn sàng, và cô cũng vậy. Bởi vì, họ đã có nhau, đã có những khoảnh khắc ấm áp và chân thành như thế này, và họ tin rằng, những gì sắp đến sẽ còn đẹp đẽ hơn nữa. Những ánh nhìn, nụ cười và sự chú ý từ bạn bè như Hùng và Mai đã cho thấy mối quan hệ của họ đang dần trở nên rõ ràng hơn trong mắt người khác. Điều này có thể dẫn đến những lời đồn thổi, và có lẽ, sự xuất hiện của những yếu tố "gây nhiễu" khác, như Tùng, sẽ không còn là điều quá xa vời. Nhưng hiện tại, trong căn phòng nhạc này, chỉ có họ, và giai điệu tình yêu đang chớm nở, nhẹ nhàng và say đắm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ