Rực rỡ thanh xuân
Chương 221

Những Lời Đầu Tiên Của Đồng Đội

3035 từ
Mục tiêu: Thiết lập động lực nhóm mới giữa Long, Linh, Hùng, Mai, Lan sau sự thay đổi đột ngột.,Khắc họa sự gượng gạo ban đầu trong cuộc đối thoại giữa Long và Linh khi họ buộc phải tương tác.,Minh họa quá trình cuộc đối thoại trở nên tự nhiên và ăn ý hơn, cho thấy sự phối hợp tiềm tàng giữa Long và Linh.,Tiếp tục thể hiện sự tức tối và toan tính của Tùng khi chứng kiến Long và Linh hợp tác.,Duy trì giai đoạn 'SETUP' của Arc 4, chuẩn bị cho các thử thách và cột mốc quan trọng tiếp theo của hội trại.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Từ căng thẳng, gượng gạo chuyển sang nhẹ nhõm, lãng mạn nhẹ, pha chút kịch tính (từ phía Tùng)
Kết chương: [object Object]

Dưới gốc cây cổ thụ lớn trong Công viên Bình Minh, nơi ánh nắng chiều tà còn vương lại những tia vàng ấm áp, nhóm mới của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang tụ tập. Cô Lan Anh vừa giao nhiệm vụ tổng quát cho các nhóm và nhanh chóng rời đi để giám sát những khu vực khác, để lại một khoảng lặng đầy khó xử bao trùm lên không gian nhỏ bé của họ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, cùng tiếng cười nói và trò chuyện xa xa của các nhóm khác dường như càng làm nổi bật sự im ắng giữa năm người bọn họ. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa buổi sáng và hương hoa lài thoang thoảng từ khóm cây gần đó len lỏi trong không khí, mang theo một cảm giác sảng khoái nhưng cũng không xua đi được sự ngượng nghịu đang bao trùm.

Long là người phá vỡ sự im lặng trước. Cậu hắng giọng nhẹ, ánh mắt lướt qua một lượt từng người, dừng lại lâu hơn một chút ở Linh. Gương mặt cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, có chút khách sáo như thường lệ, nhưng sâu thẳm bên trong, tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp. Cậu vui mừng, vui mừng khôn tả khi định mệnh đã sắp đặt cậu và cô ấy ở cùng một đội. Nhưng cậu biết, lúc này, sự vồ vập hay biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng chỉ khiến Linh thêm bối rối. Cậu muốn tạo cho cô một không gian thoải mái nhất có thể.

"Vậy... chúng ta bắt đầu bằng việc phân chia vai trò cho các hoạt động sắp tới của hội trại nhỉ?" – Long nói, giọng trầm ổn, chậm rãi, cố gắng giữ cho nó không lộ ra bất kỳ sự phấn khích nào. Cậu lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ cùng cây bút chì, đặt lên đùi, vẻ mặt nghiêm túc như một đội trưởng thực thụ. Cậu muốn thể hiện sự chuyên nghiệp, để Linh thấy cậu là một người đáng tin cậy trong công việc, chứ không chỉ là một cậu nam sinh đang theo đuổi cô. Cậu nhận thấy Linh khẽ siết chặt quai cặp, đôi mắt to tròn long lanh hơi cụp xuống, tránh ánh mắt của cậu. Có lẽ cô vẫn chưa quen với việc phải đối mặt với cậu trong tình huống này, sau tất cả những gì đã xảy ra. Sự gượng gạo này, Long hiểu, không phải là điều dễ dàng để Linh vượt qua.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào Long chỉ trong tích tắc rồi lại vội vàng lảng đi. Cô biết Long đang nhìn mình, và cô cảm nhận được sự quan tâm ẩn chứa trong ánh nhìn ấy, nhưng cô không dám đáp lại. Trong đầu cô vẫn còn văng vẳng những lời trêu chọc của Hùng và những ánh mắt đầy ẩn ý của Mai và Lan. Cô không muốn mình trở thành tâm điểm của sự chú ý, càng không muốn mọi người nghĩ rằng cô đang vui mừng khi Tùng bị chuyển đi và cô được ở cùng nhóm với Long. Mặc dù, sâu thẳm trong lòng, cô thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Áp lực từ Tùng, từ Loan và Hà đã đè nặng lên cô suốt mấy ngày qua, khiến cô mệt mỏi. Giờ đây, khi Long ở cạnh, cô lại cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác bối rối khó tả. Cô thở dài nhẹ, cố gắng lấy lại sự tự tin.

"Vâng... Long là đội trưởng, cậu có kinh nghiệm lãnh đạo. Còn các vị trí khác..." – Linh nói, giọng cô nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng. Cô muốn thể hiện sự tôn trọng với vị trí của Long, nhưng cũng không muốn tỏ ra quá yếu đuối. Cô đang cố gắng tìm cách cân bằng giữa việc giữ khoảng cách và việc hợp tác hiệu quả. Cô biết, đã là một đội, họ phải làm việc cùng nhau.

Hùng không chịu nổi cái không khí "nghiêm túc quá mức" này. Cậu ta vốn là người khuấy động không khí, làm sao có thể ngồi yên khi thấy hai người bạn thân thiết của mình cứ mãi gượng gạo như vậy? Hùng nheo mắt nhìn Long, rồi lại quay sang Linh, một nụ cười tinh quái nở trên môi.

"Thôi nào Long ơi, Linh ơi! Cứ thoải mái đi! Chúng ta là đồng đội mà. Cứ như bình thường thôi, không phải khách sáo vậy đâu!" – Hùng nói, giọng lanh lảnh, cố ý nhấn mạnh vào từ "đồng đội". Cậu ta vỗ nhẹ vào vai Long, rồi lại quay sang nháy mắt với Linh, như muốn truyền một thông điệp rằng "đừng lo, có tớ ở đây rồi". Hùng hiểu Long, hiểu cái vẻ ngoài trầm tĩnh đó che giấu một sự phấn khích lớn đến nhường nào. Và cậu cũng hiểu Linh, hiểu sự bối rối của cô gái xinh đẹp này khi phải đối diện với tình cảm của Long.

Hoàng Thảo Mai, với vẻ ngoài trầm tính, nhưng lại là người quan sát tinh tế nhất. Cô khẽ véo nhẹ tay Hùng, ra hiệu cho cậu ấy bớt nói những lời trêu chọc. Mai nhìn Linh với ánh mắt cảm thông. Cô biết Linh đang gặp nhiều áp lực, không chỉ từ Tùng mà còn từ chính cảm xúc của mình. Cô muốn Linh cảm thấy được an ủi, được ủng hộ.

"Hùng nói đúng đó Linh. Dù sao thì, Long cũng là một người bạn tốt. Cậu đừng lo lắng quá." – Mai nói nhỏ nhẹ, giọng điệu từ tốn, đầy sự quan tâm. Cô biết lời nói của mình không nhiều, nhưng hy vọng nó có thể giúp Linh cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cô tin rằng Long sẽ không làm Linh khó xử.

Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động, thực tế, cũng không muốn không khí cứ mãi nặng nề như vậy. Sau một thoáng cười thầm trước sự ngượng ngùng của Long và Linh, cô lên tiếng với vẻ lạc quan thường thấy.

"Chà, nhóm chúng ta đúng là 'đội hình trong mơ' rồi! Hai ngôi sao của trường, cộng thêm ba 'phó tướng' đắc lực! Hội trại này chắc chắn sẽ giành giải nhất cho mà xem!" – Lan nói, giọng dứt khoát, cố gắng phá vỡ không khí gượng gạo bằng một câu nói đầy tự tin. Cô nháy mắt với Linh, như muốn truyền một thông điệp "đừng lo, có tụi tớ ở đây mà", đồng thời cũng ngầm ý nhắc nhở Long rằng cậu nên chủ động hơn một chút. Lan luôn là người thẳng thắn và muốn mọi việc đi vào quỹ đạo nhanh chóng.

Lời nói của các bạn đã giúp Linh cảm thấy bớt căng thẳng hơn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào công việc. Cô biết, đây là một cơ hội để chứng tỏ bản thân, không chỉ là một cô gái xinh đẹp mà còn là một thành viên có trách nhiệm của đội. Cô cũng muốn cho Long thấy, cô có thể hợp tác với cậu một cách chuyên nghiệp, không bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc cá nhân. Cô nhìn Long, ánh mắt đã bớt đi phần nào sự ngập ngừng, thay vào đó là một sự quyết tâm.

Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua, chỉ đủ để Hùng, Mai và Lan nhận ra, nhưng lại nhanh chóng biến mất. Cậu biết ơn những người bạn của mình đã giúp phá vỡ bầu không khí khó xử. Cậu gật đầu, đồng ý với những gì mọi người nói, rồi lại quay trở lại với cuốn sổ trên đùi. Cậu biết, đây là lúc cần thể hiện vai trò của người đội trưởng.

Long bắt đầu trình bày kế hoạch một cách rõ ràng. "Cô Lan Anh đã giao cho chúng ta danh sách các hoạt động chính của hội trại. Có bốn hoạt động lớn: Vượt chướng ngại vật, Trò chơi trí tuệ, Đêm văn nghệ và Dự án cộng đồng. Mỗi hoạt động đều có điểm số riêng và yêu cầu những kỹ năng khác nhau." – Cậu nói, dùng bút chì chỉ vào các mục trong cuốn sổ. Giọng cậu bình tĩnh, phân tích từng hoạt động một cách chi tiết, như một người lãnh đạo thực thụ.

Linh lắng nghe Long nói, những lời phân tích của cậu khiến cô hoàn toàn tập trung. Cô nhận ra sự thông minh và khả năng sắp xếp công việc tuyệt vời của Long. Ánh mắt cô dần trở nên tự tin hơn, sự gượng gạo ban đầu đã tan biến nhường chỗ cho sự nghiêm túc và tập trung. Cô bắt đầu hình dung ra cách đội của mình có thể hoạt động hiệu quả nhất.

"Với trò vượt chướng ngại vật, chúng ta cần người có sức khỏe tốt và khả năng định hướng..." – Long nói, ánh mắt cậu lướt qua Hùng và Lan. "Hùng có lẽ là phù hợp nhất cho phần này, cậu khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Lan cũng rất năng động, có thể hỗ trợ Hùng trong việc tìm đường và vượt qua các thử thách thể lực."

Hùng cười toe toét. "Cứ để đó cho tớ! Tớ sẽ giúp đội mình bay như tên lửa!" – Cậu ta giơ tay lên, vẻ mặt đầy tự tin.

Lan gật đầu dứt khoát. "Không thành vấn đề. Tớ sẽ chuẩn bị kỹ về thể lực."

Long tiếp tục. "Hoạt động trò chơi trí tuệ sẽ yêu cầu kiến thức tổng quát và khả năng suy luận nhanh. Mai, cậu là người đọc nhiều sách nhất, và Linh, cậu cũng rất giỏi các môn xã hội. Hai cậu có thể phụ trách phần này."

Mai gật đầu nhẹ nhàng. "Tớ sẽ cố gắng hết sức."

Linh khẽ mỉm cười, cảm thấy Long đã nhìn nhận đúng khả năng của cô. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi Long không hề có ý định phớt lờ ý kiến của cô, mà còn tin tưởng giao cho cô một vai trò quan trọng. Cô cảm nhận được sự tôn trọng từ Long.

"Còn Đêm văn nghệ và Dự án cộng đồng..." – Long đang suy nghĩ, ánh mắt cậu nhìn Linh, như muốn hỏi ý kiến cô.

Linh cảm thấy mình đã hoàn toàn thoải mái hơn, cô không còn ngập ngừng nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt rạng rỡ và đầy tự tin. "Em nghĩ là Hùng có thể phụ trách phần vượt chướng ngại vật như Long đã nói. Còn phần hậu cần, chuẩn bị vật dụng cho các hoạt động thì Mai và Lan sẽ rất khéo léo. Em có thể tổng hợp thông tin, lên danh sách chi tiết, và cùng Long điều phối chung các hoạt động. Em cũng có chút kinh nghiệm tổ chức các sự kiện của lớp, có thể giúp Long lên ý tưởng cho Đêm văn nghệ và Dự án cộng đồng." – Linh nói, giọng cô trong trẻo và rõ ràng, thể hiện sự tự tin và nhiệt huyết. Cô không còn là cô gái bối rối ban đầu nữa, mà đã trở thành một thành viên tích cực, sẵn sàng đóng góp.

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu có chút ngưỡng mộ. Cậu không ngờ Linh lại có thể nhanh chóng bắt nhịp và đưa ra những ý tưởng sắc bén đến vậy. Cách cô phân công nhiệm vụ, cách cô đề xuất vai trò cho bản thân và cậu, đều thể hiện sự suy nghĩ thấu đáo và khả năng lãnh đạo tiềm ẩn. Điều này khiến cậu càng thêm trân trọng cô. Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp hiện lên trên môi Long.

"Ý kiến hay. Cậu rất nhanh nhạy và có cái nhìn tổng quát." – Long nói, giọng cậu mềm mại hơn hẳn so với lúc đầu. Cậu nhanh chóng ghi lại những ý tưởng của Linh vào cuốn sổ. Cậu cảm thấy một sự ăn ý lạ kỳ giữa hai người. Cứ như thể họ đã từng làm việc cùng nhau từ rất lâu rồi vậy. Cậu nhận ra, khi làm việc, Linh càng trở nên cuốn hút hơn.

Hùng không kìm được sự phấn khích, cậu cười phá lên. "Thấy chưa, Long với Linh mà hợp tác thì khỏi nói rồi! Đúng là cặp bài trùng! Tớ đã bảo mà, thằng Long nó khỏe lắm, lại còn thông minh nữa chứ!" – Cậu ta nói, cố ý trêu chọc hai người bạn, nhưng cũng là để khẳng định sự tin tưởng của mình vào khả năng của họ. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Long và Linh đã bắt đầu tương tác một cách tự nhiên.

Mai mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt cô lấp lánh khi thấy Long và Linh tương tác tự nhiên. Cô biết, Linh đã tìm thấy một người bạn đồng hành đáng tin cậy. Lan cũng gật đầu tán thành, cô bắt đầu ghi nhớ các nhiệm vụ được phân công cho từng người, chuẩn bị tinh thần cho những ngày hội trại sắp tới.

Long và Linh tiếp tục trao đổi ánh mắt, cùng nhau phác thảo kế hoạch lên giấy. Họ thảo luận về các chi tiết nhỏ nhất, từ việc chuẩn bị đạo cụ cho đêm văn nghệ, lên danh sách các vật phẩm cần thiết cho dự án cộng đồng, cho đến việc phân chia thời gian luyện tập cho trò chơi trí tuệ. Cả hai đều rất nghiêm túc và nhiệt tình. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ rực đang buông xuống phía chân trời, nhuộm vàng cả công viên. Những cơn gió mát nhẹ lướt qua, mang theo hơi se lạnh của buổi chiều tà. Tiếng chim hót cũng dần thưa thớt, thay vào đó là tiếng côn trùng rả rích và tiếng nhạc tập thể dục từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi hoàng hôn Hạ Long.

Từ một khoảng cách không xa, Tùng đứng tựa lưng vào một thân cây cổ thụ khác, giả vờ xem điện thoại nhưng ánh mắt hắn không ngừng dõi theo nhóm của Long. Hắn đã theo dõi từ khi Cô Lan Anh thông báo phân nhóm, và nỗi tức giận trong lòng hắn cứ thế âm ỉ cháy, giờ đây lại bùng lên dữ dội khi hắn chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Linh đang cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, nói chuyện với Long một cách tự nhiên và thoải mái. Sự ăn ý trong từng cử chỉ, từng lời nói của họ như một mũi dao đâm vào trái tim Tùng. Hắn không thể tin vào mắt mình. Linh, người luôn tỏ ra dè dặt với hắn, lại có thể dễ dàng mở lòng với Long đến vậy.

*Làm sao có thể dễ dàng như vậy được chứ? Cô Lan Anh... hay là Long đã tác động?* – Tùng nghiến răng, lòng đầy căm tức. Hắn tự hỏi liệu có phải Long đã dùng thủ đoạn gì đó để được xếp cùng nhóm với Linh, hay là Cô Lan Anh thực sự đã "tối ưu hóa tinh thần đồng đội" theo cách có lợi cho Long? Hắn không thể chấp nhận được điều này. Hắn đã cố gắng bao nhiêu, đã kiên nhẫn bao nhiêu, vậy mà giờ đây, tất cả lại bị phá hỏng chỉ bởi một sự sắp xếp tình cờ, hay cố ý, nào đó.

Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Long và Linh đang cúi đầu thảo luận, đôi khi lại ngẩng lên trao nhau một ánh nhìn đầy ăn ý. Hắn thấy nụ cười trên môi Linh, thấy ánh mắt dịu dàng mà Long dành cho cô. Điều đó càng khiến hắn tức tối hơn. Nỗi ghen tị như một con rắn độc đang cuộn mình trong lồng ngực hắn, siết chặt lấy trái tim. Hắn cảm thấy mình bị loại bỏ, bị đánh bại một cách không công bằng.

*Không thể để chúng nó thân thiết như thế này. Mình phải làm gì đó...* – Suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tùng, như một lời thề độc. Hắn nắm chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt hắn tối sầm lại, những đường nét vốn đã sắc sảo giờ đây càng trở nên lạnh lùng và đầy toan tính. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn Long và Linh hạnh phúc bên nhau. Hắn sẽ không để Long dễ dàng đạt được điều mình muốn.

Hoàng hôn đã buông hẳn, những ngọn đèn cao áp trong công viên bắt đầu bật sáng, chiếu rọi những vệt sáng vàng vọt lên con đường lát gạch. Dòng người thưa thớt dần, chỉ còn lại vài cặp đôi đang dạo bước hoặc những người đi tập thể dục buổi tối. Tùng quay lưng bỏ đi, vẻ mặt kiên quyết và lạnh lùng, hòa vào dòng người thưa thớt. Bước chân hắn nặng trĩu nhưng đầy sự căm hờn. Hắn sẽ tìm cách trả đũa. Hắn sẽ khiến cho những ngày hội trại sắp tới của Long và Linh không hề yên bình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, có lẽ sẽ không chỉ có những rung động lãng mạn mà còn là cuộc chiến không khoan nhượng giữa những trái tim non dại. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cuốn trôi mọi rào cản, nhưng cũng có thể tạo nên những cơn bão lớn, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ