Hoàng hôn đã buông hẳn, nhưng những vệt sáng cuối cùng vẫn còn vương trên nền trời xanh thẫm, hòa vào ánh đèn cao áp vàng vọt bắt đầu rải khắp Công viên Bình Minh. Gió đêm lùa về se lạnh, mang theo hơi ẩm từ biển và mùi hương dịu nhẹ của những khóm hoa dạ lý hương mới nở. Tiếng chim hót thưa thớt dần, nhường chỗ cho bản giao hưởng của côn trùng đêm và tiếng nhạc tập thể dục nhịp điệu từ một khu vực xa vọng lại. Cả nhóm của Long đã di chuyển đến khu vực được chỉ định để dựng lều, nằm dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ, nơi ánh sáng từ cột đèn gần nhất chỉ vừa đủ để soi tỏ những vật dụng lỉnh kỉnh.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đang cặm cụi mở một thùng carton lớn, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời đã mát. Cậu ta vốn năng động và thích vận động, nhưng việc sắp xếp vật tư dường như không phải sở trường. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ta nhăn lại vẻ khó chịu khi lục lọi mãi không thấy món đồ cần tìm. Lan, với mái tóc ngắn ngang vai được búi gọn gàng, đang kiểm tra những cuộn dây thừng và cọc lều, đôi mắt tinh nhanh rà soát từng chi tiết. Cô nàng vừa huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc vừa sắp xếp mọi thứ một cách có hệ thống, tỏ ra khá thành thạo. Thảo Mai thì trầm tĩnh hơn, cô ấy ngồi trên một chiếc ghế đá gần đó, đeo kính cận, cẩn thận đối chiếu danh sách vật tư với những món đồ đã được dỡ ra, thỉnh thoảng lại ghi chú vào cuốn sổ tay nhỏ. Ánh đèn hắt lên gọng kính của Mai, khiến đôi mắt thông minh của cô lấp lánh như chứa đựng cả một thư viện kiến thức.
Long đứng dựa vào thân cây bàng, ánh mắt sắc bén lướt qua các gói vật tư, vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng tâm trí đang sắp xếp các bước cần làm. Cậu ấy cao ráo, bờ vai rộng, tạo cảm giác đáng tin cậy. Ngọc Linh, đứng cách Long một chút, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, đang nhẹ nhàng nhấc từng món đồ ra khỏi túi, gương mặt xinh đẹp tập trung cao độ. Làn da trắng hồng của cô ửng lên một chút dưới ánh đèn vàng, đôi mắt to tròn long lanh chăm chú quan sát mọi thứ. Cả hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định, những câu nói trao đổi từ nãy đến giờ chủ yếu là về công việc, ngắn gọn và khách sáo, như thể giữa họ vẫn còn một bức tường vô hình mỏng manh nhưng kiên cố.
“Này, lạ thật đấy!” – Hùng đột ngột lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cậu ta nhấc bổng một thanh trụ lều lên, cau mày nhìn vào đầu của nó. “Cái khớp nối chữ T này đâu rồi? Không có nó thì sao mà dựng lều được chứ! Kiểu này thì ngủ ngoài trời à?” Giọng Hùng lanh lảnh, pha chút lo lắng và bực bội. Cậu ta đưa mắt nhìn quanh, hy vọng tìm thấy món đồ bị thiếu ở đâu đó.
Mai, không vội vã, nhẹ nhàng hạ cuốn sổ xuống. “Để xem lại danh sách một lần nữa. Có khi nào để nhầm hộp không?” Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng đủ sức trấn an. Cô ấy dùng ngón tay thon dài rà soát từng dòng chữ trong danh sách, vẻ mặt tập trung.
Long bước tới gần hơn, đôi mắt hổ phách lướt nhanh qua các thanh trụ lều, rồi nhìn vào chiếc hộp mà Hùng vừa lục lọi. “Không có trong danh sách bổ sung. Chắc chắn là thiếu.” Giọng cậu trầm, dứt khoát, mang theo một sự chắc chắn khiến mọi người phải tin. Long có thói quen kiểm tra mọi thứ rất kỹ lưỡng, và cậu ấy hiếm khi nhầm lẫn. Cậu ấy khẽ nhíu mày, vẻ trầm tư hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Vấn đề nhỏ này, dù không quá lớn, nhưng nếu không giải quyết kịp thời sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của cả nhóm.
Ngọc Linh im lặng quan sát, ánh mắt cô lướt từ chiếc hộp rỗng đến khuôn mặt lo lắng của Hùng, rồi dừng lại ở vẻ trầm ngâm của Long. Cô không nói gì, nhưng tâm trí đang nhanh chóng xâu chuỗi các mảnh thông tin. Mấy phút trước đó, khi cô Lan Anh phổ biến quy định hội trại, Linh đã vô tình nghe được một đoạn thông báo nhỏ về việc đổi trả vật tư. Cô nhớ như in những chi tiết nhỏ nhặt nhất. “Em nhớ lúc nãy đi qua khu vực tổng kho, có một bảng thông báo về việc đổi trả vật tư. Có khi nào chúng ta cần đến đó không?” Giọng Linh trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự chắc chắn đáng ngạc nhiên.
Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt cậu ấy khẽ mở to. Cậu không ngờ Linh lại để ý đến chi tiết đó. Một tia hiểu ý thoáng qua giữa hai người, như thể họ vừa tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh chung. Sự dè dặt ban đầu trong Long dần tan biến, thay vào đó là sự tập trung vào vấn đề cần giải quyết. Linh cũng cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự tự tin nhẹ nhàng khi lời nói của mình được Long tiếp nhận một cách nghiêm túc. Cô ấy không còn cảm thấy gượng gạo nữa, mà thay vào đó là một sự kết nối tinh tế, một nhịp điệu ăn ý bắt đầu hình thành giữa cô và Long. Cả hai đều nhận ra, họ vừa tìm thấy một giải pháp, và điều đó cần được thực hiện ngay lập tức.
Hùng vỗ tay một cái bốp. “Tuyệt vời! Linh đúng là nữ thám tử của nhóm mình! Vậy thì Long ơi, Linh ơi, hai cậu đi xử lý vụ này nhé. Tớ với Lan sẽ cố gắng sắp xếp những thứ còn lại.” Cậu ta cười toe toét, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Lan cũng gật đầu đồng ý, đôi mắt cô tinh nhanh nhìn Long và Linh, ngụ ý rằng họ là những người phù hợp nhất cho nhiệm vụ này. Thảo Mai mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh sau lớp kính, một nụ cười thầm hiểu như thể cô đã đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. Cô ấy biết, đây là cơ hội để Long và Linh phá vỡ rào cản vô hình giữa họ.
Long gật đầu, ánh mắt cậu ấy vẫn dừng lại ở Linh một vài giây. “Được. Vậy chúng ta đi thôi.” Giọng cậu trầm ấm, không còn vẻ khách sáo như trước. Linh cũng mỉm cười nhẹ, ánh mắt long lanh chứa đựng một sự hứng khởi. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Cả hai cùng quay người, bước đi về phía cổng chính của công viên, nơi ánh đèn đường đã thắp sáng rực rỡ, hứa hẹn một cuộc hành trình ngắn nhưng đầy bất ngờ. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, và tiếng cười nói của các thành viên khác trong nhóm dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho khoảng không gian riêng tư của Long và Linh. Họ không biết rằng, ánh mắt của một người khác đang dõi theo từng bước chân của họ, chứa đựng một sự ghen tị và toan tính sâu sắc.
***
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhưng ánh sáng tự nhiên vẫn còn vương vấn trên nền trời xanh thẫm, hòa lẫn với ánh đèn đường rực rỡ của Công viên Bình Minh. Gió đêm lùa về mát lạnh, mang theo hơi ẩm từ Hồ Hạ Long và mùi cỏ cây xanh tươi, tạo nên một không khí trong lành, sảng khoái. Long và Linh bước đi sánh đôi trên con đường lát gạch sạch sẽ, bóng của họ đổ dài dưới ánh đèn cao áp, rồi lại thu ngắn lại khi đi qua những khoảng tối dưới tán cây cổ thụ. Tiếng chim hót đã hoàn toàn tắt, nhường chỗ cho tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, tiếng cười nói và trò chuyện của các cặp đôi đang dạo bước hoặc những gia đình nhỏ đang tập thể dục buổi tối. Hương hoa nhài thoang thoảng từ những bụi cây ven đường, quyện lẫn với mùi đất ẩm sau một ngày nắng dịu, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ.
Ban đầu, cuộc trò chuyện giữa Long và Linh vẫn còn khá khách sáo. Long, với bản tính trầm tư, mở lời trước. “Kho vật tư thường nằm ở phía Tây công viên, gần khu vực nhà kính. Có thể hơi xa một chút.” Giọng cậu trầm ấm, mang theo sự phân tích và suy luận thường thấy. Cậu ấy đã nhanh chóng hình dung ra bản đồ công viên trong đầu và xác định hướng đi logic nhất. Linh lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh của cô lướt nhanh qua các bảng chỉ dẫn và những con đường nhỏ rẽ nhánh. Cô có một trí nhớ tuyệt vời và khả năng quan sát tinh tế, đặc biệt là với những chi tiết nhỏ mà người khác thường bỏ qua.
“Em nhớ lúc sáng cô Lan Anh có nói khu vực vật tư tạm thời ở gần sân bóng chuyền. Đi đường này có vẻ nhanh hơn.” Linh nói, giọng cô trong trẻo, và cô khẽ chỉ tay về một con đường nhỏ hơn, khuất sau một hàng cây xanh mát. Con đường đó ít người qua lại hơn, và trông có vẻ không phải là lối đi chính thức. Long nhìn theo hướng tay Linh chỉ, rồi lại nhìn cô, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cậu ấy. Cậu ấy không ngờ Linh lại nhớ chính xác đến vậy.
“À, đúng rồi. Em quan sát tốt thật.” Long khẽ gật đầu, sự ngạc nhiên hiện rõ trong ánh mắt. Cậu ấy cảm thấy khá ấn tượng với khả năng ghi nhớ và suy luận của Linh. Lời khen của Long khiến Linh khẽ mỉm cười, đôi má ửng hồng nhẹ. “Cũng tại em hay để ý mấy cái bản đồ. Anh thì lại giỏi suy luận hướng đi.” Cô nói, giọng cô mềm mại, có chút ngại ngùng nhưng cũng đầy tự hào. Câu nói của Linh không chỉ là lời đáp lại, mà còn là một sự thừa nhận tinh tế về sự bổ sung lẫn nhau giữa hai người. Cả Long và Linh đều cảm thấy một sự thoải mái mới lạ đang dần len lỏi vào cuộc trò chuyện của họ, phá vỡ bức tường vô hình ban đầu.
Họ tiếp tục bước đi, nhưng giờ đây, khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp lại một cách tự nhiên. Long cảm thấy hơi bất ngờ trước sự ăn ý này. Cậu ấy vốn quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, nhưng khi có Linh bên cạnh, mọi chuyện dường như trở nên dễ dàng và thú vị hơn. Linh cũng cảm thấy vậy, sự hiện diện trầm tĩnh của Long mang lại cho cô một cảm giác an toàn và tin cậy. Cô cảm thấy mình có thể thoải mái chia sẻ suy nghĩ, và Long luôn lắng nghe một cách chân thành.
Khi đến gần một khúc cua, họ bất ngờ gặp một vũng bùn nhỏ do hệ thống tưới cây bị rò rỉ. Vũng bùn nằm ngay giữa lối đi, khá rộng và lầy lội. Linh khẽ chững lại, đôi mắt cô hơi nheo lại, lo lắng đôi giày trắng của mình sẽ bị dính bẩn. Long nhanh hơn một bước, cậu ấy không nói gì, chỉ tự nhiên đưa bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, ý bảo Linh nắm lấy. Bàn tay của Long to và ấm áp, những ngón tay thon dài và chắc chắn.
Linh hơi ngạc nhiên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Long. Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngừng lại. Cô thấy trong đôi mắt hổ phách của Long không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự quan tâm dịu dàng, chân thành. Không chút do dự, Linh đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay Long. Một dòng điện nhẹ chạy qua cơ thể cả hai, ấm áp và dễ chịu. Long nắm chặt tay Linh, vừa đủ để cô cảm thấy vững vàng, rồi nhẹ nhàng kéo cô qua vũng bùn. Bước chân cậu ấy chắc chắn, không một chút ngập ngừng.
“Cẩn thận.” Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, mang theo một chút lo lắng. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô khẽ gật đầu, đôi má lại ửng hồng. “Cảm ơn anh. Anh nhanh thật đấy.” Cô nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự biết ơn chân thành. Long không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười. Cậu ấy vẫn giữ tay Linh thêm một vài giây nữa trước khi buông ra một cách từ tốn, như thể không muốn rời xa.
Khoảng cách giữa hai người dường như đã bị phá vỡ hoàn toàn sau cái chạm tay bất ngờ đó. Cuộc trò chuyện của họ trở nên tự nhiên và thoải mái hơn hẳn. Họ nói về hội trại, về những hoạt động sắp tới, về cả những kỷ niệm nhỏ khi còn học cấp hai. Long thỉnh thoảng lại đưa ra những phân tích logic, còn Linh thì bổ sung bằng những chi tiết thú vị và những ý tưởng sáng tạo. Cả hai đều nhận ra, họ là những mảnh ghép hoàn hảo của nhau, bổ trợ cho nhau một cách tự nhiên và hiệu quả.
Trong khi đó, từ một khoảng cách không xa, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng nấp sau một gốc cây xà cừ cổ thụ, ánh mắt hắn tối sầm lại khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Hắn đã theo dõi Long và Linh từ khi họ rời khỏi nhóm. Hắn nghĩ rằng việc để hai người họ đi cùng nhau sẽ tạo cơ hội cho hắn ra tay phá hoại, hoặc ít nhất là ghi lại những bằng chứng về sự “thiếu trách nhiệm” của Long. Nhưng không, những gì hắn thấy lại hoàn toàn ngược lại. Linh cười, một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên mà hắn chưa bao giờ thấy cô dành cho hắn. Và Long, hắn ta lại có thể chạm vào tay Linh một cách dễ dàng như vậy, một hành động ga lăng đầy tự nhiên, không chút gượng gạo.
Nỗi ghen tị như một con dao sắc bén đang cứa vào trái tim Tùng. Hắn nắm chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt hắn vốn đã sắc sảo, giờ đây càng trở nên lạnh lùng và đầy toan tính. *Cái quái gì thế này? Lại là cái tên Long đó! Tại sao mọi chuyện cứ phải xoay quanh hắn ta chứ?* – Tùng nghiến răng. Hắn cảm thấy mình bị loại bỏ, bị đánh bại một cách không công bằng. Hắn đã cố gắng bao nhiêu để gần gũi Linh, vậy mà chỉ một khoảnh khắc nhỏ, Long đã có thể làm được điều mà hắn khao khát bấy lâu. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Long và Linh đang ngày càng xa dần, sự tức giận và căm hờn cuộn trào trong lồng ngực. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn họ vui vẻ như thế. Sẽ không bao giờ.
***
Đầu tối, không khí trong Công viên Bình Minh đã mát mẻ hẳn, những ngọn đèn cao áp giờ đây đã chiếu sáng rực rỡ khắp các lối đi, tạo nên một không gian lãng mạn và yên bình. Long và Linh nhanh chóng đến khu vực tổng kho vật tư, một dãy nhà kho tạm thời được dựng lên bằng bạt và khung thép, nằm khuất sau sân bóng chuyền. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng loa thông báo rè rè và tiếng người đi lại, chứng tỏ đây là một khu vực khá bận rộn. Mùi nhựa, mùi vải bạt mới và mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những công trình tạm bợ.
Họ bước vào, ánh mắt nhanh chóng lướt qua các quầy hàng và các nhóm học sinh khác đang xếp hàng để nhận hoặc đổi trả vật tư. Long, với dáng người cao ráo và vẻ ngoài điềm tĩnh, bước thẳng đến quầy giải quyết sự cố. Linh theo sát phía sau, trên tay cầm một mảnh giấy nhỏ đã được cô ghi chú cẩn thận. Sự phối hợp giữa hai người diễn ra một cách tự nhiên và nhịp nhàng, như thể họ đã luyện tập từ trước.
“Chào anh/chị, nhóm bọn em là nhóm số 3. Bị thiếu một khớp nối chữ T loại H. ID vật tư là...” Long mở lời, giọng cậu trầm ấm, rõ ràng. Ngay lập tức, Linh nhanh nhẹn đưa mảnh giấy đã ghi lại mã số và thông tin chi tiết về món đồ bị thiếu cho Long. Long nhận lấy, rồi đưa cho nhân viên trực. Sự chính xác và chuyên nghiệp của họ khiến nhân viên kho cũng phải bất ngờ.
Nhân viên kho, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt có chút mệt mỏi, nhìn vào mảnh giấy rồi gật gù. “À, để tôi kiểm tra... May quá, còn một cái cuối cùng. Lần sau các em kiểm tra kỹ nhé.” Ông ta nói, rồi nhanh chóng lục tìm trong một thùng lớn phía sau. Chỉ vài phút sau, ông ta đã tìm thấy chiếc khớp nối chữ T mà nhóm Long đang cần. Nó được bọc trong một lớp ni lông cẩn thận, sáng bóng như mới.
Long nhận lấy chiếc khớp nối, trên môi nở một nụ cười hài lòng. Linh cũng thở phào nhẹ nhõm. “Vâng, bọn em sẽ cẩn thận hơn ạ. Cảm ơn anh.” Cô nói, giọng trong trẻo và lễ phép. Cả hai cúi đầu cảm ơn nhân viên rồi nhanh chóng rời khỏi khu vực tổng kho, lòng tràn đầy sự nhẹ nhõm và vui vẻ.
Trên đường trở về khu vực dựng lều, ánh đèn đường và ánh trăng non đầu tháng chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Mùi hương hoa dạ lý hương càng nồng nàn hơn trong màn đêm. Long và Linh bước đi sánh đôi, khoảng cách giữa họ đã không còn là một bức tường vô hình nữa, mà thay vào đó là một sự gần gũi tự nhiên. Họ thỉnh thoảng lại trao đổi ánh mắt, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cả hai, như một lời khẳng định cho sự ăn ý vừa mới khám phá.
Khi họ trở lại khu vực dựng lều, Hùng, Mai và Lan đang ngồi đợi, xung quanh là những vật tư đã được sắp xếp gọn gàng. Hùng thấy Long và Linh từ xa, liền reo lên đầy ngạc nhiên. “Woah, nhanh vậy sao? Cứ tưởng phải đi bộ cả tiếng đồng hồ chứ!” Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ta rạng rỡ, pha chút ngưỡng mộ. “Đúng là có khác, hai cao thủ ra tay có khác!”
Mai mỉm cười nhẹ nhõm, đôi mắt thông minh của cô lướt qua Long và Linh, rồi lại nhìn chiếc khớp nối trên tay Long. “Hai cậu phối hợp ăn ý thật đấy. Tớ đã nghĩ sẽ mất nhiều thời gian hơn cơ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng lời nói lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. Lan cũng gật đầu tán thành, cô nàng đưa ngón tay cái lên, khen ngợi.
Long và Linh mỉm cười, không nói gì nhiều. Họ nhanh chóng bắt tay vào việc lắp đặt nốt chiếc lều. Long, với sức vóc của mình, dễ dàng nâng đỡ các thanh trụ, còn Linh thì khéo léo gắn chiếc khớp nối vào đúng vị trí. Những ngón tay của họ thỉnh thoảng chạm vào nhau một cách vô tình, nhưng không còn sự gượng gạo nữa, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, dễ chịu. Cả hai cùng nhau căng bạt, cố định dây thừng, mỗi người một việc, nhưng lại ăn khớp đến lạ thường.
Chỉ trong chốc lát, chiếc lều đã được dựng lên hoàn chỉnh, đứng vững chãi dưới ánh đèn đêm. Cả nhóm cùng ngắm nhìn thành quả của mình, một cảm giác hài lòng dâng lên trong lòng mỗi người. Long và Linh đứng cạnh nhau, ánh mắt họ giao nhau, và một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp cùng nở trên môi cả hai. Rào cản im lặng giữa họ đã hoàn toàn bị phá vỡ, thay vào đó là sự thoải mái, tin tưởng và một sự ăn ý không lời.
Long cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Cậu ấy chưa bao giờ nghĩ rằng việc giải quyết một vấn đề nhỏ lại có thể mang lại cảm giác dễ chịu đến vậy. Và Linh, cô ấy cũng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Cô biết, Long không chỉ là một người bạn đồng hành đáng tin cậy, mà còn là người mà cô có thể dựa vào, tin tưởng. Cảm giác này, giống như những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức để lay động trái tim.
Đêm đã về khuya, những ngọn đèn trong công viên vẫn sáng rực, chiếu rọi lên cảnh vật và những gương mặt rạng rỡ của tuổi trẻ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến những khoảnh khắc này, những mảnh ghép nhỏ đang dần hoàn thiện một bức tranh thanh xuân rực rỡ. Đối với Long và Linh, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình, nơi họ sẽ cùng nhau đối mặt với nhiều thử thách hơn, và cũng là nơi tình cảm của họ sẽ được vun đắp, lớn mạnh. Có thể, đây là khoảnh khắc đầu tiên họ nhận ra, không có gì là không thể vượt qua khi có nhau.