Ánh đèn đường trong Công viên Bình Minh bắt đầu le lói, hắt những vệt sáng vàng nhạt lên thảm cỏ xanh mướt và những tán cây cổ thụ. Chiều muộn ở Hạ Long mang theo làn gió nhẹ, mơn man qua mái tóc, xua đi cái nóng oi ả của ban ngày, nhường chỗ cho sự mát mẻ dễ chịu. Tiếng chim hót dần thưa thớt, thay vào đó là tiếng xe cộ từ xa vọng lại, lẫn với tiếng cười nói xôn xao của những người đi dạo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thành phố khi hoàng hôn buông xuống. Mùi hương của hoa dạ lý hương bắt đầu nồng nàn hơn, quyện vào mùi cỏ tươi và đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí thật trong lành và lãng mạn.
Tại một góc khuất yên tĩnh, dưới một gốc cây bàng cổ thụ có tán lá rộng lớn, nhóm của Long đang tụ tập để hoàn tất công tác chuẩn bị cuối cùng cho hội trại. Long và Linh ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế đá dài, giữa họ là một chồng giấy tờ, bản danh sách kiểm kê và một chiếc máy tính bảng. Ánh sáng từ màn hình máy tính bảng hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của Linh, làm đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ tập trung. Long, với vóc dáng cao ráo và bờ vai rộng, tựa lưng vào thành ghế, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt hổ phách thì chăm chú dõi theo từng ngón tay thon dài của Linh khi cô lướt qua các hạng mục.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây thấp gần đó, hai chân đung đưa. Cậu ta không ngừng trêu chọc Lan, người đang cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Mai, như thường lệ, ngồi trầm tĩnh hơn một chút, cô nàng đeo kính cận, lật từng trang của cuốn cẩm nang hướng dẫn hội trại, thỉnh thoảng lại đưa ra một lời nhận xét nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế. Bầu không khí xung quanh họ vừa nghiêm túc cho công việc, lại vừa thoải mái, pha chút tinh nghịch của tuổi học trò.
“Vậy là danh sách đồ ăn đã chốt. Đồ uống cũng đủ cả rồi. Còn dụng cụ y tế thì sao, Long? Cậu đã kiểm tra lần cuối chưa?” Linh ngẩng đầu lên, mái tóc dài óng ả khẽ lay động theo cử chỉ. Cô nhìn Long, ánh mắt thăm dò nhưng cũng đầy tin tưởng. Giọng nói trong trẻo của cô vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo một sự cẩn trọng thường thấy.
Long nghe vậy, khóe môi cậu ấy hơi cong lên một nụ cười nhẹ, rất hiếm hoi. “Đã kiểm tra rồi.” Cậu trả lời, giọng trầm ấm, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. “Cậu luôn cẩn thận như vậy à?” Câu hỏi của Long không mang ý trách móc, mà ẩn chứa một sự tò mò và thán phục nhẹ nhàng. Cậu ấy cảm nhận được sự tỉ mỉ, chu đáo của Linh qua từng chi tiết nhỏ trong công việc chuẩn bị, và điều đó khiến cậu không khỏi mỉm cười. Sự cẩn thận của cô, đôi khi có vẻ thái quá, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc cho cả nhóm.
Linh nghe Long hỏi, cô bật cười khúc khích, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua đi mọi sự nghiêm túc ban đầu. “Chuyện quan trọng mà.” Cô nói, rồi ánh mắt cô bỗng sáng lên, như thể vừa nhớ ra một chuyện gì đó thú vị. “À, nhớ cái lần cậu quên mang la bàn trong chuyến đi rừng năm ngoái không? May mà có Mai mang dự phòng đấy!” Linh cố tình chọc ghẹo, khuôn mặt cô tràn đầy vẻ tinh nghịch, một chút trêu chọc ẩn trong ánh mắt. Đó là một kỷ niệm cũ, một chút lơ là hiếm hoi của Long, và giờ đây nó trở thành một câu chuyện vui để nhắc nhở cậu ấy.
Long nghe Linh nhắc lại chuyện cũ, nụ cười trên môi cậu ấy càng giãn rộng hơn một chút. Cậu ấy khẽ lắc đầu, vẻ mặt có chút “đầu hàng” trước sự tinh quái của Linh. “Lúc đó tớ hơi chủ quan thật.” Cậu ấy thừa nhận, giọng nói bỗng trở nên mềm mại hơn, không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày nữa. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút hóm hỉnh. “Nhưng giờ thì không đâu. Có cậu bên cạnh nhắc nhở, sao dám lơ là.” Lời nói của Long tuy đơn giản nhưng lại hàm chứa một ý nghĩa sâu sắc, một sự thừa nhận về vai trò quan trọng của Linh trong cuộc sống của cậu, không chỉ là đồng đội mà còn là người bạn đồng hành đáng tin cậy. Cậu ấy không còn cảm thấy gượng gạo khi nói ra những lời như vậy với Linh nữa, thay vào đó là một sự thoải mái, tự nhiên đến lạ.
Hùng đang ngồi trên cành cây, nghe thấy cuộc đối thoại của Long và Linh, cậu ta liền reo lên đầy phấn khích. “Uầy, Long ‘lạnh lùng’ mà cũng biết đùa à? Tiến bộ đấy!” Cậu ta nhảy phóc xuống đất, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì cười, rồi vỗ đôm đốp vào vai Lan, khiến cô nàng giật mình. “Lan thấy không? Long nó khác rồi đấy!” Hùng không ngừng khuấy động không khí, cậu ta luôn là người đầu tiên nhận ra những sự thay đổi nhỏ nhất trong nhóm, đặc biệt là giữa Long và Linh.
Mai, đôi mắt thông minh lướt qua Long và Linh, rồi lại nhìn Hùng, mỉm cười khúc khích. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Đúng là có người khác biệt thật.” Lời của Mai không cần nói rõ là ai, nhưng ai cũng hiểu cô đang ám chỉ sự thay đổi tích cực trong mối quan hệ giữa Long và Linh. Cô nàng Thảo Mai luôn tinh tế như vậy, luôn quan sát mọi thứ với một cái nhìn sâu sắc, không cần phô trương. Lan cũng bật cười, gật đầu đồng tình với lời của Mai, ánh mắt cô đầy vẻ vui vẻ khi chứng kiến sự thoải mái giữa hai người bạn.
Long và Linh nghe những lời trêu chọc của Hùng và Mai, họ chỉ mỉm cười, không nói thêm gì. Long đưa tay chỉ vào một hạng mục trên bản danh sách, Linh liền nghiêng đầu nhìn theo, mái tóc dài khẽ rủ xuống vai. Những ngón tay của họ thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào nhau khi cùng lướt qua các con số, nhưng không còn sự giật mình hay ngại ngùng như trước. Thay vào đó là một sự ăn ý tự nhiên, một dòng điện nhẹ nhàng truyền qua, tạo nên cảm giác ấm áp, dễ chịu. Cả hai cùng nhau lướt qua các hạng mục còn lại, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất. Long thỉnh thoảng lại đưa ra một câu hỏi về hậu cần, và Linh sẽ nhanh chóng cung cấp thông tin hoặc đề xuất giải pháp. Sự phối hợp của họ trở nên nhịp nhàng đến đáng kinh ngạc, như thể họ đã cùng nhau làm việc này hàng trăm lần vậy.
Trong lòng Long, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Cậu ấy không còn cảm thấy cái khoảng cách vô hình từng ngăn cách cậu với Linh nữa. Những lời đồn đại, những hiểu lầm nho nhỏ dường như đã tan biến, nhường chỗ cho sự tin tưởng và thấu hiểu. Ánh mắt Linh dành cho cậu không còn sự dè dặt, mà thay vào đó là sự cởi mở, vui vẻ. Long nhận ra, sự chủ động của Linh trong việc chia sẻ, trong việc nhắc nhở cậu về những thiếu sót, không phải là sự chỉ trích, mà là một cách cô ấy thể hiện sự quan tâm, sự tin tưởng vào cậu. Cậu ấy cảm thấy mình may mắn khi có một người bạn đồng hành như Linh, người không chỉ thông minh, xinh đẹp mà còn rất chân thành và chu đáo.
Về phần Linh, cô cũng cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi ở bên Long. Những cuộc đối thoại của họ không còn chỉ xoay quanh công việc, mà thỉnh thoảng lại xen vào những câu đùa, những lời trêu chọc nhẹ nhàng. Cô nhận ra rằng Long không còn giữ vẻ lạnh lùng, xa cách như trước nữa. Cậu ấy cười nhiều hơn, ánh mắt cậu ấy ấm áp hơn khi nhìn cô. Cái cảm giác gượng gạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thoải mái, tin tưởng. Linh cảm thấy như thể một gánh nặng vô hình đã được cởi bỏ. Những lời nói của Tùng ở thư viện, những nghi ngờ thoáng qua, giờ đây dường như không còn quan trọng nữa. Cô tin vào Long, tin vào cảm giác của chính mình khi ở bên cậu ấy. Cả hai, trong khoảnh khắc đó, dường như đã tìm thấy một nhịp điệu chung, một sự kết nối không lời mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận.
Đêm đã về khuya hơn một chút, ánh đèn đường trong Công viên Bình Minh giờ đây đã sáng rõ, hắt những vệt sáng lung linh trên mặt hồ. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó tạo nên một âm thanh êm dịu, như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc này. Mùi hương hoa dạ lý hương càng trở nên nồng nàn, quyến rũ hơn trong màn đêm, hòa quyện với làn gió mát lành, vuốt ve khuôn mặt của những người trẻ tuổi. Sau khi chốt xong mọi hạng mục cuối cùng, cả nhóm đứng dậy chuẩn bị ra về. Hùng, Lan và Mai bắt đầu thu dọn đống giấy tờ, dụng cụ, tiếng nói chuyện của họ vẫn rôm rả, vui vẻ.
Long và Linh đứng cạnh nhau, ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cả hai, như một lời khẳng định cho sự ăn ý vừa mới khám phá. Long hít một hơi thật sâu mùi hương thanh khiết của đêm Hạ Long, rồi quay sang nhìn Linh. Giọng cậu ấy trầm ấm, mang theo sự chân thành. “Cảm ơn cậu, Linh. Nhờ có cậu mà mọi thứ suôn sẻ hơn nhiều.” Long nói, ánh mắt cậu ấy dịu đi, chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc. Cậu ấy không còn ngần ngại thể hiện cảm xúc của mình với Linh nữa.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn đêm. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Long. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô. “Cậu cũng vậy mà, Long.” Cô đáp lại, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự tin tưởng. “Cậu luôn sắp xếp mọi thứ rất khoa học.” Linh dừng lại một chút, như đang gom góp hết can đảm để nói ra một điều gì đó quan trọng. Cô nhớ lại ánh mắt khó chịu của Tùng ở thư viện, những lời nói úp mở mà cậu ta đã cố tình gieo rắc. Đây là lúc cô cần phải nói ra, để gạt bỏ hoàn toàn mọi khúc mắc.
“À, mà…” Linh khẽ nói, ánh mắt cô hơi dao động, nhưng rồi nhanh chóng trở nên kiên định khi cô nhìn thẳng vào Long. “Hôm đó ở thư viện, cái chuyện Tùng nói… cậu đừng để tâm nhé. Tớ… tớ tin cậu.” Cô thốt lên, giọng nói nhỏ dần ở cuối câu, nhưng ánh mắt thì lại đầy sự kiên quyết. Đó là một lời khẳng định, một sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho Long, gạt bỏ đi mọi hiểu lầm, mọi nghi ngờ có thể nảy sinh từ lời nói của người khác.
Long nghe những lời đó, ánh mắt cậu ấy dịu đi hẳn. Cậu ấy nhìn thẳng vào Linh, một cái nhìn sâu sắc, đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. Những lời Linh vừa nói đã gỡ bỏ hoàn toàn gánh nặng vô hình mà cậu ấy đã mang theo từ hôm đó. Long không cần phải giải thích dài dòng, không cần phải biện minh. Chỉ cần một câu nói của Linh, một lời khẳng định niềm tin của cô, là đủ. “Tớ biết.” Cậu ấy đáp, giọng nói trầm ấm, chắc nịch. “Tớ cũng tin cậu.” Hai chữ “tớ cũng” của Long không chỉ là sự đáp lại niềm tin của Linh, mà còn là lời cam kết từ chính cậu ấy, rằng cậu ấy cũng sẽ đặt niềm tin trọn vẹn vào cô. Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp nở trên môi Long, một nụ cười mà chỉ Linh mới có thể thấy được vẻ dịu dàng ẩn chứa bên trong.
Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Ánh đèn đêm, mùi hương hoa dạ lý hương, tiếng nước chảy róc rách, tất cả đều trở thành chứng nhân cho sự kết nối không lời giữa Long và Linh. Một gánh nặng vô hình dường như được cởi bỏ khỏi vai cả hai. Sự ngại ngùng đã tan biến, thay vào đó là một sự thoải mái, một sự tin tưởng tuyệt đối. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt trao nhau sự thấu hiểu sâu sắc, như thể họ có thể đọc được suy nghĩ của đối phương mà không cần phải nói thành lời.
“Này hai bạn trẻ, có đi về không thì bảo!” Tiếng Hùng vang lên đầy vẻ trêu chọc, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của khoảnh khắc đó. Cậu ta đã dọn dẹp xong xuôi, đang đứng chống nạnh, khuôn mặt bầu bĩnh nở một nụ cười lớn. “Để nguyên cái Công viên này cho hai cậu à?” Hùng nói, rồi cười lớn, tiếng cười của cậu ta vang vọng khắp góc công viên.
Mai, đôi mắt thông minh lướt qua Long và Linh, rồi đẩy nhẹ vào vai Hùng, giọng cô nhỏ nhẹ trách yêu. “Kệ người ta đi chứ, Hùng. Cậu đúng là…” Mai không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý cô. Cô ấy mỉm cười tinh tế, ánh mắt đầy vẻ ủng hộ khi thấy sự thoải mái và hạnh phúc trên khuôn mặt của Long và Linh. Lan cũng bật cười, cô nàng vẫy tay gọi cả hai.
Long và Linh mỉm cười nhìn Hùng và Mai. Cả hai không nói gì, chỉ trao nhau một ánh mắt thấu hiểu, một nụ cười nhẹ nhàng nữa. Họ bước đi cùng nhau, theo sau Hùng, Mai và Lan, hòa vào dòng người thưa thớt đang dần rời khỏi công viên. Khoảng cách giữa họ đã không còn là một bức tường vô hình, mà thay vào đó là sự gần gũi tự nhiên, vai kề vai, bước chân nhịp nhàng. Gió đêm mát mẻ mơn man qua tóc, mang theo mùi hương của hoa cỏ, của đất trời Hạ Long.
Từ một bụi cây gần đó, Nguyễn Trọng Tùng ló mặt ra. Ánh mắt cậu ta sắc lạnh, dõi theo bóng dáng Long và Linh đang khuất dần dưới ánh đèn đường. Khuôn mặt điển trai của Tùng giờ đây không còn vẻ tự mãn thường ngày, thay vào đó là sự tức giận và ghen tị không thể che giấu. Cậu ta đã ở đó từ lúc nào không hay, chứng kiến toàn bộ cuộc nói chuyện của Long và Linh, đặc biệt là khoảnh khắc hai người trao nhau ánh mắt tin tưởng. Tiếng cười đùa của Hùng và Mai, những lời nói nhẹ nhàng của Long và Linh, tất cả đều như những mũi kim châm vào trái tim Tùng. Cậu ta siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến lại. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị lãng quên, lại dâng lên mạnh mẽ trong lòng cậu ta. Tùng tự nhủ, cậu ta sẽ không để mọi chuyện diễn ra dễ dàng như vậy. Mối quan hệ giữa Long và Linh, trong mắt Tùng, đang tiến triển quá nhanh, và cậu ta không thể chấp nhận điều đó. Một kế hoạch đen tối, đầy toan tính bắt đầu hình thành trong tâm trí cậu ta, hứa hẹn sẽ mang đến những sóng gió không nhỏ cho Long và Linh trong những ngày hội trại sắp tới.
Đêm đã phủ xuống hoàn toàn Công viên Bình Minh, nhưng ánh sáng từ những ngọn đèn vẫn hắt lên cảnh vật, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, huyền ảo. Những tiếng cười nói của tuổi trẻ dần xa, nhường chỗ cho sự yên tĩnh của đêm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ tiếp tục chứng kiến câu chuyện của Long và Linh, của những người bạn trẻ đang bước vào hành trình thanh xuân rực rỡ nhất. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức để lay động trái tim, và giờ đây, những con sóng ấy đang bắt đầu mạnh mẽ hơn, cuốn theo những cảm xúc mới mẻ, nhưng cũng không kém phần thử thách. Đối với Long và Linh, hành trình này chỉ mới là khởi đầu, một khởi đầu đầy hy vọng và tin tưởng, nhưng cũng ẩn chứa những sóng gió mà họ chưa thể lường trước.