Rực rỡ thanh xuân
Chương 224

Đêm Trước Bình Minh: Những Trăn Trở Của Trái Tim

3797 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc trạng thái nội tâm trằn trọc, bồn chồn của Long và Ngọc Linh vào đêm trước Hội trại Thanh Xuân.,Làm nổi bật sự gần gũi về mặt cảm xúc và sự ăn ý bất ngờ giữa Long và Linh sau những tương tác gần đây.,Gieo mầm những cảm xúc lẫn lộn: hồi hộp, mong chờ, hạnh phúc, xen lẫn chút lo lắng về những thử thách sắp tới và những gì mối quan hệ của họ sẽ trở thành.,Duy trì giai đoạn 'SETUP' của Arc 4, chuẩn bị tâm lý cho các nhân vật trước khi bước vào các sự kiện chính tại hội trại.,Ngầm báo hiệu sự theo dõi và toan tính của Tùng, tạo ra một lớp căng thẳng ngầm.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Anh, Lê Thanh Hương, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Lãng mạn, nội tâm, mong chờ, hơi bồn chồn và căng thẳng ngầm.
Kết chương: [object Object]

Đêm đã phủ xuống hoàn toàn Công viên Bình Minh, nhưng ánh sáng từ những ngọn đèn vẫn hắt lên cảnh vật, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, huyền ảo. Những tiếng cười nói của tuổi trẻ dần xa, nhường chỗ cho sự yên tĩnh của đêm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ tiếp tục chứng kiến câu chuyện của Long và Linh, của những người bạn trẻ đang bước vào hành trình thanh xuân rực rỡ nhất. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức để lay động trái tim, và giờ đây, những con sóng ấy đang bắt đầu mạnh mẽ hơn, cuốn theo những cảm xúc mới mẻ, nhưng cũng không kém phần thử thách. Đối với Long và Linh, hành trình này chỉ mới là khởi đầu, một khởi đầu đầy hy vọng và tin tưởng, nhưng cũng ẩn chứa những sóng gió mà họ chưa thể lường trước.

***

Màn đêm buông xuống nặng nề, nhấn chìm căn hộ tập thể cũ của Long vào một vẻ tĩnh mịch quen thuộc, chỉ bị phá vỡ bởi những âm thanh rất đỗi đời thường. Đồng hồ điểm một giờ sáng, tiếng tích tắc đều đặn của nó như một nhịp điệu chậm rãi của thời gian, vọng đều trong không gian tĩnh lặng. Trần Hoàng Long nằm ngửa trên chiếc giường đơn đã cũ, đôi mắt sâu màu hổ phách mở thao láo, nhìn chằm chằm lên trần nhà đã ngả màu vôi. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ đơn sơ, vẽ lên một vệt sáng yếu ớt trên bức tường, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã hằn sâu theo năm tháng. Một làn gió nhẹ cuối xuân lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi ẩm của biển, của đất trời Hạ Long, và cả mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà tập thể đã đứng vững qua bao thế hệ.

Cậu ấy không thể nào chợp mắt được. Trong đầu Long, hình ảnh Lê Ngọc Linh cứ hiện đi hiện lại, rõ nét như một thước phim quay chậm. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy khi cả hai cùng tìm thấy bộ phận lều bị thiếu, ánh mắt long lanh tin tưởng mà cô ấy trao cho cậu trong Công viên Bình Minh, và đặc biệt là khoảnh khắc hai người trao nhau lời cam kết không lời: "Tớ biết." – "Tớ cũng tin cậu." Hai câu nói ấy, tuy đơn giản, lại mang sức nặng của ngàn lời thề hẹn, gỡ bỏ hoàn toàn những gánh nặng vô hình mà cậu ấy đã mang theo bấy lâu. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, một sự bình yên lạ lùng mà cậu chưa từng trải qua. Đây là lần đầu tiên Long cảm thấy mình không còn đơn độc trên con đường của riêng mình, mà có một người bạn đồng hành, một tri kỷ thấu hiểu mọi điều.

Nhưng niềm vui sướng ấy nhanh chóng bị xen lẫn bởi một nỗi lo lắng mơ hồ. Hội trại Thanh Xuân, cột mốc quan trọng nhất của tuổi học trò, sắp đến. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi đơn thuần, mà là nơi những thử thách sẽ đến, nơi tình cảm của họ sẽ được đặt vào phép thử. Long khẽ trở mình, tấm chăn mỏng nhăn nhúm theo từng cử động. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó ngoài vườn, tiếng xe máy thưa thớt vụt qua dưới đường, và xa xa là tiếng tivi từ căn hộ hàng xóm nào đó vẫn còn bật. Tất cả chỉ càng làm nổi bật lên sự tĩnh lặng trong tâm trí cậu ấy. Cậu ấy đưa tay chạm vào chiếc điện thoại đặt cạnh gối, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt phảng phất vẻ ưu tư. Cậu ấy muốn nhắn tin cho Linh, muốn nghe giọng cô ấy, nhưng rồi lại thôi. Dù đã có sự thấu hiểu, có sự tin tưởng, nhưng Long vẫn là Long, trầm tính và khó bộc lộ cảm xúc một cách dễ dàng.

"Linh..." cậu ấy khẽ thì thầm, tên cô ấy như một lời nguyện ước. Cậu ấy lo lắng cho cô. Sẽ có những ánh mắt soi mói, những lời đồn thổi, và cả những người không mong muốn họ hạnh phúc. Đặc biệt là Nguyễn Trọng Tùng. Ánh mắt sắc lạnh đầy ghen tị của Tùng đêm nay vẫn ám ảnh tâm trí Long. Cậu ta sẽ không bỏ qua đâu. Long biết điều đó. Cậu ta sẽ tìm cách phá hoại, sẽ gây khó dễ. Và việc bảo vệ Linh khỏi những điều đó trở thành một trách nhiệm to lớn, một lời hứa thầm kín mà Long tự đặt ra cho mình.

Cậu ấy hít một hơi thật sâu, mùi bột giặt trên chiếc áo phông vẫn còn vương vấn đâu đó, xen lẫn mùi sách cũ từ chồng sách giáo khoa đặt trên bàn học. Long nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra những tình huống có thể xảy ra ở hội trại. Những trò chơi đồng đội, những thử thách trí tuệ, những đêm lửa trại ấm áp. Cậu ấy hình dung Linh cười rạng rỡ, cô ấy năng động, hoạt bát như thế nào. Và rồi, cậu ấy cũng hình dung đến những ánh mắt, những lời xì xào, những toan tính. Long là một người ít khi sợ hãi, nhưng với Linh, cậu ấy lại trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cậu ấy không muốn cô ấy phải chịu bất cứ tổn thương nào.

Cậu ấy ngồi bật dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà lát gạch men lạnh ngắt. Long bước đến bên cửa sổ, tay vịn vào khung cửa gỗ đã bạc màu. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây mỏng, rải một lớp bạc lên những mái nhà lụp xụp phía xa. Cái lạnh từ kính cửa sổ truyền qua lòng bàn tay, nhắc nhở cậu về thực tại. Mấy ngày hội trại sắp tới sẽ là một cột mốc quan trọng, không chỉ cho riêng cậu và Linh, mà còn cho cả tình bạn của nhóm. Sự ăn ý và thấu hiểu giữa Long và Linh sẽ là nền tảng vững chắc để họ vượt qua khó khăn, nhưng cũng là điểm yếu để Tùng khai thác. Long không thể không nghĩ đến việc cậu ấy sẽ phải mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn.

Nội tâm của Long đang đấu tranh dữ dội. Vẻ ngoài trầm tính, khó bộc lộ cảm xúc của cậu ấy luôn là một bức tường vô hình. Nhưng khao khát được thể hiện tình cảm chân thật, được bảo vệ Ngọc Linh lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu ấy nhớ lại câu nói của Mai, của Hùng, những ánh mắt ủng hộ của bạn bè. "Cậu đúng là..." – câu nói bỏ lửng của Mai, nhưng Long hiểu ý. Cậu ấy không còn là Long của những ngày đầu, rụt rè và giữ khoảng cách. Linh đã thay đổi cậu, đã khiến trái tim cậu ấy thổn thức và khao khát được sẻ chia.

Sẽ đến lúc cậu ấy phải nói ra tất cả. Long biết điều đó. Hội trại Thanh Xuân sẽ là cơ hội, hay cũng có thể là thử thách cuối cùng trước khi cậu ấy đủ dũng khí để thổ lộ. Liệu Linh có đón nhận tình cảm của cậu không? Cậu ấy có đủ tốt, đủ xứng đáng với cô ấy không? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Long, khiến cậu ấy không tài nào tìm được câu trả lời trọn vẹn trong đêm tĩnh mịch này. Cậu ấy chỉ biết, mình phải cố gắng hết sức, phải bảo vệ cô ấy.

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực. Long lại đưa tay chạm vào điện thoại. Lần này, cậu ấy không thôi nữa. Cậu ấy mở khóa màn hình, tìm đến số điện thoại của Linh, nhưng chỉ để nhìn ngắm nó, không bấm gọi, không nhắn tin. Cậu ấy biết cô ấy cũng đang ngủ, có lẽ cũng đang mơ những giấc mơ đẹp về hội trại, về tương lai. Cậu ấy không muốn phá vỡ sự bình yên ấy. Thay vào đó, Long mở thư viện ảnh, tìm lại một bức ảnh chụp cả nhóm trong buổi tổng duyệt văn nghệ hồi đầu năm. Linh đứng giữa, cười rạng rỡ. Ánh mắt Long dừng lại ở cô ấy thật lâu, thật lâu. Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp bỗng nở trên môi cậu ấy, một nụ cười mà chỉ trong bóng tối của căn phòng này, cậu ấy mới dám để lộ ra. Long vẫn còn lo lắng, vẫn còn bối rối, nhưng trong sâu thẳm trái tim, một quyết tâm mạnh mẽ đã nhen nhóm. Cậu ấy sẽ không để bất cứ điều gì làm tổn thương Linh, và cậu ấy sẽ không từ bỏ cơ hội để tình yêu tuổi thanh xuân này được rực rỡ như nắng Hạ Long.

***

Cùng lúc đó, cách Long vài cây số, trong một căn nhà yên tĩnh và thanh bình hơn, Lê Ngọc Linh cũng đang trằn trọc. Đồng hồ trên bàn học chỉ 1 giờ 30 sáng, nhưng đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy vẫn mở to, không một chút buồn ngủ. Cô nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông mềm mại, mái tóc dài đen óng ả xõa tung trên gối trắng. Căn phòng ngủ của Linh được trang trí với những gam màu pastel dịu nhẹ, một vài chậu cây nhỏ xanh tươi đặt trên bệ cửa sổ, và những cuốn sách yêu thích được xếp gọn gàng trên kệ. Không gian nơi đây phảng phất mùi sữa tắm dịu nhẹ của cô, hòa cùng hương hoa khô thoang thoảng từ một bó lavender nhỏ treo trên tường. Mùi hương quen thuộc này mang lại cảm giác an yên, nhưng không thể xoa dịu được sự bồn chồn trong lòng cô.

Từng khoảnh khắc bên Long hôm nay, từ cách cậu ấy nhìn cô, cách họ phối hợp ăn ý không ngờ trong việc giải quyết vấn đề vật tư, cho đến nụ cười ấm áp cuối cùng cậu ấy trao cô trong Công viên Bình Minh, đều hiện rõ mồn một trong tâm trí Linh. Cô ấy nhớ như in ánh mắt kiên định của cậu ấy khi nói "Tớ cũng tin cậu", câu nói ấy như một lời khẳng định, một sự cam kết vô hình đã gỡ bỏ mọi rào cản trong lòng cô. Một cảm giác lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng đầy bối rối dâng trào trong lòng cô. Tim cô đập nhanh hơn mỗi khi nghĩ về cậu, một thứ cảm xúc mà cô chưa từng trải qua trước đây. Nó không giống tình bạn, cũng không phải là sự ngưỡng mộ đơn thuần. Đó là một rung động mạnh mẽ, sâu sắc hơn nhiều.

Linh khẽ ngồi dậy, vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của mình. Cô bước đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm voan mỏng. Màn đêm Hạ Long tĩnh mịch trải dài trước mắt, những ánh đèn xa xa lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mơn man trên làn da cô, mang theo hơi thở mát lành của biển. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó ngoài vườn như ru cô vào những suy tư miên man. Cô ấy tự hỏi, điều gì đang xảy ra giữa cô và Long? Tình cảm này, liệu có phải là điều cô đã luôn tìm kiếm? Cô ấy cảm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị mà chân thật, khi ở bên Long. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt và hành động của cậu ấy luôn thể hiện sự quan tâm, sự tin tưởng tuyệt đối.

Cô ấy nhìn xuống chiếc bàn học của mình, nơi có cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh nhạt. Đó là cuốn "Ước mơ tuổi 17", nơi cô ấy ghi lại những suy nghĩ, những dự định, những khao khát thầm kín của mình. Linh cầm nó lên, lật giở vài trang. Những dòng chữ viết tay nắn nót, những nét vẽ nguệch ngoạc ghi dấu những ước mơ trong trẻo của một cô gái mới lớn. Trong đó, có những ước mơ về một tương lai tươi sáng, về một tình bạn vĩnh cửu, và cả những ước mơ về một tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích. Giờ đây, hình bóng Long đã len lỏi vào từng trang giấy, vào từng suy nghĩ của cô.

Linh chưa từng nghĩ mình sẽ có những cảm xúc mạnh mẽ như thế này với Long. Trước đây, cậu ấy luôn là một người bạn học giỏi, lạnh lùng, khó gần. Nhưng qua những lần tiếp xúc, đặc biệt là trong quá trình chuẩn bị cho hội trại, Long đã dần hé lộ một khía cạnh ấm áp và dịu dàng mà ít ai biết đến. Cậu ấy kiên nhẫn giảng bài cho cô, cậu ấy tinh tế nhận ra những cảm xúc của cô, và cậu ấy luôn ở đó, âm thầm bảo vệ. Điều đó khiến trái tim Linh không khỏi rung động. Cô ấy cảm thấy mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn khi đối diện với những cảm xúc cá nhân này.

Nhưng cũng có một nỗi lo âu nhỏ len lỏi. Sắp tới là hội trại, một sự kiện lớn, nơi mọi ánh mắt sẽ đổ dồn vào họ. Linh biết, không phải ai cũng sẽ vui vẻ ủng hộ mối quan hệ của cô và Long. Ánh mắt của Tùng hôm nay, cô ấy cũng đã nhận ra. Sự ghen tị và tức giận ẩn chứa trong đó không thể nào che giấu được. Cô ấy lo lắng liệu Tùng có làm gì để phá hoại không, liệu những hiểu lầm cũ có bị đào xới lại không. Cô ấy không sợ đối mặt với khó khăn, nhưng cô ấy sợ những điều đó sẽ ảnh hưởng đến Long, sợ cậu ấy sẽ bị tổn thương.

Linh thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sổ tay. Cô ấy biết, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức để lay động trái tim. Và giờ đây, những con sóng ấy đang bắt đầu mạnh mẽ hơn, cuốn theo những cảm xúc mới mẻ, nhưng cũng không kém phần thử thách. Cô ấy nhớ lại những lời mẹ thường nói: "Mẹ tin con sẽ làm được." Lời nói ấy, dù không trực tiếp về tình yêu, nhưng lại mang đến cho cô một sự tự tin, một niềm tin vào chính mình. Cô ấy tin rằng, mình có thể vượt qua mọi khó khăn, miễn là có Long bên cạnh.

Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, dù trong bóng tối của căn phòng. Linh quyết định, cô ấy sẽ không né tránh những cảm xúc này nữa. Cô ấy sẽ đối mặt với chúng một cách dũng cảm, như cách cô ấy đã luôn làm. Cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" khép lại, nhưng trong tâm trí cô, một trang mới đã được mở ra, tràn ngập hình bóng của Long. Hội trại Thanh Xuân sẽ là một cột mốc quan trọng, nơi cô và Long sẽ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc của mình và những thử thách từ bên ngoài. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, cô ấy tin rằng, sự ăn ý và thấu hiểu giữa họ sẽ là nền tảng vững chắc để họ vượt qua tất cả. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long đang chờ đón họ, với những điều bất ngờ và cả những sóng gió mà họ chưa thể lường trước. Linh đặt cuốn sổ xuống bàn, rồi lại trở về giường. Cơn buồn ngủ cuối cùng cũng đến, mang theo những giấc mơ đẹp về một tương lai tươi sáng cùng Long.

***

Trong khi Long và Linh đang chìm đắm trong những suy tư và mơ mộng về nhau, ở một góc khác của thành phố Hạ Long, nơi sự xa hoa và hiện đại đối lập hoàn toàn với vẻ trầm mặc của khu tập thể cũ, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố lung linh về đêm. Đồng hồ trên tường căn hộ sang trọng của cậu ấy chỉ 2 giờ sáng. Khu chung cư cao cấp Galaxy, với kiến trúc hiện đại, những ban công kính nhìn ra toàn cảnh thành phố và vịnh Hạ Long, cùng hồ bơi vô cực trên cao, mang đến một cảm giác tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt bên dưới.

Không gian bên trong căn hộ yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm và tiếng điều hòa không khí sang trọng hoạt động êm ái. Mùi hương dịu nhẹ, thanh lịch từ sảnh chính vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi cây cỏ tươi mát từ khu vườn trên không. Nguyễn Trọng Tùng, với khuôn mặt ưa nhìn, phong độ, giờ đây không còn vẻ tự mãn thường ngày. Đôi mắt sắc sảo của cậu ta ánh lên sự tức giận và ghen tị không thể che giấu. Cậu ta nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, đầu ngón cái lướt qua màn hình, nơi hiện lên một vài bức ảnh chụp lén Long và Linh từ buổi họp nhóm chiều nay.

Cậu ta đã ở đó, đã chứng kiến tất cả. Từ khoảnh khắc Long và Linh cùng nhau giải quyết vấn đề vật tư, sự phối hợp ăn ý của họ, cho đến nụ cười trao nhau trong Công viên Bình Minh, và cả cái ánh mắt tin tưởng mà họ dành cho nhau. Mọi thứ đều như một cái tát thẳng vào mặt Tùng. Cậu ta không thể chấp nhận được sự thật này. Linh, cô gái mà cậu ta đã theo đuổi bấy lâu nay, cô gái mà cậu ta tin rằng mình xứng đáng hơn bất kỳ ai, lại đang ngày càng gần gũi với Long, cái tên luôn là đối thủ của cậu ấy.

"Thằng Long khốn kiếp!" Tùng nghiến răng ken két, giọng nói bật ra khe khẽ nhưng đầy căm hờn. "Mày nghĩ mày có thể cướp Linh khỏi tao dễ dàng vậy sao?" Cậu ta tự hỏi, Long có gì hơn mình? Cậu ta có ngoại hình, có học lực, có gia thế. Cậu ta luôn là người dẫn đầu, luôn là người được chú ý. Vậy tại sao Linh lại chọn Long, một kẻ lạnh lùng, ít nói, một kẻ luôn đứng sau cái bóng của cậu ta? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Tùng, gặm nhấm sự kiêu hãnh của cậu ta.

Tùng nhớ lại những lần cậu ta cố gắng gây ấn tượng với Linh, những món quà đắt tiền, những lời nói ngọt ngào, những hành động ga lăng mà cậu ta nghĩ rằng sẽ khiến cô ấy xiêu lòng. Nhưng tất cả đều không bằng một ánh mắt, một nụ cười, một lời nói bình dị của Long. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị lãng quên, lại dâng lên mạnh mẽ trong lòng cậu ta. Tùng không chấp nhận thất bại. Cậu ta chưa bao giờ thất bại trong việc đạt được điều mình muốn. Và Linh, cô ấy là một điều mà Tùng nhất định phải có được.

Cậu ta nhìn xuống thành phố Hạ Long lung linh về đêm, đôi mắt nheo lại. Kế hoạch đen tối, đầy toan tính bắt đầu hình thành trong tâm trí cậu ta. Hội trại Thanh Xuân, một sự kiện quan trọng của tuổi trẻ, nơi mọi người sẽ ở cùng nhau, nơi sẽ có rất nhiều cơ hội để cậu ta hành động. Tùng sẽ không để mọi chuyện diễn ra dễ dàng như vậy. Mối quan hệ giữa Long và Linh, trong mắt Tùng, đang tiến triển quá nhanh, và cậu ta không thể chấp nhận điều đó.

Cậu ta nghĩ về các hoạt động của hội trại: trò chơi đồng đội, các cuộc thi, những buổi lửa trại. Đó sẽ là những cơ hội để cậu ta chia rẽ Long và Linh, để tạo ra những hiểu lầm, những tình huống khiến Long mất điểm trong mắt Linh, hoặc tệ hơn, khiến Long phải từ bỏ. Tùng lướt qua một bức ảnh của Long trên điện thoại, khuôn mặt cậu ta hiện rõ vẻ khinh bỉ. Cậu ta sẽ tận dụng mọi lợi thế, mọi mối quan hệ của mình để làm điều đó. Tùng sẽ có những hành động cụ thể và quyết liệt để phá hoại hoặc gây cản trở cho mối quan hệ của Long và Linh tại hội trại.

Tùng khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Một nụ cười đầy sự tự tin và toan tính. Cậu ta quay lưng khỏi cửa sổ, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm. Hội trại Thanh Xuân sẽ là một cột mốc quan trọng, nơi Long và Linh sẽ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc của mình và những thử thách từ bên ngoài. Và Tùng, cậu ta sẽ là một trong những thử thách lớn nhất đó. Cậu ta sẽ không bỏ cuộc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng Tùng sẽ đảm bảo rằng, với Long và Linh, nó sẽ không hề rực rỡ một chút nào.

Đêm dần trôi, mang theo những trăn trở, những mơ mộng và cả những toan tính của tuổi trẻ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chuẩn bị đón một bình minh mới, một bình minh hứa hẹn sẽ mang đến nhiều điều bất ngờ, nhiều cung bậc cảm xúc cho câu chuyện tình yêu và tình bạn đầy sóng gió này. Hội trại Thanh Xuân đang đến gần, và không ai có thể đoán trước được những gì sẽ xảy ra. Liệu tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát có đủ sức mạnh để vượt qua những cơn bão sắp tới? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ