Đêm dài của những trăn trở và toan tính cuối cùng cũng nhường chỗ cho ánh bình minh rực rỡ. Nếu đêm qua, Hạ Long chìm trong vẻ lung linh huyền ảo của những ánh đèn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và cả những mưu mô thầm kín, thì sáng nay, thành phố biển lại thức dậy với một vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống, hứa hẹn một ngày đầy ắp những bất ngờ.
Sáng sớm, sân trường THPT Ánh Dương đã tấp nập hơn ngày thường, như một tổ ong vỡ tổ, nhưng không phải vì giờ học mà là vì một cuộc hành trình mới. Những tia nắng ban mai đầu tiên, vàng óng như mật, rải đều trên mái ngói đỏ thẫm của tòa nhà chính mang kiến trúc Pháp cổ kính, xuyên qua những tán cây cổ thụ sum suê, rọi xuống sân trường lát gạch sạch sẽ. Khác với vẻ trầm mặc của đêm qua, không khí bây giờ sôi động và náo nhiệt đến lạ. Tiếng chuông trường, vốn dùng để báo hiệu giờ vào lớp, giờ đây im bặt, thay vào đó là những âm thanh hòa trộn của tiếng cười nói giòn tan, tiếng bước chân vội vã, tiếng va chạm lách cách của ba lô, và cả tiếng động cơ của những chiếc xe buýt lớn đang đậu ngay ngắn ở cổng trường, sẵn sàng đưa đoàn học sinh đến với Hội trại Thanh Xuân.
Trong cái không khí rộn ràng ấy, Trần Hoàng Long đứng dựa vào gốc cây xà cừ cổ thụ, bóng đổ dài trên sân. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng của cậu tựa vào thân cây sần sùi, tạo thành một hình ảnh vừa vững chãi vừa có chút trầm tư. Cậu mặc bộ đồng phục xanh trắng quen thuộc, trông vẫn chỉnh tề và nam tính, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lại không ngừng lướt đi khắp sân trường, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Trái tim cậu đập rộn ràng, một sự hồi hộp khó tả len lỏi trong từng thớ thịt. Long không thể phủ nhận rằng, sau đêm trằn trọc suy nghĩ về những khoảnh khắc ăn ý với Linh, cậu càng mong chờ đến ngày hôm nay, mong chờ được ở bên cô, được cùng cô trải qua những thử thách sắp tới.
"Này Long, cậu làm gì mà cứ đứng ngẩn tò te ra thế? Có phải đang tìm ai đó không hả?" Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, cười híp mắt trêu chọc. Hùng vừa nhai hết chiếc bánh mì ngọt, miệng vẫn còn dính chút vụn, tay vỗ bốp bốp vào lưng Long. Bên cạnh Hùng là Hoàng Minh Khôi, cậu bạn cao ráo, khỏe khoắn với nước da ngăm, cũng cười toe toét. "Đúng rồi, chắc chắn là đang tìm 'cô tiên' nào đó rồi. Nhìn cái mặt cậu là tớ biết ngay mà!" Khôi nói thêm, giọng hóm hỉnh.
Long chỉ khẽ nhíu mày, không đáp trả những lời trêu chọc của hai cậu bạn. Cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một chút, một nụ cười gần như vô hình. Long không phủ nhận, cậu đang tìm kiếm Linh. Cậu muốn nhìn thấy cô, muốn biết cô có ổn không, và muốn chia sẻ sự háo hức này với cô. Mùi hương phấn bảng thoảng nhẹ từ những lớp học vừa được dọn dẹp, hòa cùng mùi cỏ non ẩm ướt sau sương đêm, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa tươi mới, giống như chính cảm xúc của cậu lúc này vậy.
Đúng lúc đó, từ phía cổng trường, một nhóm nữ sinh xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn. Lê Ngọc Linh, với làn da trắng hồng nổi bật, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, bước đi đầy tự tin. Mái tóc dài đen óng ả của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh, chiếc váy xanh xếp ly nhẹ nhàng, toát lên vẻ đẹp trong trẻo, rạng ngời của tuổi thanh xuân. Linh không giấu được vẻ phấn khích, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên chút bồn chồn, có lẽ là sự lo lắng trước những điều chưa biết sắp tới.
Bên cạnh Linh là Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân nhỏ nhắn, mảnh mai với cặp kính cận tri thức và vẻ ngoài dịu dàng. Đi cùng họ còn có Vũ Thanh Lan, năng động và hoạt bát, mái tóc ngắn ngang vai làm nổi bật khuôn mặt tươi tắn.
"Wow, Linh của chúng ta hôm nay trông rạng rỡ quá!" Thanh Lan reo lên, ôm vai Linh một cách thân mật. "Tớ cứ nghĩ cậu sẽ mất ngủ vì lo lắng chứ."
Linh cười khúc khích, giọng nói trong trẻo vang lên giữa những tiếng ồn ào. "Tớ có chút hồi hộp thôi, nhưng cũng háo hức lắm. Hội trại Thanh Xuân mà, biết bao điều thú vị đang chờ đợi chúng ta!" Cô nói, đôi mắt lướt qua đám đông và vô tình bắt gặp ánh mắt của Long. Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt của cả hai. Long khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhàng, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu. Linh cũng đáp lại bằng một nụ cười duyên dáng, má cô ửng hồng một cách đáng yêu. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi âm thanh xung quanh đều lắng xuống, chỉ còn lại sự giao cảm thầm lặng giữa hai trái tim.
Thảo Mai tinh tế nhận ra ánh mắt trao nhau của đôi bạn. Cô khẽ cười, thầm nghĩ, "Có lẽ chuyến đi này sẽ không chỉ có những thử thách mà còn có cả những khoảnh khắc lãng mạn nữa."
Từ xa, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung, năng động, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài nền nã, đang đứng trên bục phát biểu tạm thời, tay cầm micro. "Các em học sinh thân mến! Xin chào mừng tất cả các em đã có mặt tại đây, sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu đáng nhớ – Hội trại Thanh Xuân!" Giọng cô Lan Anh vang lên rõ ràng, dứt khoát, thu hút sự chú ý của mọi người. "Trước khi lên đường, cô muốn nhắc nhở các em về tinh thần kỷ luật, tinh thần đồng đội và sự an toàn. Hãy cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi trẻ!"
Trong lúc đó, một chiếc xe con màu đen bóng loáng dừng lại ở cổng trường. Nguyễn Trọng Tùng, với khuôn mặt ưa nhìn, phong độ và mái tóc tạo kiểu sành điệu, bước xuống xe cùng Trần Minh Quân, cậu bạn thân của cậu ta. Cả hai có vẻ đến muộn, nhưng vẫn giữ vẻ tự tin, thậm chí có chút kiêu ngạo. Ánh mắt Tùng lướt qua Long và Linh đang đứng cách nhau một khoảng, nhưng vẫn hướng về nhau. Vẻ mặt cậu ta ngay lập tức tối sầm lại, một tia khó chịu hiện rõ trong đôi mắt sắc sảo. Cậu ta khẽ nghiến răng, nắm chặt quai cặp. Cái cảnh tượng Long và Linh trao nhau ánh mắt thầm kín, nụ cười nhẹ nhàng ấy như một mũi dao cứa vào lòng Tùng. Cậu ta không thể chấp nhận được sự thân thiết ngày càng tăng giữa họ.
"Thằng Long lại giở trò gì nữa đây?" Tùng lầm bầm đủ nghe cho Minh Quân. Minh Quân chỉ nhún vai, không nói gì, nhưng ánh mắt cũng liếc nhìn Long với vẻ khinh thường. Cả hai nhanh chóng nhập vào đám đông, nhưng ánh mắt Tùng vẫn không rời khỏi Long và Linh, trong đầu cậu ta đã bắt đầu nhen nhóm những toan tính mới.
***
Tiếng loa rè rè của cô Lan Anh vang vọng khắp sân trường, thu hút mọi ánh nhìn về phía bục phát biểu. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng vàng ươm chiếu thẳng xuống sân, làm không khí càng thêm ấm áp và căng thẳng. Toàn bộ học sinh đã tập trung đông đủ, tạo thành một biển người trẻ tuổi đầy sức sống. Bầu không khí chuyển từ sự náo nhiệt ban đầu sang một sự chờ đợi đầy phấn khích, xen lẫn chút hồi hộp. Ai cũng nóng lòng muốn biết mình sẽ ở cùng đội với ai, và những thử thách nào đang chờ đợi họ.
"Các em đã sẵn sàng chưa?" Cô Lan Anh mỉm cười rạng rỡ, giọng cô tràn đầy năng lượng. "Bây giờ, phần được mong chờ nhất sẽ bắt đầu! Cô sẽ công bố danh sách thành viên của từng đội. Mỗi đội sẽ bao gồm mười bạn học sinh đến từ các lớp khác nhau, để chúng ta có cơ hội giao lưu và học hỏi lẫn nhau."
Một làn sóng xì xào chạy dọc đám đông. Học sinh bắt đầu tìm kiếm bạn bè, thì thầm dự đoán. Long đứng giữa Hùng và Khôi, ánh mắt cậu vẫn hướng về phía Linh, người đang đứng cùng Mai và Lan cách đó không xa. Tim cậu đập nhanh hơn một chút, một cảm giác vừa mong chờ vừa lo lắng. Cậu tự hỏi, liệu cậu và Linh có thể cùng đội không? Liệu đó có phải là một điềm lành cho mối quan hệ của họ, hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Linh cũng cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô nắm chặt tay Mai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm về phía cô giáo. "Tớ hồi hộp quá Mai ơi! Mong là mình sẽ cùng đội với cậu!" Cô thì thầm, nhưng trong thâm tâm, hình bóng Long lại hiện lên một cách rõ nét. Cô không dám nghĩ đến việc cùng đội với cậu, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại khao khát điều đó. Sự an toàn, vững chãi mà Long mang lại luôn khiến cô cảm thấy yên tâm.
Cô Lan Anh bắt đầu đọc danh sách. Từng cái tên được xướng lên, kèm theo đó là tiếng reo hò vui mừng của những người bạn cùng đội, hay tiếng thở phào nhẹ nhõm của những người không được như ý. Long lắng nghe chăm chú, đầu óc cậu ghi nhớ từng cái tên, từng đội. Cậu nghe thấy tên của Hùng và Khôi được gọi vào những đội khác nhau, nhưng cậu không để ý nhiều lắm. Tất cả sự chú ý của cậu đều dồn vào danh sách mà cô Lan Anh đang đọc.
"Đội số 1... Đội số 2..."
Thời gian dường như trôi chậm lại. Long cảm thấy một sự căng thẳng dần dâng lên trong lòng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Mùi nắng hè gay gắt hòa quyện với mùi đất nhẹ bốc lên từ mặt sân, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa kích thích.
"Và bây giờ, đội số 3!" Cô Lan Anh dừng lại một chút, như để tăng thêm kịch tính. "Đội số 3 bao gồm: Trần Hoàng Long..."
Ngay khi tên của cậu được xướng lên, Long cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu không ngờ mình lại được gọi sớm như vậy. Cậu nhìn về phía Linh, và thấy cô cũng đang nhìn cậu, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên.
"...Nguyễn Thị Hương..."
"...Hoàng Minh Khôi..."
Long nhíu mày. Khôi? Cậu bạn thân của cậu? Vậy là cậu và Khôi cùng đội. Điều này cũng tốt, nhưng cậu vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó.
"...Vũ Thanh Lan..."
Tên của Lan, bạn thân của Linh, được gọi. Linh khẽ reo lên một tiếng nhỏ. "Lan ơi, chúng mình cùng đội rồi!"
"...Trần Minh Quân..."
Tên Minh Quân vang lên, Long khẽ liếc về phía Tùng. Cậu ta vẫn đứng đó, vẻ mặt hơi sốt ruột.
"...Và cuối cùng, thành viên thứ mười của đội số 3... Lê Ngọc Linh!"
Câu nói của cô Lan Anh như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Long và Linh cùng lúc đứng hình. Cả sân trường bỗng chốc im lặng trong một thoáng, rồi một làn sóng xì xào, bàn tán lan khắp đám đông, nhanh chóng trở thành những tiếng reo hò phấn khích.
"Ôi giời ơi, đúng là định mệnh!" Hùng, người đang đứng cách Long một chút, không kìm được mà la lên một tiếng, giọng lanh lảnh. "Tớ biết ngay mà! Long và Linh kiểu gì cũng phải cùng đội!" Cậu ta đập tay vào vai Khôi, cười ha hả.
Thảo Mai, đứng cạnh Linh, khẽ khúc khích cười, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú. "Linh ơi, tớ bảo rồi mà! Cậu với Long đúng là có duyên với nhau thật đó!"
Linh cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngạc nhiên đến mức không thể thốt nên lời. Việc cô và Long cùng đội là điều mà cô không dám mơ đến, vậy mà giờ đây nó đã thành sự thật. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt họ giao nhau. Trong đôi mắt sâu màu hổ phách của Long, cô thấy sự ngạc nhiên, rồi dần dần chuyển thành một nụ cười ấm áp, dịu dàng. Linh cũng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt cô ửng hồng vì hạnh phúc. Một cảm giác an toàn và phấn khích dâng trào trong lòng cô.
Long cảm thấy một luồng cảm xúc khó tả. Vui sướng, bất ngờ, và cả một chút bối rối. Cậu không nghĩ rằng số phận lại ưu ái cậu đến vậy. Việc cùng đội với Linh đồng nghĩa với việc họ sẽ có nhiều cơ hội để ở gần nhau, để hiểu nhau hơn. Cậu gật đầu nhẹ về phía cô, ra hiệu cho cô đến gần.
Nhưng không phải ai cũng vui vẻ với tin tức này. Từ phía đám đông, Nguyễn Trọng Tùng đứng cách đó không xa, vẻ mặt cậu ta tối sầm lại, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự tức giận và ghen tị không thể che giấu. Cậu ta nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cái quái gì thế này? Long và Linh cùng đội? Điều đó có nghĩa là kế hoạch của cậu ta sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Cậu ta đã định tạo ra những tình huống để chia rẽ họ, nhưng nếu họ đã ở cùng một đội, thì họ sẽ có vô vàn cơ hội để gắn kết hơn nữa.
"Khốn kiếp!" Tùng nghiến răng ken két, giọng nói bật ra khe khẽ nhưng đầy căm hờn. Cậu ta lườm Long một cái đầy ẩn ý, như muốn cảnh báo, trước khi quay ngoắt người đi về phía đội của mình, nơi Minh Quân đang đợi với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Trần Minh Quân chỉ nhún vai, cậu ta đã quá quen với những cơn ghen tuông của Tùng.
Long và Linh, không để ý đến ánh mắt căm ghét của Tùng, từ từ tiến lại gần nhau. Cả hai nhận lấy thẻ đội từ tay Tuấn Anh, lớp trưởng, người đang hỗ trợ cô Lan Anh. Bàn tay Long khẽ chạm vào tay Linh khi họ cùng nhận thẻ, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Một khởi đầu mới, với nhiều điều hứa hẹn.
***
Chiếc xe buýt liên tỉnh lăn bánh êm ru trên con đường quốc lộ, đưa đoàn học sinh rời xa thành phố Hạ Long quen thuộc, tiến về phía địa điểm hội trại. Tiếng động cơ xe buýt không quá lớn, chỉ là một âm thanh trầm ấm, đều đều, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của học sinh và tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ radio trên xe. Mùi ghế mới, mùi điều hòa không khí mát lạnh và cả mùi gió biển phảng phất từ xa vọng lại qua ô cửa sổ mở nhẹ, tạo nên một bầu không khí thoải mái nhưng cũng tràn đầy kỳ vọng. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ lướt qua nhanh chóng, từ những khu phố đông đúc đến những cánh đồng xanh mướt và những rặng núi đá vôi hùng vĩ đặc trưng của Quảng Ninh.
Long và Linh ngồi ở hàng ghế giữa xe buýt, cạnh nhau. Long ngồi sát cửa sổ, còn Linh ngồi bên cạnh cậu. Hùng và Mai chọn hai ghế ngay phía sau họ, sẵn sàng cho những màn trêu chọc và tám chuyện. Tùng và Minh Quân thì ngồi cách đó vài hàng ghế, ở phía đối diện, ánh mắt Tùng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Long và Linh với vẻ khó chịu.
Long cảm thấy một sự nhẹ nhõm và vui vẻ thầm kín khi được ngồi cạnh Linh. Cậu quay sang nhìn cô, thấy cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu cảnh vật đang lướt qua.
"Cậu có vẻ thích cảnh biển Hạ Long nhỉ?" Long khẽ hỏi, giọng trầm ấm.
Linh quay lại, mỉm cười. "Ừm, tớ thích lắm. Mỗi lần nhìn biển, tớ lại cảm thấy bình yên và tràn đầy năng lượng. Nhưng bây giờ tớ lại hơi lo lắng một chút."
"Lo lắng về điều gì?" Long hỏi, ánh mắt đầy quan tâm. Cậu nhận thấy đôi tay cô khẽ vân vê tà váy đồng phục.
"Thì... về các hoạt động ở hội trại ấy. Tớ không giỏi mấy trò vận động đâu." Linh nói, giọng cô có chút e dè. "Với lại, đây là lần đầu tiên tớ tham gia một hoạt động tập thể lớn như thế này, lại còn cùng đội với cậu nữa." Cô nói đến đây thì hơi ngừng lại, má ửng hồng.
Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi làm tan chảy vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu. "Cậu không cần lo lắng quá đâu. Chúng ta sẽ làm tốt thôi. Có tớ đây mà." Giọng cậu nhẹ nhàng, đầy trấn an. "Vả lại, hội trại không chỉ có vận động, còn có rất nhiều hoạt động khác để chúng ta khám phá và học hỏi. Quan trọng là tinh thần đồng đội." Cậu nói, ánh mắt kiên định. Linh cảm thấy một cảm giác an toàn lạ lùng khi nghe những lời đó từ Long.
"Đúng rồi đó Linh ơi!" Hùng chen vào từ phía sau, giọng lanh lảnh. "Cứ có Long mà ra tay thì chỉ có thắng thôi! Long nhà ta là 'vua' của mọi cuộc thi mà. Cậu cứ yên tâm đi!"
Mai cũng khẽ gật đầu, mỉm cười. "Đúng vậy đó Linh. Với Long, cậu sẽ học được rất nhiều điều."
Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô nhìn Long, ánh mắt biết ơn. "Cảm ơn cậu nhé Long. Nghe cậu nói vậy tớ thấy tự tin hơn rồi."
"Không có gì." Long đáp, rồi cậu mở chai nước suối trên tay, đưa cho Linh. "Cậu uống nước đi."
Linh khẽ mỉm cười nhận lấy. Bàn tay họ lại chạm nhẹ vào nhau trong thoáng chốc, một tia ấm áp len lỏi qua từng đầu ngón tay. Hành động nhỏ bé nhưng đầy quan tâm của Long khiến trái tim Linh khẽ rung động. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi và thấm sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Từ hàng ghế phía sau, Tùng không ngừng liếc nhìn Long và Linh. Cảnh tượng họ trò chuyện vui vẻ, ánh mắt trao nhau đầy tình tứ, và cái cử chỉ Long đưa nước cho Linh, tất cả như một ngọn lửa đốt cháy sự ghen tị trong lòng cậu ta. Cậu ta thấy rõ ràng sự gắn kết đang hình thành giữa Long và Linh, và điều đó khiến cậu ta không thể chịu đựng được.
"Xem chúng nó vui vẻ được bao lâu." Tùng lẩm bẩm, giọng nói lạnh lùng, đủ nghe cho Minh Quân. Minh Quân chỉ ậm ừ, không nói gì.
Tùng lấy điện thoại ra, màn hình điện thoại hiện lên danh sách liên lạc. Cậu ta lướt qua, rồi dừng lại ở một cái tên. Khuôn mặt cậu ta hiện rõ vẻ lạnh lùng và toan tính. Hội trại Thanh Xuân sẽ là một cột mốc quan trọng, nơi Long và Linh sẽ phải đối mặt trực tiếp với cảm xúc của mình và những thử thách từ bên ngoài. Và Tùng, cậu ta sẽ là một trong những thử thách lớn nhất đó. Cậu ta sẽ không bỏ cuộc. Cậu ta sẽ tận dụng mọi cơ hội để phá vỡ mối quan hệ vừa chớm nở này, để chứng minh rằng cậu ta mới là người xứng đáng với Linh. Những kế hoạch đen tối, đầy mưu mô bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí cậu ta, khi cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn lướt qua một cách vô cảm.
Việc Long và Linh cùng đội sẽ buộc họ phải phối hợp ăn ý, tạo cơ hội cho những tương tác sâu sắc và củng cố tình cảm, nhưng đồng thời, phản ứng tiêu cực và toan tính của Tùng báo hiệu cậu ta sẽ trở thành một yếu tố gây cản trở và tạo ra nhiều kịch tính trong các hoạt động của hội trại. Những thử thách sắp tới tại hội trại sẽ kiểm nghiệm không chỉ năng lực cá nhân mà còn sự tin tưởng và gắn kết giữa các thành viên trong đội, đặc biệt là Long và Linh. Cuộc hành trình chỉ vừa mới bắt đầu, và không ai biết được những điều gì đang chờ đợi họ phía trước.