Tiếng động cơ xe buýt rền vang cuối cùng cũng tắt hẳn, báo hiệu một điểm dừng chân. Hàng trăm học sinh Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương như đàn chim sổ lồng, ùa ra khỏi xe với những tiếng reo hò, tiếng cười nói rộn ràng, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của khu cắm trại. Không khí trong lành của buổi sáng sớm Hạ Long, mang theo hơi ẩm mặn mà của biển cả và mùi cỏ cây xanh tươi, lùa vào từng lồng ngực, đánh thức mọi giác quan sau chặng đường dài. Ánh nắng ban mai vàng óng như rót mật, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Long cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể khi bước chân xuống đất, cảm giác năng lượng mới mẻ tràn về. Cậu quay sang nhìn Linh, thấy cô cũng đang hít thở thật sâu, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú và chút bỡ ngỡ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đang chào đón họ bằng một khởi đầu đầy hứa hẹn.
Khu cắm trại rộng lớn, nằm nép mình bên một sườn đồi thoai thoải, hướng mặt ra vịnh biển xanh ngắt xa xa. Hàng chục khu đất đã được đánh dấu cẩn thận, chờ đợi những chiếc lều trại đầy màu sắc mọc lên. Tiếng loa của cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm đầy năng động, vang lên giữa không gian: "Chào mừng các em đến với Hội trại Thanh Xuân! Cô biết các em đang rất háo hức, nhưng trước hết, xin mời các đội trưởng tập trung tại bục thông báo để nhận dụng cụ và bản đồ khu vực cắm trại của đội mình!" Giọng cô đầy nhiệt huyết, nhưng vẫn giữ được sự nghiêm túc cần thiết.
Long khẽ gật đầu với Linh rồi nhanh chóng tiến về phía bục. Cậu cao hơn hẳn so với những học sinh khác, dáng người cân đối, bờ vai rộng khiến cậu dễ dàng nổi bật giữa đám đông. Làn da trắng nhưng săn chắc của cậu ánh lên dưới nắng, toát ra vẻ điềm tĩnh và tự tin. Trong khi Long nhận dụng cụ và bản đồ, Linh cùng Hùng, Mai, Lan và các thành viên còn lại trong đội đã tề tựu tại khu vực được phân công, hào hứng chờ đợi.
"Này, Long ơi, đội mình ở đây!" Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, vẫy tay gọi Long từ xa. Cậu ta luôn là người khuấy động không khí, dù là trên xe hay khi vừa đặt chân đến nơi.
Long nhanh chóng trở lại, trên tay là một túi vải lớn đựng lều, cọc, dây chằng và một tờ bản đồ chi tiết. Cậu trải bản đồ ra trên một khu đất trống bằng phẳng, nơi đã được đánh dấu rõ ràng là vị trí của đội. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi cỏ tươi và đất ẩm, tạo nên một cảm giác thật sảng khoái. Long chỉ vào bản đồ, giọng trầm ấm: "Đây là khu vực của chúng ta. Cô Lan Anh vừa thông báo, thử thách đầu tiên là dựng lều trại. Mỗi đội có 30 phút để hoàn thành. Đội nào hoàn thành nhanh và đúng kỹ thuật nhất sẽ có điểm cộng."
Vừa dứt lời, Hùng đã kêu lên một tiếng thất thanh, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Trời ơi, 30 phút á? Làm sao đây Long? Tớ chưa dựng lều bao giờ cả! Toàn thấy trên phim thôi!" Cậu ta nhăn nhó, đưa tay gãi đầu.
Mai, cô bạn thân của Linh với mái tóc đen dài tết gọn gàng và đôi kính cận, khẽ mỉm cười trấn an Hùng: "Đừng lo quá Hùng. Chúng ta có Long mà. Cậu ấy chắc chắn biết cách."
Linh nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên sự tin tưởng. Một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hè nở trên môi cô. "Đừng lo, Long giỏi mà. Để tớ phụ một tay!" Giọng cô trong trẻo, đầy nhiệt huyết. Cảm giác lo lắng ban đầu về các hoạt động vận động dường như đã bị sự háo hức thay thế. Được làm việc cùng Long, cô cảm thấy mình có thể làm được mọi thứ.
Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng gật đầu đồng tình: "Đúng vậy! Chúng ta cứ theo Long mà làm thôi!"
Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm ấm lòng người đối diện. Cậu bắt đầu mở túi dụng cụ, lấy ra từng phần của chiếc lều, kiểm tra bản vẽ hướng dẫn. "Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi. Linh, cậu giúp tớ trải tấm bạt lều ra nhé. Hùng, cậu xem mấy cái cọc này, phân loại theo kích thước giúp tớ. Mai và Lan, hai cậu phụ trách tìm vị trí các điểm neo và cắm cọc định vị." Cậu phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng và mạch lạc, không hề có chút bối rối nào. Dưới ánh nắng dịu của buổi sáng, Long dường như tỏa ra một loại sức hút đặc biệt, một sự điềm tĩnh và đáng tin cậy khiến mọi người trong đội đều an tâm làm theo hướng dẫn của cậu. Không một ai trong đội phải nghi ngờ về khả năng lãnh đạo của Long. Mùi nhựa lều mới thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương đất và cỏ cây, tạo nên một mùi hương đặc trưng của buổi cắm trại.
***
Công việc dựng lều bắt đầu một cách khẩn trương nhưng có trật tự. Long, với sự điềm tĩnh và khả năng quan sát nhanh nhạy, nhanh chóng nắm bắt bản vẽ hướng dẫn. Cậu gần như không cần nhìn vào tờ giấy hướng dẫn quá lâu, các chi tiết kỹ thuật dường như đã được Long ghi nhớ một cách tự nhiên. Cậu chỉ cần một cái nhìn lướt qua, rồi bắt đầu chỉ dẫn từng bước một, giọng trầm ấm và rõ ràng. "Hùng, cố định góc này. Linh, kéo căng bên đó một chút." Long vừa nói, vừa cúi người kiểm tra một mối nối.
Linh hăng hái kéo tấm bạt lều màu xanh dương ra trên thảm cỏ, tấm vải sột soạt nhẹ theo từng cử động của cô. Đôi tay nhỏ nhắn của cô thoăn thoắt làm theo hướng dẫn của Long, đôi mắt to tròn luôn dõi theo cậu, như muốn học hỏi từng chi tiết nhỏ. Khi Long ra hiệu, Linh dùng sức kéo căng một góc bạt, cảm nhận sự thô ráp của vải lều dưới lòng bàn tay. Cô hơi nhíu mày, tự hỏi liệu mình đã làm đúng chưa, rồi ngẩng đầu hỏi Long, giọng pha chút băn khoăn: "Long, cái cọc này cắm sâu hơn nữa chứ? Tớ thấy nó hơi lỏng."
Long quay sang nhìn cô, ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua chi tiết Linh chỉ, rồi khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. "Đúng vậy. Cậu làm tốt lắm." Lời khen của Long không chỉ là một sự xác nhận, mà còn là một tia ấm áp len lỏi vào trái tim Linh, khiến cô cảm thấy tự tin và vui vẻ hơn hẳn. Long tiếp tục hướng dẫn, tay cậu khéo léo lắp ráp các thanh khung lều bằng hợp kim nhôm sáng bóng, tiếng kim loại cạch nhẹ vang lên trong không gian.
Trong khi đó, Hùng vẫn đang loay hoay với những sợi dây chằng rối rắm. Cậu ta vốn dĩ không phải là người khéo léo hay có năng khiếu về các hoạt động ngoài trời. "Ôi trời, mấy cái dây này xoắn hết vào nhau rồi! Sao mà buộc được đây Long ơi?" Hùng than thở, khuôn mặt bầu bĩnh nhăn nhó. Mai và Lan thì hiệu quả hơn nhiều, họ cẩn thận cắm các cọc định vị xuống đất, kiểm tra từng mối nối và đảm bảo mọi thứ đều chắc chắn. Tiếng thud nhẹ của cọc lều khi cắm xuống đất vang lên đều đặn. Lan, với vóc dáng khỏe khoắn, dùng lực khá mạnh để cố định cọc, gương mặt cô hơi lấm tấm mồ hôi dưới nắng. Mai thì tỉ mỉ hơn, cô kiểm tra từng nút thắt, đảm bảo chúng thật chặt.
Long và Linh làm việc gần nhau, ánh mắt thỉnh thoảng giao nhau, tạo nên một sự ăn ý ngầm mà không cần lời nói. Cậu chỉ cần một cái ra hiệu, cô đã hiểu ý và thực hiện ngay. Ngược lại, những thắc mắc nhỏ của Linh cũng luôn được Long giải đáp một cách kiên nhẫn. Có những khoảnh khắc, bàn tay Long vô tình chạm nhẹ vào tay Linh khi họ cùng giữ một thanh khung lều, hoặc khi cậu chỉnh lại tư thế cho cô. Những va chạm nhỏ bé ấy, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để tạo nên một tia ấm áp lan tỏa, một sự rung động tinh tế mà chỉ riêng hai người cảm nhận được. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi và thấm sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Linh cảm thấy một cảm giác an toàn và tin tưởng tuyệt đối khi làm việc cùng Long. Cậu ấy không chỉ thông minh, tài giỏi mà còn rất tỉ mỉ và kiên nhẫn. Sự hiện diện của Long khiến mọi thử thách đều trở nên dễ dàng hơn. Dưới sự chỉ dẫn của cậu, chiếc lều dần thành hình, từ những tấm bạt phẳng lì và các thanh kim loại rời rạc, giờ đây đã bắt đầu vươn mình đứng vững, tạo nên một không gian trú ẩn nhỏ xinh giữa bãi cỏ xanh. Mùi nhựa mới của lều, mùi đất ẩm và cỏ tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của buổi cắm trại, một mùi hương hứa hẹn những kỷ niệm khó quên. Long nhìn thành quả đầu tiên của đội, khẽ mỉm cười hài lòng.
Đồng hồ đếm ngược trên bảng thông báo vẫn đang chạy, nhưng đội của Long và Linh đang tiến triển rất tốt, có lẽ là một trong những đội nhanh nhất. Cả nhóm đều hăng say, khí thế. Long lấy một chai nước suối từ ba lô của mình, đưa cho Linh: "Cậu uống chút nước đi, mệt rồi." Hành động nhỏ bé, nhưng lại thể hiện sự quan tâm chu đáo của Long. Linh mỉm cười biết ơn, nhận lấy chai nước, đôi tay họ lại chạm nhẹ vào nhau trong thoáng chốc, một tia ấm áp len lỏi qua từng đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi đều tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết và niềm vui của tình bạn, của sự hợp tác. Cả đội đều cảm thấy hào hứng và tự hào về thành quả của mình.
***
Khi chiếc lều dần thành hình, với phần khung đã vững chắc và tấm bạt gần như đã được phủ kín, không khí trong đội Long-Linh trở nên nhẹ nhõm và phấn khởi hơn. Chỉ còn vài chi tiết nhỏ nữa là hoàn thành. Long đang kiểm tra độ căng của các sợi dây chằng cuối cùng, còn Linh thì đang giúp Hùng thắt một nút dây cố định ở một góc lều. Nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi cô, cùng với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, khiến cô càng thêm phần rạng rỡ dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng.
Đúng lúc đó, một giọng nói tự tin, pha chút hài hước bất ngờ vang lên từ phía sau Linh, khiến cô khẽ giật mình. "Ồ, đội của Linh làm nhanh quá nhỉ? Cần tớ giúp một tay không? Tớ có kinh nghiệm dựng lều cắm trại rồi đấy."
Ngọc Linh quay đầu lại, nụ cười trên môi khẽ đông cứng khi cô nhìn thấy Nguyễn Trọng Tùng đứng ngay phía sau mình. Cậu ta mặc một chiếc áo phông hàng hiệu màu trắng, quần kaki sáng màu, vẫn giữ vẻ ngoài bảnh bao và phong độ quen thuộc. Trên tay Tùng là một chiếc búa nhỏ và vài chiếc cọc dự phòng, trông có vẻ rất 'chuyên nghiệp'. Ánh mắt cậu ta lướt qua Hùng, Mai, Lan rồi dừng lại thật lâu ở Linh, nở một nụ cười "thân thiện" đến khó tả, một nụ cười mà Long đã quá quen thuộc và luôn cảm thấy khó chịu. Thoáng qua, Linh còn ngửi thấy thoang thoảng mùi nước hoa nam tính, hơi nồng nhưng không quá khó chịu từ phía Tùng.
Linh hơi ngập ngừng, cô cảm thấy có chút bối rối. Cô không muốn tỏ ra bất lịch sự, nhưng cũng không muốn Tùng can thiệp vào công việc của đội mình, đặc biệt là khi Long đang ở đây. "À... bọn tớ... cũng gần xong rồi, cảm ơn Tùng." Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt khẽ liếc về phía Long, như muốn tìm kiếm sự hỗ trợ.
Long cảm nhận được sự xuất hiện của Tùng như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ, một sự khó chịu không lời. Từ lúc Tùng mở miệng, sống lưng Long đã cứng lại. Cậu biết Tùng sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội này. Long siết chặt tay vào sợi dây chằng, hàm răng khẽ nghiến lại, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản trên khuôn mặt. Cậu không quay đầu lại nhìn Tùng, chỉ cất giọng trầm ấm, nhưng đầy kiên định, không một chút biểu cảm thừa thãi: "Cảm ơn, đội tôi tự lo được."
Tùng dường như phớt lờ hoàn toàn lời của Long. Cậu ta tiến thêm một bước, đứng gần Linh hơn nữa, đến mức Long có thể cảm nhận được mùi nước hoa của cậu ta đang quẩn quanh Linh. Tùng cúi xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh, tay cậu ta vươn ra, chạm nhẹ vào sợi dây chằng mà Linh đang cầm. "Để tớ xem nào. Dây này buộc hơi lỏng rồi, lều dễ đổ lắm. Linh cứ để tớ chỉnh cho." Vừa nói, ngón tay Tùng vô tình (hoặc cố ý) lướt nhẹ qua mu bàn tay của Linh khi cậu ta chỉnh lại sợi dây. Một cảm giác lạnh lẽo, nhưng cũng đầy châm chích, len lỏi qua xúc giác của Linh.
Hành động của Tùng khiến Linh giật mình rụt tay lại. Cô cảm thấy một cảm giác khó chịu mơ hồ, không phải vì cái chạm mà vì sự thiếu tế nhị và thái độ phớt lờ Long của Tùng. Long, lúc này, không thể kìm nén được nữa. Cậu quay người lại, đối mặt trực diện với Tùng. Ánh mắt hổ phách của cậu sắc lạnh như dao, găm thẳng vào Tùng. Khuôn mặt Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng hàm dưới cậu đã siết chặt, và khóe miệng cậu hơi giật nhẹ. Mùi cỏ tươi, đất ẩm và nhựa lều giờ đây bị pha loãng bởi một mùi hương hóa học đầy toan tính của Tùng, càng làm Long thêm phần cảnh giác.
"Cậu Tùng," Long lên tiếng, giọng cậu trầm hơn bình thường, như một lời cảnh báo. "Đội chúng tôi tự lo được. Cậu nên về đội của mình thì hơn."
Tùng vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng ánh mắt cậu ta thoáng qua một tia thách thức. "Ơ hay, Long làm gì mà căng thẳng thế? Tớ chỉ muốn giúp đỡ thôi mà. Tinh thần đồng đội đấy chứ." Cậu ta nói, nhưng ánh mắt vẫn không rời Linh, như muốn thăm dò phản ứng của cô. Tùng cố ý kéo dài cuộc đối thoại, tạo ra một không khí căng thẳng không cần thiết.
Mai và Lan đứng gần đó, trao đổi ánh mắt không hài lòng. Lan khẽ nhíu mày, còn Mai thì liếc nhìn Tùng với vẻ khó chịu rõ rệt. Hùng, dù hơi chậm hiểu, cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang tăng lên giữa Long và Tùng. Cậu ta im lặng, không dám chen lời.
Linh cảm thấy mình như đang đứng giữa một trận chiến vô hình. Cô không muốn làm Long khó chịu, nhưng cũng không biết phải từ chối Tùng một cách lịch sự như thế nào mà không gây ra thêm rắc rối. Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô. Trong lòng Linh, cô chỉ muốn hoàn thành công việc nhanh chóng, tránh xa khỏi sự căng thẳng không đáng có này.
Tùng vẫn đứng đó, không có ý định rời đi. Cậu ta lại cúi xuống, giả vờ kiểm tra một mối buộc khác, một lần nữa cố ý chạm vào Linh. "Cậu Long này, cậu hơi cứng nhắc rồi đấy. Trong hội trại, chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau chứ." Cậu ta nói với vẻ hờ hững, nhưng hành động lại đầy toan tính.
Long hít một hơi thật sâu, kiềm chế cơn giận đang dâng lên trong lòng. Cậu không muốn gây sự ở đây, nhất là trước mặt Linh và các bạn. Nhưng sự kiên nhẫn của cậu đã đạt đến giới hạn. Cậu đưa tay ra, gạt nhẹ tay Tùng ra khỏi sợi dây chằng, hành động dứt khoát nhưng không quá thô bạo. "Cảm ơn, nhưng đội chúng tôi không cần."
Tùng nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng khi thấy Long cuối cùng cũng mất bình tĩnh, dù chỉ là một chút. Cậu ta biết mình đã thành công trong việc tạo ra một khoảnh khắc căng thẳng, khiến Long khó chịu và Linh bối rối. "Vậy sao? Tiếc quá. Thôi được, nếu đội của Long tự tin như vậy thì tớ cũng không làm phiền nữa." Nói rồi, cậu ta quay người bỏ đi, nhưng trước khi khuất dạng, Tùng vẫn kịp ném lại một cái nhìn đầy ẩn ý về phía Linh, như một lời hứa hẹn cho những can thiệp tiếp theo.
Long nhìn theo bóng lưng Tùng khuất dần, ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ sắc lạnh. Cậu biết đây chỉ là khởi đầu. Sự can thiệp của Tùng sẽ không chỉ dừng lại ở việc dựng lều, mà sẽ tiếp tục xuất hiện trong các thử thách khác của hội trại. Khả năng phối hợp và ăn ý của Long và Linh dưới áp lực sẽ là nền tảng cho sự phát triển tình cảm của họ, nhưng Tùng sẽ tìm mọi cách để chia rẽ họ, lợi dụng những khoảnh khắc mà Long không thể can thiệp trực tiếp. Một cảm giác lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng Long, nhưng cậu nhanh chóng xua tan nó đi, thay vào đó là sự quyết tâm. Cậu sẽ không để bất cứ ai phá hoại chuyến đi này, và quan trọng hơn, cậu sẽ bảo vệ Linh.
Linh thở phào nhẹ nhõm khi Tùng rời đi, nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn đọng lại. Cô quay sang nhìn Long, thấy ánh mắt cậu vẫn còn vương vấn sự tức giận. "Long, tớ... tớ xin lỗi."
Long khẽ lắc đầu, đôi mắt hổ phách dịu đi khi nhìn cô. "Không sao đâu. Cậu không có lỗi." Cậu nói, giọng trấn an, rồi quay lại với công việc còn dang dở. "Chúng ta hoàn thành nốt đi."
Mặc dù Tùng đã rời đi, nhưng không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn trong đội. Nụ cười của Linh không còn rạng rỡ như trước. Sự can thiệp của Tùng đã thành công trong việc gieo rắc một hạt mầm khó chịu, một dấu hiệu cho thấy những thử thách sắp tới không chỉ đến từ các hoạt động của hội trại, mà còn đến từ những âm mưu và cạnh tranh cá nhân. Hội trại Thanh Xuân, nơi cất giữ những rung động đầu đời, hứa hẹn sẽ không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào mà còn cả những sóng gió không ngừng.