Mặc dù Tùng đã rời đi, nhưng không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn trong đội. Nụ cười của Linh không còn rạng rỡ như trước. Sự can thiệp của Tùng đã thành công trong việc gieo rắc một hạt mầm khó chịu, một dấu hiệu cho thấy những thử thách sắp tới không chỉ đến từ các hoạt động của hội trại, mà còn đến từ những âm mưu và cạnh tranh cá nhân. Hội trại Thanh Xuân, nơi cất giữ những rung động đầu đời, hứa hẹn sẽ không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào mà còn cả những sóng gió không ngừng.
Long vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt cậu không còn sắc lạnh như khi đối diện với Tùng nữa, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào công việc đang làm. Cậu khẽ liếc nhìn Linh, nhận ra sự bối rối vẫn còn hiện rõ trên gương mặt cô. Cậu muốn nói điều gì đó để trấn an, nhưng lại chọn cách hành động. "Tuấn Anh, cậu kiểm tra lại mấy cái cọc ở phía góc này xem đã đóng chắc chưa," Long chỉ thị, giọng trầm ổn, dứt khoát. "Hùng, cậu với tớ kéo căng dây chằng lần cuối. Mai, Lan, hai cậu phụ Linh sắp xếp đồ đạc vào trong lều đi, tránh cho bị ướt."
Ngay lập tức, cả đội bắt tay vào hoàn thành những công đoạn cuối cùng. Dưới sự chỉ đạo rành mạch của Long, mọi người phối hợp nhịp nhàng, khiến không khí trở nên chuyên nghiệp và hiệu quả hơn hẳn. Linh cũng nhanh chóng gạt bỏ sự khó chịu sang một bên, cùng Mai và Lan sắp xếp ba lô, túi ngủ vào trong chiếc lều vải bạt màu xanh lá cây rộng rãi. Tay cô thoăn thoắt gấp gọn quần áo, sắp xếp chai nước, bánh kẹo vào một góc. Mỗi lần nhìn ra ngoài, cô lại thấy Long đang cẩn thận kiểm tra từng mối buộc, từng sợi dây, đảm bảo chiếc lều được dựng chắc chắn nhất có thể. Hình ảnh Long tỉ mỉ, kiên nhẫn làm việc, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường thấy trên sân trường, bỗng dưng khắc sâu vào tâm trí Linh. Cậu ấy không chỉ giỏi trong việc học, trong thể thao, mà còn là một người lãnh đạo thực thụ, có trách nhiệm và biết quan tâm đến từng chi tiết nhỏ. Điều đó khiến Linh bất giác cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ.
Dưới cái nắng dịu của buổi trưa Hạ Long, từng cơn gió nhẹ mang theo hương biển mằn mặn và mùi cỏ ẩm ướt thổi qua, làm dịu đi cái nóng ban trưa. Tiếng cười nói, tiếng hò reo của các đội khác đã hoàn thành việc dựng lều vang vọng khắp khu vực cắm trại. Có đội đã bắt đầu bày biện đồ ăn trưa, có đội lại đang chụp ảnh lưu niệm. Cô Lan Anh đi một vòng, kiểm tra tiến độ của từng lều, thỉnh thoảng lại dừng lại nhắc nhở, động viên các em học sinh. Khi đến chỗ đội của Long, cô giáo mỉm cười hài lòng. "Đội của Long làm tốt lắm! Rất nhanh và rất chắc chắn. Đúng là đội trưởng có khác!" Cô khen ngợi, ánh mắt lướt qua Long, Linh và các thành viên khác.
"Chúng em cảm ơn cô ạ," Long đáp lễ, giọng khiêm tốn.
"Phù, cuối cùng cũng xong!" Hùng vươn vai, thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta lau mồ hôi trên trán, rồi lại quay sang nhìn chiếc lều đã hoàn thiện. "Tùng cậu giúp thế này thì lều chúng tớ thành 'biệt thự' mất!" Hùng nói đùa, nhưng trong câu nói có chút ý châm chọc nhẹ, gợi nhớ đến sự can thiệp không mong muốn của Tùng lúc nãy. Cậu ta muốn phá tan bầu không khí căng thẳng còn sót lại.
Linh nghe vậy, khẽ bật cười. Nụ cười trong trẻo như nắng sớm, xua đi phần nào sự bối rối trước đó. "Cảm ơn Tùng nhé, nhưng đội tớ tự làm được rồi. Cậu về đội cậu đi không lát nữa cô phạt đấy!" Linh khéo léo từ chối và đẩy Tùng đi khi cậu ta còn ở đây, dù cậu ấy đã rời đi. Long, thấy Linh đã lấy lại được sự vui vẻ, ánh mắt cũng dịu đi một cách rõ rệt. Cậu quay sang nhìn Linh, giọng nói lại trở nên ấm áp hơn. "Linh, cậu kiểm tra lại mấy chốt buộc này xem đã chắc chưa. Cẩn thận kẻo bung." Cậu vẫn cẩn thận nhắc nhở, nhưng đó là một cách để cậu thể hiện sự quan tâm, muốn đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo cho cô. Linh gật đầu, đi đến kiểm tra lại theo lời Long.
Sau khi hoàn tất mọi thứ, cả đội tập trung lại, cùng nhau thưởng thức bữa trưa nhẹ dưới bóng cây râm mát. Những chiếc bánh mì sandwich, hộp sữa, trái cây được chuẩn bị sẵn, tuy đơn giản nhưng lại ngon miệng vô cùng sau một buổi sáng làm việc vất vả. Tiếng nói cười dần rôm rả hơn, không khí căng thẳng lúc nãy cũng tan biến. Long vẫn giữ vẻ ít nói, nhưng cậu luôn để ý đến mọi người, đảm bảo ai cũng có đủ đồ ăn, nước uống. Thỉnh thoảng, ánh mắt cậu lại dừng lại ở Linh, đảm bảo cô đã ăn uống đầy đủ. Hùng thì vẫn luôn là cây hài của nhóm, liên tục pha trò khiến mọi người cười ngả nghiêng. Mai và Lan cũng hòa vào không khí chung, chia sẻ những câu chuyện nhỏ và những dự đoán về các trò chơi buổi chiều. Dưới cái nắng vàng nhẹ nhàng của buổi trưa Hạ Long, trong khoảnh khắc đó, mọi lo toan dường như đều bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho sự gắn kết và niềm vui giản dị của tuổi học trò.
***
Buổi chiều, sau khi các đội đã nghỉ ngơi và ăn trưa xong, một tiếng còi hiệu vang vọng trong không gian cắm trại rộng lớn, báo hiệu hoạt động tiếp theo. Cô Lan Anh và các hướng dẫn viên nhanh chóng tập trung tất cả học sinh tại khu vực trò chơi, nơi đã được chuẩn bị sẵn sàng với nhiều chướng ngại vật khác nhau. Ánh nắng vàng óng ả vẫn còn rực rỡ, chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và mùi hương đặc trưng của Hạ Long, làm dịu đi cái nóng ban chiều. Học sinh từ các đội tề tựu đông đủ, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa rộn ràng, tạo nên một bầu không khí vô cùng sôi động và hào hứng.
Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đứng trên một bục gỗ nhỏ, tay cầm micro. "Chào mừng tất cả các em đến với trò chơi đầu tiên của buổi chiều hôm nay: 'Thử Thách Vượt Chướng Ngại Vật Đồng Đội'!" Giọng cô trong trẻo và đầy nhiệt huyết, vang vọng khắp khu trại. "Thử thách này không chỉ kiểm tra thể lực mà còn là tinh thần đoàn kết và sự tin tưởng lẫn nhau. Các em hãy hỗ trợ nhau hết mình nhé, thắng thua không quan trọng bằng trải nghiệm! Mỗi đội sẽ phải vượt qua một loạt chướng ngại vật được thiết kế đặc biệt, bao gồm 'Mạng nhện' làm từ dây thừng, 'Hầm chui bí ẩn', 'Cầu khỉ lung lay' và 'Vượt sông bằng bè tự chế'. Thời gian hoàn thành sẽ được tính từ lúc đội đầu tiên xuất phát cho đến khi thành viên cuối cùng về đích. Đội nào hoàn thành nhanh nhất và ít mắc lỗi nhất sẽ giành chiến thắng. Các em đã sẵn sàng chưa?"
"Sẵn sàng!" Hàng trăm giọng nói đồng thanh vang lên, đầy hào hứng.
Long lắng nghe kỹ từng lời cô Lan Anh dặn dò, ánh mắt cậu lướt nhanh qua các chướng ngại vật, trong đầu cậu đã bắt đầu hình thành một chiến lược rõ ràng. Khi cô giáo vừa dứt lời, cậu liền tập hợp đội của mình lại. Vẻ mặt cậu nghiêm túc, toát lên sự tự tin và quyết đoán vốn có. "Nghe rõ luật chưa?" Long hỏi, giọng trầm và chắc chắn, đủ để tất cả thành viên trong đội đều nghe rõ. "Chúng ta sẽ chia ra. Tuấn Anh với Hùng phụ trách khu vực cần sức mạnh, đặc biệt là ở 'Cầu khỉ lung lay' và 'Vượt sông bằng bè tự chế', hai cậu cần phối hợp thật tốt. Mai và Lan hỗ trợ Linh ở những chỗ khéo léo, như 'Mạng nhện' và 'Hầm chui bí ẩn'. Tớ sẽ bao quát chung, kiểm tra và hỗ trợ khi cần thiết. Nhớ là phải giữ khoảng cách an toàn và luôn hỗ trợ bạn. Không ai được bỏ lại phía sau."
Cả đội gật gù đồng ý, ánh mắt họ tràn đầy tin tưởng vào Long. Tuấn Anh, với vẻ ngoài thư sinh nhưng cũng rất cẩn trọng, đáp: "Được thôi Long. Tớ sẽ cố gắng hết sức." Hùng thì cười toe toét, đấm nhẹ vào vai Tuấn Anh: "Cứ yên tâm, có tớ đây thì không chướng ngại vật nào làm khó được tụi mình đâu!" Mai và Lan nhìn Long, cũng nở nụ cười nhẹ nhõm. Long luôn là người mang lại cảm giác an toàn và đáng tin cậy. Linh đứng cạnh Long, nhìn cậu phân công nhiệm vụ một cách rành mạch và hiệu quả, lòng cô lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và an tâm lạ thường. Long không chỉ là một học sinh giỏi mà còn là một người lãnh đạo bẩm sinh, biết cách phát huy thế mạnh của từng thành viên. Điều đó khiến cô bất giác ngạc nhiên và cảm phục. Trong lòng Linh, hình ảnh Long ngày càng trở nên rõ nét hơn, không chỉ là một người bạn cùng lớp, mà còn là một điểm tựa vững chắc. Cô tin rằng, dưới sự chỉ huy của Long, đội của họ sẽ hoàn thành xuất sắc thử thách này.
***
Tiếng còi hiệu vang lên dứt khoát, báo hiệu trò chơi chính thức bắt đầu. Các đội nhanh chóng di chuyển đến điểm xuất phát, không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết với tiếng hò reo, cổ vũ và những lời động viên. Đội của Long xuất phát không quá nhanh, nhưng lại vô cùng chắc chắn và có chiến thuật rõ ràng. Dưới sự chỉ huy của cậu, mọi người phối hợp ăn ý đến kinh ngạc.
Chướng ngại vật đầu tiên là 'Mạng nhện' khổng lồ được làm từ những sợi dây thừng đan chéo vào nhau, đòi hỏi sự khéo léo và uyển chuyển để luồn lách qua mà không chạm vào dây. Linh, với thân hình nhỏ nhắn và sự nhanh nhẹn vốn có, là người đầu tiên được cử vào. Cô cẩn thận từng bước, đôi mắt tập trung cao độ, cố gắng vượt qua từng mắt lưới. Tuy nhiên, khi đến một đoạn dây chằng chéo phức tạp, Linh chợt mất thăng bằng, tay cô trượt nhẹ trên sợi dây thừng ẩm ướt. Một thoáng hoảng hốt hiện lên trên gương mặt cô.
Ngay lập tức, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ vươn tới, nắm chặt lấy tay Linh. "Linh, cẩn thận! Nắm chắc tay tớ!" Giọng Long trầm ấm vang lên bên tai cô, đầy vẻ tin tưởng. Ánh mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào Linh, không chút do dự, không chút lo sợ. Bàn tay cậu siết chặt tay cô, truyền cho cô một nguồn sức mạnh và sự an tâm khó tả. Một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Linh, khiến cô bất giác rùng mình. Tay cậu ấy thật ấm, thật chắc chắn, như một điểm tựa vững vàng giữa mê cung dây thừng chằng chịt. Cô không cần phải yêu cầu, Long đã luôn ở đó, đúng lúc và đúng chỗ.
Dưới sự hỗ trợ của Long, Linh lấy lại được bình tĩnh, từ từ vượt qua chướng ngại vật khó khăn nhất. Cậu không chỉ nắm tay cô, mà còn khéo léo điều chỉnh vị trí của mình, tạo điểm tựa cho cô đặt chân, giúp cô dễ dàng luồn lách hơn. Trong khi đó, Tùng, từ đội khác, cũng đang vượt qua chướng ngại vật tương tự. Cậu ta nhìn thấy cảnh Long và Linh đang phối hợp ăn ý, đôi mắt lóe lên vẻ khó chịu. "Linh ơi, cần Tùng giúp không? Cậu cẩn thận đấy, khu vực đó trơn lắm!" Tùng cố gắng nói vọng sang, giọng điệu có phần trưng trổ, muốn thu hút sự chú ý của Linh. Nhưng cô chỉ khẽ gật đầu đáp lại một cách qua loa, ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn tay đang nắm chặt tay Long. Trong tâm trí Linh lúc này, chỉ có sự an toàn mà Long mang lại.
Sau khi Linh đã vượt qua an toàn, Long khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Không sao chứ? Có bị đau ở đâu không?" Sự quan tâm chân thành trong ánh mắt và giọng điệu của Long khiến trái tim Linh khẽ rung động. Cô lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Tớ không sao. Cảm ơn cậu, Long."
Tiếp đến là 'Hầm chui bí ẩn' tối om, đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng để bò qua. Long đi sau Linh, liên tục nhắc nhở cô phải cẩn thận và che chắn cho cô khỏi những va chạm không đáng có. Đến 'Cầu khỉ lung lay', Long lại là người đi trước, dùng sức mạnh của mình để giữ cho những thanh gỗ bớt rung lắc, tạo điều kiện thuận lợi cho các thành viên khác, đặc biệt là Linh, đi qua. Cậu không một lời than vãn, cũng không một lời khoe khoang, chỉ lặng lẽ làm những gì cần thiết.
Trong suốt quá trình chơi, Long không chỉ tập trung vào việc vượt qua chướng ngại vật mà còn luôn để mắt đến Linh. Mỗi khi cô gặp khó khăn, dù là nhỏ nhất, cậu đều có mặt kịp thời để hỗ trợ. Có lúc, cậu khẽ đặt tay sau lưng cô để giữ thăng bằng khi cô đi qua một đoạn đường trơn trượt, hành động kín đáo nhưng vô cùng chắc chắn. Có lúc, cậu lại nhường cho cô những vị trí an toàn hơn, hoặc đưa cho cô chai nước khi thấy cô thở dốc. Tất cả những hành động đó đều diễn ra một cách tự nhiên, không phô trương, như thể đó là bản năng của Long.
Tùng, ở đội khác, cố gắng làm những điều tương tự với các thành viên nữ trong đội mình, nhưng những hành động của cậu ta lại có vẻ gượng gạo và thiếu tự nhiên. Những lời nói quan tâm của cậu ta nghe có vẻ giả tạo, và những cử chỉ giúp đỡ thì vụng về, không mang lại cảm giác tin cậy như Long. Điều đó càng làm nổi bật sự chân thành và bản lĩnh của Long trong mắt Linh. Cô bất giác nhận ra, Long không cần phải nói nhiều, cậu ấy chỉ cần hành động, và những hành động đó nói lên tất cả. Cậu ấy không cần phải tỏ ra ga lăng một cách lộ liễu, nhưng sự quan tâm của cậu lại thấm sâu vào lòng người. Nắng chiều vàng óng, gió thổi nhẹ nhàng, và trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm, những rung động đầu đời trong cô ngày càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt.
***
Cuối buổi chiều, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Hạ Long. Những tia nắng cuối ngày trở nên dịu mát hơn, nhưng vẫn đủ để làm bừng sáng khung cảnh xung quanh. Tiếng còi hiệu vang lên một lần nữa, báo hiệu kết thúc trò chơi. Đội của Long về đích với thành tích ấn tượng, không chỉ là một trong những đội hoàn thành nhanh nhất mà còn ít mắc lỗi nhất. Cô Lan Anh và các hướng dẫn viên đều dành những lời khen ngợi đặc biệt cho tinh thần đồng đội và khả năng lãnh đạo của Long.
"Long đúng là đội trưởng có khác! Toàn những pha xử lý đỉnh cao! Chúng ta thắng chắc rồi!" Hùng reo lên phấn khích, đập tay với Tuấn Anh và Long. Cậu ta nhảy cẫng lên, gương mặt bầu bĩnh đỏ bừng vì vui sướng và mệt mỏi. Mai và Lan cũng nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Long.
Linh cảm thấy mệt rã rời, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một niềm vui khó tả. Cô nhìn Long, ánh mắt có chút bối rối nhưng ấm áp. Hình ảnh Long luôn ở bên cạnh, đỡ cô, che chắn cho cô, và đảm bảo an toàn cho cô trong suốt trò chơi cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí. Cô nhận ra rằng, những hành động đó không chỉ là sự giúp đỡ đơn thuần của một đội trưởng dành cho thành viên, mà còn là một sự quan tâm đặc biệt, một sự chăm sóc tinh tế chỉ dành riêng cho cô. "Cảm ơn cậu, Long. Nhờ có cậu mà tớ... chúng ta mới hoàn thành tốt thế này," Linh nói, giọng cô hơi khẽ, pha chút ngượng ngùng.
Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh nắng hoàng hôn, khiến khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết. Cậu nhìn sâu vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ dịu dàng và quan tâm. "Cậu cũng rất cố gắng mà. Không sao chứ? Có bị trầy xước ở đâu không?" Long hỏi, giọng nói cậu nhẹ nhàng như gió thoảng. Cậu khẽ đưa tay định chạm vào cánh tay cô, như muốn kiểm tra xem cô có bị thương chỗ nào không, nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng, ánh mắt cậu thoáng hiện lên một chút ngập ngừng.
Hành động nhỏ bé đó của Long, dù không chạm vào cô, nhưng lại chạm đến trái tim Linh một cách sâu sắc. Cô cảm thấy má mình hơi nóng bừng. Long đưa cho Linh một chai nước mát lạnh, cô đón lấy và uống cạn, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Hùng, Mai và Lan đứng gần đó, trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý. Họ đều tinh ý nhận ra sự khác biệt trong cách Long đối xử với Linh, và cả sự thay đổi trong ánh mắt của Linh khi nhìn Long. Một câu thì thầm nhỏ từ Lan: "Nhìn hai đứa nó kìa..." và Mai chỉ khẽ cười, lắc đầu.
Tùng đứng từ xa, ánh mắt u ám, nhìn chằm chằm vào Long và Linh. Cậu ta đã cố gắng thu hút sự chú ý của Linh trong suốt trò chơi, cố gắng tỏ ra ga lăng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự chân thành và bản lĩnh của Long. Những nỗ lực của Tùng chỉ càng làm nổi bật Long, đẩy Tùng vào thế yếu hơn, khiến cậu ta cảm thấy bất lực và tức giận. Cậu nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt đầy vẻ ghen tị và căm ghét. Hoàng hôn dần buông xuống, những mảng màu tím hồng xen lẫn cam đỏ bao trùm không gian, nhưng trong lòng Tùng, chỉ có một màu xám xịt của sự thất bại. Cậu biết rằng, cuộc chiến này, không chỉ dừng lại ở những trò chơi đồng đội.
Linh vẫn đứng đó, ngắm nhìn Long đang nói chuyện với các bạn khác, nụ cười vẫn vương trên môi. Cô tự hỏi, liệu những rung động trong lòng cô có phải là tình đầu mà mọi người vẫn thường nói đến? Hay đó chỉ là sự cảm kích nhất thời? Dù là gì đi nữa, cô biết rằng, Long đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong trái tim cô, một dấu ấn mà những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long cũng không thể xóa nhòa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần hé lộ những bí mật ngọt ngào và phức tạp của nó.