Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong khu cắm trại, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo như một bản giao hưởng chào ngày mới, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một không gian trong lành, thanh bình đến lạ. Mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, quyện với hương cỏ cây tươi mát, phả vào không khí, đánh thức mọi giác quan. Dù không khí vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh se sắt của buổi sớm Hạ Long, nhưng sự trong lành, sảng khoái ấy lại tiềm ẩn một nguồn năng lượng sôi động, báo hiệu cho một ngày đầy ắp các hoạt động thú vị.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn sự mát lành. Cậu đứng giữa sân sinh hoạt chung, nơi các đội đang dần tập trung, ánh mắt tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Chỉ một thoáng sau, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cậu khi nhìn thấy Linh đang nói chuyện với Mai và Lan cách đó không xa. Cô ấy hôm nay mặc chiếc áo phông đồng phục trắng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh, dường như vẫn còn vương chút mơ màng của buổi sớm. Vẻ đẹp trong sáng, tinh khôi của Linh giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ càng khiến Long cảm thấy một sự bình yên khó tả. Cậu bước về phía cô, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, như nắng Hạ Long mỗi khi bình minh.
"Chào buổi sáng, Linh," Long khẽ nói, giọng trầm ấm. Cậu cố gắng giữ vẻ bình thản, dù trong lòng, cậu thấy rõ những rung động nhẹ nhàng mỗi khi đối diện với cô.
Linh quay lại, đôi mắt cô hơi mở to, có chút ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười rạng rỡ. "Chào Long! Cậu dậy sớm thế?" Cô hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Mái tóc cô khẽ lay động theo cử chỉ, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của dầu gội, khiến Long bất giác muốn tiến lại gần hơn.
Ngay lúc đó, Tùng xuất hiện, như một cơn gió bất chợt cắt ngang không gian yên bình. Cậu ta bước đến gần Linh với vẻ tự tin thường thấy, nở một nụ cười có phần phô trương. Mái tóc tạo kiểu sành điệu, chiếc áo phông hàng hiệu ôm sát người, Tùng luôn biết cách để mình trở thành tâm điểm của sự chú ý, đặc biệt là khi có Linh ở gần. Ánh mắt cậu ta lướt qua Long một cách nhanh chóng, rồi dừng lại ở Linh, tràn đầy vẻ săn đón.
"Chào Linh! Cậu có vẻ tươi tắn hơn hẳn hôm qua đó," Tùng nói, giọng nói nhanh và dứt khoát, nhưng khi hướng về Linh thì lại cố gắng trở nên ngọt ngào hơn. "Tớ đoán là cậu đã có một giấc ngủ ngon lành sau một ngày hoạt động mệt mỏi, đúng không?"
Linh khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. Cô không thoải mái với sự gần gũi thái quá của Tùng, đặc biệt là khi Long đang đứng ngay cạnh. Cô quay sang nhìn Long, như muốn tìm kiếm một sự hỗ trợ vô hình. Long cảm nhận được ánh mắt đó của Linh, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng cậu khi Tùng cứ cố gắng chen vào giữa hai người. Cậu kiềm chế cảm xúc, chỉ khẽ nhíu mày.
Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước lên bục nhỏ được dựng tạm, vỗ tay để thu hút sự chú ý của học sinh. "Chào buổi sáng các em! Hy vọng mọi người đã có một đêm ngon giấc để nạp lại năng lượng cho ngày thứ hai của hội trại!" Cô nói, giọng nói trẻ trung, năng động. "Hoạt động hôm nay sẽ là 'Thử thách Giải Mật Mã Rừng Xanh'! Các đội sẽ nhận được một bản đồ và một chuỗi các câu đố. Nhiệm vụ của các em là phải giải mã từng câu đố để tìm ra vị trí của câu đố tiếp theo, cho đến khi tìm được kho báu cuối cùng. Đội nào hoàn thành nhanh nhất và chính xác nhất sẽ là đội thắng cuộc!"
Tiếng xì xào phấn khích vang lên. Các học sinh bắt đầu tập hợp theo đội của mình. Long nhìn Linh, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chúng ta cùng tìm câu đố nhé? Tớ nghĩ với sự thông minh của cậu, chúng ta sẽ không gặp quá nhiều khó khăn đâu." Long nói, giọng nói cậu nhẹ nhàng, mang theo một sự khích lệ chân thành.
Linh chưa kịp đáp lời thì Tùng đã nhanh chóng chen ngang, gần như đứng chắn giữa Long và Linh. Cậu ta cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh vẻ tự mãn. "Linh ơi, cậu thông minh nhất mà, để tớ giúp cậu giải mật mã. Mình đi trước nhé? Tớ nghĩ chúng ta có thể kết hợp rất ăn ý đấy!" Vừa nói, Tùng đã khẽ nắm lấy cổ tay Linh, kéo cô về phía mình một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể đó là điều hiển nhiên.
Hành động bất ngờ của Tùng khiến Linh hơi sững lại. Cô cảm thấy một cảm giác khó chịu lan tỏa khắp cánh tay. Cô rụt tay lại một cách tế nhị, nụ cười trên môi gần như tắt hẳn, thay vào đó là sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt có chút ái ngại.
Long đứng đó, cơ thể cậu cứng lại. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên một vẻ lạnh lùng sắc bén khi nhìn Tùng, nhưng rồi cậu cố gắng kiềm chế, không để lộ ra quá nhiều cảm xúc. Cậu biết rằng đây không phải là lúc để gây gổ. Cậu chỉ khẽ thở dài, rồi bước nhanh đến bên cạnh Linh, khéo léo đứng chắn giữa cô và Tùng một cách tự nhiên. "Tùng, không cần gấp gáp vậy đâu. Cô Lan Anh còn chưa phổ biến hết luật chơi mà," Long nói, giọng trầm và rõ ràng, mang theo một chút lạnh nhạt khó nhận ra.
Hùng, đứng ngay phía sau Long, khẽ vỗ vai cậu trấn an. Cậu ta nhìn Tùng với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi liếc sang Long, như muốn nói: "Cậu ấy lại bắt đầu rồi đấy." Nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh, như muốn chắc chắn rằng cô không còn cảm thấy khó chịu nữa. Linh cảm thấy được sự che chở vô hình từ Long, và cảm giác khó chịu trong lòng cô cũng vơi đi phần nào. Cô khẽ mỉm cười với Long, một nụ cười mang theo sự cảm kích. Tùng nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Linh, và sự kiềm chế đầy ẩn ý của Long, khiến cậu ta nhíu mày khó chịu. Cậu ta biết rằng, Long không phải là đối thủ dễ chơi. Cuộc chiến giành lấy trái tim của Linh, ngay cả trong một trò chơi đồng đội, cũng đã bắt đầu với những căng thẳng đầu tiên.
***
Sâu hơn trong khu rừng, những lối mòn nhỏ uốn lượn quanh co, cây cối rậm rạp vươn cao, tạo thành một tán ô xanh mướt che phủ gần như toàn bộ ánh sáng mặt trời. Chỉ thỉnh thoảng, vài tia nắng yếu ớt mới len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh nhảy múa trên nền đất. Không khí nơi đây mang một mùi hương đặc trưng của lá khô mục rữa và nhựa cây nồng nồng, hòa lẫn với sự ẩm ướt của đất rừng. Tiếng lá cây xào xạc mỗi khi có làn gió thoảng qua, cùng tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một bản nhạc nền hoang sơ nhưng đầy sức sống. Các đội chơi đang phân tán khắp khu rừng, tập trung cao độ vào việc giải các mật mã, tạo nên một bầu không khí vừa khẩn trương, vừa có chút căng thẳng ngầm.
Linh và Tùng đang đứng trước một thân cây cổ thụ to lớn, rêu phong phủ kín, nơi một câu đố được khắc một cách tỉ mỉ. Câu đố khá phức tạp, đòi hỏi sự tinh ý và logic. Linh chăm chú nhìn vào những ký hiệu lạ lẫm, cố gắng xâu chuỗi chúng lại. Cô ấy di chuyển mái tóc dài ra sau vai, để lộ hoàn toàn khuôn mặt thanh tú đang nhíu mày suy nghĩ.
Tùng đứng ngay bên cạnh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu ta. "Ồ, chỗ này hơi khó đi, Linh cẩn thận nhé!" Tùng nói, giọng điệu có vẻ quan tâm, nhưng hành động của cậu ta lại khiến Linh có chút bối rối. Khi Linh đang cố gắng bước qua một vũng nước nhỏ để đến gần câu đố hơn, Tùng đã nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo cô qua. Bàn tay cậu ta giữ lấy tay Linh lâu hơn mức cần thiết, những ngón tay khẽ miết nhẹ lên làn da mát lạnh của cô.
Linh giật mình, cô nhanh chóng rụt tay lại, cảm giác như có một dòng điện nhẹ chạy qua. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. "À, cảm ơn cậu, Tùng. Tớ tự đi được mà." Cô nói, giọng cô ấy hơi nhỏ, cố gắng giấu đi sự khó chịu. Dù Tùng có vẻ ga lăng, nhưng những hành động đó lại khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào. Cô chỉ muốn tập trung vào câu đố.
Tùng không để ý đến sự gượng gạo của Linh, cậu ta vẫn giữ vẻ mặt tự mãn. "Không sao đâu, tớ chỉ muốn đảm bảo an toàn cho cậu thôi mà. Cậu là con gái, đi trong rừng thế này dễ bị thương lắm." Cậu ta nói, rồi khẽ nghiêng người, như muốn cùng Linh xem mật mã. Khoảng cách giữa hai người lại càng thu hẹp hơn.
Đúng lúc đó, Long và Hùng cũng vừa đến nơi. Long đã theo dõi Tùng và Linh từ xa. Cậu biết rằng Tùng sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận Linh. Đôi mắt hổ phách của Long sắc lạnh khi cậu nhìn thấy cảnh Tùng cố tình nắm tay Linh, và rồi lại quá gần gũi với cô. Một làn sóng khó chịu dâng lên trong lòng Long, cậu nắm chặt tay, gân xanh nổi nhẹ trên mu bàn tay. Cậu ấy không thể đứng yên nhìn cảnh này thêm nữa.
"Cái mật mã đó có vẻ dễ, nhưng cần sự tập trung," Long nói lớn, giọng cậu dứt khoát, vang vọng trong không gian rừng cây. Cậu cố ý hướng sự chú ý của Linh về mình và nhiệm vụ. "Linh, cậu xem thử câu đố này có liên quan gì đến bản đồ không? Tớ vừa tìm thấy một ký hiệu lạ ở phía đông bắc."
Linh quay phắt lại, ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy Long. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, như thể cậu là phao cứu sinh của cô giữa dòng nước xoáy. "Thật sao? Cậu tìm thấy ở đâu?" Linh hỏi, quên mất cả sự hiện diện của Tùng bên cạnh.
Tùng rõ ràng là khó chịu khi bị Long cắt ngang. Cậu ta nhìn Long với ánh mắt không mấy thiện cảm. Long đáp lại bằng một cái nhìn sắc lạnh, đầy cảnh cáo.
Khi Linh đang cúi xuống để xem lại câu đố trên thân cây, Tùng, với một vẻ mặt vô cùng "vô tư", đã cố tình va nhẹ vào cô. Cú va chạm không quá mạnh, nhưng đủ để Linh hơi mất thăng bằng và ngả vào người cậu ta. Một cảm giác hoảng loạn thoáng qua trong tâm trí Linh.
Long phản ứng nhanh như chớp. Cậu lập tức bước nhanh đến, đặt tay lên vai Linh, giúp cô đứng vững. Bàn tay Long ấm áp và vững chãi, mang đến cho Linh một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu khẽ kéo Linh về phía mình một chút, như muốn tách cô ra khỏi Tùng. Ánh mắt Long chạm vào Tùng, đầy sự cảnh cáo và đe dọa không thể nhầm lẫn. "Cậu nên cẩn thận hơn một chút, Tùng. Rừng cây không phải là chỗ để đùa giỡn," Long nói, giọng cậu trầm thấp nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khiến Tùng phải rùng mình.
Tùng lùi lại một bước, nụ cười trên môi gượng gạo. "À... tớ xin lỗi. Tớ không cố ý. Chắc là do tớ hơi vội vàng." Cậu ta nói, ánh mắt lảng tránh.
Linh cảm thấy trái tim mình đập loạn xạ. Cô nhìn Long, ánh mắt cô đầy vẻ biết ơn. Sự xuất hiện kịp thời và hành động bảo vệ của Long khiến cô nhận ra một điều gì đó sâu sắc hơn. Cậu ấy luôn ở đó, luôn dõi theo cô, và luôn sẵn sàng che chở cho cô. Long không nói nhiều, nhưng hành động của cậu lại mạnh mẽ hơn vạn lời nói. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tùng với những lời lẽ ngọt ngào, những hành động có vẻ ga lăng nhưng lại khiến cô khó chịu, bỗng trở nên thật mờ nhạt. Thay vào đó, hình bóng Long, mạnh mẽ và thầm lặng, lại trở nên rõ nét hơn bao giờ hết trong trái tim cô.
***
Cuối buổi sáng, nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá cây, chiếu rọi xuống khoảng đất trống rộng rãi, nơi được bố trí vài chiếc bàn picnic và ghế đá để các đội nghỉ ngơi. Không khí trở nên nóng bức hơn đáng kể, khác hẳn với sự mát mẻ của buổi sớm. Mùi thức ăn nhẹ từ các túi đồ ăn vặt của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị hỗn tạp nhưng quen thuộc của những buổi dã ngoại. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa râm ran của các đội đã hoàn thành phần thử thách vang vọng khắp nơi, nhưng tại góc nhỏ nơi nhóm Long, Linh, Tùng ngồi, lại có một sự im lặng lạ thường, nặng trĩu.
Linh ngồi cạnh Mai và Lan, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đôi mắt cô lại lạc lõng, thỉnh thoảng liếc nhìn sang Long rồi lại nhìn sang Tùng. Trong lòng cô vẫn còn vương vấn cảm giác khó chịu từ những hành động của Tùng trong rừng. Sự va chạm "vô tình" và cái nắm tay hơi lâu của cậu ta cứ ám ảnh cô, khiến cô không thể nào thoải mái được. Cô cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, không biết phải đối xử với Tùng như thế nào để không làm mất lòng cậu ấy, nhưng đồng thời cũng muốn giữ khoảng cách.
Long ngồi đối diện, ánh mắt cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, rồi lại khẽ đưa mắt về phía Tùng đang ngồi cách đó không xa. Cậu vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt hổ phách, một ngọn lửa khó chịu vẫn âm ỉ cháy. Cậu quan sát Tùng một cách kỹ lưỡng, không bỏ qua bất kỳ cử chỉ nào của cậu ta. Long cảm thấy rõ sự bực bội khi Tùng vẫn không ngừng tìm cách tiếp cận Linh, dù Long đã thể hiện rõ thái độ của mình. Cậu lo lắng, không biết liệu Linh có thực sự nhận ra ý đồ của Tùng hay không, và liệu cô có cảm thấy không thoải mái như cậu nghĩ không.
Tùng vẫn không bỏ cuộc. Cậu ta tiến đến ngồi cạnh Linh, dù cho có vẻ như cô không muốn. "Linh, cậu thấy mật mã đó hay không? Tớ thấy mình phối hợp ăn ý ghê," Tùng nói, giọng điệu vẫn cố gắng ngọt ngào và đầy tự tin. Cậu ta tự cho rằng những hành động của mình là ga lăng và được Linh đón nhận.
Linh cười gượng, cô không muốn đáp lại sự nhiệt tình thái quá đó. "À... cũng được. Tớ hơi mệt rồi," cô nói, giọng cô ấy nhỏ hơn bình thường, cố gắng né tránh ánh mắt của Tùng. Cô quay sang Mai và Lan, cố gắng bắt chuyện với hai cô bạn để thoát khỏi tình huống khó xử. Mai và Lan đều tinh ý nhận ra sự khó chịu của Linh, họ liền hùa theo, cố gắng chuyển hướng câu chuyện.
Hùng, ngồi cạnh Long, khẽ huých tay cậu bạn. Cậu ta nhìn Tùng với ánh mắt đầy vẻ châm chọc, rồi hạ giọng thì thầm vào tai Long. "Tùng cứ như ruồi bám không buông nhỉ? Dai dẳng quá thể." Hùng nói, giọng điệu hóm hỉnh nhưng cũng ẩn chứa sự khó chịu.
Long chỉ khẽ nhếch mép, không nói gì. Cậu ấy đứng dậy, không gian xung quanh như thể chững lại một nhịp. Long lặng lẽ đi về phía thùng đá, lấy ra một chai nước suối mát lạnh. Cậu ấy không nói một lời, nhưng mọi hành động đều đầy sự chủ ý. Khi quay lại, Long bước thẳng về phía Linh, đưa chai nước cho cô. "Nước lạnh này. Uống đi cho đỡ khát," Long nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt cậu dịu dàng nhìn thẳng vào Linh, như thể không có ai khác xung quanh.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ấy chạm vào ánh mắt quan tâm của cậu. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, xua tan đi sự khó chịu và bối rối vừa rồi. Cô đón lấy chai nước, bàn tay cô khẽ chạm vào tay Long, một cảm giác mát lạnh dễ chịu. "Cảm ơn cậu, Long," cô nói, giọng cô ấy mềm mại hơn hẳn, nụ cười trên môi giờ đây là thật lòng.
Hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của Long, như một sự khẳng định "chủ quyền" ngầm, khiến Tùng đang ngồi gần đó nhíu mày khó chịu. Cậu ta cảm thấy một sự bực tức dâng lên trong lòng, Long luôn biết cách để giành lấy sự chú ý của Linh một cách tinh tế, mà Tùng thì lại không thể. Cậu ta nhìn chằm chằm vào chai nước trong tay Linh, rồi lại nhìn sang Long với ánh mắt đầy vẻ ghen tị và căm ghét. Rõ ràng, những nỗ lực của Tùng chỉ càng làm nổi bật Long hơn mà thôi.
Linh khẽ vặn nắp chai nước, uống một ngụm. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi Long đứng ngay cạnh mình. Cô bắt đầu so sánh cách Long và Tùng đối xử với cô. Tùng thì cố gắng gây ấn tượng bằng lời nói và những hành động phô trương, đôi khi lại khiến cô khó chịu. Còn Long, cậu ấy không nói nhiều, nhưng mỗi hành động của cậu, từ việc che chở cô trong rừng, đến việc đưa cho cô chai nước lạnh, đều thể hiện một sự quan tâm chân thành, tinh tế và đầy bảo vệ.
Những rung động trong lòng Linh ngày càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là thứ tình cảm mà mọi người vẫn thường gọi là tình yêu đầu đời? Hay chỉ là sự cảm kích đơn thuần? Dù là gì đi nữa, cô biết rằng Long đã gieo vào trái tim cô một hạt mầm cảm xúc đặc biệt, một hạt mầm đang dần nảy nở, mang theo hương vị ngọt ngào và phức tạp của tuổi thanh xuân. Mối quan hệ giữa cô, Long và Tùng giờ đây không chỉ còn là những trò chơi đồng đội, mà đã trở thành một cuộc đua giành lấy trái tim, với những hiểu lầm nhỏ, những ánh mắt ghen tị và những rung động đầu đời ngày càng sâu sắc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những bí mật và những cảm xúc mãnh liệt nhất, đang dần hé lộ những chương mới đầy kịch tính. Cô biết rằng, câu chuyện của họ vẫn còn rất dài, và những thử thách sắp tới sẽ còn phức tạp hơn nhiều.