Những rung động trong lòng Linh ngày càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là thứ tình cảm mà mọi người vẫn thường gọi là tình yêu đầu đời? Hay chỉ là sự cảm kích đơn thuần? Dù là gì đi nữa, cô biết rằng Long đã gieo vào trái tim cô một hạt mầm cảm xúc đặc biệt, một hạt mầm đang dần nảy nở, mang theo hương vị ngọt ngào và phức tạp của tuổi thanh xuân. Mối quan hệ giữa cô, Long và Tùng giờ đây không chỉ còn là những trò chơi đồng đội, mà đã trở thành một cuộc đua giành lấy trái tim, với những hiểu lầm nhỏ, những ánh mắt ghen tị và những rung động đầu đời ngày càng sâu sắc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những bí mật và những cảm xúc mãnh liệt nhất, đang dần hé lộ những chương mới đầy kịch tính. Cô biết rằng, câu chuyện của họ vẫn còn rất dài, và những thử thách sắp tới sẽ còn phức tạp hơn nhiều.
Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn rải vàng trên khu cắm trại, nhưng có vẻ như bầu không khí sau bữa trưa lại trở nên sôi động hơn hẳn. Tiếng reo hò của các đội khác vọng lại từ khu vực tập kết chính, hòa lẫn với tiếng còi của giáo viên thi thoảng lại vang lên, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ. Gió biển vẫn xào xạc qua những tán cây phi lao, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và thoảng mùi cỏ dại tươi non, xen lẫn chút mùi đồ ăn nhẹ còn sót lại từ căng tin di động. Linh vẫn giữ chai nước Long đưa trong tay, cảm giác mát lạnh từ vỏ chai thấm vào lòng bàn tay cô, như một lời nhắc nhở về sự quan tâm dịu dàng của cậu ấy. Cô ngước nhìn Long, cậu vẫn đứng cạnh cô, dáng người cao ráo che khuất một phần ánh nắng, khiến cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Trái tim cô vẫn còn đập loạn nhịp, không chỉ vì sự xuất hiện của Tùng mà còn vì những hành động tuy nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa của Long. Cô không biết mình nên định nghĩa cảm giác này là gì, nhưng nó thật dễ chịu, thật an toàn.
Cô Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo dài năng động, đứng trên một bục gỗ tạm được kê giữa sân, tay cầm chiếc loa, giọng nói vang vọng khắp khu trại. “Nào các em, tập trung! Sau bữa trưa ngon miệng, chúng ta sẽ đến với một thử thách mới, đòi hỏi sự khéo léo và tinh thần đồng đội cao hơn nữa!” Cô dừng lại một chút, quét mắt nhìn một lượt các học sinh đang tập trung, gương mặt rạng rỡ đầy nhiệt huyết. “Thử Thách Vượt Mê Cung Tơ Nhện!”
Tiếng xì xào, bàn tán nổi lên. Linh đưa mắt nhìn theo hướng cô Lan Anh chỉ. Trước mắt cô là một khu vực được quây lại bằng những sợi dây thừng giăng mắc chằng chịt giữa các thân cây cổ thụ. Những sợi dây màu đỏ, xanh, vàng đan xen vào nhau như một mạng nhện khổng lồ, có chỗ cao quá đầu, có chỗ lại thấp gần chạm đất. Mục tiêu của thử thách này, như cô Lan Anh giải thích, là mỗi đội sẽ cử hai thành viên chính vào mê cung để tìm và lấy một chiếc cờ nhỏ được đặt ở trung tâm. Các thành viên còn lại sẽ đứng bên ngoài, chỉ dẫn cho đồng đội của mình vượt qua mê cung mà không chạm vào dây. Chạm vào dây đồng nghĩa với việc đội sẽ bị phạt, phải quay lại từ điểm chạm.
“Nào, các đội hãy nhanh chóng thảo luận và chọn ra hai thành viên xuất sắc nhất của mình!” Cô Lan Anh dứt lời, tiếng reo hò và những lời bàn tán lại rộ lên. Đội của Linh cũng bắt đầu xôn xao. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh đặc trưng, nhanh nhảu nói: “Tớ nghĩ Long và Linh là cặp đôi hoàn hảo nhất cho thử thách này! Long thì thông minh, khéo léo, Linh thì nhanh nhẹn, tinh mắt!” Mai gật đầu đồng tình, ánh mắt sau cặp kính cận lóe lên vẻ tán thành. Lan cũng lên tiếng: “Đúng đó, hai cậu là chủ chốt rồi!”
Nghe những lời đó, gương mặt Linh ửng hồng. Cô khẽ liếc nhìn Long. Cậu ấy vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu lại hướng về cô, như một lời khẳng định không cần nói. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác vừa ngại ngùng vừa phấn khích. Tuy nhiên, một giọng nói khác đã phá vỡ không khí đó.
“Linh, cậu với tớ vào đi! Tớ thấy tớ với cậu cũng ăn ý mà!” Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn và phong độ, nhanh chóng bước đến, nở nụ cười tự tin, cố tình chen vào giữa Long và Linh. Cậu ta không hề giấu diếm ý định muốn ghép cặp cùng Linh. Cái cách cậu ta nói nghe có vẻ tự nhiên, nhưng lại khiến Linh cảm thấy khó chịu. Cô không muốn phải đối mặt với Tùng, nhất là sau sự việc trong mê cung mật mã buổi sáng.
Long, người vẫn đứng yên lặng quan sát, ánh mắt sắc lạnh của cậu chợt lóe lên một tia khó chịu. Cậu ấy không nói một lời nào, nhưng hành động của cậu lại mạnh mẽ và dứt khoát hơn bất kỳ lời nói nào. Long khẽ nhích người, chủ động bước lên một bước, chắn ngang giữa Tùng và Linh. Dáng người cao lớn của cậu như một bức tường vững chãi. Cậu không nhìn Tùng, mà chỉ quay đầu, ánh mắt màu hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của Linh. Trong ánh mắt ấy, Linh không chỉ thấy sự kiên định mà còn là một lời mời gọi không lời, một sự tin tưởng tuyệt đối. Ánh mắt ấy như muốn nói: "Cậu có tin tớ không? Cứ tin tớ đi."
Linh cảm nhận được sự quyết đoán của Long. Cô không còn ngần ngại. Cái gật đầu nhẹ của cô như một sự đồng ý thầm lặng, nhưng lại đầy tin tưởng. Tim cô đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác mong chờ lạ lùng. Cô biết, khi ở bên Long, cô luôn cảm thấy an toàn.
Tùng đứng sững lại, nụ cười trên môi đông cứng. Cậu ta không ngờ Long lại có thể phớt lờ mình một cách trắng trợn như vậy, và Linh lại chấp nhận lời mời của Long mà không một chút do dự. Một cảm giác bực tức dâng lên trong lòng Tùng, ánh mắt cậu ta thoáng qua vẻ ghen tị và căm ghét khi nhìn về phía Long. Cậu ta cảm thấy như bị gạt ra ngoài, bị lờ đi hoàn toàn. Mọi nỗ lực của Tùng để gây ấn tượng với Linh dường như đều trở thành vô nghĩa trước sự hiện diện mạnh mẽ và tinh tế của Long.
Hùng khẽ huých tay Long, nở nụ cười tinh quái. “Hay lắm, Long! Cậu nhanh thật!” Cậu ta quay sang Tùng, trưng ra bộ mặt ngây thơ. “Thôi Tùng ơi, để Long với Linh thể hiện đi. Cậu ở ngoài chỉ đạo đi, cần người chỉ đạo lắm đó!” Mặc dù Hùng nói vậy để xoa dịu tình hình, nhưng trong giọng điệu của cậu ta vẫn ẩn chứa một chút trêu chọc. Tùng chỉ biết nghiến răng, không nói được lời nào, ánh mắt vẫn dán chặt vào Long và Linh, trong lòng âm ỉ một kế hoạch khác. Cô Lan Anh ra hiệu cho các đội chuẩn bị, và Long nhẹ nhàng quay sang Linh, nở một nụ cười rất khẽ. Nụ cười ấy, tựa như ánh nắng Hạ Long buổi sớm, làm tan chảy mọi sự bối rối trong lòng Linh, lấp đầy cô bằng một niềm tin tưởng tuyệt đối. Cô biết, thử thách này sẽ không hề dễ dàng, nhưng có Long bên cạnh, mọi thứ dường như đều trở nên khả thi hơn.
***
Mê cung tơ nhện hiện ra trước mắt Long và Linh không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó. Mạng lưới dây thừng chằng chịt, đan xen vào nhau tạo thành những lối đi quanh co, hiểm trở. Có những sợi dây cao ngang ngực, buộc họ phải khéo léo cúi người thật thấp để luồn qua, trong khi những sợi khác lại giăng ngang mắt cá chân, đòi hỏi sự cẩn trọng trong từng bước đi. Tiếng chỉ dẫn từ bên ngoài vọng vào không ngừng, tiếng reo hò, tiếng còi hiệu của các đội khác tạo nên một không khí cạnh tranh đến nghẹt thở. Mùi lá cây khô và gỗ mục thoảng nhẹ trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại, gợi lên cảm giác nguyên sơ của khu rừng.
“Cẩn thận, Linh! Bên phải cậu có sợi dây thấp!” Giọng Long trầm ấm vang lên, đều đặn và đầy sự quan tâm. Cậu ấy bước trước, cẩn trọng dò đường, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Linh, đảm bảo cô không gặp trở ngại. Linh cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào Long. Từ khi bước vào mê cung, cậu đã hoàn toàn tập trung, không còn chút vẻ lạnh lùng thường ngày mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và quyết đoán của một người dẫn dắt.
“Linh, bước sang phải một bước, cúi thấp người qua sợi dây này,” Long nói, giọng cậu ấy nhẹ nhàng, pha chút dỗ dành. “Cậu nắm tay tớ đi, dễ hơn.” Cậu chìa bàn tay ra. Bàn tay Long to lớn, vững chắc, những ngón tay thon dài. Linh thoáng chút ngượng ngùng, nhưng sau đó cô không chút do dự mà đặt tay mình vào tay cậu. Lòng bàn tay Long ấm áp, truyền cho cô một cảm giác an toàn lạ thường. Cảm giác này không chỉ xua đi cái lạnh của không khí trong mê cung mà còn làm tan biến đi sự lo lắng trong lòng cô. Tay Long nắm chặt tay cô, nhưng không phải là một sự siết chặt thô bạo, mà là một sự nâng niu, bảo vệ.
Họ cùng nhau luồn lách qua những sợi dây. Long luôn dẫn trước, nhưng không quên kéo nhẹ tay Linh, chỉ dẫn từng bước một. “Phía trước có một ngã ba, Long. Đi đâu đây?” Linh hỏi, giọng cô ấy khẽ hơn bình thường, hoàn toàn tin tưởng vào sự dẫn dắt của cậu.
Từ bên ngoài, tiếng Hùng vọng vào: “Long, Linh! Bên phải! Hai mét!” Hùng luôn là người nhanh nhạy và có khả năng quan sát tốt nhất đội.
Nhưng rồi, một giọng nói khác, the thé và đầy vẻ hối hả, lại chen ngang: “Long! Bên trái! Có đường tắt kìa! Nhanh lên!” Đó là Tùng. Cậu ta đứng bên ngoài, vẻ mặt đầy vẻ sốt ruột, nhưng Long biết thừa rằng đó chỉ là đường cụt, hoặc một lối đi khó khăn hơn. Long chỉ khẽ liếc nhìn Tùng qua khóe mắt, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng chỉ trong tích tắc, sau đó cậu ấy lại tập trung hoàn toàn vào Linh.
“Tin tớ. Cứ thẳng theo hướng này, tớ thấy có khe hở. Hùng, xác nhận hướng 10 giờ!” Long nói, giọng cậu vẫn bình tĩnh, không hề bị ảnh hưởng bởi lời gây nhiễu của Tùng. Cậu hoàn toàn phớt lờ những lời đó, đặt trọn niềm tin vào đồng đội và trực giác của mình. Hùng nhanh chóng đáp lời: “Đúng rồi Long, hướng 10 giờ! Cứ thẳng!”
Linh cảm thấy một sự tin cậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô thấy rõ sự khác biệt giữa Long và Tùng. Tùng thì luôn cố gắng thể hiện, đôi khi lại khiến cô khó xử và cảm thấy bất an. Còn Long, cậu ấy không cần phải gào thét hay làm những điều phô trương, mà chỉ bằng những hành động nhỏ bé, tinh tế, cậu đã khiến cô hoàn toàn tin tưởng.
Họ tiếp tục di chuyển. Ở một đoạn, sợi dây thừng giăng ngang mặt, khá cao và dễ vướng. Linh không chú ý, suýt chút nữa thì chạm phải. Ngay lập tức, Long nhanh chóng đưa tay lên che chắn, bàn tay cậu khẽ chạm vào má cô, đẩy nhẹ cô lùi lại một chút. Hành động dứt khoát và tự nhiên đến mức Linh còn chưa kịp nhận ra mối nguy hiểm thì nó đã được hóa giải. Hơi ấm từ tay Long lan tỏa trên má cô, khiến trái tim cô lại đập rộn ràng. Cô ngước nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. Long chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp như nắng hè.
“Cẩn thận nhé,” cậu thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để cô nghe thấy.
Cảm giác được che chở, được bảo vệ này thật lạ lùng. Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình vững chắc bao bọc lấy cô khi ở bên Long. Cô không còn cảm thấy ngượng ngùng hay bối rối nữa. Thay vào đó là một sự bình yên, một sự tin tưởng tuyệt đối. Những suy nghĩ về Tùng, về những lời gây nhiễu của cậu ta, dường như tan biến hết. Lúc này, trong tâm trí Linh chỉ còn Long và mê cung chằng chịt phía trước. Cô hoàn toàn giao phó bản thân cho sự dẫn dắt của cậu.
Từ bên ngoài, Tùng vẫn không ngừng cố gắng gây nhiễu. “Long, cậu làm cái gì vậy? Chậm quá!” Hay “Linh, đi bên phải đi, đừng nghe Long!” Những lời nói đó có vẻ như không hề làm Long bận tâm. Cậu chỉ tập trung vào việc dẫn dắt Linh, ánh mắt luôn quét qua những sợi dây, tính toán từng bước đi. Long biết rõ Tùng đang cố ý gây trở ngại, nhưng cậu không để bản thân bị cuốn vào. Mục tiêu của cậu lúc này là hoàn thành thử thách, và quan trọng hơn, là bảo vệ Linh, đảm bảo cô an toàn. Cậu cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc với Tùng, nhưng Long đã học được cách kiềm chế, không để cảm xúc đó ảnh hưởng đến nhiệm vụ.
Linh tựa như một chú chim nhỏ, nép vào bên cạnh Long, từng bước di chuyển theo sự chỉ dẫn của cậu. Cô cảm nhận được từng thớ cơ trên cánh tay Long căng lên khi cậu vươn người, từng nhịp thở đều đặn của cậu khi cậu tập trung. Cảm giác tay cô trong tay cậu, ấm áp và vững chãi, khiến cô quên đi mọi sự căng thẳng. Đây không chỉ là một trò chơi, đây còn là một hành trình mà họ cùng nhau vượt qua, một hành trình mà mỗi bước đi đều thắt chặt thêm sợi dây liên kết vô hình giữa họ.
Trong khoảnh khắc ấy, Linh chợt nhận ra, tình đầu của cô không phải là những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát êm đềm, mà là những thử thách cam go, những khoảnh khắc mà cô hoàn toàn tin tưởng vào một người, giao phó bản thân mình cho họ. Và người đó, chính là Long.
***
Cuối cùng, sau những phút giây căng thẳng và tập trung cao độ, Long và Linh cũng đến được trung tâm mê cung. Chiếc cờ nhỏ màu xanh lam, biểu tượng của chiến thắng, nằm gọn gàng trên một trụ gỗ. Long nhẹ nhàng gỡ lá cờ, quay lại nhìn Linh, nở một nụ cười rạng rỡ. Ánh nắng cuối chiều Hạ Long chiếu xuyên qua những kẽ lá, nhuộm vàng khuôn mặt cậu, khiến nụ cười ấy càng thêm phần ấm áp và tỏa sáng. Linh cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười nhẹ nhõm và đầy tự hào. Họ đã làm được. Khoảng cách vô hình giữa họ, thứ mà sự ngại ngùng và những hiểu lầm nhỏ nhặt đã tạo nên, giờ đây dường như đã được rút ngắn lại rất nhiều sau thử thách vừa rồi.
Khi Long và Linh bước ra khỏi mê cung, cả đội reo hò vỡ òa. Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang dội khắp khu trại, hòa cùng tiếng còi hiệu kết thúc thử thách của cô Lan Anh. Mùi mồ hôi nhẹ lẩn quất trong không khí, nhưng không làm mất đi cảm giác trong lành, mát mẻ của cơn gió chiều. Linh cảm thấy một sự hân hoan khó tả. Cô thở phào nhẹ nhõm, và khi ánh mắt cô chạm vào Long, cô cảm nhận được một sự kết nối mới mẻ, sâu sắc hơn.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương những giọt mồ hôi, nhanh nhẹn chạy đến, vỗ vai Long một cái thật mạnh. “Tuyệt vời, Long! Cậu đỉnh thật đấy! Linh cũng giỏi lắm, phối hợp ăn ý ghê!” Cậu ta reo lên, giọng điệu lanh lảnh đầy phấn khích. Mai và Lan cũng tiến đến, nở nụ cười tươi tắn. Tuấn Anh gật đầu tán thưởng, vẻ mặt thư sinh của cậu cũng không giấu được sự ngưỡng mộ.
Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. “Cậu phối hợp rất tốt. Cảm ơn,” cậu nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Lời khen của Long, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng đặc biệt đối với Linh. Nó không phải là những lời nói xã giao, mà là sự công nhận chân thành từ người mà cô tin tưởng nhất.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ấy lấp lánh như chứa đựng cả ánh nắng chiều. “Long cũng vậy… Nếu không có cậu, tớ không biết phải làm sao,” cô đáp lại, giọng mềm mại và chân thành. Cảm giác được Long dẫn dắt, được cậu bảo vệ trong suốt hành trình vượt mê cung đã khắc sâu vào tâm trí cô. Cô biết, cậu ấy không chỉ là một người bạn học giỏi, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một người mà cô có thể hoàn toàn tin tưởng.
Ở một góc khuất, cách đó không xa, Tùng đứng một mình. Cậu ta đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, từ lúc Long và Linh cùng nhau vượt qua mê cung, đến khoảnh khắc họ chia sẻ nụ cười chiến thắng. Ánh mắt cậu ta dán chặt vào Long và Linh, siết chặt tay đến trắng bệch. Một cảm giác bất lực, tức giận và ghen tị dâng trào trong lòng Tùng. Mọi nỗ lực của cậu ta để gây chú ý, để chen chân vào giữa Long và Linh đều thất bại thảm hại. Thậm chí, những hành động gây nhiễu của cậu ta lại càng làm nổi bật sự bản lĩnh và sự quan tâm tinh tế của Long.
“Khốn kiếp…” Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có cậu ta nghe thấy. Khuôn mặt cậu ta méo mó vì tức giận. Cậu ta không thể chấp nhận được việc Long luôn có thể dễ dàng giành lấy sự chú ý của Linh, trong khi cậu ta dù cố gắng đến mấy cũng chỉ như một cái bóng. Tùng cảm thấy bị gạt ra ngoài, bị phớt lờ. Cậu ta tin rằng, những gì Long làm đều là giả tạo, chỉ để thể hiện bản thân.
Long khẽ đặt tay lên vai Linh, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp. “Cậu mệt rồi. Về nghỉ một chút đi.” Cậu nói, ánh mắt vẫn đầy vẻ quan tâm. Linh gật đầu, trái tim cô vẫn còn đang xốn xang bởi cảm giác đặc biệt mà Long mang lại.
Linh chợt nhận ra rằng, sự tin tưởng và giao tiếp hiệu quả giữa cô và Long trong thử thách này sẽ là nền tảng cho những khoảnh khắc bộc lộ cảm xúc sâu sắc hơn sắp tới. Cô đã nhìn thấy một Long khác, mạnh mẽ, quyết đoán nhưng cũng vô cùng dịu dàng và tinh tế. Tùng, với những hành động cạnh tranh vô ích, chỉ càng khiến cô nhận ra rõ ràng sự khác biệt trong tình cảm của Long và Tùng. Cô biết, Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, những thất bại nhỏ này sẽ khiến cậu ta có những hành động quyết liệt hơn trong tương lai. Nhưng lúc này, trong trái tim Linh, hình ảnh Long đã trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.
Nắng Hạ Long dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, những thử thách và cả những cảm xúc mãnh liệt. Long và Linh cùng bước đi, vai kề vai, bỏ lại phía sau một Tùng đang sục sôi tức giận. Mối quan hệ của họ, sau thử thách mê cung này, đã không còn là những ánh mắt ngại ngùng. Nó đã trở thành một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn, hứa hẹn một tương lai đầy những bất ngờ và những cảm xúc chưa được gọi tên. Linh biết, cô đang dần bước vào một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà Long sẽ là nhân vật chính.