Màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương mỏng và cái se lạnh đặc trưng của thành phố biển khi hoàng hôn tan. Tiếng còi hiệu kết thúc hoạt động ban ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những âm thanh rộn ràng của một buổi tối lửa trại sắp bắt đầu. Linh bước đi bên cạnh Long, cảm giác ấm áp vẫn còn vương vấn trên vai nơi cậu vừa chạm. Những lời khen ngắn gọn, chân thành của Long, cùng ánh mắt dịu dàng mà cậu dành cho cô, đã gieo vào lòng Linh một hạt mầm cảm xúc mới, nảy nở sau thử thách "Mê Cung Tơ Nhện" đầy căng thẳng. Cô cảm thấy mình đã thực sự bước vào một chương mới của cuộc đời, và trong chương đó, Long, bằng cách nào đó, đã trở thành nhân vật chính.
Đống lửa trại khổng lồ được dựng lên giữa bãi đất trống, giờ đây đã bùng lên rực rỡ. Những cành củi khô tí tách cháy, bắn ra những đốm lửa li ti bay vút lên bầu trời đêm, hòa cùng ánh sáng của muôn vàn vì sao. Hương khói gỗ sồi quyện vào không khí mát lành, xen lẫn mùi cỏ cây ẩm ướt sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa huyền ảo. Các nhóm học sinh đã tề tựu quanh đống lửa, tiếng cười nói rộn ràng, những câu chuyện phiếm không ngớt, và cả những tiếng guitar bập bùng từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc tổng hòa của tuổi trẻ.
Long tìm một góc hơi khuất, dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ, nơi ánh sáng từ đống lửa không quá chói chang mà chỉ hắt lên những vệt màu cam đỏ ấm áp. Cậu ngồi xuống bên cạnh Hùng, người bạn thân đang hí hoáy nướng khoai. Ánh mắt Long không ngừng tìm kiếm trong đám đông, cho đến khi dừng lại ở một nhóm nữ sinh đang cười nói rôm rả. Đó là Linh, đang ngồi cùng Thảo Mai và Thanh Lan, nụ cười rạng rỡ của cô như thắp sáng cả một vùng. Ánh lửa nhảy múa trên mái tóc đen óng ả, trên làn da trắng hồng và đôi mắt to tròn long lanh của cô, khiến Long cảm thấy như có một luồng điện chạy qua trái tim. Nụ cười ấy, cái cách cô cong môi, nhíu mày khi nghe bạn kể chuyện, tất cả đều quen thuộc đến lạ, nhưng đêm nay, dưới ánh lửa bập bùng, chúng lại mang một vẻ đẹp khác, quyến rũ đến nao lòng. Long siết chặt nắm tay, ngón cái miết nhẹ vào lòng bàn tay, như để kìm nén một cảm xúc đang cuộn trào. Cậu muốn bước đến, muốn được ngồi cạnh cô, muốn được nhìn thấy nụ cười ấy gần hơn nữa. Nhưng sự e dè cố hữu lại kéo cậu lại, biến cậu thành một người quan sát thầm lặng.
“Này Long, sao cậu cứ ngồi đây mãi vậy?” Hùng cằn nhằn, giọng điệu hóm hỉnh thường thấy. Cậu ta vừa thổi phù phù vào củ khoai nướng nóng hổi, vừa vỗ vai Long một cái thật mạnh. “Ra chơi cùng mọi người đi chứ! Cứ ngồi đây như ông cụ non thế này, đêm lửa trại vui vẻ gì?”
Long giật mình, khẽ lắc đầu. “Tớ… tớ không sao. Cậu cứ chơi đi.” Giọng cậu trầm trầm, ánh mắt vẫn không rời khỏi hình bóng Linh. Cậu biết Hùng có ý tốt, nhưng lúc này, cậu không muốn tham gia bất kỳ trò chơi nào. Cậu chỉ muốn nhìn, muốn cảm nhận sự hiện diện của Linh. Trong lòng cậu, một trận chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. Liệu cậu có nên chủ động hơn không? Liệu cậu có đủ dũng cảm để đối diện với cảm xúc đang lớn dần trong trái tim mình? Cậu đã luôn là người điềm tĩnh, lý trí, nhưng trước Linh, mọi bức tường cậu dựng lên đều dường như tan chảy. Cô ấy là nắng Hạ Long, rực rỡ và ấm áp, còn cậu, lại như những con sóng ngầm, sâu thẳm và đầy những bí ẩn chưa được khám phá.
Long biết, Tùng sẽ không bỏ qua cơ hội này. Cậu ta luôn là người chủ động, không ngại thể hiện. Còn Long thì sao? Cậu luôn đứng ở rìa, quan sát, rồi tự dằn vặt với những suy nghĩ của chính mình. Cậu thở dài, một tiếng thở rất khẽ, lẫn vào tiếng tí tách của lửa. 'Linh... nụ cười ấy... mình phải làm gì đây?' Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu, như một điệp khúc không lời. Cậu muốn giữ lấy nụ cười ấy cho riêng mình, muốn là người mang lại nó, chứ không phải chỉ là một kẻ đứng nhìn từ xa. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng đầy mãnh liệt, khiến cậu không ngừng chìm đắm. Long tự nhủ, đêm nay cậu phải làm gì đó, không thể cứ mãi là cái bóng của chính mình.
***
Tiếng guitar bập bùng và những bài hát tuổi học trò vang lên, khuấy động không khí đêm lửa trại lên đến đỉnh điểm. Mùi bỏng ngô và khoai nướng thơm lừng lan tỏa khắp nơi, lẫn trong làn khói mờ ảo. Các nhóm học sinh đang tham gia những trò chơi tập thể, tiếng hò reo, tiếng cười đùa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, tươi trẻ. Ngọc Linh, Thảo Mai và Thanh Lan cũng không nằm ngoài không khí sôi động đó. Họ vừa hát theo điệu nhạc, vừa cười khúc khích khi Mai kể một câu chuyện vui. Ánh mắt Linh lấp lánh niềm vui, gương mặt cô rạng rỡ dưới ánh lửa. Cô đang tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của tuổi thanh xuân, nơi mà mọi lo toan dường như tan biến.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, quen thuộc xuất hiện bên cạnh Linh. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin và ánh mắt đầy vẻ quyết đoán. Cậu ta mặc một chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ sành điệu, mái tóc được vuốt nhẹ nhàng dưới ánh lửa. Tùng không lãng phí thời gian. Cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái.
“Linh, cậu muốn tham gia trò này không?” Tùng chỉ tay về phía nhóm học sinh đang chơi trò “Ma sói”, một trò chơi rất được yêu thích trong các buổi lửa trại. Giọng cậu ta vang lên rõ ràng, đủ để mọi người xung quanh chú ý. “Hoặc để tớ đi lấy chút đồ ăn nhẹ cho cậu nhé? Có bỏng ngô với khoai nướng nóng hổi đó.”
Linh có vẻ bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột và lời mời nhiệt tình của Tùng. Cô thoáng giật mình, nụ cười trên môi hơi cứng lại. “À… Tùng, cảm ơn cậu,” cô đáp, giọng hơi ngập ngừng. “Tớ… tớ ổn mà. Nhưng… à ừm, trò đó có vẻ vui đấy.” Linh cố gắng giữ phép lịch sự, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy một sự khó xử nhẹ. Sự nhiệt tình thái quá của Tùng đôi khi khiến cô cảm thấy áp lực. Cô cảm nhận được một ánh mắt nào đó đang dõi theo mình từ xa, và trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết, đó là ánh mắt của Long.
“Vậy chúng ta cùng chơi nhé!” Tùng nói, không đợi Linh kịp từ chối hay suy nghĩ thêm. Cậu ta nắm nhẹ cổ tay Linh, một cái chạm rất nhanh và tinh tế, đủ để kéo cô đứng dậy mà không gây ra vẻ quá đột ngột. “Đi nào, Linh. Đêm nay mà không chơi thì phí lắm đó!”
Linh thoáng giật mình trước cái chạm tay của Tùng. Cô nhanh chóng rút tay lại, một cách tự nhiên như thể chỉnh lại tóc. Ánh mắt cô vô thức liếc về phía Long, nơi cậu vẫn đang ngồi dưới gốc cây bàng, im lặng và sâu thẳm. Cô thấy ánh mắt ấy, chứa đựng một thứ cảm xúc mà cô không thể gọi tên, nhưng lại khiến trái tim cô xao động. Cô biết Long đang nhìn cô, và cô cảm thấy mình như đang đứng giữa hai thái cực, một bên là sự nhiệt tình công khai, một bên là sự quan tâm thầm lặng.
Thảo Mai và Thanh Lan cũng nhìn nhau, ngầm hiểu được sự khó xử của Linh. Mai khẽ nhún vai, còn Lan thì tặc lưỡi nhẹ. Họ biết Tùng đang cố gắng tạo ấn tượng, nhưng cách cậu ta làm lại đôi khi hơi… thiếu tinh tế.
“Thôi được rồi, Tùng. Để tớ xem thế nào đã,” Linh cố gắng nói, giọng cô ấy mềm mại nhưng vẫn giữ được chút kiên định. Cô không muốn làm Tùng mất mặt, nhưng cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy mà cô không mong muốn. Trong đầu cô, hình ảnh Long trầm tư, lặng lẽ quan sát lại hiện lên. Cô nhớ lại cảm giác an toàn và tin cậy khi cậu nắm tay cô vượt qua mê cung, nhớ lại sự dịu dàng trong ánh mắt cậu. Tùng thì sao? Cậu ta luôn tràn đầy năng lượng, nhưng sự vồ vập ấy đôi khi khiến cô cảm thấy xa lạ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến những cảm xúc phức tạp này.
Xa xa, dưới bóng cây, Long siết chặt nắm tay đến trắng bệch. 'Lại là cậu ta...' Cậu ta không cần phải nghe cuộc trò chuyện, chỉ cần nhìn thấy hành động của Tùng là đủ để hiểu. Ánh mắt Long sắc lạnh hơn bao giờ hết, chứa đựng sự tức giận ngầm và một nỗi ghen tuông khó chịu. Cậu thấy Linh thoáng giật mình, thấy cô rút tay lại, và đặc biệt là cái liếc mắt vô thức về phía cậu. Long biết, Linh không thoải mái. Cô đang cố gắng giữ phép lịch sự, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả. Cảm giác bất lực dâng trào trong lòng Long. Cậu muốn lao đến, kéo Linh ra khỏi Tùng, nhưng lý trí lại nhắc nhở cậu rằng mọi hành động vội vàng có thể làm mọi chuyện tệ hơn. Cậu chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ quan sát, và cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt.
***
Đêm lửa trại dần về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn. Những nhóm học sinh bắt đầu tản ra, chuẩn bị trở về lều nghỉ ngơi. Ngọn lửa trại vẫn còn cháy rực, nhưng đã yếu dần, những tàn than đỏ hồng hắt lên một thứ ánh sáng ma mị. Tiếng cười nói cũng thưa thớt dần, chỉ còn lại vài người vẫn ngồi quây quần bên đống lửa tàn, trầm ngâm.
Long đứng dậy, lùi sâu hơn vào bóng tối của một gốc cây bàng khác, lớn hơn và cổ kính hơn, như muốn ẩn mình vào màn đêm. Nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Linh. Cậu thấy cô đang đứng cùng Tùng, có lẽ là đang cố gắng kết thúc cuộc nói chuyện một cách khéo léo. Linh đang cười nói gượng gạo, cử chỉ cô ấy có phần dè dặt, và ánh mắt cô lại liên tục tìm kiếm điều gì đó trong đám đông đang tan dần. Long cảm nhận được sự bối rối của cô, cảm thấy rõ ràng sự không thoải mái mà cô đang cố che giấu. Trái tim cậu đau nhói, một nỗi đau vô hình nhưng rất thật. Cậu muốn bước đến, muốn kéo cô ra khỏi đó, muốn che chở cho cô khỏi mọi sự khó xử, mọi áp lực. Nhưng một nỗi sợ vô hình lại giữ chân cậu. Sợ cô từ chối, sợ làm mọi chuyện tệ hơn, sợ rằng sự can thiệp của cậu sẽ chỉ đẩy cô ra xa hơn.
Cậu nhớ lại những lần mình đã ngần ngại, những cơ hội đã bỏ lỡ chỉ vì sự rụt rè của bản thân. Tùng thì luôn là người chủ động, không chút do dự. Chính sự do dự ấy đã khiến cậu, Long, luôn ở thế bị động, luôn phải chứng kiến những khoảnh khắc mà cậu muốn là của riêng mình. Long thở dài, một tiếng thở rất khẽ, như muốn trút bỏ mọi gánh nặng trong lòng. Nhưng đêm nay, cảm xúc của cậu đã quá rõ ràng, quá sâu sắc đến mức cậu không thể chối bỏ thêm nữa. Cậu không thể cứ mãi là một người quan sát thầm lặng. Cậu phải hành động.
“Này, cậu có ổn không?” Hùng thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ Long nghe thấy. Cậu ta đã đứng cạnh Long từ lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm một củ khoai nướng đã nguội lạnh. “Nhìn cậu cứ như người mất hồn vậy.”
Long không trả lời ngay. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo len lỏi vào buồng phổi, xua đi chút bối rối trong đầu. Ánh mắt cậu, giờ đây, không còn chỉ là sự quan sát đơn thuần, mà đã ánh lên một tia quyết tâm xen lẫn chút tuyệt vọng. Tuyệt vọng vì những gì đã qua, nhưng quyết tâm cho những gì sắp tới. Cậu không thể để Tùng cứ tiếp tục như vậy, không thể để Linh mãi bối rối. Cậu phải làm gì đó, dù không biết kết quả sẽ ra sao.
Linh, từ phía xa, lại một lần nữa vô tình bắt gặp ánh mắt của Long. Khoảnh khắc đó chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để truyền đi một thông điệp vô hình giữa hai người. Một thoáng bối rối vụt qua trên gương mặt cô, như một làn mây mỏng che đi vầng trăng, trước khi Tùng quay sang nói chuyện và kéo sự chú ý của cô trở lại. Long thấy nụ cười của Linh lại gượng gạo hơn, và lòng cậu càng thêm quặn thắt. Cậu biết, cậu không thể chần chừ thêm nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép cậu lãng phí thêm bất kỳ khoảnh khắc nào. Tình yêu đầu đời không phải lúc nào cũng êm đềm như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi nó đòi hỏi sự dũng cảm, sự quyết đoán.
Đêm đã về khuya, và những ngôi sao trên bầu trời Hạ Long càng trở nên lung linh, huyền ảo. Tiếng lửa trại vẫn tí tách, như một nhịp đập của trái tim đang thổn thức. Long vẫn đứng đó, dưới gốc cây bàng cổ thụ, ánh mắt kiên định dõi theo hình bóng Linh. Cậu biết, đây là Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, và cũng là nơi cậu phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, đối mặt với thử thách lớn nhất của tuổi trẻ. Long hít thêm một hơi nữa, như thể đang tích lũy dũng khí cho một hành động sắp tới, một hành động mà cậu biết sẽ thay đổi tất cả.