Rực rỡ thanh xuân
Chương 24

Bất Chợt Một Bóng Hình

4158 từ
Mục tiêu: Giới thiệu sự xuất hiện của Nguyễn Trọng Tùng, thiết lập vai trò của cậu ta như một đối thủ tiềm năng trong mối quan hệ của Long và Ngọc Linh.,Khắc họa sự chủ động, tự tin của Tùng trong việc tiếp cận và giúp đỡ Ngọc Linh.,Tạo ra cảm giác khó chịu, ghen tị tinh tế từ Long khi chứng kiến sự gần gũi giữa Ngọc Linh và Tùng, đánh dấu một bước phát triển mới trong cảm xúc của Long.,Tiếp tục phát triển 'rising_action' của Arc 1 bằng cách thêm một yếu tố xung đột mới, làm phức tạp thêm mối quan hệ đang chớm nở giữa Long và Linh.,Giữ cho Ngọc Linh vẫn duy trì sự thân thiện, hoạt bát, nhưng có thể hơi bất ngờ hoặc có chút bối rối nhẹ trước sự chú ý của Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Lãng mạn chớm nở, xen lẫn căng thẳng tinh tế, một chút ghen tị và bối rối nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng nhạc, giữa những cuộn vải bạt, những hộp màu rực rỡ, Long và Linh, hai ngôi sao sáng của trường Ánh Dương, đã cùng nhau tạo nên không chỉ một phông nền đẹp đẽ cho buổi văn nghệ, mà còn là những trang đầu tiên đầy màu sắc cho câu chuyện "Rực rỡ thanh xuân" của riêng họ. Những lời trêu chọc tinh quái của Hùng đã không còn khiến họ quá ngượng ngùng nữa, mà thay vào đó, nó như một lời khẳng định nhỏ, một dấu chấm câu cho những gì họ đang cảm nhận, một cảm giác thấu hiểu mà chỉ hai người mới có thể cảm nhận được.

Hành trình ấy vẫn tiếp diễn, nhẹ nhàng và say đắm, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát êm đềm của Hạ Long. Cậu biết, và cô cũng biết, rằng hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều bất ngờ, nhiều bối rối và cả những thử thách. Nhưng cậu đã sẵn sàng, và cô cũng vậy. Bởi vì, họ đã có nhau, đã có những khoảnh khắc ấm áp và chân thành như thế này, và họ tin rằng, những gì sắp đến sẽ còn đẹp đẽ hơn nữa.

***

Căn phòng nhạc của trường Ánh Dương luôn mang một vẻ đẹp riêng, đặc trưng của sự sáng tạo và đam mê. Tường và cửa được cách âm cẩn thận, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của hành lang trường. Mùi gỗ lâu năm từ những cây đàn piano cổ điển, hòa lẫn với mùi bụi nhẹ vương trên những bộ trống, và đôi khi là mùi sơn mới thoang thoảng khi có ai đó đang sửa chữa hay trang trí, tạo nên một hỗn hợp hương thơm độc đáo. Giữa buổi chiều, sau giờ học, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, chiếu rọi vào bục nhỏ nơi đặt dàn nhạc cụ. Tiếng guitar điện đôi khi ngân lên vài nốt dạo, tiếng trống dồn dập vang vọng từ phòng tập kế bên, hay tiếng piano du dương từ một học sinh nào đó đang luyện tập, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ngẫu hứng của tuổi trẻ và nghệ thuật. Bầu không khí nơi đây luôn tràn đầy nhiệt huyết, một sự hối hả của những tâm hồn nghệ sĩ đang cống hiến cho đam mê của mình.

Trong góc phòng rộng rãi, nơi ánh nắng chiều trải dài ấm áp nhất, Long và Linh đang cùng nhau hoàn thiện nốt những chi tiết cuối cùng cho phông nền sân khấu. Long, với chiều cao nổi bật và bờ vai rộng, đang cúi người kiểm tra lại khung đỡ bằng gỗ. Cậu tỉ mỉ dùng tay rà soát từng mối nối, đảm bảo không có bất kỳ điểm lỏng lẻo hay sắc nhọn nào có thể gây nguy hiểm. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, vài sợi tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt sâu màu hổ phách đang tập trung cao độ. Cậu mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, khỏe khoắn. Long luôn là người cẩn trọng và tỉ mỉ trong mọi việc, từ bài vở đến những hoạt động ngoại khóa như thế này. Với cậu, đã làm là phải làm đến nơi đến chốn. Cậu ấn nhẹ vào một khớp nối, cảm nhận sự chắc chắn dưới lòng bàn tay. Tiếng gỗ ken két khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió mát lùa qua ô cửa sổ nhỏ, mang theo chút hương biển mặn mà đặc trưng của Hạ Long.

Cách Long không xa, Ngọc Linh đang ngồi bệt xuống sàn, say sưa với công việc của mình. Cô nàng xinh đẹp ấy mặc chiếc áo đồng phục còn vương chút vết sơn màu vàng chanh, nhưng không hề làm giảm đi vẻ rạng rỡ. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng chăm chú vào từng đường cọ, tỉ mỉ vẽ những họa tiết nhỏ, những ngôi sao lấp lánh và những đám mây bồng bềnh trên tấm phông nền xanh thẳm. Mái tóc dài đen óng ả của Linh được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp hình nơ nhỏ, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch rủ xuống gò má trắng hồng. Cô nàng thỉnh thoảng lại nhíu mày, rồi lại mỉm cười hài lòng với nét vẽ của mình. Không khí giữa hai người vẫn còn vương vấn sự ăn ý và gần gũi từ buổi trước, một cảm giác ấm áp và dịu dàng len lỏi trong từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Linh đưa chiếc cọ lên, chấm thêm một chút màu bạc lấp lánh vào ngôi sao cuối cùng. Cô nàng quay sang nhìn Long, ánh mắt lấp lánh vẻ mong chờ.

“Long xem cái này đã được chưa? Có cần thêm chút màu ở đây không?” Giọng cô nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió.

Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách lướt qua những đường nét mềm mại trên tấm phông nền. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng luôn khiến trái tim Linh lỗi nhịp.

“Ừm… để tớ xem.” Cậu bước lại gần hơn, cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Mùi sơn acrylic và mùi gỗ thoang thoảng từ phông nền hòa lẫn với hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc của Linh, tạo thành một mùi hương đặc trưng, khiến Long cảm thấy một sự bình yên khó tả. Cậu chỉ vào một điểm nhỏ trên tấm vải. “Chỗ này nên dùng màu đậm hơn một chút để nổi bật hơn, Linh ạ. Như một điểm nhấn cho toàn bộ bức tranh.”

Linh nhìn theo ngón tay Long, rồi ngước lên nhìn cậu. Đôi mắt cô nàng ánh lên vẻ thán phục. “Đúng là có khác thật! Cậu tinh tế thật đấy, Long.” Cô nàng cười tủm tỉm, má hơi ửng hồng. “Tớ cứ mải mê với những chi tiết nhỏ mà quên mất cái nhìn tổng thể.”

Long không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. Cậu thấy rất vui khi cô nàng tin tưởng vào nhận định của mình. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một niềm hạnh phúc giản đơn khi được ở bên cạnh Linh, cùng cô nàng làm những điều nhỏ nhặt như thế này. Có lẽ, đây chính là cái cảm giác mà người ta vẫn hay nói, một tình đầu trong trẻo như nắng Hạ Long, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ nhẹ nhàng mà cuốn hút, cứ dịu dàng mà day dứt trong lòng. Cậu vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc cậu lau vết sơn trên mái tóc cô nàng hôm trước, và cái cách cô nàng nhìn cậu, ánh mắt long lanh đầy tin tưởng. Những khoảnh khắc ấy, đối với Long, quý giá hơn bất cứ lời khen ngợi nào.

Linh cầm cọ lên, bắt đầu điều chỉnh theo lời Long. Cô nàng làm việc rất nhanh nhẹn, đôi bàn tay thoăn thoắt chấm màu, vẽ thêm những đường nét tinh xảo. Long đứng cạnh, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài gợi ý nhỏ, hoặc đơn giản chỉ là im lặng ngắm nhìn cô nàng làm việc. Cậu nhận ra mình thích ngắm Linh khi cô nàng tập trung, vẻ mặt nghiêm túc nhưng vẫn toát lên sự đáng yêu. Trái tim cậu cứ thế đập một nhịp khác lạ mỗi khi cô nàng cười, hay vô tình chạm nhẹ vào tay cậu khi trao đổi dụng cụ. Đó là những rung động tinh tế, những cảm xúc chưa thể gọi tên, nhưng lại mạnh mẽ và rõ ràng đến lạ. Long biết, có lẽ mình đã bắt đầu dành cho Linh một thứ tình cảm đặc biệt hơn mức tình bạn, một thứ tình cảm chớm nở, e ấp như nụ hoa đầu mùa. Cậu không biết Linh có cảm nhận được điều đó không, nhưng cậu hy vọng là có.

Cậu lại cúi xuống, lần này là để nhặt chiếc cọ mà Linh vừa làm rơi. Bàn tay cậu khẽ chạm vào bàn tay cô nàng khi cậu đưa trả. Một dòng điện nhẹ chạy qua, khiến cả hai khẽ giật mình. Linh rụt tay lại, gò má lại ửng hồng. Long cũng hơi bối rối, cậu nhanh chóng quay lại kiểm tra khung đỡ, giả vờ như không có gì. Cậu cảm thấy hơi nóng bừng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Những khoảnh khắc vô tình chạm nhau như thế này, những ánh mắt giao nhau đầy ngượng ngùng, lại chính là những gia vị ngọt ngào nhất cho tình yêu đầu đời của họ. Cả hai đều chìm đắm trong thế giới riêng, nơi chỉ có tiếng cọ vẽ sột soạt, tiếng gió thoảng qua và những rung động ngọt ngào của trái tim tuổi trẻ. Không khí trong căn phòng nhạc lúc này dường như ngưng đọng lại, chỉ còn lại sự ấm áp và dịu dàng bao trùm lấy hai người, như một bản tình ca không lời, êm đềm và sâu lắng.

***

Khoảnh khắc lãng mạn ấy dường như bị cắt ngang một cách đột ngột. Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên khi cánh cửa phòng nhạc bất ngờ mở ra. Cả Long và Linh đều khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn. Bước vào là một nam sinh cao ráo, ngoại hình ưa nhìn, mái tóc được tạo kiểu sành điệu và nụ cười tự tin, hơi kiêu ngạo trên môi. Đó chính là Nguyễn Trọng Tùng, một học sinh mới chuyển đến từ trường chuyên của thành phố, nổi tiếng với thành tích học tập xuất sắc và tài năng âm nhạc vượt trội. Cậu ta mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần jean tối màu, toát lên vẻ phong độ và có phần "sang chảnh". Mùi nước hoa nam tính, có chút nồng và mạnh mẽ, lan tỏa trong không khí, phá vỡ đi mùi gỗ và sơn nhẹ nhàng ban nãy.

Tùng đảo mắt một lượt quanh căn phòng, như đang tìm kiếm một thứ gì đó, hay đúng hơn là một ai đó. Ánh mắt sắc sảo của cậu ta nhanh chóng dừng lại ở Ngọc Linh, rồi sau đó mới lướt qua Long một cách hờ hững, gần như không có sự chú ý. Tùng nở nụ cười quyến rũ hơn, bước những bước tự tin và dứt khoát về phía Linh. Mỗi bước chân của cậu ta dường như đều mang theo một sự tự tin thái quá, như thể cậu ta là trung tâm của mọi sự chú ý.

“Chào Linh, cậu cũng ở đây à?” Giọng Tùng nhanh và dứt khoát, nhưng khi nói với Linh lại trở nên ngọt ngào một cách bất ngờ. Cậu ta cúi người xuống một chút, tự nhiên đến mức Long cảm thấy như cậu ta đang xâm phạm vào không gian riêng của Linh. “Trông có vẻ cậu đang làm một việc rất nặng nhọc đấy. Để tớ giúp một tay nhé.”

Linh hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Tùng. Cô nàng chớp chớp đôi mắt to tròn, dường như vẫn còn chưa hoàn toàn thoát khỏi thế giới của những ngôi sao lấp lánh và đám mây bồng bềnh. Cô nàng đứng thẳng dậy, vội vàng lau vệt sơn trên tay vào chiếc giẻ rách.

“À, chào Tùng.” Linh đáp lại, giọng hơi ngập ngừng. “Cậu… cậu giúp được sao? Cảm ơn nhé!” Cô nàng hơi bối rối, nhưng cũng không giấu được một chút vui vẻ vì có người chủ động giúp đỡ.

Tùng cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Cậu ta nhanh chóng bước đến bên cạnh Linh, thuận tay cầm lấy cuộn vải bạt lớn mà Linh đang định bê sang góc khác. Cuộn vải này khá cồng kềnh và nặng, Long đã định lát nữa sẽ bê giúp Linh, nhưng Tùng đã nhanh chân hơn một bước.

“Dĩ nhiên rồi, Linh.” Giọng Tùng tràn đầy sự tự tin, như thể việc này đối với cậu ta chẳng thấm vào đâu. “Tớ khá khỏe đấy, đừng nhìn tớ gầy mà đánh giá thấp nhé. Mà…” Cậu ta khẽ liếc nhìn Long một cái, ánh mắt chỉ thoáng qua, gần như không có ý nghĩa gì, rồi lại nhanh chóng quay về phía Linh, nụ cười vẫn giữ nguyên. “Long cũng ở đây à? Hai cậu đang làm gì thế này?” Câu hỏi của Tùng mang tính hình thức nhiều hơn là thực sự quan tâm đến Long, dường như cậu ta chỉ muốn xác nhận sự có mặt của Long rồi nhanh chóng bỏ qua.

Long đứng sững lại tại chỗ, ánh mắt hổ phách dõi theo từng cử chỉ của Tùng và Linh. Cậu cảm thấy một sự khó chịu lạ lẫm len lỏi trong lòng, một cảm giác nóng ran ở lồng ngực mà cậu chưa từng trải qua. Bờ vai rộng của Long hơi cứng lại, và bàn tay cậu bất giác nắm chặt lấy khung đỡ bằng gỗ, các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng bên trong, một cơn sóng cảm xúc hỗn loạn đang trào dâng. Cậu không hiểu tại sao mình lại cảm thấy như vậy. Đây là ghen tị sao? Long tự hỏi. Cậu không quen với cảm giác này, nó vừa khó chịu, vừa bối rối.

Linh thì không để ý đến sắc mặt của Long. Cô nàng đang bận rộn giải thích cho Tùng về công việc của mình. “Bọn tớ đang làm phông nền cho buổi văn nghệ sắp tới của trường ấy mà. Sắp xong rồi, chỉ còn vài chi tiết nhỏ thôi.”

Tùng gật gù, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. “Ồ, tuyệt vời. Cậu khéo tay thật đấy Linh. Trông cái này có vẻ rất công phu.” Cậu ta đặt cuộn vải bạt xuống một cách nhẹ nhàng, rồi quay sang hỏi Linh. “Vậy tớ có thể giúp gì được không? Cần tớ giữ cái gì đó, hay di chuyển đồ đạc?”

Long đứng đó, cảm thấy mình như một người thừa. Từ khi Tùng xuất hiện, không khí trong căn phòng nhạc dường như đã thay đổi hoàn toàn. Cái sự ấm áp, gần gũi giữa cậu và Linh ban nãy dường như đã bị một bức tường vô hình ngăn cách. Long cảm thấy Tùng đang cố gắng tạo ấn tượng với Linh, và điều đó khiến cậu càng khó chịu hơn. Long chưa bao giờ phải cạnh tranh sự chú ý của Linh với bất kỳ ai. Cậu luôn là người tự nhiên ở bên cô nàng, giúp đỡ cô nàng. Nhưng giờ đây, có một người khác đang chủ động làm điều đó, và điều đó làm Long không khỏi bận tâm.

Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cậu cố gắng tự nhủ rằng Tùng chỉ là một người bạn giúp đỡ, không có gì to tát. Nhưng trái tim cậu lại không nghe lời lý trí. Mỗi lời nói ngọt ngào của Tùng, mỗi cử chỉ quan tâm của cậu ta dành cho Linh, đều như một mũi kim châm vào lòng Long. Cậu cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Cậu không biết nên làm gì. Xông vào và nói rằng Linh là của cậu? Điều đó thật trẻ con và ngớ ngẩn. Lặng lẽ bỏ đi? Long không muốn. Cậu muốn ở lại, muốn là người duy nhất có thể giúp đỡ Linh, là người duy nhất có thể khiến cô nàng cười.

Tùng quay sang nhìn Long một lần nữa, lần này ánh mắt có chút thách thức, nhưng Long vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Cậu ta nở nụ cười mỉm, rồi lại nhanh chóng quay sang Linh, tiếp tục cuộc trò chuyện. Long cảm thấy mình bị bỏ rơi, bị gạt ra ngoài lề. Cậu ta siết chặt bàn tay trên khung đỡ, cảm thấy một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ trong lòng. Đây là một cảm giác hoàn toàn mới mẻ đối với Long, một cảm giác vừa khó chịu, vừa khiến cậu phải suy nghĩ. Cậu chưa bao giờ phải đối mặt với một "đối thủ" rõ ràng như thế này trong mối quan hệ với Linh. Và điều đó, thật sự, đã khiến cậu bối rối vô cùng.

***

Tùng và Linh nhanh chóng bắt tay vào công việc, hợp tác một cách khá ăn ý. Tùng, với vẻ tự tin sẵn có, không ngại ngần xắn tay áo lên, giúp Linh di chuyển những vật nặng, hay giữ cố định tấm phông nền khi cô nàng vẽ. Cậu ta còn kể vài câu chuyện cười hóm hỉnh về những lần tham gia các hoạt động ở trường cũ, khiến Linh bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo của Linh vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sự vui vẻ mà Long đã quá quen thuộc, nhưng giờ đây lại nghe sao chói tai đến lạ.

“Cậu đúng là hài hước thật đấy Tùng!” Linh vừa cười, vừa dùng mu bàn tay lau nhẹ khóe mắt. Cô nàng dường như đã quên mất sự hiện diện của Long, hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện của Tùng.

Tùng mỉm cười đắc thắng, ánh mắt liếc nhanh về phía Long, như muốn khoe khoang. “Thấy chưa, tớ nói rồi mà. Tớ đâu chỉ biết học đâu. Cần gì cứ gọi tớ nhé, tớ sẵn lòng làm ‘phụ tá’ cho cậu mà.” Giọng cậu ta nghe rất tự nhiên, nhưng lại ẩn chứa một sự cố ý, một lời khẳng định về vị trí của mình bên cạnh Linh.

Long tiếp tục công việc của mình, nhưng ánh mắt cậu không ngừng liếc về phía hai người kia. Cậu giả vờ tập trung vào việc siết chặt một con ốc trên khung đỡ, nhưng tai cậu lại dỏng lên nghe từng lời nói, từng tiếng cười của Linh. Mỗi tiếng cười, mỗi cử chỉ gần gũi của Tùng và Linh đều khiến Long cảm thấy một sự khó chịu lạ lẫm len lỏi trong lòng, một cảm giác ghen tị mà cậu chưa từng biết đến. Cảm giác đó như một con sóng ngầm, cuộn trào lên trong cậu, khiến cậu bứt rứt không yên.

Tùng khéo léo giúp Linh chỉnh sửa một chi tiết khó ở góc trên của tấm phông. Cậu ta vươn tay ra, tay áo sơ mi hơi vén lên, để lộ chiếc đồng hồ đeo tay sành điệu. Trong lúc chỉ dẫn cho Linh, ngón tay của Tùng có thể vô tình chạm nhẹ vào tay Linh khi cả hai cùng chạm vào chiếc cọ. Khoảnh khắc đó, dù rất nhỏ, nhưng lại không thoát khỏi đôi mắt của Long. Cậu thấy Linh khẽ rụt tay lại, nhưng cô nàng không có vẻ gì là khó chịu. Điều đó càng khiến Long cảm thấy tức tối hơn.

“Cậu nên dùng màu xanh đậm hơn ở đây, Linh. Nó sẽ tạo chiều sâu cho cái cây này.” Tùng nói, giọng điệu thân mật, như thể cậu ta và Linh đã quen biết nhau từ rất lâu.

Long cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu không thể chịu đựng thêm nữa. Cậu nắm chặt chiếc búa trong tay, rồi mạnh tay đóng một cái đinh vào khung gỗ, tạo ra tiếng động “RẦM!” lớn hơn bình thường, vang vọng cả căn phòng. Tiếng động đột ngột khiến Linh và Tùng đều giật mình, quay lại nhìn Long.

Linh hơi nhíu mày, ánh mắt có chút khó hiểu. “Long làm gì mà mạnh tay thế?”

Long chỉ hắng giọng, cố gắng che giấu sự bối rối và khó chịu của mình. “Đinh lỏng. Phải đóng lại cho chắc.” Giọng cậu trầm, hơi gằn nhẹ.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng nhạc lại mở ra, và Hùng cùng Mai bước vào. Hùng, với dáng người hơi tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Đôi mắt híp của cậu ta lướt qua Long đang đứng một mình ở góc, rồi đến Tùng và Linh đang đứng khá gần nhau. Cậu ta thấy Long có vẻ mặt khó chịu, và Tùng thì vẫn đang cười tươi rói.

“Này Long, cậu sao thế?” Hùng lại gần Long, nói nhỏ, đủ để chỉ hai người nghe thấy. Cậu ta khẽ huých tay Long. “Mặt mày cứ nhăn nhó như bị mất tiền ấy. Lại đang ‘ghiền’ cái gì à?” Hùng vẫn giữ thái độ trêu chọc thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự tinh ý.

Long thở hắt ra một hơi, giọng cậu gằn nhẹ. “Không có gì.” Cậu không muốn nói ra cảm giác của mình, không muốn thừa nhận sự khó chịu đang giày vò cậu. Cậu cảm thấy thật ngớ ngẩn khi lại có những cảm xúc như thế này.

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, chỉ im lặng quan sát. Cô nàng cảm nhận được sự căng thẳng tinh tế trong không khí. Cô nàng liếc nhìn Long, rồi nhìn sang Tùng và Linh. Mai không nói gì, nhưng ánh mắt cô như đã đọc được phần nào câu chuyện đang diễn ra. Cô nàng khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi. Mai biết Long không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng những dấu hiệu này thì quá rõ ràng.

Tùng và Linh tiếp tục làm việc, nhưng sự xuất hiện của Hùng và Mai đã phần nào làm giảm đi sự thân mật ban nãy. Linh vẫn vui vẻ, nhưng cô nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long, cảm thấy hơi bối rối trước vẻ mặt khó chịu của cậu. Cô nàng tự hỏi, Long có chuyện gì sao? Hay cậu ta không vui khi Tùng đến giúp đỡ? Linh vẫn hồn nhiên, chưa nhận ra tình cảm của Long cũng như ý định thực sự của Tùng. Đối với cô nàng, Tùng chỉ là một người bạn mới nhiệt tình, còn Long là người bạn thân thiết, đáng tin cậy.

Hùng lại huých tay Long lần nữa, giọng đầy ẩn ý. “Này, Long. Cậu cứ đứng đây làm ‘bức tượng’ mãi thế à? Không tính làm gì sao?”

Long chỉ nhìn Hùng, đôi mắt hổ phách hiện lên sự phức tạp. Cậu biết Hùng đang ám chỉ điều gì, và cậu cũng biết mình cần phải làm gì đó. Nhưng cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Cảm giác khó chịu và ghen tị này, lần đầu tiên xuất hiện, khiến cậu bối rối hơn bao giờ hết. Cậu không thể gọi tên cảm xúc này, nhưng nó đang ăn mòn cậu từ bên trong. Long cảm thấy Tùng, với sự tự tin và chủ động của mình, đang là một "mối đe dọa" thực sự cho mối quan hệ đang chớm nở giữa cậu và Linh.

Cậu nhìn Linh, cô nàng đang cười tươi rói khi Tùng kể một câu chuyện vui. Trong ánh nắng chiều tà, bóng dáng hai người họ đứng cạnh nhau trông thật đẹp, nhưng lại khiến lòng Long quặn thắt. Cậu nhận ra mình muốn là người duy nhất có thể khiến Linh cười như thế. Cậu muốn là người duy nhất có thể ở bên cạnh cô nàng, sẻ chia từng khoảnh khắc.

Long siết chặt nắm đấm, một quyết tâm mới chớm nở trong lòng. Cậu sẽ không để yên như thế này. Cậu sẽ không để mất Linh. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hành trình "Rực rỡ thanh xuân" của cậu và Linh, giờ đây, đã xuất hiện một bóng hình mới, một "đối thủ" tiềm năng, và điều đó sẽ buộc cậu phải hành động. Cậu sẽ phải đối mặt với những cảm xúc mới mẻ này, đối mặt với Tùng, và quan trọng nhất, đối mặt với chính bản thân mình. Bởi vì, tình yêu đầu đời, không phải lúc nào cũng êm đềm như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Đôi khi, nó cũng cần những con sóng dữ dội để khẳng định sự tồn tại của mình. Long biết, những thử thách thực sự, có lẽ, mới chỉ vừa bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ