Rực rỡ thanh xuân
Chương 231

Kho Báu Bất Ngờ và Ánh Mắt Che Chở

3261 từ
Mục tiêu: Thể hiện sự nhanh trí và bản năng bảo vệ của Long dành cho Linh trong một tình huống cụ thể của trò chơi.,Khiến Linh cảm nhận rõ ràng sự an toàn và bất ngờ trước hành động của Long, củng cố sự tin tưởng và ngưỡng mộ của cô.,Phác họa sự thất bại và bực bội của Tùng khi Long lại một lần nữa chiếm ưu thế.,Tiếp tục phát triển xung đột và tăng cường căng thẳng trong mối quan hệ ba người, đẩy mạch truyện theo hướng 'rising_action' của Arc 4, chuẩn bị cho những bước ngoặt lớn hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Lãng mạn (ngầm), căng thẳng (do Tùng), bất ngờ, ấm áp, bảo vệ
Kết chương: [object Object]

Đêm đã về khuya, và những ngôi sao trên bầu trời Hạ Long càng trở nên lung linh, huyền ảo. Tiếng lửa trại vẫn tí tách, như một nhịp đập của trái tim đang thổn thức. Long vẫn đứng đó, dưới gốc cây bàng cổ thụ, ánh mắt kiên định dõi theo hình bóng Linh. Cậu biết, đây là Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, và cũng là nơi cậu phải đối mặt với cảm xúc thật của mình, đối mặt với thử thách lớn nhất của tuổi trẻ. Long hít thêm một hơi nữa, như thể đang tích lũy dũng khí cho một hành động sắp tới, một hành động mà cậu biết sẽ thay đổi tất cả.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp rải vàng trên những tán lá xanh non, Công viên Bình Minh đã rộn ràng những âm thanh của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, và cả tiếng cười nói, trò chuyện đầy sức sống của hàng trăm học sinh đang tụ tập. Không khí trong lành, sảng khoái của buổi sớm mai len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi cỏ xanh tươi và hương hoa thoang thoảng từ những khóm cây được chăm sóc kỹ lưỡng. Dưới bầu trời trong xanh, nắng dịu và gió nhẹ, một ngày mới tràn đầy năng lượng đã bắt đầu.

Trên sân rộng lát gạch sạch sẽ, nơi thường ngày là địa điểm tập thể dục của người dân thành phố, giờ đây đã biến thành một sân khấu lớn với những nhóm học sinh mặc đồng phục đủ màu sắc, thể hiện tinh thần đồng đội. Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, đứng trên một bục nhỏ, tay cầm chiếc loa cầm tay. Cô mặc chiếc áo dài màu xanh ngọc, vừa trẻ trung vừa chuyên nghiệp, toát lên vẻ năng động mà vẫn giữ được nét thanh lịch.

“Chào mừng các em đến với thử thách đầu tiên của ngày hôm nay: Truy Tìm Kho Báu Thanh Xuân!” Giọng cô Lan Anh vang vọng, rõ ràng và đầy phấn khởi, thu hút mọi ánh nhìn. “Các đội đã sẵn sàng chưa?”

Tiếng hò reo vang dội đáp lại, hòa cùng tiếng vỗ tay rào rào. Long đứng giữa đội của mình, bên cạnh Linh, Hùng, Mai và Lan. Ánh nắng ban mai hắt lên bờ vai rộng của cậu, làm nổi bật đường nét góc cạnh trên khuôn mặt. Đêm qua, sau khi Hùng kịp kéo cậu về lều, Long đã trằn trọc rất lâu. Cậu không thể cứ mãi im lặng. Cảm giác bất lực khi nhìn Linh bối rối trước Tùng đã thôi thúc cậu phải thay đổi. Cậu không thể để mình phải hối tiếc thêm bất kỳ khoảnh khắc nào nữa. Long siết chặt nắm tay, trong lòng nhen nhóm một sự quyết tâm mạnh mẽ.

Linh đứng cạnh cậu, mái tóc dài đen óng ả buông xõa ngang vai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía cô Lan Anh, tràn đầy hào hứng. Cô mặc chiếc áo phông trắng của đội, kết hợp với quần bò năng động, toát lên vẻ đẹp trong trẻo, hoạt bát. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt ấy, vẫn còn vương vấn chút bối rối từ đêm qua. Cô vẫn còn nhớ ánh mắt của Long, ánh mắt đầy ẩn ý mà cô không tài nào lý giải hết được. Nó khiến cô vừa tò mò, vừa cảm thấy một sự ấm áp khó tả.

“Luật chơi rất đơn giản,” cô Lan Anh tiếp tục, “mỗi đội sẽ nhận được một bản đồ và một chuỗi các mật mã. Các em phải giải mã, tìm đến địa điểm tiếp theo, tìm manh mối mới cho đến khi tìm thấy Kho Báu Thanh Xuân cuối cùng! Đội nào hoàn thành đầu tiên và mang về kho báu sẽ là người chiến thắng! Nhớ nhé, tinh thần đồng đội là chìa khóa! Và tuyệt đối không được gian lận!”

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười tươi rói, lập tức vươn vai, tinh thần hừng hực. “Cố lên team mình ơi! Long, Linh, dẫn đầu nhé!” cậu ta hào hứng hô, khẽ huých tay Long. Mai, nhỏ nhắn và tinh tế, khẽ cười, điều chỉnh cặp kính cận trên sống mũi. Lan, năng động và khỏe khoắn, gật đầu đầy tự tin.

Các đội bắt đầu nhận bản đồ và manh mối đầu tiên. Long nhận lấy tờ giấy từ tay cô giáo, ngón tay cậu lướt nhẹ qua đường gờ cứng cáp của tấm bản đồ được gấp gọn. Cậu mở ra, ánh mắt tập trung quét qua từng ký hiệu, từng chi tiết nhỏ. Bên cạnh, Linh cũng ghé sát vào, đôi mắt sáng rực. Một mùi hương thoang thoảng từ mái tóc đen mượt của cô lướt qua mũi Long, khiến trái tim cậu khẽ lệch một nhịp.

“Manh mối đầu tiên là… một câu đố à?” Linh thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô chỉ vào dòng chữ được viết tay trên tờ giấy, khẽ nhíu mày suy nghĩ.

Long gật đầu, ngón tay cậu lướt theo từng chữ cái. “Có vẻ như vậy. ‘Tìm đến nơi cây bàng già nhất, nơi thời gian ngưng đọng, và lắng nghe tiếng vọng của quá khứ’.” Cậu đọc thầm, ánh mắt đảo quanh công viên. Công viên Bình Minh này có khá nhiều cây bàng cổ thụ, nhưng cây già nhất thì có lẽ cậu cũng biết.

Tùng, từ đội bên cạnh, liếc nhìn về phía Linh, vẻ mặt đầy tính toán. Cậu ta cũng đã nhận được bản đồ của mình, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng hướng về phía Linh, như muốn thăm dò, như muốn tìm kiếm một cơ hội để tiếp cận. Cậu ta vẫn còn bực bội về buổi tối qua, khi Long đã khiến Linh dường như phớt lờ cậu ta. Tùng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

“Cây bàng già nhất… chắc là cây ở gần khu vực nhà kho cũ ấy nhỉ?” Linh đưa ra suy đoán, ánh mắt cô hướng về phía tây của công viên, nơi có một tán lá rộng lớn vươn mình sừng sững, toát lên vẻ cổ kính, thâm trầm.

Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu chạm vào Linh. “Đúng vậy. Có vẻ như chúng ta có cùng suy nghĩ.” Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nở trên môi cậu. Nụ cười ấy không lạnh lùng như thường lệ, mà ấm áp và đầy tin tưởng. Linh bất giác thấy lòng mình nhẹ nhõm, một cảm giác tin cậy dâng lên.

“Vậy thì đi thôi!” Hùng nóng lòng thúc giục, phá tan khoảnh khắc tĩnh lặng giữa Long và Linh.

Cả đội nhanh chóng di chuyển, bước chân thoăn thoắt trên con đường lát gạch sạch sẽ. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói của các đội khác, tạo nên một bản giao hưởng sống động của tuổi trẻ. Long đi đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, từng hàng cây, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Linh đi ngay sau cậu, đôi khi bước chân cô hơi vấp phải một hòn đá nhỏ, nhưng Long luôn kịp thời liếc nhìn lại, một cử chỉ quan tâm tuy nhỏ nhưng không hề qua mắt cô.

***

Dưới cái nắng dịu của buổi giữa sáng, đội của Long và Linh cuối cùng cũng đến trước một nhà kho cũ kỹ, ít được sử dụng, nằm ẩn mình sau hàng cây xanh um tùm trong Công viên Bình Minh. Kiến trúc của nó khá đơn giản, với những bức tường gạch đã bạc màu theo thời gian, cửa gỗ mục nát và mái tôn rỉ sét. Một lớp bụi dày đặc phủ lên mọi thứ, tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như bị lãng quên. Mùi ẩm mốc và bụi cũ xộc vào mũi ngay khi họ đến gần, khiến Linh khẽ nhíu mày.

Trên cánh cửa gỗ mục, một mảnh giấy nhỏ được dán hờ hững, với dòng chữ nguệch ngoạc: “Bên trong, tìm kiếm ánh sáng từ quá khứ, trên giá cao nhất.”

“Trong này à?” Lan thốt lên, giọng hơi rụt rè. “Trông đáng sợ quá.”

Hùng lập tức trấn an, “Đừng lo, chắc là ban tổ chức đã dọn dẹp rồi, với lại có gì mà đáng sợ chứ. Cứ coi như đi thám hiểm!”

Long đẩy cánh cửa gỗ, tạo ra một tiếng kẽo kẹt rợn người. Bên trong, căn nhà kho chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có vài khe hở trên mái tôn cho phép ánh sáng lọt vào, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, nhảy nhót trên nền đất. Bụi bặm bay lơ lửng trong không khí, như những hạt kim cương li ti phản chiếu ánh sáng.

Đúng như manh mối, trên một kệ gỗ cao, phủ đầy bụi, ở góc phòng, có một vật gì đó lấp lánh. Linh ngước nhìn lên, đôi mắt to tròn hơi nheo lại. Kệ gỗ trông có vẻ không ổn định, các thanh gỗ đã bị mối mọt gặm nham nhở, có thể sập bất cứ lúc nào.

“Cao quá, mà kệ này trông có vẻ mục nát…” Linh thì thầm, giọng nói lộ rõ sự lo lắng. Cô thử nhón chân, nhưng vật phẩm vẫn nằm ngoài tầm với.

Ngay lúc đó, một nhóm người khác cũng vừa kịp đến nơi. Đó là đội của Tùng. Cậu ta vẫn giữ vẻ ngoài phong độ, mái tóc tạo kiểu sành điệu, nhưng ánh mắt sắc sảo ẩn chứa sự cạnh tranh. Vừa nhìn thấy Linh đang loay hoay, Tùng lập tức tiến lại gần, khuôn mặt nở nụ cười tự tin quá mức.

“Để tớ giúp Linh!” Tùng nói lớn, giọng điệu đầy vẻ nhiệt tình, nhưng lại khiến Linh cảm thấy không thoải mái. Cậu ta vung tay muốn đỡ lấy Linh, ngụ ý rằng cô có thể leo lên vai cậu ta. “Cậu cứ leo lên vai tớ, tớ giữ cho!”

Linh giật mình lùi lại một bước, má cô thoáng ửng hồng vì ngượng. Lời đề nghị của Tùng quá đột ngột, quá thân mật, khiến cô cảm thấy khó xử vô cùng. Không gian trong căn nhà kho vốn đã chật chội, giờ lại càng trở nên căng thẳng. Cô không muốn tiếp xúc gần như vậy, nhưng từ chối thẳng thừng lại sợ làm mất lòng cậu ta. Cô đang đứng giữa một tình huống tiến thoái lưỡng nan. Ánh mắt cô vô thức tìm kiếm sự giúp đỡ, và nó dừng lại ở Long.

Long đã quan sát tất cả. Cậu thấy rõ sự bối rối của Linh, thấy nụ cười gượng gạo trên môi cô và cả cái liếc mắt cầu cứu về phía mình. Trái tim cậu thắt lại. Tùng lại một lần nữa đặt Linh vào tình thế khó xử. Nhưng lần này, Long sẽ không đứng yên. Cậu hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén lướt nhanh qua căn phòng. Ngay lập tức, cậu thấy một cây sào tre cũ kỹ bị bỏ quên ở góc phòng, và một tấm ván gỗ dày, chắc chắn dựa vào tường.

Long không nói nhiều. Cậu bước nhanh đến chỗ cây sào, nhặt nó lên một cách dứt khoát.

“Không cần đâu, Linh. Dùng cái này đi.” Giọng Long trầm ấm và bình tĩnh, dứt khoát đến mức khiến Tùng đang định đặt tay lên vai Linh phải khựng lại.

Linh ngạc nhiên nhìn Long. Cậu ta không hề cau mày, không hề vội vàng, nhưng hành động lại nhanh như cắt. Long dùng cây sào tre, khéo léo và nhẹ nhàng gạt vật phẩm trên kệ gỗ xuống. Vật phẩm rơi cái "phịch" xuống nền đất bụi bặm. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, có vẻ như một chiếc hộp nhạc.

Long cúi xuống nhặt chiếc hộp, phủi nhẹ lớp bụi bám trên đó, rồi đưa cho Linh. Ngón tay cậu chạm nhẹ vào tay cô, một cảm giác ấm áp và an toàn lan tỏa. Ánh mắt cậu, khi chạm vào Linh, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là một sự ấm áp, một lời trấn an không lời.

Linh cầm chiếc hộp, cảm giác bất ngờ và nhẹ nhõm lan khắp cơ thể. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn tràn ngập sự ngưỡng mộ. Cậu ấy không chỉ nhanh trí, mà còn rất tinh tế. Cậu ấy đã giải thoát cô khỏi tình huống khó xử một cách hoàn hảo, không cần nói một lời nào quá nhiều. Tùng đứng cạnh đó, khuôn mặt vốn tự tin giờ đây tối sầm lại. Cậu ta siết chặt tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn Long. Lại một lần nữa, Long đã cướp đi cơ hội của cậu ta, và còn khiến cậu ta trông như một kẻ ngốc. Sự bực bội và ghen tỵ dâng trào trong lòng Tùng.

“Được rồi, chúng ta có manh mối tiếp theo rồi,” Long nói, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt kiên định không hề rời khỏi Linh. Cậu khẽ gật đầu, ra hiệu cho cả đội đi ra ngoài.

Linh mỉm cười, nụ cười thật lòng, không chút gượng gạo. Cô cảm thấy một sự an toàn lạ lùng khi Long ở bên. Cậu ấy luôn ở đó, luôn là người giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng và hiệu quả nhất.

***

Khi đội của Long và Linh rời khỏi căn nhà kho cũ kỹ, để lại sau lưng một Tùng đang hậm hực và bực bội, không khí bên ngoài công viên dường như trở nên tươi sáng và dễ chịu hơn hẳn. Nắng dịu vẫn trải khắp lối đi, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của cây cỏ. Tiếng chim hót líu lo như chào đón họ, xua tan đi sự căng thẳng trong căn nhà kho ẩm mốc vừa rồi.

Long và Linh đi cạnh nhau, khoảng cách giữa họ dường như đã được rút ngắn lại một cách vô hình. Linh cầm chiếc hộp gỗ nhỏ mà Long vừa giúp cô lấy được, thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn cậu. Đôi mắt cô ánh lên một sự biết ơn chân thành.

“Cảm ơn cậu, Long,” Linh nói nhỏ, giọng điệu chân thành và ấm áp. “Cậu nhanh trí thật đấy, tớ không nghĩ ra cách đó.” Cô không nói thêm về lời đề nghị của Tùng, nhưng cả hai đều hiểu cô đang nói về điều gì. Cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn đọng lại, và nó được thay thế bằng một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Long. Cô cảm thấy một luồng ấm áp chạy dọc cơ thể, không chỉ vì ánh nắng ban mai mà còn vì sự quan tâm tinh tế của cậu.

Long khẽ quay sang, ánh mắt hổ phách của cậu gặp ánh mắt Linh. Một nụ cười nhẹ, rất hiếm hoi nhưng cực kỳ ấm áp, nở trên môi cậu. “Không có gì. Cậu cẩn thận hơn một chút.” Giọng cậu trầm, nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở pha chút lo lắng. Cậu biết cô thường hay vô tư, đôi khi không để ý đến những rủi ro nhỏ. Long đã quyết tâm hành động, và hành động đầu tiên của cậu là bảo vệ cô.

Khoảnh khắc đó, dù chỉ thoáng qua, nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Long. Cậu không nói những lời hoa mỹ, nhưng hành động của cậu luôn mạnh mẽ và dứt khoát. Cậu không cố gắng thể hiện, nhưng sự bản lĩnh của cậu luôn tự nhiên bộc lộ. Mối quan hệ của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy chậm rãi nhưng lại để lại dấu ấn sâu sắc.

Phía sau, Hùng đi cạnh Mai và Lan, không ngừng bàn tán.

“Thấy chưa, Long nhà mình là nhất!” Hùng nói nhỏ với Mai và Lan, vẻ mặt đầy tự hào. “Tùng có mà đứng xó!”

Mai khẽ cười, gật đầu đồng tình. “Đúng là Long luôn biết cách giải quyết vấn đề một cách thông minh nhất. Linh chắc chắn cảm thấy rất an toàn khi có cậu ấy bên cạnh.”

Lan, như thường lệ, nói thẳng thừng hơn. “Cái tên Tùng đó cứ thích làm màu. May mà Long kịp thời.”

Lời nói của các bạn tuy nhỏ, nhưng Linh vẫn nghe thấy loáng thoáng. Cô khẽ mỉm cười. Đúng vậy, cô cảm thấy an toàn. Một cảm giác an toàn mà cô chưa từng cảm nhận được một cách rõ ràng đến thế. Hành động của Long không chỉ là sự nhanh trí, mà còn là một bản năng bảo vệ, một lời khẳng định không lời về sự quan tâm của cậu dành cho cô. Sự an toàn và tin tưởng này sẽ là nền tảng vững chắc cho những cảm xúc sâu sắc hơn mà cô dành cho Long, giúp cô kiên định hơn với tình cảm của mình trong tương lai.

Long và Linh tiếp tục đi, cậu vẫn dõi theo bản đồ trong khi Linh mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một mảnh giấy nhỏ với manh mối tiếp theo, cùng với một chiếc chìa khóa đồng cổ kính. Họ cùng nhau nghiên cứu, đầu kề sát vào nhau. Khoảng cách vật lý giữa họ đã thu hẹp lại, và khoảng cách trong lòng cũng vậy.

Phía sau, Tùng hậm hực thúc giục đội mình. Khuôn mặt cậu ta hiện rõ sự bực tức và ghen tỵ. Cậu ta đã cố gắng, đã chủ động, nhưng Long lại luôn là người chiến thắng trong những khoảnh khắc quan trọng nhất. Cảm giác thất bại và bị vượt mặt khiến Tùng càng thêm quyết tâm. Cậu ta sẽ không dễ dàng buông xuôi. Sự bực bội này báo hiệu những hành động cạnh tranh quyết liệt hơn của cậu ta trong các thử thách tiếp theo, có thể sẽ đẩy mọi thứ đi xa hơn.

Long cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tùng từ phía sau, nhưng cậu không quay đầu lại. Cậu chỉ tập trung vào manh mối, và vào Linh đang đứng cạnh mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cậu đã sẵn sàng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến sự trưởng thành và dũng cảm của cậu. Long hít một hơi sâu, cảm nhận gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi biển mặn mòi từ xa. Mặc kệ những áp lực hay sự cạnh tranh, cậu biết mình phải làm gì. Cậu sẽ bảo vệ Linh, sẽ chứng minh tình cảm của mình bằng hành động, dù cho mọi chuyện có khó khăn đến đâu đi chăng nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ