Bước chân của Long và Linh tiếp tục băng qua con đường mòn phủ đầy sỏi đá, dẫn ra khỏi khu nhà kho cũ kỹ. Ánh nắng ban mai vẫn còn vương vấn trên những tán lá cây xanh mướt, nhảy nhót theo từng bước chân của họ. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong vòm cây như một bản hòa ca chào đón, xua đi chút căng thẳng còn vương lại từ căn nhà kho ẩm mốc, nơi Long vừa có một màn "cứu nguy" đầy tinh tế. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi cỏ xanh non sau những giọt sương đêm, quyện với mùi đất ẩm đặc trưng của một buổi sáng trong lành.
Linh đi cạnh Long, khoảng cách giữa họ lúc này dường như đã được rút ngắn một cách vô hình, không còn là những bước chân lúng túng hay e dè nữa. Cô vẫn nắm trong tay chiếc hộp gỗ nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc nhìn Long. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên một sự biết ơn chân thành, một cảm xúc vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm. "Cảm ơn cậu, Long," cô nhỏ giọng, ấm áp và chân thành. "Cậu nhanh trí thật đấy, tớ không nghĩ ra cách đó." Cô không nhắc đến Tùng, không cần phải nói thêm lời nào, nhưng cả hai đều hiểu cô đang nói về điều gì. Cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn đọng lại, và giờ đây nó được thay thế bằng một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Long. Cô cảm thấy một luồng ấm áp chạy dọc cơ thể, không chỉ vì ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua kẽ lá, mà còn vì sự quan tâm tinh tế của cậu. Nó giống như một dòng nước mát lành thấm vào tâm hồn cô, xoa dịu đi những bối rối không tên.
Long khẽ quay đầu sang, ánh mắt hổ phách của cậu sâu thẳm mà vẫn ấm áp, gặp ánh mắt Linh. Một nụ cười nhẹ, rất hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ như ánh nắng đầu hạ, nở trên đôi môi cậu. "Không có gì. Cậu cẩn thận hơn một chút." Giọng cậu trầm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự quan tâm sâu sắc, như một lời nhắc nhở pha chút lo lắng. Long biết Linh thường hay vô tư, đôi khi không để ý đến những rủi ro nhỏ nhặt xung quanh. Cậu đã quyết tâm hành động để bảo vệ cô, và đây là hành động đầu tiên, rất bản năng và tự nhiên.
Khoảnh khắc đó, dù chỉ thoáng qua, nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Long. Cậu không nói những lời hoa mỹ, không cần phô trương, nhưng hành động của cậu luôn mạnh mẽ và dứt khoát. Cậu không cố gắng thể hiện, nhưng sự bản lĩnh của cậu luôn tự nhiên bộc lộ. Mối quan hệ của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy chậm rãi nhưng lại để lại dấu ấn sâu sắc, dần dần bồi đắp lên một tình cảm không thể phai mờ. Càng đi, Linh càng cảm thấy đôi chân mình hơi mỏi sau trò chơi truy tìm kho báu, một cảm giác hơi chao đảo nhẹ. Cô cố gắng giữ vững bước, nhưng Long đã kịp thời nhận ra.
"Cậu không sao chứ? Chân có đau không khi nãy?" Long trầm giọng hỏi, ánh mắt cậu vẫn dõi theo từng bước chân của Linh, sự quan tâm hiện rõ trong từng cử chỉ. Cậu khẽ liếc nhìn xuống đôi chân nhỏ nhắn của cô, như muốn kiểm tra xem có vết trầy xước nào không.
Linh giật mình, hơi ngạc nhiên khi thấy Long tinh ý đến vậy. Má cô ửng hồng. "À, tớ không sao... Cảm ơn cậu, Long," cô đáp, giọng lí nhí. Cô không nghĩ Long lại để ý đến những chi tiết nhỏ như vậy. Cảm giác ngại ngùng xen lẫn một chút hạnh phúc len lỏi trong lòng cô.
Đúng lúc đó, một giọng nói nhanh, dứt khoát vang lên từ phía sau, chen ngang cuộc trò chuyện riêng tư của hai người. Tùng đã đuổi kịp. Hắn ta hớt hải chạy đến, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực dọc nhưng cố nặn ra một nụ cười tươi roi rói khi nhìn thấy Linh. "Linh ơi, mệt không? Để tớ đi mua nước cho cậu, loại nước mát nhất ở đây nhé!" Tùng nói lớn, ánh mắt quét qua Long một cách đầy thách thức, rồi nhanh chóng quay lại nhìn Linh, như thể muốn chiếm lấy sự chú ý hoàn toàn của cô. Hắn ta cố gắng tỏ ra ga lăng, sẵn sàng chiều chuộng mọi yêu cầu của Linh, nhưng trong giọng điệu lại có sự phô trương khó che giấu.
Long không nói gì, chỉ đơn giản là đưa một chai nước lọc đã được mở nắp ra trước mặt Linh. Chai nước vẫn còn lạnh, trên thân chai lấm tấm những giọt nước đọng. "Uống chút nước đi." Giọng cậu trầm tĩnh, không hề thay đổi, nhưng hành động lại dứt khoát và hiệu quả hơn bất kỳ lời nói nào. Cậu biết Linh sẽ cần nước lọc để bổ sung năng lượng, chứ không phải một loại nước giải khát "đắt tiền nhất" nào đó mà Tùng đang cố gắng khoe khoang.
Linh nhìn chai nước lọc Long đưa, rồi nhìn sang Tùng đang đứng đợi câu trả lời của cô. Một sự so sánh vô thức diễn ra trong đầu cô. Tùng thì ồn ào, phô trương, lời nói vội vã. Còn Long thì trầm lặng, hành động tinh tế, đúng lúc. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi cầm lấy chai nước từ tay Long. "Cảm ơn cậu, Long," cô nói, cảm nhận được sự mát lạnh từ chai nước thấm vào lòng bàn tay. Cô không nói thêm gì với Tùng, chỉ khẽ lắc đầu ý từ chối, khiến hắn ta hơi sượng sùng.
Phía sau, Hùng đi cạnh Mai và Lan, không ngừng bàn tán. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng nhăn lại vẻ thích thú. "Thấy chưa, Long nhà mình là nhất!" cậu nói nhỏ với Mai và Lan, vẻ mặt đầy tự hào, như thể chính cậu vừa lập công vậy. "Tùng có mà đứng xó!"
Mai khẽ cười, gật đầu đồng tình. Đôi mắt đeo kính của cô ánh lên sự tinh tường. "Đúng là Long luôn biết cách giải quyết vấn đề một cách thông minh nhất. Linh chắc chắn cảm thấy rất an toàn khi có cậu ấy bên cạnh." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự thấu hiểu. Cô nhìn Linh, rồi nhìn Long, trong lòng thầm mong cho hai người bạn của mình.
Lan, như thường lệ, nói thẳng thừng hơn. Giọng cô rõ ràng, dứt khoát. "Cái tên Tùng đó cứ thích làm màu. May mà Long kịp thời." Cô lắc đầu, rõ ràng không mấy thiện cảm với cách Tùng thể hiện.
Lời nói của các bạn tuy nhỏ, nhưng Linh vẫn nghe thấy loáng thoáng. Cô khẽ mỉm cười. Đúng vậy, cô cảm thấy an toàn. Một cảm giác an toàn mà cô chưa từng cảm nhận được một cách rõ ràng đến thế. Hành động của Long không chỉ là sự nhanh trí, mà còn là một bản năng bảo vệ, một lời khẳng định không lời về sự quan tâm của cậu dành cho cô. Sự an toàn và tin tưởng này sẽ là nền tảng vững chắc cho những cảm xúc sâu sắc hơn mà cô dành cho Long, giúp cô kiên định hơn với tình cảm của mình trong tương lai. Cô uống một ngụm nước lớn, cảm thấy sảng khoái và tỉnh táo hơn hẳn. Nhìn Long, cô thấy cậu vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại lướt qua cô, như một tia nắng ấm áp và che chở. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Long đã sẵn sàng cho điều đó.
***
Buổi trưa, khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, nơi tạm thời được trưng dụng thành nhà ăn tập trung của hội trại, tràn ngập âm thanh và mùi vị. Dù là ban ngày, nhưng những dãy đèn lồng rực rỡ sắc màu vẫn được thắp sáng lờ mờ, tạo nên một không khí lễ hội đặc trưng. Tiếng bát đĩa lách cách, tiếng trò chuyện rôm rả của hàng trăm học sinh hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của tuổi trẻ. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi: mùi hải sản nướng xộc lên mũi, mùi phở bò nghi ngút khói, mùi gỏi cuốn thanh mát, mùi chè ngọt dịu... tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Nhóm Long, Linh, Hùng, Mai, Lan tìm được một bàn trống ở góc khuất hơn một chút, nơi không quá ồn ào. Sau khi lấy đồ ăn, cả bọn ngồi xuống, bắt đầu thưởng thức bữa trưa.
Tùng, với dáng vẻ sành điệu và đôi mắt sắc sảo, lại một lần nữa tiếp cận Linh. Hắn ta không ngồi cùng bàn với nhóm của Long, mà đi thẳng đến quầy gọi món, rồi quay lại với vẻ mặt đầy tự tin. "Linh ơi, cậu thích ăn gì? Để tớ gọi cho cậu suất hải sản đặc biệt nhất nhé! Nghe nói ở đây có món tôm hùm nướng phô mai ngon tuyệt cú mèo đấy!" Tùng nói lớn, giọng điệu dứt khoát, cố ý để mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy. Hắn ta nhìn Linh, rồi liếc nhanh sang Long, như một lời thách thức ngầm. Khuôn mặt hắn ta hiện rõ vẻ tự mãn, cứ như thể hắn đang nắm chắc phần thắng trong tay vậy.
Linh hơi bối rối, cô không muốn nhận sự hào nhoáng này từ Tùng. "Thôi Tùng, tớ ăn cái này là đủ rồi..." Cô chỉ vào đĩa cơm rang hải sản của mình, cố gắng từ chối một cách lịch sự nhất. "Cậu không cần phải... làm thế đâu."
Ngay lúc đó, Long, người nãy giờ vẫn im lặng ngồi cạnh Linh, bỗng đứng dậy. Cậu không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Linh, rồi bước đi về phía một quầy hàng khác. Ánh mắt hổ phách của cậu vẫn trầm tĩnh, không hề có một chút cảm xúc nào bị lộ ra trước sự phô trương của Tùng.
Mai, ngồi đối diện Linh, khẽ thì thầm, đôi mắt sáng thông minh của cô lướt qua Tùng với một vẻ khó chịu. "Sao Tùng cậu ấy cứ làm quá lên thế nhỉ? Cậu ấy lúc nào cũng muốn thể hiện." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ ngán ngẩm.
Lan gật đầu lia lịa, tay cầm đũa gõ nhẹ vào cạnh bát. "Đúng là làm màu! Linh có cần cái thứ đắt tiền đó đâu, cậu ấy chỉ thích những món ăn quen thuộc thôi mà." Lan nói thẳng thừng, không hề kiêng nể. Hùng ngồi bên cạnh cũng gật gù đồng tình, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu tỏ vẻ khinh khỉnh.
Tùng nghe loáng thoáng lời Mai và Lan, hắn ta hơi nhăn mặt nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin. Hắn ta vẫn đứng đó, như một bức tượng chờ đợi, với hy vọng Linh sẽ thay đổi ý định. "Linh, cứ để tớ lo. Cậu xứng đáng được hưởng những thứ tốt nhất mà!" Hắn ta cố gắng thuyết phục, giọng điệu ngọt ngào hơn, nhưng lại càng khiến Linh cảm thấy không thoải mái.
Linh chỉ biết mỉm cười gượng gạo. Cô không thích sự chú ý quá mức này, cũng không thích việc Tùng cứ cố gắng phô trương. Cô cảm thấy áp lực và khó chịu, như thể mình đang bị đặt vào một tình huống khó xử trước mặt mọi người. Cô ước gì Tùng đừng làm như vậy, ước gì mọi chuyện có thể đơn giản hơn.
Đúng lúc đó, Long quay lại. Trên tay cậu là một đĩa gỏi cuốn xanh mướt, những miếng gỏi được cuộn chặt, bên trong lộ ra màu tôm hồng, rau xanh tươi mát. Món gỏi cuốn quen thuộc, thanh đạm và là một trong những món ăn yêu thích của Linh. Long lặng lẽ đặt đĩa gỏi cuốn lên bàn, ngay trước mặt Linh, không nói thêm một lời nào. Cậu chỉ khẽ nhìn cô, ánh mắt như muốn nói: "Cậu cứ ăn đi."
Linh nhìn đĩa gỏi cuốn, rồi nhìn Long. Một nụ cười nhẹ, thực sự thoải mái và tự nhiên, nở trên môi cô. Sự bất ngờ, rồi đến sự ấm áp lan tỏa khắp trái tim. Cô không ngờ Long lại nhớ rõ món cô thích đến vậy, và lại hành động một cách tinh tế, không ồn ào. "Cảm ơn cậu, Long." Giọng cô lần này thật sự chân thành và tràn đầy niềm vui. Sự xuất hiện của đĩa gỏi cuốn như một làn gió mát lành xua tan đi sự khó chịu mà Tùng vừa gây ra.
Tùng đứng sững lại, ánh mắt hắn ta tối sầm lại khi nhìn thấy Long đặt đĩa gỏi cuốn trước mặt Linh. Hắn ta đã cố gắng làm mọi thứ trở nên thật đặc biệt, thật hoành tráng, nhưng Long chỉ bằng một hành động nhỏ, một sự tinh tế không lời, đã hoàn toàn chiếm lấy được nụ cười của Linh và khiến sự phô trương của hắn ta trở nên vô nghĩa. Cảm giác thất bại và bị vượt mặt lại một lần nữa dâng lên trong lòng Tùng, khiến hắn ta càng thêm bực bội. Hắn ta nghiến răng, quay người bước đi, bỏ lại sau lưng sự ồn ào của khu ẩm thực.
Long vẫn ngồi đó, trầm tĩnh như mọi khi, bắt đầu dùng bữa. Cậu không hề nhìn về phía Tùng, như thể Tùng không hề tồn tại. Cậu chỉ tập trung vào đĩa đồ ăn của mình, và thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh, đảm bảo cô đã cảm thấy thoải mái hơn. Linh cảm thấy bất ngờ và thoải mái hơn hẳn với sự tinh tế của Long. Cử chỉ của Tùng, dù ý tốt, nhưng lại quá gượng gạo và không cần thiết. Ngược lại, hành động của Long, giản dị mà sâu sắc, đã chạm đến trái tim cô một cách tự nhiên nhất. Cô nhận ra, Long không cần phải nói nhiều hay làm gì to tát, chỉ những hành động nhỏ nhặt, xuất phát từ sự quan tâm thật lòng, cũng đủ khiến cô cảm thấy được yêu thương và thấu hiểu.
***
Buổi chiều tà, khi ánh nắng đã ngả màu vàng dịu, nhuộm lên mặt hồ trong Công viên Bình Minh một sắc màu lãng mạn, Linh tìm cho mình một chiếc ghế đá dưới bóng cây cổ thụ. Nơi đây yên tĩnh hơn hẳn so với khu vực trung tâm của hội trại, chỉ có tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần đó, cùng với tiếng lá xào xạc mỗi khi có làn gió nhẹ thoảng qua. Mùi cỏ xanh tươi quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ một khóm cây gần đó, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và bình yên.
Linh ngồi một mình, lật giở từng trang cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Những trang giấy trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bởi những dòng chữ viết tay nắn nót, những nét vẽ nguệch ngoạc và cả những dán nhỏ xinh xắn. Cô không viết gì nhiều, chỉ là những dòng suy nghĩ rời rạc, những cảm xúc mơ hồ mà cô muốn ghi lại trước khi chúng tan biến. Cô nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong ngày, từ màn "cứu nguy" đầy nhanh trí của Long trong nhà kho cũ, đến việc cậu tinh tế đưa cho cô chai nước lọc, và cả đĩa gỏi cuốn mà cậu lặng lẽ mang đến bữa trưa.
Cô vô thức so sánh Long và Tùng. Tùng thì luôn cố gắng tạo ra sự chú ý, làm những điều lớn lao, phô trương để gây ấn tượng. Nhưng những hành động đó, thay vì khiến cô cảm động, lại thường khiến cô cảm thấy gượng gạo, đôi khi là áp lực. Ngược lại, Long không nói nhiều, cũng không cần phải thể hiện. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát, và khi cô cần, cậu xuất hiện đúng lúc, đúng cách, mang đến sự an toàn và thoải mái một cách tự nhiên nhất. Cảm giác được Long che chở, được cậu thấu hiểu, mang lại cho cô một sự bình yên lạ kỳ. Nó không mãnh liệt như những cơn sóng lớn, nhưng lại sâu lắng và bền bỉ như dòng nước ngầm, tưới mát tâm hồn cô.
"Tớ không cố ý, nhưng... cách Long quan tâm tớ nó khác lắm," cô khẽ viết vào sổ, dòng chữ hơi run. "Tớ thấy bình yên hơn khi ở bên cậu ấy." Cô bỗng thấy mình đang đặt câu hỏi về cảm xúc thật của mình, liệu đây có phải là một sự rung động sâu sắc hơn những gì cô từng nghĩ?
Đúng lúc đó, Mai và Lan xuất hiện. Hai cô bạn thân nhẹ nhàng bước đến, Mai vẫn đeo kính cận, tay ôm một cuốn sách, còn Lan thì năng động, tóc búi gọn gàng. "Linh, cậu ngồi đây làm gì một mình vậy?" Mai hỏi nhỏ nhẹ, giọng điệu đầy quan tâm.
Linh ngẩng đầu lên, khép cuốn sổ lại. "Tớ chỉ đang nghĩ một chút... về Long và Tùng." Cô không giấu giếm, bởi Mai và Lan là những người cô tin tưởng nhất.
Lan ngồi phịch xuống ghế đá bên cạnh Linh, hơi thở còn phì phò. "À, tớ đoán ngay mà! Cậu so sánh họ à?" Lan hỏi thẳng thắn, đôi mắt tinh nhanh nhìn xoáy vào Linh.
Linh hơi bối rối, gật đầu nhẹ. "Tớ không cố ý, nhưng... cách Long quan tâm tớ nó khác lắm. Tớ thấy bình yên hơn." Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. "Tùng thì cứ làm những thứ to tát, ồn ào. Còn Long... Long chỉ cần làm những điều nhỏ nhặt thôi, nhưng nó lại khiến tớ cảm thấy... an toàn và được hiểu." Cô nhìn về phía mặt hồ lấp lánh ánh nắng chiều, cảm thấy một sự bối rối dễ chịu trong lòng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy chậm rãi nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Mai đặt cuốn sách xuống, đưa tay vuốt nhẹ tóc Linh. "Thế là tốt mà, Linh. Cậu cần một người khiến cậu cảm thấy bình yên, chứ không phải một người chỉ biết gây ồn ào. Long là người như thế đấy." Giọng Mai ấm áp, đầy sự ủng hộ.
Lan cũng gật đầu đồng tình. "Đúng rồi. Tớ thấy Tùng cứ phô trương quá, đôi khi còn hơi ích kỷ nữa. Long thì khác, cậu ấy trầm tĩnh, nhưng luôn biết cách bảo vệ người mình quan tâm."
Ba cô gái ngồi đó, cùng ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống trên mặt hồ Công viên Bình Minh, tiếng nói chuyện của họ nhỏ dần, chỉ còn lại những suy tư và cảm xúc được chia sẻ. Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nói ra những điều này, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ. Sự nhận thức rõ ràng của Linh về sự khác biệt giữa Long và Tùng là bước đệm quan trọng để cô kiên định hơn với tình cảm của mình trong các chương sau.
Ánh nắng chiều dần tắt, mang theo hơi se lạnh của buổi tối. Một chiếc bóng cao lớn đổ dài trên mặt đất, che phủ lấy Linh. "Trời tối rồi, cậu có lạnh không?" Giọng Long trầm ấm vang lên ngay phía sau, khiến Linh giật mình quay lại.
Long đứng đó, ánh mắt hổ phách vẫn trầm tĩnh nhưng đầy sự quan tâm. Trên tay cậu là một chiếc khăn khoác nhẹ màu be, nhìn có vẻ mới và sạch sẽ. Cậu không đợi Linh trả lời, chỉ nhẹ nhàng khoác chiếc khăn lên vai cô. Mùi vải mới, pha lẫn mùi hương dịu nhẹ của Long, bao bọc lấy Linh, mang lại một cảm giác ấm áp và an toàn đến lạ. Cậu không nói nhiều, chỉ đơn giản là hành động, và hành động đó đã nói lên tất cả.
Linh ngước nhìn Long, trái tim cô bỗng rung lên một nhịp. Cô cảm nhận được hơi ấm từ chiếc khăn, từ sự quan tâm thầm lặng của cậu. Khuôn mặt cô ửng hồng. "Cảm ơn cậu, Long," cô lí nhí, giọng nói nhỏ hơn cả tiếng gió xào xạc. Sự quan tâm thầm lặng của Long sẽ tiếp tục củng cố tình cảm của Linh, chuẩn bị cho lời tỏ tình sắp tới.
Long khẽ gật đầu, môi cậu nở một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh Linh, không quá gần, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của cậu. Cảnh sắc Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, lúc này như một bức tranh thủy mặc, huyền ảo và lãng mạn. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, phản chiếu xuống mặt hồ lấp lánh như ngàn sao.
Phía xa, Tùng đứng tựa vào một gốc cây, ánh mắt sắc sảo của hắn ta dõi theo Long và Linh. Khuôn mặt hắn ta hiện rõ sự bực bội và ghen tỵ. Hắn ta đã cố gắng, đã chủ động, đã phô trương, nhưng Long lại luôn là người chiến thắng trong những khoảnh khắc quan trọng nhất. Cảm giác thất bại và bị vượt mặt khiến Tùng càng thêm quyết tâm. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông xuôi. Sự bực bội của Tùng báo hiệu những nỗ lực cạnh tranh gay gắt hơn, có thể đẩy Long và Linh vào những tình huống khó khăn hơn nữa để thử thách tình cảm của họ.
Long cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tùng từ phía xa, nhưng cậu không quay đầu lại. Cậu chỉ tập trung vào Linh đang ngồi cạnh mình, vào cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu sẽ bảo vệ Linh, sẽ chứng minh tình cảm của mình bằng hành động, dù cho mọi chuyện có khó khăn đến đâu đi chăng nữa. Gió biển mặn mòi từ xa thoảng qua, mang theo hương vị của sự tự do và những lời hứa hẹn. Linh quay sang nhìn Long, trong ánh mắt cô là sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối.