Rực rỡ thanh xuân
Chương 233

Bóng Hình Che Chở Giữa Lối Mòn

4267 từ
Mục tiêu: Diễn tả một sự cố nhỏ xảy ra trong hội trại, nơi Linh gặp nguy hiểm nhẹ.,Khắc họa hành động bảo vệ dũng cảm, nhanh nhạy và chân thành của Long đối với Linh.,Làm Linh xúc động sâu sắc trước sự quan tâm của Long, củng cố tình cảm và niềm tin của cô dành cho cậu.,Phác họa sự tức giận và thất vọng của Tùng khi Long tiếp tục chiếm ưu thế trong mắt Linh.,Đẩy mạnh xung đột cảm xúc và tăng cường sự gần gũi giữa Long và Linh, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 4.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Romantic, emotional, tense (briefly), hopeful
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng chiều dần tắt, mang theo hơi se lạnh của buổi tối. Một chiếc bóng cao lớn đổ dài trên mặt đất, che phủ lấy Linh. "Trời tối rồi, cậu có lạnh không?" Giọng Long trầm ấm vang lên ngay phía sau, khiến Linh giật mình quay lại. Long đứng đó, ánh mắt hổ phách vẫn trầm tĩnh nhưng đầy sự quan tâm. Trên tay cậu là một chiếc khăn khoác nhẹ màu be, nhìn có vẻ mới và sạch sẽ. Cậu không đợi Linh trả lời, chỉ nhẹ nhàng khoác chiếc khăn lên vai cô. Mùi vải mới, pha lẫn mùi hương dịu nhẹ của Long, bao bọc lấy Linh, mang lại một cảm giác ấm áp và an toàn đến lạ. Cậu không nói nhiều, chỉ đơn giản là hành động, và hành động đó đã nói lên tất cả.

Linh ngước nhìn Long, trái tim cô bỗng rung lên một nhịp. Cô cảm nhận được hơi ấm từ chiếc khăn, từ sự quan tâm thầm lặng của cậu. Khuôn mặt cô ửng hồng. "Cảm ơn cậu, Long," cô lí nhí, giọng nói nhỏ hơn cả tiếng gió xào xạc. Sự quan tâm thầm lặng của Long sẽ tiếp tục củng cố tình cảm của Linh, chuẩn bị cho lời tỏ tình sắp tới. Long khẽ gật đầu, môi cậu nở một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh Linh, không quá gần, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của cậu. Cảnh sắc Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, lúc này như một bức tranh thủy mặc, huyền ảo và lãng mạn. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, phản chiếu xuống mặt hồ lấp lánh như ngàn sao. Phía xa, Tùng đứng tựa vào một gốc cây, ánh mắt sắc sảo của hắn ta dõi theo Long và Linh. Khuôn mặt hắn ta hiện rõ sự bực bội và ghen tỵ. Hắn ta đã cố gắng, đã chủ động, đã phô trương, nhưng Long lại luôn là người chiến thắng trong những khoảnh khắc quan trọng nhất. Cảm giác thất bại và bị vượt mặt khiến Tùng càng thêm quyết tâm. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông xuôi. Sự bực bội của Tùng báo hiệu những nỗ lực cạnh tranh gay gắt hơn, có thể đẩy Long và Linh vào những tình huống khó khăn hơn nữa để thử thách tình cảm của họ. Long cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tùng từ phía xa, nhưng cậu không quay đầu lại. Cậu chỉ tập trung vào Linh đang ngồi cạnh mình, vào cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu sẽ bảo vệ Linh, sẽ chứng minh tình cảm của mình bằng hành động, dù cho mọi chuyện có khó khăn đến đâu đi chăng nữa. Gió biển mặn mòi từ xa thoảng qua, mang theo hương vị của sự tự do và những lời hứa hẹn. Linh quay sang nhìn Long, trong ánh mắt cô là sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng thứ ba rạng rỡ và trong lành chào đón các đội tham gia Hội trại Thanh Xuân. Ánh nắng vàng như mật ong trải dài trên những lối đi lát gạch sạch sẽ của Công viên Bình Minh, len lỏi qua tán lá xanh mướt của những hàng cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Không khí sớm mai vẫn còn vương vấn chút hơi sương mờ ảo, mang theo mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm và hương hoa lài thoang thoảng từ những khóm hoa được chăm sóc kỹ lưỡng dọc lối đi. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong vòm cây, tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước nhỏ ở trung tâm công viên hòa cùng tiếng cười nói và trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, đánh thức cả không gian.

Các đội học sinh đã tập trung đông đủ tại khu vực Cổng đá cổ kính, nơi khởi đầu cho thử thách mới mang tên "Vượt Qua Vực Sâu". Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài màu xanh ngọc bích, đứng trên một bục gỗ nhỏ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực của cô vang vọng khắp không gian. Nụ cười tươi tắn thường trực trên môi cô giáo chủ nhiệm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm túc và mong chờ.

"Chào mừng các em đến với thử thách tiếp theo của Hội trại Thanh Xuân!" cô Lan Anh bắt đầu, tay cầm một chiếc loa nhỏ. "Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá một phần khác của Công viên Bình Minh, một con đường mòn xuyên rừng với nhiều chướng ngại vật tự nhiên. 'Vượt Qua Vực Sâu' không chỉ là thử thách tốc độ, mà còn là bài học về tinh thần đồng đội và sự cẩn trọng!" Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, đặc biệt dừng lại ở đội của Long và Linh. "Các em phải luôn nhớ, an toàn là trên hết. Hãy hỗ trợ lẫn nhau, quan sát kỹ địa hình và đừng bao giờ tách khỏi đội. Các em là tương lai của đất nước! Sự đoàn kết sẽ giúp các em vượt qua mọi khó khăn!"

Đội của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đứng ngay hàng đầu, gương mặt ai nấy đều lộ rõ sự hứng khởi và một chút lo lắng. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, đứng vững chãi như một cây tùng. Cậu mặc chiếc áo phông đồng phục xanh lá của đội, tôn lên vóc dáng khỏe khoắn. Đôi mắt hổ phách của cậu lướt qua con đường mòn gập ghềnh phía trước, đánh giá từng chi tiết nhỏ. Cậu không nói gì nhiều, nhưng sự trầm tĩnh và ánh mắt sắc sảo của cậu toát lên một sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Ngọc Linh đứng cạnh Long, mái tóc dài đen óng ả buộc cao gọn gàng để thuận tiện cho việc di chuyển. Cô mặc chiếc quần jean năng động và áo phông của đội, trông tươi tắn và tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, đôi mắt to tròn long lanh của cô vẫn ẩn chứa chút bối rối khi nhìn vào con đường mòn lẩn khuất sau những tán cây. Cô không quen lắm với những hoạt động dã ngoại đòi hỏi thể lực và sự khéo léo như thế này, nhưng cô luôn cố gắng hết sức.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đứng bên cạnh Linh. Cậu luôn là người khuấy động không khí bằng những câu nói vui vẻ. "Cố lên Linh! Đi cẩn thận nhé!" Hùng nói lớn, vỗ vai cô một cách thân thiện, nụ cười híp mí quen thuộc. "Có Long ở đây thì cậu cứ yên tâm đi!"

Linh cười nhẹ, gật đầu. Cô cảm thấy ấm áp hơn khi có những người bạn này bên cạnh. Cô liếc nhìn Long, bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình. Long chỉ khẽ gật đầu, môi cậu mím lại một cách quen thuộc. Khi cô Lan Anh dặn dò xong, các đội bắt đầu di chuyển theo thứ tự. Long, như thể một bản năng, khẽ nghiêng người về phía Linh, giọng trầm ấm thì thầm, chỉ đủ để cô nghe thấy: "Cứ đi sát tớ." Một câu nói ngắn gọn, đơn giản, nhưng lại mang đến cho Linh một cảm giác an toàn đến lạ, xua tan đi phần nào sự lo lắng trong lòng cô. Tim cô bỗng đập nhanh hơn một chút, một sự rung động nhẹ nhàng và khó tả.

Phía sau đội của Long, Nguyễn Trọng Tùng và các thành viên trong đội của cậu ta cũng đang chuẩn bị. Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và bộ đồng phục được chỉnh tề hơn hẳn những người khác, đứng sừng sững, ánh mắt sắc sảo không ngừng dõi theo từng cử chỉ của Long và Linh. Khuôn mặt điển trai của cậu ta hiện rõ vẻ khó chịu và ghen tỵ khi chứng kiến sự gần gũi thầm lặng giữa Long và Linh. Tùng đã cố gắng tạo ấn tượng với Linh bằng mọi cách có thể, từ những hành động phô trương đến những lời nói ngọt ngào, nhưng dường như Long chỉ cần một hành động nhỏ, một ánh mắt, hay một câu nói thì thầm cũng đủ để chiếm trọn sự chú ý của cô. Một ý nghĩ đen tối thoáng qua trong đầu Tùng: cậu ta sẽ không để Long dễ dàng như vậy. Tùng siết chặt nắm tay, quyết tâm sẽ tìm cơ hội để vượt qua Long trong thử thách này. Cậu ta sẽ không chấp nhận thất bại.

Các đội bắt đầu tiến vào con đường mòn. Đội của Long dẫn đầu. Long luôn giữ một khoảng cách rất gần với Linh, đôi khi chỉ là nửa bước chân. Cậu không cố tình thể hiện sự bảo vệ một cách phô trương, mà đó là một bản năng tự nhiên, một sự quan tâm thầm lặng đã ăn sâu vào tính cách của cậu. Linh cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của Long ngay bên cạnh, và điều đó khiến cô cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết của rừng cây và gió biển thoang thoảng, sẵn sàng đối mặt với thử thách.

***

Con đường mòn dẫn sâu vào lòng Công viên Bình Minh, ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ cao vút, giờ đây trở nên gập ghềnh và khó đi hơn hẳn so với tưởng tượng ban đầu của Linh. Tiếng gió rít nhẹ qua các tán cây, tạo ra những âm thanh rì rào như lời thì thầm của rừng già. Lá cây xào xạc dưới mỗi bước chân, hòa cùng tiếng chim hót líu lo vọng lại từ xa, tạo nên một không gian vừa yên bình vừa ẩn chứa những thử thách bất ngờ. Mùi ẩm ướt của đất, của rêu phong bám trên những phiến đá, cùng hương lá khô mục nát quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, mang đến một cảm giác hoang sơ, nguyên thủy. Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn khi đường đi ngày càng khó khăn, với những đoạn dốc đá phủ rêu xanh mướt, trơn trượt và những rễ cây cổ thụ nổi lên như những con rắn khổng lồ, sẵn sàng làm vấp ngã bất cứ ai không cẩn trọng. Ánh nắng ban trưa cố gắng len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh và những mảng tối mờ ảo, khiến việc quan sát địa hình càng thêm khó khăn.

Linh, với dáng người nhỏ nhắn và vốn không quen với những địa hình hiểm trở như thế này, từng bước một cẩn trọng di chuyển. Đôi mắt to tròn của cô không ngừng quan sát những phiến đá, những rễ cây, cố gắng tìm cho mình một chỗ đặt chân an toàn. Cô thở dốc nhẹ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng vẫn kiên trì tiến lên. Mỗi khi có một đoạn đường dốc hơn, hay một phiến đá phủ rêu trơn trượt, cô lại vô thức liếc nhìn Long. Và Long, như thể đọc được suy nghĩ của cô, luôn ở ngay phía sau, ánh mắt hổ phách không rời khỏi Linh, đầy vẻ cảnh giác và sẵn sàng. Cậu di chuyển một cách vững chãi, nhẹ nhàng, từng bước chân đều chắc chắn.

"Đường khó quá..." Linh thở dốc, giọng nói hơi run rẩy, khẽ rùng mình khi chân cô suýt trượt trên một phiến đá ẩm ướt. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, sự lo lắng bắt đầu len lỏi.

Long ngay lập tức đáp lại, giọng trầm ấm nhưng đầy dứt khoát: "Cẩn thận, có rêu." Cậu nói, đồng thời khẽ nghiêng người, bàn tay phải của cậu đã sẵn sàng để đỡ lấy cô nếu có bất trắc. Cậu nhận ra sự bất an trong đôi mắt của Linh, và bản năng bảo vệ trong cậu trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu không thể để cô gặp nguy hiểm. Long biết Linh không phải là người yếu đuối, nhưng trong môi trường này, sự cẩn trọng là điều cần thiết. Cậu đã lường trước được những khó khăn của chặng đường này từ trước, và đã tự nhủ phải luôn chú ý đến cô.

Phía sau, Tùng và đội của cậu ta đang cố gắng bám sát. Tùng, với đôi mắt sắc sảo, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Cậu ta nhìn thấy sự khó khăn của Linh, nhìn thấy sự quan tâm thầm lặng của Long, và một tia sáng lóe lên trong đầu cậu ta. 'Cơ hội của mình đây rồi,' Tùng thầm nghĩ. Cậu ta tính toán, nếu Linh gặp chuyện, cậu ta có thể lao tới "anh hùng cứu mỹ nhân", thể hiện bản thân mình trước mặt cô, và chiếm lại ưu thế từ Long. Khuôn mặt Tùng thoáng hiện lên một nụ cười nửa miệng đầy tự tin. Cậu ta đã chuẩn bị sẵn sàng để hành động, để chứng tỏ mình mới là người xứng đáng với Linh.

Đường mòn tiếp tục uốn lượn, dẫn đến một đoạn dốc ngắn nhưng khá hiểm trở, với những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau, bề mặt phủ đầy lớp rêu xanh mướt và ẩm ướt do hơi nước từ con suối nhỏ gần đó. Linh hít thở sâu, cố gắng giữ thăng bằng. Cô đặt chân lên một phiến đá có vẻ vững chắc, nhưng ngay khi trọng lượng cơ thể dồn xuống, cô cảm thấy một sự trượt dài đáng sợ. Lớp rêu trơn tuột dưới đế giày, khiến cô mất thăng bằng hoàn toàn.

"Á!" Linh kêu lên một tiếng thất thanh, hai tay chới với trong không khí, cả cơ thể cô bắt đầu ngả nghiêng về phía con dốc đá nhỏ. Khoảnh khắc ấy dường như kéo dài vô tận, mọi thứ xung quanh Linh như chậm lại. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi bất chợt ập đến, hình ảnh mình ngã xuống, va đập vào những phiến đá sắc nhọn hiện lên trong tâm trí.

Nhưng Long đã nhanh hơn bất cứ suy nghĩ nào. Ngay khi Linh vừa kêu lên, cậu đã phản ứng như một bản năng được rèn giũa. Trong một tích tắc, cậu sải bước chân dài, với tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Linh. Bàn tay Long rắn chắc, mạnh mẽ, giữ chặt lấy cô. Cùng lúc đó, cậu xoay người một cách dứt khoát, dùng tấm lưng rộng vững chãi của mình để đỡ lấy Linh khi cô mất kiểm soát, suýt ngã xuống con dốc. Cú đỡ mạnh mẽ nhưng cũng rất nhẹ nhàng, khiến Linh không hề cảm thấy đau đớn, mà thay vào đó là một cảm giác được bao bọc, được che chở đến lạ.

Cả hai đứng sát vào nhau trong khoảnh khắc đó, gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Long, nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của cậu qua lớp áo. Mùi hương nam tính, mạnh mẽ của Long bao trùm lấy cô, xua tan đi nỗi sợ hãi và thay vào đó là một cảm giác bình yên, an toàn đến khó tin. Linh ngước nhìn lên, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt hổ phách của Long. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy một sự lo lắng thoáng qua trong ánh mắt cậu, nhưng cũng đầy sự kiên định và quyết đoán.

"Cậu có sao không?" Giọng Long trầm ấm vang lên, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cậu vẫn giữ chặt tay Linh, đảm bảo cô đã đứng vững hoàn toàn.

Phía sau, Tùng, người chỉ cách đó vài bước chân, đã giật mình định lao tới khi thấy Linh chới với. Nhưng tất cả đã quá muộn. Hành động nhanh như chớp của Long đã khiến cậu ta không kịp phản ứng. Tùng đứng sững lại, bàn tay vẫn còn đang vươn ra giữa không trung. Khuôn mặt cậu ta thoáng qua một vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang bực bội và thất vọng. Lại một lần nữa, Long đã vượt mặt cậu ta, lại một lần nữa Long là người xuất hiện kịp thời để bảo vệ Linh. Cái nắm tay của Tùng siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt cậu ta rực lên lửa giận, dõi theo Long và Linh, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực và uất ức khó tả.

Linh vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã hoàn toàn đứng vững. Cô nhìn Long, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn giữa sự sợ hãi vừa qua và lòng biết ơn vô hạn. Long không chỉ cứu cô khỏi một cú ngã đau điếng, mà còn cứu cô khỏi nỗi lo lắng, sự bối rối của chính mình. Sự tin tưởng và dựa dẫm của Linh vào Long ngày càng lớn, tạo tiền đề vững chắc cho việc cô đón nhận lời tỏ tình của cậu.

***

Long và Linh đã an toàn ngồi nghỉ tại một khu vực bằng phẳng, dưới bóng mát của một cây cổ thụ to lớn, rợp bóng. Không khí ở đây dịu mát hơn hẳn, tiếng chim hót líu lo không ngừng, và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm ái. Mùi cỏ xanh, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, xoa dịu đi sự căng thẳng vừa qua. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, hoàn toàn trái ngược với khoảnh khắc đầy kịch tính vừa xảy ra trên con đường mòn dốc đá.

Linh vẫn còn hơi run, đôi vai cô khẽ nhún lên từng nhịp thở gấp gáp. Khuôn mặt cô ửng hồng không chỉ vì sự cố vừa qua mà còn vì cảm giác tim đập loạn xạ mỗi khi Long nhìn cô. Cô không rời mắt khỏi Long, ánh mắt long lanh đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ. Cậu ấy đã nhanh nhẹn và dũng cảm đến thế. Cậu ấy đã không hề ngần ngại mà đỡ lấy cô, dùng thân mình che chở cho cô.

"Cảm ơn... cảm ơn cậu, Long," Linh lí nhí, giọng cô vẫn còn run run, nhỏ hơn cả tiếng gió xào xạc. Cô cảm thấy một dòng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng, vừa là sự nhẹ nhõm vì thoát nạn, vừa là sự xúc động sâu sắc trước hành động của Long. Cô biết, đó không phải là sự giúp đỡ xã giao, mà là một sự quan tâm chân thành, một bản năng bảo vệ không chút toan tính.

Long khẽ gật đầu, môi cậu nở một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi. Đôi mắt hổ phách của cậu dịu đi, nhìn Linh đầy sự quan tâm. "Không sao chứ? Có bị đau chỗ nào không?" Cậu đặt tay lên vai Linh một cách nhẹ nhàng nhưng trấn an. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một nguồn năng lượng an toàn. Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long xuyên qua lớp áo, và trái tim cô lại đập loạn thêm một nhịp. Cô lắc đầu, cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng rất hạnh phúc.

Hùng, Mai và Lan, những người vừa chứng kiến toàn bộ sự việc, vội vàng chạy đến. Hùng, với vẻ mặt lo lắng ban đầu, giờ đã thở phào nhẹ nhõm. "Trời đất ơi Linh! Cậu có làm sao không? Long nhanh thật đấy!" Cậu nói, đoạn vỗ nhẹ vào vai Long một cách thán phục. "May mà có cậu đó Long. Không thì Linh đã..."

Mai, cô bạn thân thiết của Linh, với đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính cận, nhìn Long đầy ẩn ý, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Long lúc nào cũng nhanh nhạy như vậy." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn khẳng định điều gì đó mà không cần nói ra. Cô hiểu rõ sự quan tâm của Long dành cho Linh, và cô thầm mừng cho bạn mình.

Lan cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt năng động thường ngày giờ cũng dịu lại. "Làm tớ hết hồn! May quá Linh không sao. Long đúng là..." Cô không nói hết câu, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Long đã nói lên tất cả.

Linh nhìn những người bạn của mình, cảm thấy lòng mình ấm áp. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt cô không còn sự bối rối mà thay vào đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, một cảm xúc mãnh liệt mà cô chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế. Long không chỉ là một người bạn, cậu ấy còn là một điểm tựa vững chắc, là nơi cô có thể tìm thấy sự an toàn tuyệt đối. Mối quan hệ chính thức của Long và Linh sẽ phải đối mặt với những áp lực lớn hơn từ học tập và định hướng tương lai, nhưng với sự tin tưởng này, họ sẽ vững vàng hơn.

Phía xa, cách đó một quãng không xa, Tùng đứng tựa vào một gốc cây, ánh mắt sắc sảo của cậu ta dán chặt vào Long và Linh. Khuôn mặt điển trai của cậu ta giờ đây méo mó vì sự tức giận và thất vọng. Cậu ta đã định lao đến, đã chuẩn bị sẵn sàng cho khoảnh khắc anh hùng, nhưng Long lại một lần nữa cướp mất cơ hội. Cậu ta đã nhìn thấy Linh dựa vào Long, nhìn thấy ánh mắt biết ơn của cô dành cho cậu ta. Một cảm giác bất lực trào dâng trong lòng Tùng, thiêu đốt cậu ta.

"Lại là cậu ta..." Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sự căm tức. Cậu ta siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta không thể chấp nhận sự thật rằng Long luôn là người chiến thắng trong mắt Linh. Long's protective instincts are growing stronger, hinting at the more significant 'tình huống khó khăn tại trại' where he will fully demonstrate his courage. Sự thất bại liên tiếp của Tùng sẽ đẩy cậu ta đến những hành động quyết liệt và có thể gây rắc rối hơn trong tương lai. Cậu ta sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Long cảm nhận được ánh mắt nóng rực từ Tùng, nhưng cậu không quay đầu lại. Cậu chỉ tập trung vào Linh, đảm bảo cô đã hoàn toàn ổn định. Đối với Long, sự an toàn và bình yên của Linh là quan trọng nhất, những ánh mắt ghen tỵ hay sự cạnh tranh từ người khác đều không thể lay chuyển quyết tâm của cậu. Cậu biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, không chỉ là những chặng đường gập ghềnh của hội trại, mà còn là những trở ngại trong việc khẳng định tình cảm của mình. Nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu sẽ luôn bảo vệ Linh, sẽ luôn ở bên cô, dù cho có bất cứ điều gì xảy ra.

Sau một vài phút nghỉ ngơi, cô Lan Anh thông báo các đội tiếp tục hành trình. Đội của Long đứng dậy, sẵn sàng cho chặng đường còn lại. Lần này, Long không chỉ đi sát Linh, mà cậu còn chủ động nắm lấy bàn tay cô, một cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Linh giật mình, nhưng không hề rút tay lại. Ngược lại, cô siết nhẹ bàn tay Long, cảm nhận sự vững chãi và ấm áp truyền từ tay cậu sang mình. Trái tim cô bỗng ấm áp lạ thường.

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa Hạ Long, hai bàn tay đan vào nhau, cùng nhau bước tiếp trên con đường mòn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy chậm rãi nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, ngày càng trở nên mạnh mẽ và kiên định. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang chứng kiến sự gắn kết ngày càng sâu sắc giữa Long và Linh, giữa những khó khăn và những khoảnh khắc che chở đầy cảm xúc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ