Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa Hạ Long, hai bàn tay đan vào nhau, cùng nhau bước tiếp trên con đường mòn. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn có những thử thách, những cuộc đấu tranh để bảo vệ điều mình trân quý. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy chậm rãi nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, ngày càng trở nên mạnh mẽ và kiên định. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang chứng kiến sự gắn kết ngày càng sâu sắc giữa Long và Linh, giữa những khó khăn và những khoảnh khắc che chở đầy cảm xúc.
***
Chặng đường "Vượt Qua Vực Sâu" cuối cùng cũng khép lại, và khi chiều tà buông xuống, khu sinh hoạt chung của Hội trại Thanh Xuân bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Mùi thức ăn nướng thơm lừng từ các bếp lửa nhỏ bắt đầu lan tỏa trong không khí, quyện lẫn với hương cỏ dại và đất ẩm sau cơn mưa buổi sáng, tạo nên một bản giao hưởng của mùi vị và thanh âm. Tiếng cười nói râm ran của học sinh vang vọng khắp nơi, những nhóm bạn túm tụm quanh bàn gỗ dài, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng trên những cành cây, lung linh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang dần buông xuống. Không khí ấm cúng, lãng mạn bao trùm, xua đi cái mệt mỏi sau một ngày dài hoạt động.
Long và Linh đang ngồi cùng nhóm bạn thân thiết của mình – Hùng, Mai, Lan – trên một băng ghế gỗ dài. Sau vụ trượt chân, cô Lan Anh đã sắp xếp để họ có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút trước khi tham gia các hoạt động buổi tối. Linh vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng cảm giác an toàn và tin tưởng khi có Long bên cạnh đã xoa dịu mọi nỗi sợ. Cô thỉnh thoảng quay sang nhìn Long, ánh mắt long lanh chứa chan sự biết ơn và một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai. Cậu ấy đang kể lại một cách vắn tắt về những thử thách trong chặng đường vừa rồi, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.
"Trời đất ơi Linh! Cậu có làm sao không? Long nhanh thật đấy!" Hùng, với vẻ mặt lo lắng ban đầu, giờ đã thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta vốn đã lo lắng cho cô bạn mình từ lúc nghe tin. "May mà có cậu đó Long. Không thì Linh đã..." Hùng nói, đoạn vỗ nhẹ vào vai Long một cách thán phục, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Linh, đôi má vẫn còn ửng hồng vì xúc động, khẽ gật đầu. "Đúng vậy, Long nhanh lắm!" Cô nói, giọng hơi nghẹn lại một chút, nhưng nụ cười trên môi thì lại càng tươi tắn. Cô vô thức dựa nhẹ vào vai Long khi cậu ấy kể chuyện, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai rộng của cậu. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng lan tỏa trong lòng cô, xua tan mọi lo lắng còn sót lại.
Mai, cô bạn thân thiết của Linh, với đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính cận, nhìn Long đầy ẩn ý, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Long lúc nào cũng nhanh nhạy như vậy." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn khẳng định điều gì đó mà không cần nói ra. Cô hiểu rõ sự quan tâm thầm lặng nhưng sâu sắc của Long dành cho Linh, và cô thầm mừng cho bạn mình.
Lan cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt năng động thường ngày giờ cũng dịu lại. "Làm tớ hết hồn! May quá Linh không sao. Long đúng là..." Cô không nói hết câu, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Long đã nói lên tất cả. Mọi người trong nhóm đều cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ khi thấy Linh an toàn.
Long chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt hổ phách ấm áp nhìn Linh, đảm bảo cô thực sự ổn. Cậu không nói nhiều, chỉ đơn giản là lắng nghe và thỉnh thoảng thêm vào vài chi tiết cho câu chuyện thêm phần sinh động. Đối với cậu, việc thấy Linh cười, thấy cô bình yên dựa vào mình, chính là phần thưởng lớn nhất. Cậu biết, Tùng đang ở đâu đó quanh đây, đang quan sát, nhưng Long không để tâm. Sự chú ý của cậu hoàn toàn dành cho Linh.
Xa xa, cách đó một quãng không xa, Nguyễn Trọng Tùng đứng tựa vào một gốc cây to, ánh mắt sắc sảo của cậu ta dán chặt vào Long và Linh. Từng cử chỉ, từng ánh mắt trao đổi giữa hai người đều không thoát khỏi tầm nhìn của cậu ta. Khuôn mặt điển trai của Tùng giờ đây không còn vẻ tự tin thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng và một nỗi bất an lớn dần trong lòng. Cậu ta đã định lao đến cứu Linh, đã chuẩn bị sẵn sàng cho khoảnh khắc anh hùng đó, nhưng Long lại một lần nữa cướp mất cơ hội. Cậu ta đã nhìn thấy Linh dựa vào Long, nhìn thấy ánh mắt biết ơn và tin tưởng của cô dành cho cậu ta. Một cảm giác bất lực và ghen tỵ trào dâng trong lòng Tùng, thiêu đốt cậu ta. Cậu ta siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch.
"Không thể được... mình không thể để mất Linh như vậy," Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sự căm tức và quyết tâm. Cậu ta cảm thấy như Long đang từng chút, từng chút một, cướp đi những gì thuộc về cậu ta. Sự gần gũi ngày càng rõ ràng giữa Long và Linh khiến cậu ta phát điên. Tùng không dễ dàng từ bỏ. Cậu ta sẽ phải hành động.
***
Khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, khu vực ẩm thực đêm của hội trại, được ví như một "Phố Đèn Lồng" thu nhỏ, trở nên náo nhiệt và sôi động hơn bao giờ hết. Hàng chục gian hàng nhỏ được dựng lên, mỗi gian hàng đều được trang trí bằng những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, tỏa ra ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Mùi đồ nướng thơm lừng từ các xiên thịt, hải sản tươi rói, quyện lẫn với hương vị đậm đà của lẩu, vị ngọt ngào của trà sữa và các món ăn vặt đa dạng, lan tỏa trong không khí, kích thích vị giác của mọi người. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng gọi món xôn xao, tiếng nhạc nhẹ từ các quán nhỏ xen lẫn tiếng xì xèo của đồ ăn trên bếp lửa, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, vui tươi.
Đám Long, Linh, Hùng, Mai, Lan hòa vào dòng người đông đúc, cùng nhau dạo quanh để chọn món ăn tối. Linh, vẫn còn cảm thấy chút mệt mỏi nhưng không khí vui vẻ đã giúp cô lấy lại tinh thần. Cô mỉm cười, ngắm nhìn những chiếc đèn lồng lấp lánh, bàn tay vẫn vô thức tìm đến tay Long, như một thói quen tự nhiên đã hình thành. Long cũng không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt luôn dõi theo để đảm bảo cô không bị lạc hay va chạm vào ai trong đám đông.
Đang lúc cả nhóm dừng lại trước một gian hàng bán xiên nướng thơm lừng, Tùng bỗng xuất hiện, như thể cậu ta đã chờ đợi cơ hội này từ lâu. Cậu ta bước đến gần Linh, nở một nụ cười rạng rỡ, che giấu đi sự căng thẳng và lo lắng bên trong.
"Linh, em có ổn không sau vụ trượt chân ban chiều?" Tùng hỏi, giọng nói ngọt ngào và đầy vẻ quan tâm. Cậu ta khéo léo chen vào giữa Linh và Mai, tách cô nàng ra khỏi nhóm bạn một cách tinh tế. "Long nhanh tay thật, nhưng anh cũng lo cho em lắm. Anh đã định chạy tới rồi, nhưng cậu ấy nhanh quá." Tùng cố gắng giảm nhẹ vai trò của Long và tăng thêm sự hiện diện của mình.
Linh hơi giật mình khi Tùng đột ngột xuất hiện. Cô nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng giữ thái độ lịch sự. "Em ổn mà Tùng, cảm ơn cậu đã quan tâm." Cô nói, ánh mắt lướt qua vai Tùng, tìm kiếm Long, người đang đứng cùng Hùng và Lan ở phía bên kia.
Tùng không để ý đến sự ngần ngại của Linh. Cậu ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. "Anh thấy em có vẻ hơi mệt. Có muốn anh đi lấy đồ uống gì mát cho em không? Hay là một chút súp nóng cho ấm bụng?" Cậu ta tiếp tục thể hiện sự quan tâm, cố gắng tạo ra một không gian riêng tư giữa hai người. "Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện riêng một chút. Về... mọi thứ." Giọng Tùng thấp hơn, chứa đầy ẩn ý.
Linh cảm thấy hơi ngột ngạt. Cô không thích những cuộc nói chuyện kiểu này, đặc biệt là trong một không gian đông đúc và ồn ào như vậy. Cô cảm thấy áp lực từ ánh mắt và giọng điệu của Tùng. "Tùng à, tớ..." Linh bắt đầu, nhưng cô không biết phải nói gì để từ chối mà không làm tổn thương cậu ta.
Tùng, dường như đã lường trước phản ứng của Linh, không cho cô cơ hội thoái thác. Cậu ta khéo léo đặt tay nhẹ lên vai cô, một hành động tuy nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa sở hữu và áp đặt. "Đừng lo, chỉ một lát thôi. Anh có chuyện muốn nói rõ với em." Ánh mắt cậu ta kiên định, không cho phép Linh từ chối. Linh khẽ rụt vai, cố gắng giữ khoảng cách một cách vô thức, cảm giác bàn tay Tùng trên vai khiến cô thấy không thoải mái.
Từ xa, Long đã chú ý đến sự căng thẳng trên khuôn mặt Linh. Cậu thấy Tùng áp sát cô, thấy Linh đang cố gắng lùi lại. Đôi mắt hổ phách của Long chợt tối sầm lại. Cậu biết Tùng đang làm gì. Long không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với Hùng và Mai, những người bạn cũng đã nhận ra sự bất thường. Cậu lặng lẽ bước về phía Linh, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết, như một bóng hình che chở đang tiến đến.
***
Khi Phố Đèn Lồng dần thưa người, tiếng nhạc cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, khu vực cắm trại trở nên yên bình và tĩnh lặng hơn. Mùi ẩm ướt của đất và cỏ cây hòa quyện với không khí se lạnh về đêm, tạo nên một không gian có chút huyền ảo dưới ánh trăng mờ ảo và ánh đèn lồng từ xa hắt lại.
Linh, sau khi cố gắng lịch sự từ chối Tùng vài lần, đã bị cậu ta khéo léo dẫn đến một góc khuất hơn, cạnh bờ hồ, nơi không có ai xung quanh. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng. Tùng không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Khuôn mặt cậu ta hiện rõ sự thất vọng và ghen tỵ, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Linh, như muốn xuyên thấu tâm can cô.
"Linh, em không thấy sao? Ai mới là người thực sự quan tâm em?" Tùng bắt đầu, giọng nói gấp gáp, pha lẫn sự trách móc và van nài. Cậu ta tiến sát lại Linh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu. "Anh đã làm mọi thứ vì em, luôn ở bên cạnh em, cố gắng khiến em vui vẻ, tại sao em cứ mãi nhìn về phía Long? Tại sao em lại chỉ thấy cậu ta?"
Linh lùi lại một bước, hai tay siết chặt vào nhau, cảm thấy bối rối và hoảng hốt. Cô không muốn cuộc nói chuyện này, không muốn làm Tùng tổn thương, nhưng cô cũng không biết phải phản ứng thế nào. "Tùng à, tớ... tớ không nghĩ chúng ta nên nói chuyện này ở đây. Và... tớ không có ý đó." Cô cố gắng giải thích, giọng nói nhỏ nhẹ, lắp bắp. "Cậu ấy chỉ là bạn..."
"Bạn ư?" Tùng cười khẩy, nụ cười méo mó. "Bạn mà em dựa vào cậu ta như vậy sao? Bạn mà em luôn dành ánh mắt tin tưởng như vậy sao? Anh đã thấy hết! Anh thấy cách em nhìn Long, cách em tìm kiếm sự che chở từ cậu ta!" Cậu ta nhích lại gần hơn nữa, như muốn dồn Linh vào chân tường. "Anh không thể chịu được nữa, Linh. Anh đã cố gắng rất nhiều, đã cố gắng vượt qua cậu ta, nhưng em luôn chỉ có cậu ta trong mắt!" Ánh mắt Tùng đầy vẻ cầu xin và tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết liệt đáng sợ. "Anh yêu em, Linh. Anh thật sự yêu em. Hơn bất cứ ai."
Linh hoàn toàn bị sốc trước lời tỏ tình đột ngột và đầy áp lực của Tùng. Cô không chuẩn bị cho điều này, và cô cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh toát ra. Cô biết mình phải nói gì đó, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại.
"Anh cần một câu trả lời, Linh," Tùng tiếp tục, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, gần như là một yêu cầu. Cậu ta đặt tay lên vai Linh một lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn, như muốn giữ cô lại. "Em chọn ai? Anh hay Long?"
Linh nhắm mắt lại, cảm thấy một sự sợ hãi dâng lên trong lòng. Cô không muốn lựa chọn, cô không thể lựa chọn như thế này. Ánh trăng mờ ảo hắt xuống bóng dáng hai người, khiến khung cảnh càng thêm căng thẳng. Linh cố gắng đẩy tay Tùng ra, nhưng cậu ta vẫn giữ chặt. Cô cảm thấy ngột ngạt, muốn chạy trốn khỏi tình huống này.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện từ phía sau bụi cây, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Long. Cậu ấy đã ở đó, đã nghe thấy mọi chuyện. Đôi mắt hổ phách của Long khóa chặt vào Tùng, ánh mắt lạnh lùng và cương nghị như muốn đóng băng cả không khí. Cậu không nói một lời nào, chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng sự xuất hiện của cậu đã đủ để tạo ra một luồng khí lạnh lẽo, cắt ngang sự căng thẳng giữa Tùng và Linh. Sự im lặng của Long còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Linh mở mắt, nhìn thấy Long, và một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường ập đến, xua tan nỗi sợ hãi đang bủa vây cô. Long đã đến. Cậu ấy luôn đến đúng lúc.