Ánh nắng ban mai của Hạ Long rải những hạt vàng óng ánh lên những mái ngói đỏ thắm của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua tán lá bàng cổ thụ rợp bóng sân trường, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền gạch sạch sẽ. Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, nhưng hành lang vẫn còn vương vấn những tiếng xì xào, tiếng bước chân vội vã của những học sinh lỡ giờ. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách thoang thoảng cùng với hương hoa đại đầu mùa từ góc sân trường lan tỏa, tạo nên một bầu không khí trong trẻo, rộn ràng, đặc trưng của tuổi học trò.
Ngọc Linh bước đi dọc hành lang, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt cô, vẫn còn chút vấn vương từ buổi chiều hôm trước. Hình ảnh Long gằn giọng khi đóng đinh, và ánh mắt bối rối của cậu khi nhìn cô cười nói với Tùng, cứ chập chờn trong tâm trí cô nàng. Linh tự nhủ, chắc Long chỉ mệt mỏi thôi, hoặc có lẽ cậu ta không thích sự ồn ào của Tùng. Dù sao thì, cậu ấy vẫn là người bạn thân thiết nhất của cô mà. Linh thầm nghĩ, lát nữa vào lớp, cô sẽ hỏi thăm Long xem cậu ấy có ổn không.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, bước chân Linh bỗng chững lại khi cô đi ngang qua một góc hành lang khuất, nơi có ba bóng người đang túm tụm lại. Đó là Loan, Hà và Vy – ba cô bạn cùng khối nổi tiếng là "trùm hóng chuyện" của trường. Giọng nói của họ, dù cố gắng thì thầm, vẫn lọt vào tai Linh trong không khí buổi sáng tĩnh lặng.
"Này, mấy đứa có nghe gì chưa?" Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, ghé sát mặt vào Hà, đôi mắt lấp lánh vẻ tinh quái. "Hôm qua tớ thấy Long với Thùy Chi đi cùng nhau đó! Ở thư viện ấy!"
Hà, cô bạn gầy gò đeo kính cận với vẻ mặt tinh ranh, lập tức xen vào, giọng đầy vẻ thêu dệt: "Thật á? Tớ còn nghe nói cậu ấy có vẻ có ý với Thùy Chi nữa cơ. Chi học giỏi nhất khối, lại xinh xắn, dáng người nhỏ nhắn, tóc đen dài óng ả. Đúng kiểu 'nam thần' với 'nữ thần' luôn chứ gì." Cô nàng đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt liếc nhìn xung quanh như sợ ai đó nghe thấy. "Mấy lần còn thấy Long giảng bài cho Chi nữa đấy. Mấy đứa thấy không, Long chỉ giảng cho Linh thôi, nhưng với Chi thì khác nha. Có khi là 'gia sư riêng' cũng nên."
Vy, cô bạn tròn trịa, thích ăn vặt và hay cười khúc khích, ngây thơ hỏi: "Thế còn Linh thì sao? Long hay đi cùng Linh mà." Cô nàng vừa nói vừa nhấm nháp gói bim bim nhỏ.
Loan khẽ bĩu môi, vẻ mặt khinh khỉnh hiện rõ: "Thì bạn bè thôi chứ gì. Trai tài gái sắc thì nhiều, nhưng Long có vẻ gu khác. Chi mới đúng là gu của Long. Thông minh, trầm tĩnh, lại có chiều sâu." Cô nàng nhún vai, như thể chuyện đã rõ mười mươi. "Linh thì hoạt bát, đáng yêu thật, nhưng mà Long thì lạnh lùng, ít nói. Hai đứa cứ như hai thái cực ấy. Khó mà thành đôi được."
Mỗi từ, mỗi câu nói của Loan, Hà, Vy như những nhát dao vô hình cứa vào tim Linh. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc trở nên tái nhợt. "Gu khác? Long... có người khác sao?" Linh tự nhủ, từng tế bào trong cơ thể cô như đông cứng lại. "Cảm giác này là gì đây?" Tim cô hẫng một nhịp, một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bất ngờ len lỏi vào từng mạch máu. Cô cảm thấy như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Cả thế giới xung quanh dường như chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thì thầm xì xào của ba cô bạn và tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.
Linh đứng sững lại một thoáng, hai bàn tay khẽ siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô muốn quay đầu bước đi, muốn bịt tai lại, muốn phủ nhận tất cả những lời vừa nghe. Nhưng đôi chân cô như bị đóng chặt xuống sàn. Cô không thể tin được những gì mình đang nghe. Long và Thùy Chi? Cái tên ấy, một cô bạn cùng khối, luôn đứng đầu bảng vàng, trầm tính và có vẻ đẹp dịu dàng, thanh thoát. Linh và Chi không thân thiết, nhưng luôn có một sự tôn trọng ngầm dành cho nhau trong học tập. Nhưng giờ đây, cái tên đó lại gắn liền với Long, theo một cách mà Linh chưa từng nghĩ tới.
Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng Linh. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, gượng ép một nụ cười mỏng manh trên môi, dù khóe môi cô run rẩy không kiểm soát. Cô không muốn ba cô bạn kia nhận ra mình đã nghe lén. Linh hít một hơi thật sâu, nén lại cảm giác hụt hẫng đang trỗi dậy, rồi bước nhanh về phía lớp học. Mỗi bước chân của cô đều nặng trịch, như thể đang kéo lê một gánh nặng vô hình. Sân trường vẫn rực rỡ nắng vàng, những hàng cây vẫn xanh tươi, nhưng trong mắt Linh, mọi thứ dường như đã mất đi vẻ tươi sáng vốn có.
Cô ngồi xuống bàn học, đặt cặp sách xuống một cách nặng nề. Đầu óc cô quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn. "Long và Thùy Chi... họ đi cùng nhau? Long giảng bài cho Chi? Gu khác?" Những từ ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Linh như một điệp khúc ám ảnh. Cô liếc nhìn về phía Long, cậu đang ngồi ở bàn trên, vẫn chăm chú lật sách vở, chuẩn bị cho tiết học sắp tới. Bóng lưng rộng, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, bờ vai vững chãi ấy, vẫn là Long mà cô biết. Nhưng giờ đây, trong mắt Linh, cậu dường như xa lạ hơn. Cô cảm thấy một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa hai người.
Cảm giác hụt hẫng ngày càng lớn dần, như một cơn thủy triều dâng lên trong lòng cô. Cô chưa từng cảm thấy thế này bao giờ. Tại sao cô lại khó chịu đến vậy khi nghe tin Long có thể có tình cảm với một người khác? Cô và Long chỉ là bạn bè, bạn thân. Cô luôn tự nhủ như vậy. Nhưng sự thật là, cô luôn cảm thấy đặc biệt khi ở bên Long, khi cậu giảng bài cho cô, khi cậu cười nhẹ với cô. Cô luôn mặc định rằng, cô là người duy nhất được Long đối xử đặc biệt như vậy. Giờ đây, cái đặc quyền ấy dường như đang bị lung lay.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, kéo Linh trở về với thực tại. Cô cố gắng tập trung vào bài giảng của cô giáo, nhưng những con số, những công thức hóa học dường như nhảy múa trước mắt cô, chẳng tài nào lọt vào đầu. Cô liên tục liếc nhìn Long, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một điều gì đó để xua tan đi những nghi ngờ đang giày vò cô. Nhưng Long vẫn vậy, vẫn điềm tĩnh, tập trung. Điều đó càng khiến Linh thêm bối rối. Cậu ấy có thật sự không có gì sao? Hay cậu ấy giỏi che giấu cảm xúc đến vậy?
Suốt giờ học, Linh cứ như người mất hồn. Cô không giơ tay phát biểu như mọi khi, cũng chẳng hề nở một nụ cười nào. Cô nàng chỉ ngồi yên lặng, thỉnh thoảng lại thở dài một cách vô thức. Mùi phấn bảng và mực viết hôm nay dường như cũng nhạt nhòa hơn, không còn cái hương vị quen thuộc, dễ chịu nữa. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trên sàn lớp học, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn Linh.
Đến giờ ăn trưa, Linh theo Mai và Lan xuống canteen. Canteen trường Ánh Dương lúc này ồn ào và nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng va chạm của khay ăn, tiếng nhạc nhẹ từ radio canteen hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Mùi thơm hấp dẫn từ các món ăn như bún chả, phở, cơm rang lan tỏa khắp không gian, kích thích vị giác. Nhưng hôm nay, Linh chẳng cảm thấy đói chút nào. Cô nàng chỉ gọi một suất cơm nhỏ, rồi ngồi thẫn thờ, dùng đũa khuấy đều bát canh mà không hề ăn.
Mai, với dáng người nhỏ nhắn, thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhanh chóng nhận ra sự thay đổi ở cô bạn thân. Cô nàng gác đũa xuống, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. "Linh, cậu sao thế? Sao hôm nay trông cậu cứ thơ thẩn ấy? Sáng giờ trong lớp cũng chẳng nói năng gì." Giọng Mai nhỏ nhẹ, đầy quan tâm.
Lan, cô bạn năng động, mạnh mẽ với mái tóc ngắn ngang vai, cũng đặt khay cơm xuống, nhìn Linh bằng ánh mắt sắc sảo. "Chắc lại nghe lời đồn gì rồi chứ gì?" Lan nói thẳng, đôi mắt tinh nhanh đảo một vòng. "Tớ nghe loáng thoáng vụ Long với Thùy Chi gì đó. Mấy đứa Loan, Hà, Vy cứ xì xào mãi. Cậu cũng nghe rồi à?"
Linh giật mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Mai và Lan, rồi lại cúi gằm mặt xuống bát cơm. "Tớ... tớ không biết nữa." Giọng cô nàng nhỏ xíu, như muốn tan vào không khí ồn ào của canteen. "Tớ thấy hơi khó chịu. Không hiểu sao lại thế." Cô thở dài một tiếng, cảm giác nặng nề trong lòng không cách nào diễn tả thành lời. Nỗi hụt hẫng vẫn còn đó, như một cục nghẹn vướng mắc nơi cổ họng.
Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, an ủi: "Khó chịu vì Long có bạn nữ khác, hay vì Long không nói với cậu?" Mai hỏi, ánh mắt cô nàng đầy thấu hiểu, như thể đã đọc được suy nghĩ trong lòng Linh.
Linh ngước mắt nhìn Mai, rồi nhìn Lan, trong ánh mắt cô nàng là sự bối rối tột độ. "Tớ... tớ cũng không biết nữa." Cô lặp lại, giọng nói càng lúc càng yếu ớt. "Tại sao mình lại hụt hẫng đến thế? Mình và Long... chỉ là bạn thôi mà?" Cô tự hỏi, câu hỏi đó như một mũi dao sắc nhọn đâm vào chính mình. Cô luôn nghĩ rằng mối quan hệ của họ là trong sáng, là tình bạn đẹp đẽ của tuổi học trò. Nhưng giờ đây, cái cảm giác khó chịu này, cái sự ghen tị vu vơ này, nó nói lên điều gì?
Lan thở dài, lắc đầu. "Bạn bè cái gì mà bạn bè. Tớ thấy Long nhìn cậu khác lắm đấy, Linh. Từ hồi Tùng xuất hiện thì cậu ta cứ lầm lì hẳn đi." Lan nói, giọng hơi bực bội. "Mấy cái tin đồn nhảm nhí này ấy mà. Toàn là thêu dệt cho vui. Cậu đừng có tin làm gì cho mệt người."
Mai lại nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn: "Nhưng mà, nếu cậu không vui, không thoải mái thì cứ nói ra. Giữ trong lòng làm gì cho nặng nề. Long không phải là người vô tâm đâu."
Linh khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn bộn bề suy nghĩ. Cô kể lại chi tiết lời đồn mà cô đã nghe được từ sáng. Mai lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù. Lan thì chau mày, tỏ vẻ khó chịu với những lời đồn thổi vô căn cứ.
"Tớ thấy Thùy Chi cũng tốt bụng mà." Lan nói, cố gắng xoa dịu. "Nhưng mà bảo là Long có ý với Chi thì tớ thấy hơi khó tin. Long không phải kiểu người dễ bị lay động đâu. Với lại, cậu ấy hay nhìn cậu, Linh ạ."
Trong lúc ba cô nàng đang trò chuyện, Long và Hùng cũng đang ngồi ở một bàn gần đó. Tiếng cười nói của Hùng vang vọng cả một góc canteen, nhưng Long thì trầm ngâm hơn hẳn. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bàn của Linh. Dáng vẻ u buồn, trầm tính của cô nàng hôm nay khiến Long cảm thấy vô cùng bồn chồn. Linh luôn là tâm điểm của sự náo nhiệt, là ánh nắng rạng rỡ của lớp học. Việc nhìn thấy cô nàng như vậy khiến trái tim Long dấy lên một cảm giác lo lắng khó tả. Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu cảm nhận được một sự xa cách vô hình đang hình thành giữa họ. Cậu nhớ lại ánh mắt khó hiểu của Linh hôm qua, và sự né tránh của cô nàng trong giờ học. "Có chuyện gì vậy Linh?" Long thầm hỏi, lòng nặng trĩu. Cậu muốn đến gần cô, muốn hỏi han, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Buổi học chiều trôi qua trong sự nặng nề của Ngọc Linh. Mùi mực, mùi giấy, mùi gỗ bàn học dường như cũng trở nên ngột ngạt. Cô nàng cố gắng viết bài, cố gắng ghi nhớ những gì thầy cô giảng, nhưng tâm trí cô vẫn mải miết bay bổng theo những lời đồn thổi ác ý. Hoàng hôn Hạ Long bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, nhưng Linh chẳng còn tâm trạng để ngắm nhìn vẻ đẹp ấy.
Tiếng chuông tan học reo vang, dứt khoát và mạnh mẽ, như muốn xé tan đi bầu không khí u ám trong lòng Linh. Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười, tiếng bước chân hối hả tạo nên một khung cảnh náo nhiệt quen thuộc ở cổng trường. Long vội vàng cất sách vở vào cặp, trong lòng dấy lên một sự sốt ruột. Cậu muốn bắt chuyện với Linh, muốn hỏi cô có chuyện gì.
Cậu thấy Linh đang bước nhanh ra cửa lớp, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, nhưng hôm nay lại có vẻ hơi rụt rè. Long vội vàng đi theo, gọi với theo: "Linh!"
Ngọc Linh nghe thấy tiếng Long gọi, bước chân cô khựng lại một chút, nhưng cô không quay đầu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên gương mặt. "Cậu ấy đến rồi," cô thầm nghĩ. Một phần trong cô muốn đối diện với Long, muốn hỏi cậu xem những lời đồn đó có phải là thật không. Nhưng một phần khác lại sợ hãi, sợ hãi khi nghe câu trả lời, sợ hãi khi phải đối mặt với cảm xúc của chính mình.
Long bước đến gần cô nàng, chất giọng trầm ấm của cậu vang lên, nhưng hôm nay lại ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. "Linh, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ không được vui." Đôi mắt hổ phách của Long nhìn thẳng vào Linh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Cậu thấy rõ sự mệt mỏi và nỗi buồn ẩn giấu trong ánh mắt to tròn của cô.
Linh cố gắng nở một nụ cười thật tươi, một nụ cười gượng gạo đến tội nghiệp. "À, tớ... tớ ổn mà. Chắc tại hơi mệt chút thôi." Cô nói, giọng nói không còn trong trẻo và nhiệt huyết như mọi khi, mà có chút khàn khàn, mệt mỏi. Cô tránh ánh mắt của Long, đôi mắt cô nàng cứ nhìn về phía cổng trường, nơi xe cộ đang tấp nập, và đám đông học sinh đang chen chúc. Mùi khói bụi nhẹ hòa lẫn với mùi ẩm ướt từ nền đất sau cơn mưa buổi trưa tạo nên một không khí đặc trưng của thành phố biển lúc tan tầm.
Long nhíu mày, cảm giác bất an càng dâng lên. "Có chuyện gì thì cứ nói với tớ. Đừng giữ trong lòng." Cậu khẽ đưa tay lên, như muốn chạm vào vai Linh, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. "Cậu chưa bao giờ như thế này cả."
Linh lắc đầu nguầy nguậy, vẫn không dám nhìn thẳng vào Long. Trái tim cô nàng đập thình thịch trong lồng ngực. Cô sợ, sợ rằng nếu cô nhìn vào đôi mắt ấy, cô sẽ không thể kìm nén được cảm xúc của mình. "Không có gì đâu. Thật mà. Thôi, tớ phải về đây. Hẹn gặp cậu mai nhé!" Nói rồi, Linh quay người, đi nhanh như chạy về phía cổng trường, không hề quay đầu lại. Dáng người nhỏ nhắn của cô nàng nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc, để lại Long đứng ngây người giữa sân trường.
"Có gì đó không ổn. Linh chưa bao giờ như thế này. Mình đã làm gì sai sao?" Long tự hỏi, ánh mắt cậu dõi theo bóng Linh khuất dần sau cánh cổng trường. Cảm giác lo lắng, khó hiểu và một chút hụt hẫng xâm chiếm lấy cậu. Linh, cô gái hoạt bát, luôn tràn đầy năng lượng, hôm nay lại như một bóng ma lướt qua cậu. Sự xa cách đột ngột của Linh khiến Long cảm thấy trống rỗng. Cậu biết, đây không phải là "mệt chút thôi" như cô nàng nói. Chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra. Cậu siết chặt quai cặp, một quyết tâm mới lại nhen nhóm trong lòng. Cậu sẽ phải tìm hiểu chuyện gì đã khiến Linh thay đổi.
Ngọc Linh về đến nhà, căn phòng yên tĩnh càng khiến cô chìm sâu vào những suy nghĩ miên man. Ánh nắng chiều tà yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Cô thả mình xuống chiếc giường quen thuộc, cảm giác mệt mỏi và nặng trĩu bao trùm lấy cô. Cô lấy cuốn nhật ký ra từ ngăn tủ, cuốn sổ nhỏ xinh với bìa màu xanh ngọc bích, nhưng không viết được gì. Những dòng chữ đã viết trước đây, những cảm xúc vui vẻ, trong trẻo về Long, giờ đây lại mang một nỗi buồn man mác. Cô lật từng trang, ngắm nhìn những dòng chữ cũ về những buổi học nhóm, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những trận bóng đá nảy lửa mà cô nhiệt tình cổ vũ. Tất cả, giờ đây, đều nhuốm một màu sắc khác.
"Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," Linh khẽ thì thầm. Nhưng những con sóng ấy, đôi khi lại mang theo những hạt cát sắc nhọn, găm vào tim cô một vết xước. Cô không biết những lời đồn đó có phải là thật không, nhưng cảm giác hụt hẫng này, cảm giác ghen tị này là có thật. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ có những cảm xúc như vậy.
Hạ Long về đêm, những ánh đèn bắt đầu thắp sáng cả thành phố, lấp lánh như những viên ngọc trai trên nền trời đen thẳm. Biển cả rì rào vỗ sóng, mang theo những giai điệu êm đềm, nhưng trong lòng Linh, mọi thứ vẫn cứ hỗn độn. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ. Giống như tình cảm của cô dành cho Long, nó vẫn cứ âm thầm lớn lên, không thể nào kiểm soát được. Liệu những con sóng ấy có đưa Long ra xa cô, hay sẽ mãi mãi giữ cậu lại bên bờ cát của riêng cô? Linh không biết, và câu hỏi đó cứ day dứt trong lòng cô, như một điệu nhạc buồn không lời, vang vọng mãi trong không gian tĩnh lặng của đêm Hạ Long.