Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, những vệt sáng tím hồng cuối cùng trên nền trời cũng đã nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Gió biển Hạ Long vẫn miên man thổi, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh của buổi tối muộn. Trên gò đất vắng, Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau, hai bàn tay đan chặt. Mối quan hệ của họ, sau những thử thách, những hiểu lầm, và những khoảnh khắc dịu dàng này, đã vượt qua ranh giới của tình bạn, tiến một bước dài đến một cột mốc chính thức, một lời hẹn ước của tuổi thanh xuân. Long siết nhẹ tay Linh, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp từ bàn tay cô. Cậu tựa đầu vào vai cô, hít hà mùi hương thoang thoảng của tóc Linh, một mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ quyện với hơi biển mằn mặn. Cảm giác bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong lồng ngực cậu. Cậu biết, con đường phía trước có thể còn nhiều điều chưa biết, nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc. Tình yêu đã xóa nhòa mọi ranh giới, và họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả cùng nhau. Linh khẽ nghiêng đầu, tựa vào Long, đôi mắt nhắm nghiền. Cảm giác được che chở, được yêu thương khiến cô thấy lòng mình nhẹ bẫng. Cô không còn bối rối với những rung động trong lòng, thay vào đó là một sự chấp nhận ngọt ngào. Tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa, tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bạch đàn, tất cả như một bản giao hưởng êm dịu, ru hai trái tim non trẻ vào một giấc mơ hạnh phúc. Nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười chứng kiến khoảnh khắc này, một chương mới trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của họ đã chính thức bắt đầu, rực rỡ và bền chặt như nắng Hạ Long. Họ ngồi đó thật lâu, cho đến khi những vì sao đã lấp lánh đầy trời, và hơi sương đêm bắt đầu phủ xuống.
***
Cách đó không xa, khuất sau những hàng cây bạch đàn, Nguyễn Trọng Tùng đang bước đi với những bước chân nặng nề. Vẻ mặt anh ta khó chịu và đầy vẻ bất mãn sau những thất bại liên tiếp trong việc chinh phục Ngọc Linh. Nhưng sự khó chịu ban đầu đã dần nhường chỗ cho một nỗi đau sâu thẳm hơn, một cảm giác bị tổn thương và thất vọng đến tận cùng. Anh ta đã cố gắng, đã dùng mọi cách thức mà anh ta cho là hiệu quả, từ sự ga lăng, quan tâm bề ngoài, đến những lời nói bóng gió hạ thấp Long. Nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi lần anh ta tiến một bước, Long lại xuất hiện, như một bức tường thành vững chãi mà anh ta không thể nào xuyên thủng, hay thậm chí là chạm đến.
Anh ta tìm đến một góc khuất trên đồi nhỏ, nơi có một gốc cây đổ đã mục ruỗng, tỏa ra mùi ẩm mốc của đất và lá khô. Anh ta ngồi phịch xuống đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt đất thấm qua lớp quần áo. Bầu trời đêm đã lên cao, những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng Tùng không hề ngắm nhìn chúng. Đôi mắt sắc sảo thường ngày của anh ta giờ đây ánh lên vẻ vô định, mệt mỏi và chán chường. Tâm trí anh ta ngập tràn hình ảnh Long và Linh dưới ánh hoàng hôn từ chiều. Khoảnh khắc hai người ngồi sát cạnh nhau, tay trong tay, dưới vệt sáng tím hồng cuối cùng trên nền trời cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Những hình ảnh đó như cứa vào tim anh, từng nhát, từng nhát một.
*Tại sao chứ? Tại sao lại là cậu ta? Tại sao cô ấy lại không nhìn thấy mình?* Tùng tự hỏi, một sự tức giận và bất lực trào dâng trong lòng. Anh ta luôn nghĩ rằng với ngoại hình, sự nổi bật và gia thế của mình, anh ta sẽ dễ dàng có được bất cứ điều gì mình muốn, đặc biệt là sự chú ý của Ngọc Linh. Anh ta đã từng tin rằng Linh sẽ nhận ra giá trị của anh, cái cách anh ta có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai sáng lạn hơn. Nhưng Long, cái tên Long, lại luôn là rào cản. Long không cần phải nói nhiều, không cần phải phô trương, nhưng Long luôn ở đó, hiện diện một cách vững chắc, một sự bảo vệ âm thầm mà Linh dường như đã tìm thấy sự an toàn tuyệt đối.
Tùng liên tục vò đầu bứt tóc, những ngón tay thô bạo kéo mạnh mái tóc đã tạo kiểu sành điệu của anh ta. Anh ta cố gắng xua đi những suy nghĩ ám ảnh, cố gắng tìm một lý do, một lời giải thích hợp lý cho thất bại của mình. Nhưng không có gì cả. Chỉ có một sự thật trần trụi và đau đớn: Linh không yêu anh ta. Cô ấy yêu Long. Và điều đó, theo một cách nào đó, đang phá hủy mọi niềm tin, mọi ảo vọng mà anh ta đã xây dựng bấy lâu.
Anh ta thở dài nặng nề, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự tuyệt vọng và bất lực. Bàn tay anh ta nắm chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức in hằn những vết hằn đỏ ửng. Nhưng anh ta không cảm thấy đau đớn thể xác, nỗi đau trong lòng đã lấn át tất cả. Anh ta nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt đang chực trào. Một cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp lồng ngực, như có ai đó vừa rút cạn hết sức lực và ý chí của anh ta. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và cả tiếng cười nói vọng lại từ khu sinh hoạt chung phía xa, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không chạm đến được thế giới đầy hỗn loạn trong tâm trí Tùng. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, một bóng ma vô hình, lạc lõng giữa màn đêm thanh vắng của Hạ Long.
***
Trong khi đó, tại khu vực sinh hoạt chung của hội trại, một ngọn lửa trại nhỏ đang bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm áp và ánh sáng lung linh. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng đùa giỡn vui vẻ vang vọng khắp không gian. Mùi khói gỗ và mùi thức ăn nhẹ nhàng bay trong gió, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thân mật. Long và Linh đang ngồi cạnh nhau, cùng nhóm bạn Hùng, Mai và vài người khác, tham gia một trò chơi đố vui nhỏ do ban tổ chức chuẩn bị. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, là người hoạt náo nhất nhóm. Cậu ta liên tục pha trò, làm cho mọi người cười khúc khích.
“Này, đố mày biết con gì có đuôi nhưng không có chân?” Hùng lanh lảnh hỏi, đôi mắt híp lại đầy vẻ tinh quái.
Cả nhóm suy nghĩ, rồi Mai, với vẻ thông minh thường thấy, khẽ đẩy gọng kính. “Là con cá!”
“Sai!” Hùng phì cười. “Là con cá có đuôi nhưng không có chân, nhưng đáp án của tao là… con cua!”
Cả nhóm bật cười ồ lên. Linh cười khúc khích, đôi vai rung lên nhẹ nhàng. Cô quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh lửa trại. Long khẽ cười, ánh mắt cậu đầy dịu dàng khi nhìn cô. Cậu thấy Linh khẽ rùng mình khi một làn gió lạnh bất chợt thổi qua. Không nói một lời, Long khẽ đưa tay điều chỉnh lại chiếc khăn choàng đang vắt hờ hững trên vai Linh, kéo nó lên cao hơn một chút, che kín bờ vai gầy của cô.
“Cậu có lạnh không?” Long thì thầm hỏi, giọng trầm ấm và đầy quan tâm.
Linh ngước lên nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. “Không, mình không lạnh. Nhờ cậu cả đấy.” Cô đáp, giọng trong trẻo, ngọt ngào, rồi khẽ tựa đầu vào vai Long, một cử chỉ hoàn toàn tự nhiên và vô thức. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang, một cảm giác an toàn và dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Hùng tiếp tục trò chơi, không để ý đến những cử chỉ tình tứ của đôi bạn trẻ. “Thôi nào, lần này đố khó hơn nhé! Ai đoán được thì sẽ được… Long bao kem!” Hùng liếc mắt nhìn Long với vẻ tinh nghịch.
Long chỉ khẽ nhếch mép cười. Cậu không phản đối, ánh mắt vẫn dán chặt vào Linh, như muốn chắc chắn rằng cô thực sự cảm thấy ấm áp và thoải mái. Thảo Mai, ngồi đối diện, khẽ mỉm cười. Cô đã quen với những khoảnh khắc như thế này giữa Long và Linh. Từ những ngày đầu, cô đã nhận ra sự khác biệt trong cách Long đối xử với Linh so với những người khác. Tình cảm của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế lớn dần, âm thầm và bền chặt.
Cả nhóm tiếp tục trò chơi, tiếng cười nói rộn ràng, vui vẻ. Long thi thoảng lại vuốt nhẹ mái tóc Linh, hay khẽ chạm vào cánh tay cô, như một cách vô thức để khẳng định sự hiện diện của mình, và để đảm bảo cô luôn ổn. Linh cũng không hề khó chịu hay ngại ngùng. Ngược lại, cô đón nhận những cử chỉ đó một cách tự nhiên, đôi khi còn khẽ nép sát vào Long hơn. Trong ánh lửa bập bùng, hình ảnh họ ngồi cạnh nhau, thân mật và hòa hợp, tạo nên một bức tranh thanh xuân đẹp đẽ, trong trẻo và đầy sức sống. Mùi khói trại thoang thoảng, hòa quyện với mùi sương đêm, tạo nên một không khí lãng mạn và đáng nhớ, nơi tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên sâu đậm.
***
Cùng lúc đó, cách khu sinh hoạt chung khoảng vài chục mét, Tùng đang nấp sau một bụi cây lớn. Anh ta không biết mình đã đi đến đây từ lúc nào, như thể một lực vô hình nào đó đã dẫn lối anh ta. Tiếng cười nói rộn ràng từ khu lửa trại vọng đến tai Tùng, mỗi tiếng cười như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của anh ta. Anh ta cố gắng không nhìn, cố gắng rời đi, nhưng đôi mắt anh ta như bị đóng băng, găm chặt vào hai bóng người đang ngồi cạnh nhau bên đống lửa.
Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt Long và Linh, khiến họ trông như đang phát sáng trong màn đêm. Tùng nhìn thấy cảnh Long khẽ đưa tay điều chỉnh lại chiếc khăn choàng trên vai Linh. Anh ta thấy ánh mắt lo lắng của Long khi hỏi Linh có lạnh không, và nụ cười rạng rỡ của Linh khi cô tựa đầu vào vai Long. Mỗi cử chỉ nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô nghĩa, lại là một mũi kim đâm thẳng vào trái tim Tùng.
Đột nhiên, trong một khoảnh khắc trò chơi tạm lắng, Linh khẽ hất tóc, mái tóc dài đen óng ả hơi rối sau những cử chỉ hào hứng. Long không chút ngần ngại, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lại những lọn tóc lòa xòa trên trán Linh. Cái chạm ấy nhẹ nhàng, dịu dàng đến lạ. Trong ánh lửa trại chập chờn, Tùng thấy rõ ánh mắt Long đầy dịu dàng và cưng chiều, như thể Linh là cả thế giới của cậu ấy. Và Linh, cô không hề khó chịu, không hề né tránh. Ngược lại, cô khẽ nhắm mắt lại, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện, tận hưởng cái chạm đó. Rồi cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn Long bằng ánh mắt tin cậy và ngọt ngào, một ánh mắt mà Tùng chưa bao giờ, dù chỉ một lần, nhận được từ cô.
*Chính là nó… Cái cảm giác an toàn, tin tưởng mà mình chưa bao giờ có thể mang lại cho cô ấy.* Độc thoại nội tâm dữ dội vang vọng trong tâm trí Tùng. Anh ta đứng sững lại, như bị đóng băng, toàn thân cứng đờ. Trái tim anh ta thắt lại một cách đau đớn, một cảm giác trống rỗng, vô vọng lan tỏa khắp lồng ngực. Mọi nỗ lực, mọi hy vọng mà anh ta đã từng vun đắp bấy lâu bỗng chốc tan biến như bọt biển trước những con sóng dữ. Anh ta nhận ra, một cách cay đắng, rằng có những thứ không thể giành giật, không thể ép buộc. Tình cảm của Long và Linh, sự gắn kết giữa họ, đã vượt xa những gì anh ta có thể cạnh tranh. Nó không phải là về ngoại hình, về gia thế, hay về sự thông minh. Nó là về một thứ gì đó sâu sắc hơn, một sợi dây liên kết vô hình mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận được.
Anh ta nắm chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức gần như bật máu. Nhưng anh ta không hề cảm thấy đau đớn thể xác. Nỗi đau trong lòng đã quá lớn, quá sức chịu đựng. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, một bóng ma vô hình, đứng nhìn từ xa một thế giới mà anh ta không bao giờ có thể thuộc về. Tiếng cười nói của nhóm bạn vẫn vọng đến, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, xa xăm. Trong khoảnh khắc ấy, Tùng cảm thấy mình cô độc đến tận cùng. Mọi nỗ lực của anh ta đã trở thành tro bụi, mọi giấc mơ đã vỡ tan tành. Anh ta đã thua, thua một cách thảm hại, không chỉ trước Long, mà còn trước chính cảm xúc chân thật của Linh.
***
Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn khu cắm trại, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và muôn vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Tiếng cười nói từ khu sinh hoạt chung đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng tĩnh mịch của đêm khuya. Long và Linh cùng nhóm bạn đã trở về lều của mình, chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài với nhiều cảm xúc.
Tùng, sau khi rời khỏi bụi cây, lại quay trở lại góc khuất trên đồi nhỏ, nơi có gốc cây đổ mục ruỗng. Anh ta ngồi phịch xuống đó, gục đầu giữa hai đầu gối, chìm sâu vào sự tuyệt vọng. Mùi đất ẩm và lá khô xộc vào mũi, hòa quyện với cái lạnh lẽo của hơi sương đêm. Cả cơ thể anh ta run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi đau âm ỉ đang cào xé tâm can. Những hình ảnh, những cử chỉ thân mật của Long và Linh cứ thế lởn vởn trong đầu anh ta, như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào vết thương lòng.
Anh ta đã từng nghĩ, chỉ cần cố gắng hơn, chỉ cần thể hiện mình tốt hơn, Linh sẽ nhìn thấy anh ta. Anh ta đã từng tin rằng tình cảm của anh ta dành cho cô là chân thành, là xứng đáng được đáp lại. Nhưng giờ đây, tất cả đều tan vỡ. Anh ta đã chứng kiến tận mắt, cảm nhận tận sâu trong tim rằng giữa Long và Linh có một sự kết nối mà anh ta không bao giờ có thể chen vào, không bao giờ có thể hiểu được.
Giữa những giằng xé nội tâm dữ dội, một sự thật hiển nhiên, dù đau đớn đến mấy, cũng bắt đầu hiện hữu rõ ràng trong tâm trí Tùng: tình cảm không thể cưỡng cầu. Long và Linh đã là một phần của nhau, theo một cách mà anh ta chưa bao giờ hiểu được, hay có thể đạt tới. Họ như hai nửa của một chỉnh thể, hoàn hảo khi ở bên nhau. Anh ta nhận ra rằng anh phải buông tay. Không phải là buông tay vì hết yêu, mà là buông tay vì tôn trọng hạnh phúc của người mình yêu. Đó là một quyết định khó khăn, một sự chấp nhận đầy cay đắng, nhưng cũng là một bước đi cần thiết để anh ta có thể thoát ra khỏi vũng lầy của nỗi tuyệt vọng.
*Đã đến lúc mình phải chấp nhận rồi…* Tùng thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm khản đặc. *Linh không thuộc về mình. Và mình cũng không thể ép buộc cô ấy. Long… cậu ấy thực sự yêu cô ấy. Và cô ấy… cô ấy cũng yêu Long.* Những lời thú nhận thầm lặng với chính mình như một liều thuốc đắng, khó nuốt trôi, nhưng lại bắt đầu mang đến một sự thanh thản kỳ lạ. Anh ta đã chiến đấu, đã cố gắng hết sức, nhưng kết quả đã rõ ràng.
Tùng từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh ta vẫn còn đỏ hoe, sưng húp, nhưng đã không còn vẻ bất lực điên cuồng như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn nhưng kiên quyết. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, những vì sao lấp lánh như đang nói với anh rằng thế giới vẫn còn rộng lớn, và cuộc sống vẫn còn nhiều điều để khám phá. Có lẽ, đã đến lúc anh ta phải tìm kiếm một con đường riêng cho mình, một con đường không có hình bóng của Ngọc Linh, không có sự cạnh tranh với Long.
Anh ta đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, cảm nhận cái lạnh buốt của hơi sương đêm thấm vào da thịt. Bước chân anh ta giờ đây không còn nặng nề hay vô định nữa, mà chậm rãi, vững vàng hơn. Anh ta bước đi về phía lều của mình, bóng lưng đơn độc in đậm trong màn đêm. Sự chấp nhận đau đớn này không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới, một sự trưởng thành không ai có thể lấy đi. Nguyễn Trọng Tùng biết, đêm nay, anh ta đã mất đi một tình yêu, nhưng có lẽ, anh ta đã tìm thấy chính mình. Nắng Hạ Long có thể rực rỡ, nhưng đôi khi, bóng đêm lại là nơi cất giấu những lời thú nhận thầm lặng, những bước ngoặt quan trọng của tuổi thanh xuân.